Chương 45: đại thiếu phu nhân
Hạ Dạ lúc đi làm vài nhiệm vụ nào đó, có vài lần gặp qua Tần Thiểu Du.
Một lão đại xã hội đen có khuôn mặt còn xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành hơn phụ nữ, cho dù là Hạ Dạ không quen nhớ mặt người, đối với Tần Thiểu Du cũng là một lần khó quên.
Cô lập tức liền nhận ra thanh niên xinh đẹp này chính là đương nhiệm lão đại Hắc Diệu Đường Tần Thiểu Du, quát tháo hắc bạch lưỡng đạo.
Tầm mắt kinh ngạc không tin của Hạ Dạ dao động giữa hai người Hoàng Phủ Liệt và Tần Thiểu Du.
Thiếu chủ Tần Thiểu Du của Hắc Diệu Đường là em họ của Liệt? Vậy…… vậy người sáng lập ra Hắc Diệu Đường Hoàng Phủ Lạc Hào có quan hệ gì với Liệt?
“Ha ha, vị này chính là biểu phu nhân sao? Đến, đến, đến, đừng đứng lỳ trong sân nữa, thiếu gia, mau mời biểu thiếu gia vào phòng khách lại tán gẫu!”
*Biểu phu nhân: chính là cách nói trang trọng của người hầu đối với chị dâu của chủ nhà thời xưa. Do vốn từ hạn hẹp nên ta không biết đổi sao hết. Mọi người cứ hiểu vậy nhé.
Má Phùng không phát hiện được không khí quỷ dị giữa 3 người, bà thân thiết lôi kéo Hạ dạ vẻ mặt kinh ngạc, nhiệt tình kéo cô đi đến phòng khách ngồi.
Hoàng Phủ Liệt đã gần 10 năm không có trở về, một lần về liền mang theo một cô gái xinh đẹp về nhà, má Phùng tự nhiên xem cô thành vợ của Hoàng Phủ Liệt.
Tần Thiểu Du cùng Hoàng Phủ Liệt nhìn nhau, cũng đi theo rảo bước tiến vào phòng khách.
Tần Thiểu Du ngồi ở chủ vị, Hoàng Phủ Liệt rất tự nhiên ngồi xuống cái ghế hoa lệ bên cạnh Hạ Dạ.
“Tiểu thiếu gia, đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, mời uống trà.”
Má Phùng cười tủm tỉm dâng cho mỗi người một chén trà bích loa xuân ngon, ánh mắt đánh giá không rời khỏi Hạ Dạ xinh đẹp trẻ trung.
Để người già dâng trà cho mình, muốn giảm thọ sao------
Hạ Dạ vội vàng đứnh lên, hai tay nhận chén trà má Phùng dâng, đặt trên mặt bàn cao chân, lên tiếng nói, “Cảm ơn, bà Phùng, bà cũng ngồi đi.”
“Không, nào có đạo lý chủ tử ngồi, gia nhân cũng ngồi. Đại thiếu nãi nãi, mời ngài ngồi ------ đến, uống xem, lão nhân pha trà còn hợp khẩu vị của ngài không. Trà này lúc lão gia còn trên đời rất thích uống đấy.”
A, cái gì gia nhân, chủ tử, đây là thời kỳ nào vậy?
Hạ Dạ nhất thời có chút lắc lư trong gió.
“Đúng đó, Dạ nhi, kỹ thuật pha trà của bà Phùng thật sự nhất đẳng, bà pha trà, chính là ngọt mà cay, trong mà thơm, ngàn vàng khó cầu.”
Hoàng Phủ Liệt nhẹ nhấp một ngụm, ý bảo Hạ dạ ngẩn người cũng bưng lên uống thử.
Dưới ánh mắt nhiệt tình của má Phùng cùng lời giới thiệu của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ thu hồi tâm thần, nâng chén trà lên, nhẹ đặt bên môi, khẽ nhấp 1 ngụm, nhất thời trợn to mắt, “Woa ------ thật sự thơm quá, thơm quá. Toàn bộ hương trà như tỏa ra bốn phía trong miệng, bà Phùng, bà thật tài giỏi! Thần tượng, ngài dạy con trà này pha như thế nào để tốt như vậy?”
Hạ Dạ chậm rãi uống cạn trà, đôi mắt đẹp trợn to, kích động cầm đôi tay già nua của bà Phùng, định học tập kinh nghiệm của bà.
“Ha ha, được, được, được, đại thiếu phu nhân thích là tốt rồi.”
Đại thiếu phu nhân này một chút kiêu ngạo cũng không có, bà Phùng cười toe toét,
Hoàng Phủ Liệt đương nhiên biết bà ngoại này là người hầu của hồi môn, má Phùng từ nhỏ nhìn anh lớn lên suy nghĩ cái gì, biết ba hiểu lầm quan hệ giữa anh và Hạ Dạ, nhưng anh không định giải thích hiểu lầm này, anh cho rằng xưng hô đại thiếu phu nhân này cũng không tệ lắm.
“Má Phùng, lần này con trở về sẽ ở lại vài ngày, má trước không cần vội, con cùng Thiếu Du còn chuyện khác muốn nói, buổi tối còn có một kinh hỉ cho má đó, buổi tối con cùng Dạ nhi sẽ tự mình đi thỉnh an má, được chứ?”
“Mới đó đã nghĩ muốn đuổi bà già này đi.”
Nói tới nói lui, ai oán liếc mắt Hoàng Phủ Liệt, bà Phùng tự cấp cho Hạ Dạ một ánh mắt mờ ám xong, vẫn nghe lệnh lui ra.
Nếu biểu thiếu gia đã ở lại đây vài ngày, vậy chuyện về đại thiếu phu nhân, mấy ngày nay bà có thể lại thăm lại hỏi một chút. Tỷ như, bọn họ quen biết thế nào, quen biết bao lâu, khi nào thì chuẩn bị sinh con, ha ha…… nếu tiểu thư cùng cô gia ở trên trời biết được đại thiếu gia không chỉ bộ dáng lịch sự, còn thanh gia lập nghiệp, không hiểu được sẽ vui vẻ bao nhiêu.
Nhìn má Phùng vẻ mặt tươi cười lui xuống, Tần Thiểu Du nhăn lại mặt đẹp mày kiếm, “Liệt, anh đặc biệt mang cô ấy trở về, là chứng tỏ anh thật sự tính cưới con gái Hạ Tông Chính sao?”
“Diệc Dương đã nói cho chú?”
Hoàng Phủ Liệt không đáp hỏi lại.
Tần Thiểu Du tức giận đáp lại, bốc hỏa vỗ xuống bàn, phát ra tiếng ‘rầm’, “Tên Diệc Dương kia cũng con mẹ nó rất thiếu suy nghĩ, lại giấu diếm tôi nhiều năm như vậy. Uổng công lúc trước ông đây nhịn đau bỏ đi thứ yêu thích, thành toàn hắn cùng Đào Tử, sớm biết vậy tôi hẳn đã liều lĩnh đoạt Đào Tử cùng Niệm Niệm, Diệc Dương chết tiệt, xem ông đây như con khỉ đùa giỡn!”
“Tôi cầu xin chú không cần dùng khuôn mặt tôi yêu thích nhất, nói một ít lời nói thô lỗ.”
Hoàng Phủ Liệt chịu không nổi đảo cặp mắt trắng dã.
Khuôn mặt xinh đẹp như vậy sinh trưởng trên người Thiểu Du tính tình hỏa bạo, thật sự là giậm chân giận dữ mà!
Hạ Dạ cũng dùng sức gật đầu, nếu nam nhân khuôn mặt thô lỗ nói tục còn có thể khiến người ta nhận, nhưng khuôn mặt tuấn tú như vậy, há mồn ông đây, ngậm miệng ông đây, sao lại cảm thấy vi diệu thế nào ấy.
“Đây không phải là trọng điểm được không! Tôi hỏi anh, không phải anh thật sự tính thú cô ta vào cứa đó chứ?”
Tần Thiểu Du chẳng hề để ý hất tay áo, khuôn mặt xinh đẹp nữ tính này cũng không phải anh muốn.
Cái này, không chỉ có Tần Thiểu Du nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Liệt, ngay cả Hạ Dạ cũng trừng lớn mắt, chờ đợi Hoàng Phủ Liệt trả lời.
Chẳng lẽ lần này trở về là để gặp người lớn? nhưng bọn họ còn chưa bắt đầu qua lại a……
Hạ Dạ hồ đồ .
“từ lúc nào chú cũng học được bát quái? Lần này tôi trở về là muốn nói cho chú, đề nghị lần trước của chú tôi đáp ứng rồi. Tôi sẽ về đây ở, nhận sự bảo vệ của chú, còn có, cô ngốc này cùng Tiểu Ngộ cũng sẽ vào ở. Nội trong ngày hôm nay cho tôi đủ tay sai và thuộc hạ, phải bảo đảm tuyệt đối không có bất kỳ sơ hở nào.”
Hoàng Phủ Liệt không dấu vết thay đổi đề tài.
Tần Thiểu Du vừa định mở miệng nói chuyện, đã bị Hạ Dạ chặn lại trước một bước, “Sao lại thế? Không phải anh đã nhận sự bảo vệ của cảnh sát sao? Chẳng lẽ anh không tin em?”
Trong giọng nói của Hạ Dạ có chút bị thương, bị người mình thích hoài nghi năng lực chuyên nghiệp của mình, không phải là một chuyện dễ chịu gì.
“Cái gì? Chú nhận cảnh sát bảo vệ? Vậy chú còn dám bước vào phạm vi thế lực của Hắc Diệu Đường? Này, thiếu tướng Hoàng Phủ, anh không còn muốn danh hiệu quân nhân này nữa hả?”
Tần Thiểu Du nói bậy một hồi, nếu như bị quân đội hoặc cảnh sát biết được quan hệ của anh ta cùng Hắc Diệu Đường, người có định kiến với Liệt không thừa cơ kéo anh ta xuống mới lạ.
“Hai người các người, không thể để cho người ta nói hết lời sao?”
Hoàng Phủ Liệt lườm hai người kích động một cái, không chút hoang mang mở miệng, “Thì tính sao? Cho đến bây giờ tôi cũng không thèm muốn, cùng lắm thì quay lại nước Anh, tên Joshua kia còn ước gì tôi đi giúp hắn đâu. Lần này tôi trở về là……”
“Đợi chút, ai là Joshua?”
“Câm miệng! Nghe Liệt nói đã! Liệt, lần này vì sao anh muốn trở về?”
Ánh mắt xinh đẹp đào hoa của Tần Thiểu Du hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Dạ chen vào, Hạ dạ không yếu thế quăng lại một cái xem thường, trời ơi, người đẹp sao lại nói chuyện thô lỗ như vậy, rất không hợp với khuôn mặt xinh đẹp kia.
“Thiểu Du, cái thằng này sao vẫn thiếu tình nhẫn nại như vậy.”
Hoàng Phủ Liệt quay đầu mỉm cười với Hạ Dạ giải thích, “Joshua là bạn tốt anh quen biết ở không quân hoàng gia Anh. Bọn anh quen biết nha từ năm 16 tuổi đến giờ.”
Giải thích ngắn gọn xong, Hoàng Phủ Liệt tươi cười tao nhã với Tần Thiểu Du, “lần này trở về chỉ là trở về thăm, mục đích gì cũng không.”
“Cái gì?! Dùng cái cớ chó má này qua loa có lệ với tôi? Đừng tưởng rằng tươi cười chết người không đền mạng kia của anh có hiệu quả với tôi. Bổn thiếu gia cũng không phải là loại háo sắc này.”
Tần Thiểu Du bỏ qua không tin.
“Tin hay không tùy chú .”
Hoàng Phủ Liệt không sao cả nhún vai, khiến Tần Thiểu Du tức giận đến nghiếm răng nghiến lợi.
Một người 10 năm rồi chưa từng bước chân vào biệt thự cổ, mười mấy năm sau buồn chán trở về, còn dẫn theo ‘phần tử’ địch nhân cuối cùng của đám người lăn lộn trong giới hắc đạo bọn họ, lý do, chỉ định trở lại thăm, trời mới tin!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét