Chương 56: lời nói không kinh người chết không yên
Trong bình hoa trong suốt màu lam bông lục bình màu tím nhạt dịu dàng lay động, dịu dàng lẳng lặng đứng trên bệ tủ màu trắng ngà.
Một thanh niên sắc mặt tái nhợt nhưng khuôn mặt vẫn đẹp trai ngồi trên chiếc giường trắng noãn, hoàng hôn ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ sát đất loang lổ chiếu vào phòng bệnh, làm toàn bộ phòng bệnh trắng noãn nhuộm tầng ánh sáng màu vàng êm dịu.
Thanh niên tuấn tú, hoàng hôn êm dịu, lục bình tỏa hương thoang thoảng, theo lý, ba yếu tố này nói thế nào đều đủ để cấu thành bức họa mùa hè đẹp nhất.
Nếu, không có ‘ma âm’ làm ‘nhạc nền’.
“Vì sao bị thương không nói sớm! Mẹ nó, cậu là thằng ngu xuẩn khốn nạn hả? Đạo lý bị thương đi bác sĩ cũng không biết hả? Cậu có biết vì cậu mà tôi chậm trễ biết bao nhiêu chuyện trong ban không! Chỉ số thông minh của cậu chẳng lẽ không phát triển cùng tuổi của cậu sao? Triều Hoài phái người đến quấy phá để cho hắn phá, cậu cố chấp xen vào làm cái gì. Cậu cho cậu là nữ kim cương vô địch hả, đao súng không chết hả? Cho dù võ thuật Trung Hoa của cậu cao thì sao, có thể làm chân đao chân súng với đối phương sao? Vì sao không nói gì? Cậu cảm thấy tôi mắng oan cho cậu sao, vẫn không phục, hả?”
Tần Thiểu Du ngồi trước giường bệnh, không vui gầm nhẹ.
Thằng khốn Nhiên này, rốt cuộc cậu có biết không khi cậu té xỉu trước mặt anh, trong lòng anh có bao nhiêu lo lắng! Nhất là khi cậu bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, anh kêu thế nào cậu cũng không phản ứng, trái tim anh quả thật thiếu chút nữa chết đi!
Anh giận mình vì sao vẫn không ý thức được Nhiên không bình thường!
Cái thằng chết tiệt A Quốc kia! Vì sao lúc ấy không cật lực ngăn cản anh chứ!
Nếu lúc ấy thằng đó nói cho anh, giữa trưa hôm đó lúc Nhiên thị sát sòng bạc Hắc Diệu Đường, trùng hợp tình cờ gặp thuộc hạ Triều Hoài náo loạn gây sự, lúc hai bên sống mái với nhau Nhiên bị thương, sau chỉ băng bó sơ miệng vết thương, dù thế nào anh cũng không chọn đánh cậu lúc đó!
Thật sự là đáng chết!
Lúc cậu hôn mê, anh mới ý thức được, từ lúc nào không hay, khi ông nội qua đời, ba mẹ đều sớm đi gặp thượng đế báo danh, trong mấy năm nay có 3-5 năm Liệt vắng mặt trong cuộc sống của anh, anh dĩ nhiên xem Nhiên không thân cũng chẳng quen này làm người thân, coi cậu là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Sở dĩ ‘lải nhải’, thuần túy vì phát tiết khủng hoảng trải qua mấy ngày nay.
Ngày ấy ở cửa phòng phẫu thuật, Thiếu Du từ trong miệng Hạng Diệc Dương biết được Ninh Nhiên không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần nằm viện vài ngày có thể khôi phục hoàn toàn, từ khi Ninh Nhiên thật sự tỉnh lại cho đến hôm nay, mỗi lần gặp mặt, đều đổ ập một chầu chửi bới xuống Ninh Nhiên.
Nghĩ đến người bị tuyên án tử hình, ở một giây được báo cho biết, mình có thể sống rất lâu, hai thái cực cảm xúc một chút thiên đường, một chút địa ngục này, người không có tự mình trải nghiệm qua rất khó hiểu được tư vị của nó.
Hiểu rõ trạng thái không ổn định trong lòng Tần Thiểu Du hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Diệc Dương, ai cũng không có lên tiếng ngăn cản anh ta.
Bọn họ biết, nếu bây giờ đổi lại là Hạ Dạ cùng Nhạc Hựu Đào, có lẽ bọn họ sẽ không biểu hiện cực đoan như Thiểu Du, nhưng tuyệt đội sẽ không tránh được trách cứ.
Phương thức quan tâm có rất nhiều loại, mà trách mắng, có khi hoàn toàn là một lựa chọn lúc lo lắng.
Đối với người càng thân thiết để ý, tình cảm chúng ta sẽ làm ra phản ứng chân thật nhất.
Tục ngữ đánh là thân, mắng là yêu, không phải khỗng có chút đạo lý.
Hiểu rõ thì hiểu rõ, lỗ tai bị tra tấn cũng sẽ không có chút giảm bớt.
Liếc mắt nhìn Hạ Dạ ngồi ở trên sô pha đeo hearphone nghe nhạc, Hạng Diệc Dương có chút hâm mộ.
Nếu anh cũng có thể giống như Dạ Tử, được ‘tai không nghe, tâm không phiền’ thì thật là tốt biết bao, cố tình anh còn phải phụ trách kiểm tra toàn thân cho Nhiên.
Đau đầu xoa huyệt thái dương, trời ơi, từ nhỏ anh đã biết Thiểu Du là tên nhiều chuyện có tiếng, nhưng cho đến bây giờ cũng không biết anh ta có tiềm chất đường tăng!
May nơi này là phòng bệnh vip, chỉ có một bệnh nhân Ninh Nhiên, đóng cửa lại, thiết bị cách âm lại rất tốt, sẽ không quấy rầy đến những người khác. Bằng không khẳng định sẽ bị người bệnh khác khiếu nại.
Ninh Nhiên vẫn trước sau như một không thèm lên tiếng, tóc mái dài ra che khuất ngũ quan nho nhã của cậu, không ai biết lúc này biểu cảm của cậu thế nào.
Kiểm tra toàn thân cuối cùng cũng xong, cần kiểm tra tình trạng phục hồi của miệng vết thương, vết thương cách ngực chỉ có 1cm.
Lúc Hạng Diệc Dương làm bộ mở cúc áo bệnh nhân trên người Ninh Nhiên, cái đầu cuối xuống bỗng nhiên ngẩng lên.
“Anh Hạng……”
Muốn nói lại thôi.
Hạng Diệc Dương đột nhiên nhớ đến cái gì.
“Liệt, Thiểu Du, hai người ra ngoài một chút. Hạ Dạ lưu lại giúp anh chăm sóc, nói thế nào cô ấy cũng là phụ nữ, cẩn thận hơn một chút. Tôi cần tiến hành kiểm tra miệng vết thương của Nhiên, thuận tiện còn muốn thay thuốc.”
Hạng Diệc Dương xoay người, hạ lệnh đuổi khách với hai người bạn tốt.
“Chúng tôi sẽ không gây trở ngại cho anh, hơn nữa, tôi cũng muốn xem một chút rốt cuộc Nhiên đã hồi phục đến đâu. Lang băm như anh, đừng nói kỹ thuật quá tồi, miệng vết thương của Nhiên chưa phục hội theo dự kiến, mới có thể cố ý kiếm cớ bảo tôi với Liệt rời đi chứ?”
Mặc dù không trúng, cũng không khác mấy.
Hạng Diệc Dương đành phải nhẹ nhàng dỗ, “Đúng, đúng, đúng, tôi là lang băm. Vậy lới nói của lang băm cậu nghe hay không?”
“Không nghe!”
Tần Thiểu Du hai tay vòng ngực, nhếch chân lên bắt chéo, hơi mím môi, ngồi trên ghế bộ dáng bất động, hiển lộ tác phong vô lại đến cùng.
Tần Thiểu Du tính trẻ con như vậy Ninh Nhiên vẫn lần đâu tiên nhìn thấy.
Ngũ quan thiên mềm mỏng của lão đại khiến anh ta ở trước mặt người khác ít cười nói tùy tiện, lộ ra xa cách cùng lạnh lùng.
Nhưng lúc riêng tư, đối với người khác vô cùng tốt. Ở trong mắt Ninh Nhiên, Tần Thiểu Du chưa đến mức thành thục chững chạc, nhưng tức phong làm việc tuyệt đối tin cậy, nhanh chóng, làm người ta có cảm giác an tâm.
Ngẫu nhiên cũng sẽ chửi ầm với người khác, nhưng cũng không tuy hứng chơi xấu cùng gần như làm nũng.
Chẳng lẽ đây mới là bản chất thật của lão đại sao?
Ninh Nhiên nhìn chằm chằm ga giường trắng, không lên tiếng.
Hạng Diệc Dương làm động tác bó tay với Ninh Nhiên đang cuối đầu xuống, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy bất đắc dĩ. “Cậu biết trình độ cố chấp của thằng này rồi đó. Tôi đuổi không được hắn.”
Tên Diệc Dương này, từ nhỏ tế bào vận động phát triển kinh người, nếu chọc hắn điên, động tay động chân chỉ là chuyện cơm bữa.
Anh ta cũng không muốn hai tháng sau trở thành chú rể tàn tật.
Kẻ thức thời trang tuấn kiệt.
“Lão đại......”
“Sao? Ngay cả cậu cũng định đuổi tôi ra ngoài sao?”
Mắt xếch xinh đẹp hơi nheo lại, Tần Thiểu Du nghiêng người đến gần Ninh Nhiên hơi gầy đi, nhếch môi mỏng là dấu hiệu tức giận.
“Chú ở trong này sẽ làm Diệc Dương phân tâm! Đừng quậy, đi thôi. Diệc Dương, tôi mang ngu ngốc này ra.”
Hoàng Phủ Liệt cưỡng chế lôi Tần Thiểu Du kháng nghị đi, phòng bệnh huyên náo lập tức trở nên yên lặng.
Có thể trị Tần Thiểu Du tai họa này thành người dễ bảo, có lẽ toàn vũ trụ chỉ có một mình Hoàng Phủ Liệt.
Không bạo lực không hợp tác hả! Người này!
Dù không tình nguyện thế nào, dưới tình huống đánh không lại Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du vẫn ‘nữa mời nửa đánh’ bị ‘dọn’ ra khỏi phòng bệnh vip.
Nhìn chằm chằm cửa phòng một lần nữa được đóng lại, Hạng Diệc Dương đi đến góc sô pha, lấy tai nghe ra khỏi lỗ tai Hạ Dạ, “Dạ Tử, cho em cơ hội ăn đậu hủ của mĩ nam, muốn không?”
“Muốn muốn muốn!”
Hạ Dạ cất tai nghe vào trong túi, mắt nổi lên trái tim không ngừng gật đầu.
Không phải cô háo sắc, chỉ là đối với thứ xinh đẹp, ai có thể nhẫn tâm cự tuyệt chứ, hắc hắc.
Người không liên quan đã dọn dẹp xong, màn hay nhất vừa mới bắt đầu.
Bảo Hạ Dạ mở nút áo Ninh Nhiên ra, lúc cô nhìn thấy vết thương nghiêm trọng của Ninh Nhiên nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, Hạng Diệc Dương ung dung đeo găng tay vô trùng vào, lúc kiểm tra miệng vết thương không che chắn, bất ngờ không kịp che lại quăng cho Ninh Nhiên một quả bom nước.
Chỉ thấy anh ta tay phải cầm dao phẫu thuật, tay trái cầm băng gạc, tầm mắt dừng ở miệng vết thương Ninh Nhiên, lời nói không kinh người chết không yên hỏi, “Này, Nhiên, đừng nói cậu yêu tên Thiểu Du kia chứ?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét