Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 39

Chương 39: Muốn anh tắm cho em sao

Trời mưa không ngừng.

Hạ Dạ chưa bao giờ muốn nguyền rủa thành phố lượng mưa dư thừa kinh người giống thành phố A như lúc này.

Cô đã đi xuống đón xe hơn nửa tiếng đồng hồ, vẫn không có một chiếc không có người thuê dừng lại.

Dưới trời mưa to, ô che cho đến bây giờ cũng không thể ngăn cản giọt mưa xâm nhập.



Mưa rơi như trút nước ở trên người, cho dù là mùa hè, bây giờ sau khi bị mưa xối hơn nửa giờ, thân mình Hạ Dạ không tránh được có chút lạnh.

Cô đứng ở ven đường, càng không ngừng xoa xoa thân mình sưởi ấm.

Đèn nhìn gần của một chiếc xe chiếu lên người cô, Hạ Dạ theo quán tính lấy tay ngăn lại đèn xe chói mắt.

Giây tiếp theo, người đã bị kéo tiến vào toa xe ấm áp.

Đừng nói là trời mưa lớn còn có người ra đường bắt cóc cô chứ?

Thân mình còn chưa có ngồi ổn, Hạ Dạ đã nhanh chóng ngồi dậy, từ vị trí của cô chỉ có thể nhìn được cái gáy đối phương.

Đối với khuôn mặt ‘bọn cướp’ hứng thú thiếu thiếu, cũng không có ham muốn nhìn thấy diện mạo thật sự của ngọn núi, Hạ Đạ quyết định tốc chiến tốc thắng.

Khẽ khàng nhích đến ghế dựa chỗ điều khiển, muốn từ phía sau đầu tự tay chém một đao vào tên tội phạm bắt cóc không có mắt, lại ngoài ý muốn giữa đường bị đối phương dùng tốc độ nhanh hơn chặn lại nửa đường.

Cũng bởi vì đối phương quay đầu lại thoát khỏi thế công của cô, Hạ Dạ mới có thể thấy rõ khuôn mặt tuấn dật nhã nhặn của người đàn ông.

Đôi mắt đẹp trợn tròn, bàn tay còn bị người ta nắm trong lòng bàn tay, đã quên thu lại.

“A, sao lại là anh?”

“Sao? Đừng nói là tưởng có bọn cướp muốn giựt tiền cướp sắc của em chứ?”

Mỉm cười buông cổ tay Hạ Dạ ra, cảm xúc lạnh lẻo làm Hoàng Phủ Liệt vốn đang mỉm cười trêu ghẹo vô thức nhíu mày.

“ra sau ngồi, xe dừng ở đâu? Anh đi đón Tiểu Ngộ lại đây.”

“Không cần phiền toái , em đi......”

“Em đừng có nghĩ đi ra. Ngoan ngoãn ngồi ở trên xe, nhưng đừng có ngủ, bây giờ ngủ dễ bị cảm. Nói cho anh biết xe dừng ở đâu, anh sẽ quay lại rất nhanh. Nghe lời, nghe?”

Đắm chìm trong giọng điệu dịu dàng trước nay chưa từng có của Hoàng phủ Liệt, Hạ dạ không tiếp tục kiên trì, như bị thôi miên gật gật đầu, nói ra chỗ đậu xe.

Không lâu sau, Hoàng Phủ Liệt dắt Hạng Ngộ lại, Hạ Dạ nhanh chóng mở cửa xe để cho hai cha con bọn họ tiến vào.

Vì tránh cho Hạ Tông Chính sắp xếp coi mắt, mấy ngày nay Hạ Dạ đều mang theo Hạng Ngộ ở nhờ biệt thự của Hạng Diệc Dương cùng Nhạc Hựu Đào, nhưng có thể vì bão, đi trên đường ở vùng mới quy hoạch đã ngập không ít nước, xe vô nước quá lâu, rất có thể tắt máy.

Mở radio trên xe, tin tức mới nhất của đài khí tượng thông báo bão rất có thể sẽ đổ bộ vào thành phố A hoặc các thành phố gần thành phố A, để an toàn, Hoàng Phủ Liệt không có hỏi ý kiến của Hạ Dạ, liền lái xe chở mẹ con Hạ Dạ trở về khách sạn mình ở.

“Chỗ này là chỗ nào?”

Đinh xuống xe, Hạ Dạ mới phát hiện chỗ dừng xe không phải là nhà cô, cũng không phải là chỗ của Diệc Dương cùng Đào Tử, nhà cô hoặc là nhà Diệc Dương đều không có gara ngầm.

“Khách sạn anh ở. Xuống xe.”

Trả lời ngắn gọn, Hoàng Phủ Liệt gở dây an toàn, tắt lửa xuống xe.

“Chỗ…… chỗ…… chỗ anh ở?”

Hạ Dạ nhịn không được hô nhỏ.

Vậy……. Vậy có nghĩ buổi tối anh…… bọn họ…… “anh ở phòng đôi?”

Lật thật cẩn thận chứng thực.

Nếu có hai chiếc giường…… ừm……

“Suỵt ------ Ngộ nhi đang ngủ. Anh ôm nó xuống xe, sau khi em xuống xe giúp anh khóa xe lại.”

Ném cái chìa khóa cho Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt dịu dàng ôm Hạng Ngộ đang ngủ say sưa ở ghế phụ xuống xe, cất bước đi đến khách sạn trên lầu.

Hạ Dạ đành phải đuổi theo.

Đến cửa phòng, Hoàng Phủ Liệt hai tay ôm Hạng Ngộ quay đầu nói với Hạ Dạ, “Giúp anh lấy thẻ khóa phòng trong túi tiền ở phía sau ra.”

“A?”

Miệng hé ra khép lại, túi…… túi sau…… đó…… đó không phải là mặt sau mông sao?

“Nhanh chút.”

Tóc Hạ Dạ còn đang giọt nước mưa, lâu không thấy người đẹp có động tác gì, Hoàng Phủ Liệt lên tiếng thúc giục.

Vụng về đụng vào túi quần sau của Hoàng Phủ Liệt, cũng không biết là do quá sức khẩn trương, hay do quần vừa văn bao vây đường cong đầy đặn của anh, Hạ Dạ đào nửa ngày cũng chưa lấy ra được.

“Chết tiệt, em ôm lấy Ngộ nhi!”

Có một bàn tay nhỏ bé ở sau mông sờ loạn, khoảng cách bọn họ dùng một từ biểu đạt chính là ‘chỉ thiếu 0.1 mm’, anh thậm chí có thể thấy được đường cong mê người như có như không của cô dưới áo sơmi.

Cái này bảo thân là đàn ông anh sao có thể thờ ơ được?

Chịu không được hành động vô tình đốt lửa của Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt giọng điệu thô lỗ nhưng động tác dịu dàng trao Hạng Ngộ cho Hạ Dạ, tự mình lấy ra thẻ khóa phòng, mở ra cửa lớn phòng.

Một người đàn ông trưởng thành đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ đặt một phòng đôi, nói cách khác, phòng Hoàng Phủ Liệt ở, là phòng có phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm, đầy đủ mọi thứ điều kiện thoải mái, tao nhã quý phái, nhưng vấn đề là, chỉ có một cái giường!

Hoàng Phủ Liệt ra hiệu, Hạ Dạ ôm Hạng Ngộ đang ngủ say vào phòng ngủ.

Lúc đi ra, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cũng không bết nên vui mừng hay thất vọng.

Chỉ có một chiếc giường, Ngộ nhi đã nằm trên đó nghỉ ngơi, vậy chứng tỏ buổi tối cô cũng Liệt tuyệt đối sẽ không phát sinh cái gì.

Vậy không yên trong lòng cô lúc đầu, là vì cái gì a!

Hạ Dạ vẫy vẫy đầu, Hoàng Phủ Liệt tựa ở trước cửa phòng, một tay xốc khô tóc ướt sủng, một tay quăng một cái khăn tắm cho cô, “Đi tắm đi. ở chỗ anh không có quần áo nữ, trước mặt áo sơmi của anh đi. Áo sơmi anh treo trên giá trong buồng vệ sinh.”

Phản xạ có điều kiện tiếp được khăn tắm đối phương quăng đến, cầm trong tay ngẩn ngơ mấy chục giây.

Đi tắm? Mặc áo sơmi của Liệt?

Trong đầu tự động hiện ra rất nhiều điện ảnh, trên tv, nữ chính khêu gợi mặc áo sơmi như ẩn như hiện, lộ ra dặp đùi đẹp trắng nõn, thon dài, sau đó nam chính bộc lộ thú tính, trực tiếp đẩy nữ chính xuống, nghiêng người đè lên, bàn tay to dao động trên người nữ chính……

Giống như đêm nóng bỏng tám năm trước đó, anh mãnh liệt kéo quần áo hai người xuống, da thịt thân cận.

Bờ môi nóng bỏng của Liệt quét qua mỗi một chỗ trên thân thể cô mang đến run rẩy, nhiệt độ cơ thể anh từng thân mật dính sát vào cô…… có khí huyết theo lòng bàn chân một đường chạy lên đầu, đầu hỗn loạn.

“Hạ Dạ, Hạ Dạ......”

“Cái gì...... Cái gì?”

Dưới tiếng kêu chồng chất liên tục, cuối cùng Hạ Dạ cũng phục hồi tinh thần.

“Em có khỏe không? Sao mặt em hồng hồng vậy? Đừng nói là sốt chứ?”

Bàn tay ấm áp che lại cái trán trắng nõn, hơi nóng.

Mày hơi nhíu lại, tiếp theo lời nói cứ tự nhiên mà thốt ra, “Em có thể tắm một mình chứ? Có cần anh tắm giúp em không?”

Nếu cô là người phụ nữ của anh, như vậy rất nhiều năm trước anh cũng từng quen thuộc mỗi một tấc da thịt của cô.

Bây giờ lại ‘ôn cho biết mới’ cũng không tồi, khóe miệng nâng lên độ cong khoái trá, Hoàng Phủ Liệt vừa nghĩ đã biết ý hay.

Anh giúp cô tắm?!

Đầu óc ‘oanh’ một tiếng, sắc nữ Hạ Dạ cả đầu đều là bọt khí đen tối cùng tắm uyên ương.

“Không...... Không cần!”

Gần như chạy trốn, Hạ Dạ đỏ mặt cấp tốc vọt vào phòng tắm, đóng cửa phòng tắm lại, lưng dựa vào cửa, khẩn trương thở dốc.

Ngoài cửa Hoàng Phủ Liệt sang sảng cười to.

Cô ngốc này thật sự thú vị

8 năm trước có dũng khí ăn sạch anh, dùng xong liền cứt, 8 năm sau ngược lại ‘thẹn thùng hàm súc’, ‘tác phong bảo thủ’.

Nhưng, không kịp ......

Mặc kệ em là thỏ trắng nhỏ, hay là cừu sắc, vào miệng sĩ quan Hoàng Phủ Liệt, sao còn có đạo lý toàn thân thoát ra!


Hoàng Phủ Liệt nhìn chằm chằm cửa phòng tắm kia, ánh mắt phát ra ánh sáng hứng thú săn bắn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét