Chương 57: Dạ Tử đại nhân, đừng giận!
Câu hỏi trắng trợn của Hạng Diệc Dương, ném vào Ninh Nhiên bình tĩnh như Thái Sơn trên mặt một trận trắng một trận xanh.
Anh ta nghẹn họng trân trân nhìn Hạng Diệc Dương muốn nhìn một chút dấu vết nói đùa trên mặt Hạng Diệc Dương, nhưng đối phương lại vẻ mặt nghiêm túc nói cho anh ta, anh Hạng nghiêm túc. Ít nhất, ngoài mặt xem như vậy.
Ninh Nhiên chỉ có thể cười khổ.
Anh Hạng là bạn bè của Tần Thiểu Du, cho dù ngại giai cấp thân phận bất đồng – một vị là đại ca xã hội đen, một vị là thiên tài y khoa, sau khi lớn lên bọn họ rất ít khi gặp mặt ở nơi công cộng.
Nhưng bí mật lui tới khẳng định không ít.
Không ít ‘dạo’ Hắc Diệu Đường anh Hạng đối với anh ta thân là chấp sự trưởng của Hắc Diệu Đường tuyệt không xa lạ, ngược lại, còn thật sự hiểu rõ.
Cũng vì vậy, ít nhiều anh ta cũng hiểu được con người của anh Hạng – lấy chỉnh người làm vui.
Hạng Diệc Dương muốn xem tình trạng miệng vết thương khép lại của Ninh Nhiên, hai tay Ninh Nhiên phối hợp giơ lên cao, ngẩng đầu bốn mắt giao nhau với Hạng Diệc Dương, giọng điệu vững vàng giống như phong cách làm việc nề nếp của anh ta, “Anh Hạng, tôi biết anh không phải hay nói giỡn, nhưng tôi hy vọng anh hiểu được, tình cảm trên mức bạn bè tuyệt đối không tồn tại giữa tôi vào lão đại. Anh hẳn biết rõ, lúc tôi và chị còn rất nhỏ, ba mẹ đã mất.
Cho đến nay tôi và chị đều sống dựa vào nhau. Mãi đến khi người kia xuất hiện, mãi đến khi chuyện đó xảy ra. Nếu không phải lão đại mặc kệ hiềm khích lúc trước, thu nhận tôi cùng chị, chẳng những không cần báo đáp giúp đỡ tôi học xong tiểu học, trung học, đại học, thậm chí còn bất chấp các đường chủ khác phản đối, cố ý ra lệnh cho tôi làm chấp sự trưởng.
Nếu không có lão đại, lúc ấy tôi hai bàn tay trắng có thể sống đến bây giờ hay không cũng là một vấn đề. Anh ấy là ân nhân của tôi, ân tình tôi nợ anh ấy đời này khó có thể hoàn lại, cho nên, anh Hạng, hy vọng anh không cần hiểu lầm. Lão đại chúng tôi bộ dạng…… dùng từ ngữ thịnh hành bây giờ hình dung, thật sự yêu nghiệt chút, nhưng, anh ấy là đàn ông hàng thật giá thật, mà tôi cũng không có sở thích đặc biệt như vậy.”
Đến ngay cả nói câu kiểu như bộ dạng Tần Thiểu Du ‘yêu nghiệt’, Ninh Nhiên cũng nghiêm mặt kể ra.
Giống như bây giờ anh ta đang báo cáo một sự việc nào đó, mà không phải là nói chuyện với người khác.
Có thể nghiêm túc lời qua đáp lại một câu hỏi nửa đùa nửa thật, cũng chỉ có thể là Ninh Nhiên làm việc cẩn thận tỉ mỉ.
Ai  ̄ ̄ ̄ ̄ Hạng Diệc Dương tương đương thất bại.
Kiểm tra xong miệng vết thương Hạng Diệc Dương bất đắc dĩ thở dài trong lòng, anh chẳng qua muốn ‘trêu’ Nhiên một chút, muốn biết dưới mặt nạ băng sơn mĩ nam, có phải có một vẻ mặt khác hay không thôi, kết quả……
Vẫn là lạnh chẳng khác gì cột băng.
Không cam lòng cứ như vậy ‘ngừng tiến công’, lúc gở băng gạc Hạng Diệc Dương nói chân thành, “Nhiên, không phải chú đang lo lắng chúng tôi sẽ lấy ánh mắt bất thường nhìn chú chứ? Thật ra, con người tôi, đặc biệt tiến bộ! Thật sự! Cho dù chú có yêu Thiểu Du thật hay không, chẳng sợ chú thật sự là gay, sự thật chú là bạn của tôi cũng sẽ không thay đổi! Cho nên, nếu chú thật sự thích nó, như vậy cũng đừng cố kỵ người khác người sao về chú, hoặc nhìn chú thế nào, tìm một cơ hội nói rõ với nó. Chú cứ vậy không rõ không ràng đi theo nó, tên kia vĩnh viễn cũng không biết được.
Vết xe đổ của chị chú, còn không cho chú một bài học nào sao? Cô ấy dùng sinh mạng yêu người đàn ông kia, không cần hồi báo, kết quả? Cô ấy sắp chết cũng không thể nhìn thấy hắn liếc mặt một cái, mang theo tiếc nuối mà ra đi.
Yêu nó, phải nghĩ cách để có được nó. Cái gì yên lặng trả giá, sớm muộn sẽ có ngày đối phương hiểu được tâm ý của chú, rồi tiếp nhận chú, là kiểu tình yêu thiếu nhi rất tiểu thuyết cùng phim truyền hình, thực tế cuộc sống, tình yêu cần tranh thủ. Nhiên!”
Giống như động tác nhẹ nhàng trên tay Hạng Diệc Dương dịu giọng nói, nhẹ vỗ về đầu tóc ngắn của Ninh Nhiên, giống như lúc này Ninh Nhiên đã yêu tần Thiểu Du, đau khổ vì tình yêu, mà anh giống như đang an ủi anh ta.
Nghe vào mắt Hạ Dạ, hoàn toàn xem thật, một chút cũng không chú ý đến Ninh Nhiên hơi nhíu mày, cùng không dấu vết né tránh hành động thân mật của Hạng Diệc Dương, gật mạnh đầu tán thành, “Đúng đó, đúng đó! Anh Hạng nói rất đúng! Cũng như, tôi thích Liệt thích rất nhiều rất nhiều năm, con đã lớn vậy, anh ta làm cha còn không phải một chút cũng không hiểu được. Đừng tin tưởng mấy thứ như mây mờ thấy trăng sáng trong tiểu thuyết kia. Có đôi khi, chú làm rất nhiều việc vì một người nào đó, cũng không hiểu quả rõ rệt bằng một câu em yêu anh. Thật sự!”
Cô chính là ví dụ máu chảy đầm đìa rõ ràng a!
Tình yêu chân thành vô địch! Đồng tính luyến ái thì sao chứ, bây giờ đam mỹ mới là trào lưu chính a……
“Anh Hạng, cảnh sát trưởng Hạ, người…… các người thật sự hiểu lầm…… ai……”
Ninh Nhiên bất lực thở dài, giữa anh và lão đại, làm sao có thể chứ……
Cho dù bây giờ tivi cùng báo chí tạp chí ùn ùn kéo đến đều là ‘boy love’, anh Hạng cùng cảnh sát trưởng Hạ cũng không nhất thiết phải dốc sức phát huy trí tưởng tượng của bọn họ xem anh tưởng thành……
Không nói gì hỏi trời xanh a.
“Hiện tại trước không cần vội vã phản bác hoặc tỏ thái độ gì, cẩn thận suy nghĩ lời nói của tôi, sau đó mặc kệ chú làm gì, anh đều ủng hộ chú vô điều kiện. được không?”
Giọng điệu Hạng Diệc Dương dịu dàng giống như có thể nhỏ ra nước, Ninh Nhiên ngồi trên giường bệnh không thể động đậy sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Anh cũng không phải thật sự đồng tính luyến ái!
“Anh Hạng, đó là cái gì? Có phải là thuốc lát nữa anh bôi cho tôi? Cảnh sát trưởng Hạ, phiền cô cầm thuốc đưa cho anh Hạng được không? Thay thuốc xong, tôi nghĩ ngơi sớm một chút.”
Lúc gở băng ra có chút đau, Ninh Nhiên cau mày, chỉ vào thuốc mỡ trên giá, nhịn đau hỏi.
Hạng Diệc Dương nhíu mày, cái thằng Nhiên này! Cho anh một chiêu dương đông kích tay này à!
Được rồi, nể tình nó đang bị bệnh, lần này trước tha cho nó.
***************************
Bị hố rồi!
Dưới sự chỉ đạo của Hạng Diệc Dương, Hạ Dạ cúi người giúp Ninh Nhiên thay băng xong, thấy anh ta hành động không tiện, dứt khoát làm người tốt đến cùng, giúp anh ta mặt đỏ tai hồng vì thay thuốc mà cởi hết cúc áo, gài lại từng cúc.
Sau đó, ngẩng đầu căm phẫn trừng mắt Hạng Diệc Dương.
“Đâu có, đậu hủ mĩ nam đâu?”
“Hả, hắn không phải sao?”
Hạng Diệc Dương cúi đầu thu thập kiểm tra kỹ dụng cụ chữa bệnh, ngẩng đầu cười tươi như hoa chỉ chỉ Ninh Nhiên sắc mặt còn chút tái nhợt, nhưng khí sắc hiển nhiên tốt hơn rất nhiều, vẫn là băng sơn mỹ nam tuấn tú anh tuấn.
Nhiên thật sự là anh chàng đẹp trai được Hắc Diệu Đường công nhân, nhan sắc gần bằng tần Thiểu Du.
“Anh giỡn với cảnh sát hả!
Tay phải Hạ Dạ nắm lại, nhanh chóng đấm qua.
Vì tránh không cẩn thận liên lụy đến Ninh Nhiên trên giường bệnh, Hạ Dạ đặc biệt chọn chỗ cách phòng bệnh một khoảng cách ra tay, khiến Ninh Nhiên khẽ nhíu mày.
Hai người này, sao lại đánh nhau tròng phòng bệnh của anh thế này?!
Quăng cho Ninh Nhiên một ‘ánh mắt yên tâm, không có chuyện gì’, Hạng Diệc Dương thong dong ứng phó Hạ Dạ đánh lén.
Có lẽ võ thuật Hạng Diệc Dương không tốt như vậy, nhưng thường xuyên đi tập thể hình, ngẫy nhiêu có thể cùng Hoàng Phủ Liệt chống lại mấy chiêu bản lĩnh phòng thân của anh vẫn tương đối vững vàng.
Giống như đã sớm dự đôán được Hạ Dạ sẽ đánh, cánh tay bê khay đựng dụng cụ chữa bệnh co lại, Hạng Diệc Dương dễ dàng tránh đi thế công của Hạ Dạ, sau đó lui về khoảng cách an toàn, sau lưng tựa vào cửa, khuôn mặt anh tuấn mỉm cười, “Anh cũng không có đùa em! Bây giờ em thật sự đem anh Ninh xinh đẹp động lòng người sờ cũng sờ qua, nhìn cũng nhìn qua, nên phụ trách người ta đó!”
“Phụ trách cái đầu anh! Biết rõ em không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ thấy máu, mỗi lần nhìn thấy máu đều choáng váng một lúc, anh còn bảo em hỗ trợ băng bó vết thương, anh có còn nhân tính hay không!”
Nói xong, lại mạnh mẽ vung ra một cước, công kích trực tiếp vào hạ thể của Hạng Diệc Dương.
Hạng Diệc Dương bưng khay động tác có chút chậm chạp, nhưng vẫn thuận lợi né qua.
Đặt khay lên bàn, Hạng Diệc Dương lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai nắm chặt hai tay Hạ Dạ đảo ngược ra phía sau, cười nói, “Tốt lắm! Tốt lắm! Dạ Tử đại nhân, Dạ Tử đại đại nhân, Dạ Tử đại đại đại nhân. Đừng giận, đừng giận. cho dù em muốn phán anh tử hình, tốt xấu cũng cho anh cơ hội biện bạch chứ! Ok? Nói đồng ý, anh sẽ thả em ra trước.”
Không phải Hạng Diệc Dương đánh không lại Hạ Dạ, thật sự phòng bệnh này không phải nơi thích hợp đấu võ.
Vạn nhất không cẩn thận va vào đâu, anh không thiếu tiền, vấn đề là nếu chuyện này rơi vào tai cổ động, bên tai của anh sẽ có một thời gian không có cách nào yên tĩnh.
Cho nên vì bảo đảm cuộc sống tốt đẹp của viện trưởng Hạng, kịp thời ‘ngừng băn’ là điều tất yếu.
Nam nữ bẩm sinh tính chất bất đồng, quyết định con gái sức lực nhỏ hơn con trai này là chuyện thật không thể phủ nhận.
Cho dù Hạ Dạ quyền cước cao siêu thế nào, đối mặt với Hạng Diệc Dương võ thuật không thua kém cô, nhưng sức lực chiếm thế thượng phong, suy nghĩ nguyện tắc gái khôn không ăn thiệt trước mắt, Hạ Dạ cũng đành tâm không cam lòng không muốn bẹp bẹp mếu máo.
“Tốt lắm, anh nói!”
Trái lại cô muốn nghe một chút, vì sao không phải là cô hỗ trợ bôi thuốc thì không cjj, trong bệnh viện có nhiều y tá chuyện nghiệp không phải sao? Hơn nữa, phân tích cẩn thận, Liệt còn cẩn thận hơn cô không biết bao nhiêu lần. hừ! Cô mới không tin cái lý do thoái thác Diệc Dương tuyên bố trước đó để làm Tần Thiểu Du cùng Liệt rời đi đâu!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét