Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 34

Chương 34: Bao nuôi thiếu tướng Hoàng Phủ

“Là anh?”

Dư Diêu Khải chống xe, đau đớn chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Phủ Liệt trần đầy thù địch.

Hắn nhớ rõ người đàn ông tuấn tú, gọn gàng trước mắt này, lần trước cảnh sát trưởng Hạ để cho hắn ôm đi không có đẩy tay hắn ra.

“Ha ha, ‘khách riêng’ của cảnh sát trưởng Hạ thật sự đúng là nhiều……”


Dư Diêu Khải phát ra một hồi cười lạnh.

 “Ngạc nhiên sao!”

Hạ Dạ trừng mắt liếc nhìn Dư Diêu Khải, ngồi xuống ngang tầm mắt với Hạng Ngộ nói, “Tiểu Ngộ, sao hai người các người lại có thể ở trong này? Hạng Ngộ, hôm nay không phải đến cha Diệc Dương đến đón con sao? Vì sao lại làm phiền đến chú Hoàng Phủ?”

Tuy đang hỏi Hạng Ngộ, khóe mắt lại trộm nhìn Hoàng Phủ Liệt cười tủm tỉm.

Kỳ lại…… sao lần này người đàn ông này nhìn thấy cô không kêu cô ngốc này, cô ngốc nọ nữa?

“Đúng lúc cha có cuộc phẫu thuật phải làm, chú Hoàng Phủ rất rảnh a, con liền gọi điện thoại cho chú. Hơn nữa, với chú Hoàng Phủ mà nói, Ngộ nhi vĩnh viên không phải là phiền phức, có phải không, chú Hoàng Phủ?”

“Đúng vậy!”

Khuôn mặt tuấn tú lô ra nụ cười dịu dàng, Hoàng Phủ Liệt rất tự nhiên xòe tay về phía Hạ Dạ, “Cô ngốc, chìa khóa xe đâu? Đưa cho anh, anh mở xe.”

Khóe miệng Hạ Dạ run rẩy.

Thật sự là giang sơn dễ đổi, còn tưởng rằng đồ khốn này đổi tính  ̄ ̄ ̄


“Thì ra cảnh sát trưởng Hạ thích nuôi tiểu bạch kiểm.”

Lạnh lùng nghe cuộc đối thoại của Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt, Dư Diêu Khải rất thản nhiên xem Hoàng Phủ Liệt da mặt sạch sẽ, nhã nhặn tuấn tú là tiểu bạch kiểm ăn bám, ngay cả xe cũng không mua được.

“Anh......”

Hạ Dạ đang định đáp lại một cách mỉa mai, đã bị Hoàng Phủ Liệt dịu dàng lấy ngón trỏ đè lại môi mềm.

Hoàng Phủ Liệt ôm bả vai Hạ Dạ, cười hết sức lịch sự nho nhã, “Thanh tra Dư anh nói đúng. Tiểu Dạ Dạ nhà tôi đúng là thích tiểu bạch kiểm đẹp trai phóng khoáng như tôi, đây là gió thổi dãi nắm dầm mưa, vậy cho nên đen tuyền như anh không thể thay thế được. Bây giờ, tôi muốn ôm Tiểu Dạ Dạ ngốc ngốc còn có Tiểu Ngộ nhi đáng yêu của nhà tôi về nhà cùng hưởng quan hệ cha con, thanh tra Dư chắc không có ý kiến gì chứ? Không có ý kiến gì thì phiền anh tránh ra cho?”

Không nghĩ đến Hoàng Phủ Liệt lại đường hoàng thừa nhận thân phân tiểu bạch kiểm của mình, Dư Diểu Khải giật mình ngẩn người một lát.

Trai bao bây giờ đều cây ngay không sợ chết đứng như vậy sao?

Vòng qua ‘pho tượng’ Dư Diêu Khải, Hoàng Phủ Liệt cầm lấy chìa khóa trong lòng bàn tay Hạ Dạ, mở cửa xe bên ghế phụ ra, nhét Hạ Dạ sửng sờ vào ghế phụ, chính mình chân trái bắt chéo qua chân phải, tư nhiên dựa vào cửa kính xe, tự đắc nhìn Dư Diêu Khải trước mặt.

Hạng Ngộ thức thời chui vào ghế sau ngồi, quay cửa kính xe xuống, đầu nhỏ nằm trên cửa kính xe, mắt to trắng đen rõ ràng tràn ngập chờ mong nhìn biểu hiện tiếp theo của ba.

“Thanh tra Dư còn gì chỉ giáo nữa sao?”

“Mày tiếp cận cảnh sát trưởng Hạ có mục đích gì?”

Dư Diêu Khải ngang nhiên lấy thái độ người bảo vệ Hạ Dạ chất vấn Hoàng Phủ Liệt.

“Không liên quan gì đến thanh tra Dư chứ? Còn nữa, cho dù bây giờ cục cảnh sát cạnh tranh kịch liệt, muốn thông qua việc cưới Hạ Dạ để thăng quan tiến chức, ít nhiều vẫn có chút đê hèn, anh nói sao? Thanh tra Dư?”

Dư Diêu Khải giật mình ngẩn người, hắn…… hắn sao lại biết được ý đồ của mình?

“Tao……tao không biết mày đang nói bậy bạ cái gì!”

Hô hấp rõ ràng có chút thay đổi.

“Có phải nói bậy hay không, trong lòng thanh tra Dư biết rõ. Nhưng, tôi vẫn câu nói đó. Hạ Dạ không phải là người anh có thể đụng vào. Nếu không nghe cảnh báo của tôi, tôi cam đoan, khảo hạch cuối năm, chưa nói đến cơ hôi lên chức giống như các cảnh sát khác không còn nữa, chỉ sợ có thể ở lại cục cảnh sát hay không cũng là vấn đề.”

“Mày đang uy hiếp tao sao? Bằng mày?”

Dư Diêu Khải khinh miệt nhìn Hoàng Phủ Liệt, một người đàn ông không có việc làm, cồn ăn bám phụ nữ dựa vào cái gì uy hiếp hắn.

“Thanh tra Dư, từ xa tôi đã nhìn thấy anh, thật sự là anh! Anh từ Hongkong trở về từ bao giờ vậy? Hả? Thiếu tướng Hoàng Phủ, sao anh cũng ở đây? woa, không phải là đến đón tổ trưởng chứ? Anh cùng tổ trưởng chúng tôi……”

Mạnh hoạch bởi vì còn tài liệu bỏ quên trong văn phòng mà nửa đường quay lại bãi đỗ xe, thấy bóng dáng giống như Dư Diêu Khải, nên chạy sang hỏi thăm, ở bên ngoài cục cảnh sát gặp được Hoàng Phủ Liệt thật sự có chút hưng phấn.

Từ lần giao lưu hữu nghị lúc trước qua đi, cho dù trong cục truyên ra tô trưởng thầm mếm thiếu tướng người ta thế nào, hai người đương sự bọn họ lại chưa từng có một bước tiến triển, vì thế mà anh và Tiểu Vương không ít lần bị phó khoa phê bình.

Thì ra hai người kia đang muốn ‘hoạt động ngầm’ a ------

Thật tốt quá! Anh muốn thông báo tin tức này cho phó khoa đầu tiên.

Nhưng…… gần đây phó khoa thật sự có chút kỳ lại, giống như trở nên rất không thích tổ trưởng cùng thiếu tướng Hoàng Phủ có thêm một bước tiếp xúc.

“Mạnh Hoạch, cậu nói hắn…… hắn chính là Hoàng Phủ thiếu tướng, gần đây trong cục cảnh sát tung tin vịt, đối tượng cảnh sát Hạ thích?”

Dư Diêu Khải sắc mặt khó coi nhìn về phía Mạch Hoạch đang ngẩn người đứng bên cạnh chứng thực.

Sao có thể…… tiểu bạch kiểm không có một chút khí chất quân nhân, còn đẹp trai giống như ngôi sao điện ảnh, lại là thiếu tướng Hoàng Phủ, Hắc Ưng – nghe đồn là tinh anh cực phẩm trong bộ đội đặc chủng?1

Thu hồi suy nghĩ đang dạo chơi, Mạnh Hoạch gật gật đầu, “Đúng vậy! Thanh tra Dư, hai người hẳn từng gặp mặt nhỉ? Chính là lần trước ở câu lạc bộ kia…… thanh tra Dư, sắc mặt anh có chút khó coi, anh không sao chứ? Có phải vì mới trở về đã đi làm, chưa điều chỉnh tốt không? Có cần tôi cùng anh đi đến bác sĩ không? Xe của tôi để ở phía trước.”

Nói được một nửa phát hiện sắc mặt Dư Diêu Khải không được tốt Mạnh Hoạch ngừng lại, bàn tay to vẫy vẫy trước mặt hắn.

“Tôi không sao, ngại quá, tôi có chút không khỏe, tôi đi trước.”

Hắn thế mà lại xem truyền thuyết lừng lẫy tiếng tăm lừng lẫy trực thuộc quân khu là tiểu bạch kiểm, nghe nói Hoàng Phủ Liệt vô cùng được trung ương coi trọng, ở trung ương cũng có rất nhiều người quen biết, nếu anh thật sự nói xấu vài câu về hắn với cấp trên, vậy con đường làm quan của hắn……

Nhớ đến cảnh báo ban đầu của Hoàng Phủ Liệt, Dư Diêu Khải ở phía sau có sói đói đuổi theo hắn, rất không khí phách cúi đầu vội vàng bước đi.

“Thanh tra Dư là lạ thế nào á…… thiếu tướng Hoàng Phủ, anh thật sự đến đốn tổ trưởng chúng tôi hả?”

Mạnh Hoạch quay đầu, rất nhanh liền đem lực chú ý tập trung vào Hoàng Phủ Liệt ở cạnh xe Hạ Dạ, trong lúc vô tình thoáng nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú luôn mỉm cười nhẹ nhàng trở nên âm u, chỉ vậy cũng đủ lạnh băng đến đông chết người

Là nhìn nhầm đi? Thiếu tướng Hoàng Phủ trái lại là một người rất lịch sự nho nhã.

“Ừ, bây giờ tôi trái lại là một trai bao cô ấy bao nuôi đó.”

Hoàng Phủ Liệt mỉm cười gật đầu, đôi mắt đen xao động bỡn cợt người khác.

Quả nhiên…… vừa rồi là mình nhìn nhầm.

“Hả? Bao nuôi?”

Mạnh Hoạch nháy mắt mấy cái, nhất thời có chút khó tiêu hóa những từ vừa mới nghe được.

“Được rồi, cảnh sát Mạnh, tôi còn muốn cùng kim chủ và tiểu kim chủ của tôi ăn bữa tối. Lần sau gặp lại. Bye ------“

Hoàng Phủ Liệt ngồi vào ghế điều khiển, tao nhã đóng cửa xe, khởi động động cơ, lưu lại Mạnh Hoạch còn chưa hết hoảng hồn.

Kim chủ, tiểu kim chủ?

Lúc trước nghe nói có vài khu bộ đội đặc chủng đãi ngộ không được tốt lắm, nhưng, sĩ quan Hoàng Phủ cũng lên đến quân hàm thiếu tướng, đãi ngộ hẳn không tệ mới đúng?

Hay là bây giờ làm bộ đội đặc chủng, đãi ngộ thật sự không tốt như cảnh sát?

Mạnh Hoạch vò vò đầu, “Nghĩ nhiều như vậy làm gì, mình phải nhanh chóng báo tin này cho phó khoa mới tốt!”

Đường đường thiếu tướng trực thuộc quân khi bị nữ cảnh sát trưởng thành phố A bọn họ bao nuôi đó!

 “Đây là tin tức giật gân nhường nào!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét