Chương 33: ‘kỹ năng cưỡi ngựa’ của anh không tốt
Kể từ ngày bộ đội đặc chủng và cục cảnh sát giao lưu hữu nghị, đã trôi qua mấy ngày.
Mọi người vội vàng trở lại vị trí công tác, ngoài mặt nhìn qua không có gì khác biệt.
Ngoài mặt.....
Xung quanh đập thủy điện ở thành phố A, cây cối xanh tươi.
Một thân hình nhỏ nhỏ nằm trên bãi cỏ xanh biết.
“Ba, cha Diệc Dương nói đúng thật, ba thật gian xảo……”
Nghe vậy, người đàn ông điển trai nghiêng đầu, nhướn cao một bên mày, lười biếng hỏi, “Hả? Sao lại nói vậy?”
Hạng Ngộ xoay người sang, chuyển sang ghé trên cỏ, một tay chống khuôn mặt nhỏ nhắn, mặt mày hớn hở nói, “Ba một lần hành động đã thành công nổi tiếng khắp cục cảnh sát! Bây giờ trong cục cảnh sát đã truyền ra mẹ thầm mếm ba rồi! Ba làm vậy thứ nhất không chỉ tuyên cáo cho toàn bộ động vật giống đực trong cục cảnh sát, người trong lòng phụ nữ ngốc này là ba, thứ hai, ông ngoại định không để ý đến ba còn đang nghỉ phép cũng khó? Như vậy không phải là quyết tâm không muốn để mẹ sống tốt sao? Ba biết rõ năm đó ông ngoại làm chuyện cực có lỗi với ba. ừm…… không chừng chẳng qua ba muốn nhìn thấy bộ dáng buồn rầu của mẹ, thích trêu chọc mẹ cho vui cũng không chừng.”
Hạng Ngộ nâng cằm, đang xem xét khả năng này. Với tích cách thích trêu đùa người khác của ba mà nói……
Vật nhỏ thông minh......
Hoàng Phủ Liệt thích thú ngồi dậy, ôm Hạng Ngộ ngồi xuống đối diện anh, búng cái mũi nhỏ nhắn của cậu, khóe miệng lộ nụ cười dịu dàng, “Còn nhỏ mà tinh tướng. Nhưng, cho dù không đúng cũng không khác biệt lắm. Ba đúng là đang cố ý tiết lộ hành tung cho ông nội con biết đó, nhưng trêu đùa mẹ con mới là mục đích chính. Hắc hắc.”
“mẹ đáng thương.”
Hạng Ngộ có chừng mực thành tâm nói, mắt đen lúng liếng đảo quanh, “Vậy mục đích chủ yếu ba muốn tiết lộ hành tung của mình cho ông ngoại biết là gì? Mấy năm nay ba đều ở nước ngoài, trình độ giữ bí mật của bộ đội đặc chủng rất được, mấy năm nay ông ngoại cũng chưa từng có thể nắm chắc hành tung của ba. Còn có, ba đã điều tra ra nguyên nhân vì sao năm đó ông ngoại muốn hãm hại ba chưa? Vài năm nay con có lắp đặt máy nghe trộm ở mấy người hay lui tới với ngoại, nhưng không có nghe được bất luận kẻ nào đề cập đến chuyện liên quan đến ba.”
“Ngốc. Lúc con gắn máy nghe trộm cũng đã năm tuổi rồi nhỉ? Sự việc đã trôi qua năm năm, lấy thói quan làm việc cẩn thận tỉ mỉ của ông ngoại con mà nói, tất nhiên không có khả năng nhắc lại lần nữa, miễn cho sự việc bại lộ.”
Hoàng Phủ Liệt vỗ gáy con, vật nhỏ này thật sự không thể khiến người khác coi thường. Năm tuổi thành công phát minh ra máy nghe trộm, vì có thể biết được nhiều tin tức từ ba cậu hơn, đường đường ngay cả văn phòng cục trưởng thành phố A cũng gắn máy nghe trộm. Hừm…… anh về lại chỗ trọ phải kiểm tra xem, trong phòng anh có bị vật nhỏ này ‘gửi’ máy nghe trộm linh tinh gì đó không.
Hạng Ngộ bĩu môi, nói cậu thân là cậu bé thiên tài, chỉ số thông minh vượt quá 180 là đồ ngốc, cũng chỉ có ba cậu chỉ số thông minh hơn người này.
“Đừng nói sang chuyện khác nữa, ba còn chưa nói cho con biết vì sao cố ý tiết lộ hành tung cho ông ngoại biết!”
“Thiên cơ…… không thể tiết lộ. Đi thôi, đi đón mẹ con tan tầm……”
“Hả? Ba thật sự chuẩn bị theo đuổi mẹ sao?”
Hạng Ngộ phủi cỏ trên người, đứng dậy, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc hỏi.
Người đàn ông bước xuống dốc thoải quay đầu nhìn lại cười, “Không, ba đang đợi mẹ đường hoàng đến theo đuổi ba.”
Thấy tươi cười tà ác như ma vương, ác ma nhỏ Hạng Ngộ giật mình, a di đà phật, mẹ…… cầu xin chư thần bốn phương phù hộ mẹ……
************************
“Chờ, chờ đã, cảnh sát trưởng Hạ.”
Hạ Dạ bước ra cửa chính văn phòng tổ trọng án, đang ở cửa thàng máy chờ đã bị Dư Diêu Khải thở hồng hộc, rõ ràng đang chay đến ngăn lại.
Hạ Dạ cố cười chào hỏi Dư Diêu Khải, trong lòng thầm hô không hay rồi.
Thanh tra Dư này không phải đi Hongkong tham gia hoạt động trao đổi kỹ năng gì đó sao? Sao lại trở về nhanh như vậy……
Dư Diêu Khải còn định nói gì đó ‘leng keng’, thang máy mở ra, Hạ Dạ liền sải bước tiến vào, ấn ấn phím, Dư Diêu Khải đành phải đi theo vào.
Đúng giờ tan tầm, trong thang máy ngoài bọn họ ra còn có người khác, Hja Dạ thật cẩn thận duy trì một khoảng cách với Dư Diêu Khải, hai người đều không có mở miệng nói chuyện.
Không lâu sau, thang máy đến lầu một, Hạ Dạ theo đám đông đi ra khỏi thang máy, xoay người, vui sưỡng vẫy tay với Dư Diêu Khải còn đang chen chúc trong thang máy, “Thanh tra Dư, tôi còn việc, đi trước nhé. Bye ------“
“Đáng giận!”
Dư Diêu Khải thầm rủa một tiếng, đẩy đám người ra, bước nhanh theo, cách khu đỗ xe cục cảnh sát một khoảng cách nhìn thấy bóng dáng Hạ Dạ, dùng sức giữ chặt cánh tay Hạ Dạ, Dư Diêu Khải trầm giọng không vui nói, “Cảnh sát trưởng Hạ, em đang trốn anh sao?”
Hạ Dạ nhíu mày, “Thanh tra Dư, lần trước tôi đã nói với anh rất rõ ràng, tôi chỉ thích……”
“Lại muốn nói đến chuyện cô chỉ thích ba Tiểu Ngộ sao? Đừng cho tôi không biết, gần đây cô và anh Hạng không có gặp mặt, hơn nữa…… Cô cô trong lòng chỉ sợ có một người khác? Nói cái gì không phải anh Hạng thì không được, nói gì trong lòng chỉ có mình anh Hạng, còn không phải nhìn thấy điều kiện tốt liền mỏi mắt chờ mong dính quá.”
“Thanh tra Dư, tôi không biết anh đang nói gì. Phiền anh buông tôi ra được không?”
Lời nói khó nghe của Dư Diêu Khải khiến Hạ Dạ khá khó chịu, giọng nói của cô lạnh đi, cố hết sức đè xuống kích động muốn đánh người.
Nếu không phải bất cứ lúc nào cũng có đồng nghiệp tam sở đi ngang qua bãi đỗ xe, cô cũng không định để mặt mũi cho thanh tra Dư, cô thật sự muốn như lần trước, hung hăng quăng ngã hắn.
Dư Diêu Khải một tấc lại muốn tiến một bước, bất ngờ vây Hạ Dạ giữa xe và hắn, khuôn mặt xem như đẹp trai có chút vặn vẹo, “Em còn muốn vờ thâm tình đến lúc nào? Chuyện em thích thiếu tướng Hoàng Phủ đã sớm thành đề tài câu chuyện của toàn cục cảnh sát, dù sao đều là đỗ cũ, so với theo đuôi một người nghe nói là thằng ăn bám, thiếu tướng có tiếng mà không có miếng, dựa vào thân thể để thăng chức, còn không bằng…….”
Hạ Dạ tức giận đến xanh mặt, “Cho dù tôi thích anh ấy, cũng không liên quan gì đến anh, chuyện của bà còn phải đến phiên một thanh tra nho nhỏ như mày quản sao? Buông tay, nếu không buông tay, tôi……”
“Anh mặc kệ, anh nhất định phải có được em, tôi nhất định phải có được em……”
Dư Diêu Khải giống như phát điên, lúc Hạ Dạ lấy chìa khóc muốn tiến vào xe, hai tay đè bả vai cô lại.
Hạ Dạ đá một cái, không chút khách khí đá vào bộ phận quan trọng của Dư Diêu Khải, mắt đẹp nổi giận, hung hăng Dư Diêu Khải toát mồ hôi lạnh che nửa thân dưới.
“Đừng.”
Dư Diểu Khải hậm hực trong cổ họng, tự động thả cánh tay đang bắt lấy cánh tay Hạ Dạ, ăn đau ngồi xổm xuống.
Không, anh không tin hai lần đều bại trong tay con đàn bà này, hắn không tin hắn không có cách nào bắt được cô!
Dư Diêu Khải nhịn xuống đau nhức, thân thể ngồi chồm hổm nảy sinh ác độc kéo cánh tay Hạ Dạ, nhất định không cho cô đi, “Anh muốn em là của anh, chỉ cần em trở thành người của anh……”
“Cô ấy không phải người có thể khống chế. Hạ Dạ là con ngựa bất kham. Kỹ năng cưỡi ngựa của anh không tốt, cho dù miễn cưỡng lên ngựa, cũng chỉ bị hung hăng quật xuống, cạp đất. Cho nên…… anh vẫn nên đi tìm cừu nhỏ của anh đi.”
Cổ tay truyền đến cảm giác đau, một bóng đen bao trùm xuống trên đỉnh đầu, Dư Diêu Khải nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét