Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 55

Chương 55: y thuật của Hạng Diệc Dương

Đàm phán với Triều Hoài có chút ngoài dự kiến của Tần Thiểu Du.

Lúc mới bắt đầu gần như là ông nói gà bà nói vịt, không rõ nguyên nhân đã bị Triều Hoài trả thù, bên này Tần Thiểu Du không hiểu ra sao, thẳng đến một lúc lâu họ Tần mới từ từ phát hiện ra một chút manh mối.

Thì ra sỡ dĩ Triều Hoài luân phiên khiêu khích Hắc Diệu Đường nhiều lần, là vì báo thù chuyện 8 năm trước.


Hắn cứ cho rằng Hạ Dạ mặc đầm đỏ chính là tình nhân của Tần Thiểu Du, mà cô làm phản, cũng do một tay Tần Thiểu Du sai khiến.

Lần này sở dĩ hắn đồng ý gặp mặt nói chuyện với Tần Thiểu Du, tất nhiên không phải ôm tâm tư mỉm cười hòa giải gì đó, ngược lại, là vì thăm dò sự việc hỏa hoạn giả buổi chiều ở ‘Ám Dạ’ có liên quan gì đến Hắc Diệu Đường không.

Ý đồ của Triều Hoài không một hai câu đã dễ dàng bị Tần Thiểu Du phát hiện, anh lấy ít địch nhiều trả lại câu hỏi cho Triều Hoài.

Cuối cùng đã biết đối phương vì sao lại ba lần bảy lượt khiêu khích Hắc Diệu Đường, lúc này cuộc gặp mặt coi như có chút thu hoạch.

Không có hứng thú tiếp tục cùng trùm thuốc phiện Triều ‘tán gẫu nhàn hạ’, lúc đối phương ‘hứng thú nói chuyện nồng đậm’ liền thô lỗ đánh gãy hắn, sau đó liền ra lệnh cho thuộc hạ A Quốc tiễn khách.

Triều Hoài ở trong giới coi như có chút uy tín danh dự, cho dù lúc ngồi trong nhà tù cũng hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt khi nào chịu qua sĩ nhục như vậy, tức giận đến hắn tái mặt ngay tại chỗ, giận sôi lên bước ra khỏi câu lạc bộ.

Mối thù giữa Triều Hoài cùng Tần Thiểu Du lúc này xem như chính thức kết thành.

“Lão đại, như vậy có thể không ổn hay không?”

Đưa Triều Hoài đi ra cửa A Quốc quay về bên cạnh Tần Thiểu Du, có chút lo lắng hỏi.

Lão đại Triều trước khi ra khỏi cửa hung hăng đạp chân vào cửa lớn của bọn họ.

Đúng là cửa lớn của bọn họ rất vững chắc, vấn đề là nếu như lần tới lão đại Triều trực tiếp gửi đến quả bom, ừm…….

Đương nhiên Tần Thiểu Du hiểu được, đạo lý nhiều kẻ địch không bằng nhiều bạn bè, mặc dù hắn không muốn làm sự việc trở nên quá xấu, làm bạn bè với Triều Hoài luôn làm chút chuyện trái pháp luật, nhưng lại vô tình công khai đối địch với hắn.

Lần này sở dĩ anh vội vàng hạ lệnh đuổi khách, thật sự là……

“A Quốc, cậu đi xuống trước đi. Ninh Nhiên, cậu đi theo tôi!”

Tần Thiểu Du vẫy tay bảo A Quốc di xuống, nắm tay Ninh Nhiên sải chân đi đến văn phòng giám đốc câu lạc bộ.

“Lão đại, lão đại anh đừng…… chấp sự trưởng Ninh anh ấy…….”

“Đi xuống!”

Mắt Tần Thiểu Du lộ ra tàn ác quát lui A Quốc muốn ngăn cản anh. Bàn tay to kéo cánh tay anh không có chút dấu hiệu thả lỏng.

“Nhiên, hôm nay cậu làm sao vậy? Không tập trung không nói, còn liên tiếp mắc lỗi, cậu có biết hành vi của cậu rất có thể sẽ chọc Triều Hoài sinh nghi hay không, cậu muốn kế hoạch của Liệt thất bại trong gang tất sao? 16 tuổi cậu đã vào đường tôi làm việc, lúc trước tôi nhìn trúng cậu là thiếu niên chững chạc, nhưng cậu nhìn cậu đi, sao càng lớn tuổi, làm việc ngược lại càng ngày càng không như vậy nữa.”

Đá văng cửa văn phòng, nhốt A Quốc nóng ruột ở ngoài cửa, đóng cửa lại, liền đổ ập xuống một đống chửi bới.

Động tĩnh quá lớn, khiến cho Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt ở trong phòng nhìn chằm chằm màn hình giám thị đồng loạt ngẩng đầu.

“sao vậy?”

Không xong! Anh quên mất Liệt cùng nữ bạo lực này ở trong văn phòng!

Tần Thiểu Du đột nhiên hất ra cánh tay đang gông cùm cánh tay Ninh Nhiên, người sau trọng tâm không ổn, may mắn Hoàng Phủ Liệt phản ứng nhanh tiếp được anh ta.

Hoàng Phủ Liệt hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt, ai ngờ Ninh Nhiên lại phản ứng quá mức nhảy bật lên, chẳng những không có một câu cảm ơn, tay trái còn ôm ngực bên phải, cực kỳ phòng bị bảo trì một khoảng cách với anh, giống như cực kỳ chán ghét tiếp xúc.

Ánh mắt Hoàng Phủ Liệt hiện lên một chút kinh ngạc, chợt nhún nhún vai, phối hợp lùi lại vài bước, tuyệt không để ý, nhưng thật ra khuôn mặt xinh đẹp tuấn tú của Tần Thiểu Du đầy kinh hãi.

Nhiên vậy là thái độ gì!

Là mấy năm nay anh có vài phần kính trọng với Nhiên khiến nó bây giờ không coi ai ra gì sao?

Nhíu lại mày đẹp, đôi mắt đào hoa câu hồn của Tần Thiểu Du tràn đầy không vui, anh ta đi đến trước mặt Nhiên, trầm giọng khiển trách, “Ninh Nhiên! Cậu lại phát bệnh gì vậy! Liệt là có lòng tốt, cậu là thái độ gì đó!”

Ninh Nhiên, lúc 16 tuổi anh quen biết lão đại đến nay, trừ đoạn thời gian chưa quen thân lúc đầu ra anh ta kêu đầy đủ họ tên anh ra, những năm tháng sau chưa từng như vậy.

Lúc này, vì Hoàng Phủ Liệt……

Ninh Nhiên khổ sở cúi đầu, nháy mắt cúi đầu toát ra hận ý làm Hoàng Phủ Liệt không khỏi ngẩn ra, ngay cả Hạ dạ cũng cản giác được căm thù của anh ta đối với Hoàng Phủ Liệt.

“Thiểu Du.”

Kéo lại Tần Thiểu Du đang thịnh nộ, Hoàng Phủ Liệt đang định mở miệng khuyên giải, đã bị Tần Thiểu Du tính tình nôn nóng đánh gãy.

“Cái gì cũng đừng nói nhữa! Đây là chuyện của tôi cùng Nhiên. Liệt, cảnh sát Hạ, hai người có thể ra ngoài trước hay không?”

Nhiên này, hôm nay không dạy dỗ hắn chút không được!

“Ok, chúng ta trước khi ra ngoài không có coi ngày, nhưng, Thiểu Du, trước khi chúng ta ra ngoài, tốt nhất chú nên mang Ninh Nhiên đến bệnh viện Hạng Diệc Dương đi. Lại muộn một chút……”

Như là nghiệm chúng ‘tính toán tài tình của Hoàng Phủ Liệt’, “Oành” một tiếng, một quả bảo bảo khỏe mạnh Ninh Nhiên rơi vào trạng thái rơi tự do, đột nhiên ngã xuống.

Trước khi hôn mê, ánh vào mi mắt là khuôn mặt kinh ngạc lo lắng của Tần Thiểu Du.

**************************

Bệnh viện, hành lang ngoài cửa phòng giải phẫu.

Tần Thiểu Du lo lắng vội vàng bước qua lại, ánh mắt không chịu khống chế nhìn lại đèn phòng phẫu thuật sáng chữ ‘đang phẫu thuật’.

“Thiểu Du, anh trước tỉnh tóa lại được không. Có Diệc Dương tự mình càm dao Ninh Nhiên chắc chắn không có việc gì.”

Hạ Dạ dịu dàng an ủi nói.

“Hay là, anh không có long tin với y thuật của Diệc Dương?”

Hoàng Phủ Liệt đi qua nắm bả vai của Tần Thiểu Du, ở trong mắt hắn nhìn thấy tràn đầy lo lắng.

“Đối với Diệc Dương tôi đương nhiên có 100% yên tâm, nhưng mà……”

“Vậy anh đang cho rằng danh hiệu bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi xuất sắc nhất của anh ấy chỉ là hư danh?”

Hoàng Phủ Liệt cố ý xuyên tác ý của tần Thiểu Du.

“Đương nhiên không!”

Tần Thiểu Du hai tay nắm chặt, kích động phản bác.

Lúc thấy Hoàng Phủ Liệt nhíu mày chờ đợi, tần Thiểu Du mới giật mình nhận ra, Liệt đang nói cho anh, có Diệc Dương đó, Ninh Nhiên nhất định sẽ không có việc gì.

Đối với y thuật của Diệc Dương cho đến bây giờ anh ta đều không có hoài nghi, nhưng trong lòng anh vẫn không khống chế được lo lắng.

“Đáng chết!”

Đột nhiên dùng sức đấm một phát lên tường, Tần Thiểu Du ảo não nằm úp sấp tóc rủ xuống.

Vì sao anh không thể sớm nhận thấy Nhiên không ôn một chút chứ!

Bác sĩ cùng y tá đi qua hành lang liên tục nhìn về phía bên này, nhưng bọn họ ai cũng không có lên tiếng ngăn cản.

Ai bảo người nhà của bệnh nhân đẹp trai này hình như quan hệ không nhỏ chứ!

Bệnh nhân bị thương do súng, tình hình có chút nguy kịch, nhưng bởi vậy có thể mời viện trưởng chỉ đối với phẫu thuật có độ khó cao mới có hứng thú đích thân ra tay, có thể thấy được lai lịch không nhỏ. Càng miễn bàn viện trưởng trước khi tiến vào phòng giải phẫu còn trăm ngàn dặn dò, nếu người nhà người bệnh mày có yêu cầu gì, bảo bọn họ cần phải phối hợp.

Cũng không biết có quan hệ gì với viện trưởng nữa……

Ngay lúc ông lớn sắp chịu không nổi, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng tối đi, bác sĩ mặc áo dài màu lam, đeo khẩu trang phẫu thuật đi ra, đi tuốt ở đằng trước là Hạng Diệc Dương cũng khoác áo dài màu lam, so với ngày thường, càng có thêm một cỗ khí chất nghiêm nghị.

Bao tay của Hạng Diệc Dương còn chưa kịp tháo ra, cái gì cũng chưa nói, đã bị Tần Thiểu Du ngăn đón đè lại bả vai.

Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ cũng theo sau đi đến, Hạ Dạ đưa lưng về phía Tần Thiểu Du khoa tay múa chân với Hạng Diệc Dương, ý bảo người này thần kinh có chút khẩn trương, bảo cho Diệc Dương chuẩn bị tâm lý chút.

Hạng Diệc Dương buồn cười nhìn Hạ Dạ ‘khoa tay múa chân’, tính tình Thiểu Du, anh còn không rõ ràng sao!

“Diệc Dương, sao rồi, cậu ấy không sao chứ? Phẫu thuật thuận lợi không? Anh nói cho tôi biết, phẫu thuật thật thuận lợi có phải không? Có phải không?”

Quá mức quan tâm đến tình trạng phẫu thuật của Ninh Nhiên, anh ta một chút cũng không nhân thấy ‘động tác’ Hạ Dạ đang làm sau lưng anh ta.

“Người nhà bệnh nhân này……”

Dựa theo quy định bình thường của bệnh viện bọn họ, viện trưởng không phụ trách giải thích tình trạng phẫu thuật của người bệnh với người nhà, giải thích tình trạng sẽ để bác sĩ ngoại khoa khác làm.

“Không có gì, bác sĩ Tống, Thiểu Du là bạn bè của tôi. Tình trạng của bệnh nhân phẫu thuật lần này tôi sẽ tự mình giải thích với cậu ấy. Các chú phẫu thuật lâu như vậy, cũng mệt rồi. Trước đi xuống nghỉ ngơi đi, nơi này giao lại cho tôi là được.”

Hạng Diệc Dương vỗ vỗ bả vai của vài đồng nghiệp, ý bảo bọn họ đi xuống nghỉ ngơi trước.

“Viện trưởng......”

“Viện trưởng......”

Bọn họ phẫu thuật lâu như vậy sẽ mệt, viện trưởng phụ trách cầm dao khẳng định còn mệt hơn!

“Được rồi, đều đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Thấy kiên trì trong mắt Hạng Diệc Dương, vài vị bác sĩ đàng phải tự động đi xuống nghỉ ngơi.

Không lâu sau, Ninh Nhiên nằm ở trên giường được y tá đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, Tần Thiểu Du lo lắng tiến đến vây lại, phát hiện cho dù gọi anh ta thế nào, Ninh Nhiên vẫn một chút phản ứng đều không có.

“Đáng chết! Diệc Dương, vì sao cậu ấy không có tỉnh! Nhiên đừng nói nó……..”


Tần Thiểu Du hồng hốc mắt nhìn vẻ mặt nặng nề của Hạng Diệc Dương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét