Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 41

Chương 41: Hy sinh nhan sắc

Thân thể như thiêu đốt, Hạ Dạ khô nóng khó chịu thân thể vặn vẹo ở trên sofa, áo sơmi rộng thùng thình không che lấp hết đường cong lung linh của cô, lộ ra một mảng lớn da thịt tuyết trắng, hai má phiếm hồng xinh đẹp như trái đào, một đôi mắt hồ thu ẩn tình dừng trên anh, hạ thân Hoàng Phủ Liệt căng thẳng.



Anh cúi người xuống, kề cận thân hình tuyệt hảo, chuẩn xác không lầm hôn lên bờ môi của thiên hạ mê người dưới thân, đầu lưỡi chậm rãi vẽ theo bờ môi của cô, đầu lưỡi linh hoạt chui vào khoang miệng mùi thơm ngào ngạt, khẽ cắn, mút vào, chậm rãi đùa.

Thiên hạ dưới thân lại không nhẫn nại như vậy, hôn đến nghiện Hạ Dạ khép hờ mắt, xoay người một cái đặt anh ở dưới thân, lung tung hôn môi một mạch, cái lưỡi đinh hương cấp bách khó kìm nổi tìm kiếm đôi môi thanh mát của người đàn ông, hai tay thô lỗ kéo áo chữ T màu vàng của người đàn ông lên, tay nhỏ mé sờ mó một trận trên lồng ngực giải thoát của người đàn ông, ‘hôn nhẹ’ không hề có kỹ xảo đáng nói làm Hoàng Phủ Liệt chỉ có thể cười khổ chống đỡ. “Thật sự là cô ngốc không có tính nhẫn nại!”

Kỹ thuật hôn không lưu loát của Hạ Dạ bất ngờ làm tâm tình Hoàng Phủ Liệt vui sướng.

Thuận thế cho cô ngốc ở trên người một nụ hôn thật sự, bàn tay to không khách khí dò xét thân thể mềm mại che lấp dưới áo sơmi, chậm rãi đi đến đồi núi trước ngực, “Ừm ------“

Hạ Dạ thoải mái rên rỉ ra tiếng.

 “Cô ngốc thành thật! Nhưng, đêm nay chỉ đến đây thôi!”

Cảm thấy vừa lòng với phản ứng nhiệt tình của Hạ Dạ, trói đôi tay nhỏ bé không an phận ra phía sau, không để ý đối phương ừ, hừ hừ kháng nghị, Hoàng Phủ Liệt ôm Hạ Dạ ngồi dậy, ánh mắt dịu dàng mang theo cưng chiều chính mình cũng không nhận ra dừng trên Hạ dạ, “Nếu không phải em phát sốt, đêm nay thật sự có thể sẽ ăn sạch em, em cô ngốc tra tấn người khác này!”

Trừng phạt cắn nhẹ chóp mũi Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt kéo quần áo mình xuống, ức chế lửa dục rục rịch trong người, dỗ Hạ Dạ ngoan ngoãn nằm trên sofa.

Đứng dậy đi vào phòng tắm lấy khăn mặt, nhúng nước, khi trở về, thấy Hạ Dạ cuộn mình giống như con tôm, nằm nghiên trên sofa, mi dài như lông chim ngoan ngoãn khép lại, no đủ trắng nõn trước ngực nhìn không sót một cái gì, hình ảnh khêu gợi như một bức tranh mỹ nhân ngủ khêu gợi.

Xoay người phủ khăn ướt lên cái trán Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống sofa bên cạnh cô, khẽ vuốt hai má cô, lắc đầu bật cười, “Thật đúng là tiểu sắc nữ ‘sắc dục ngập đầu’. Chẳng lẽ em không nhận ra mình phát sốt sao?”

Nếu không phải anh phát hiện trên mặt cô ửng hồng quá sức không bình thường, lúc ôm độ ấm cảm nhận được cũng quá nóng người, đêm nay anh thật sự có thể sẽ đem cô đang phát bệnh ‘ăn vào trong bụng’.

“mẹ ngốc thật sự mắc bệnh sao?”

Trong phòng khách, Hạng Ngộ nửa đêm tỉnh lại xoa mắt lim dim, đứng trước sofa, cậu thấy trên trán Hạ Dạ phủ khăn mặt, thông minh cậu lập tức đoán được đó là vật dụng cha dùng để hạ nhiệt độ cho mẹ.

“Ừm. Chắc do dầm mưa lâu quá. Buổi tối quá muộn, lại nổi bão, cũng không thích hợp đi bệnh viện, đêm nay ra chút mồ hôi, phỏng chừng ngày mai có thể qua hơn rồi.”

Tuy nói thế, khuôn mặt Hoàng Phủ Liệt nhìn về phía Hạ Dạ vẫn có chút lo lắng.

“Yên tâm, yên tâm. Tuyết đối sẽ tốt, voi nếu so cường tráng với mẹ, đều phải chạy trối chết à! Ba, ba ôm mẹ lên giường đi, ở trên giường nghỉ ngơi sẽ nhanh tốt hơn. Buồn ngủ quá, con muốn về ngủ tiếp ------“

Ngáp dài, Hạng Ngộ chậm rãi từ từ thong thả đi về phòng ngủ, đi đến góc giường, dành ra vị trí đủ nhiều cho ba mẹ, vẻ mặt cười cực kỳ hạnh phúc thỏa mãn.

Tuyệt quá!

Cậu cũng có ba mẹ ngủ cùng cậu!

Hoàng Phủ Liệt nhẹ nhàng ôm Hạ Dạ lên giường, chính mình cũng đi theo nhẹ nhàng lên giường, nằm xuống giữa hai người Hạ Dạ cùng Hạng Ngộ.

Nghiêng người cho Hạng Ngộ một nụ hôn chúc ngủ ngon, Hoàng Phủ Liệt tắt đèn trên đầu giường, ôm chặt Hạ Dạ, cũng ngủ say.

******************

Sáng sớm hôm sau, bão đã đi qua.

Hoàng Phủ Liệt kéo rem cửa sổ sát đất ra, ngoài cửa sổ gió lớn thổi cây to ngã trái ngã phải, cả thành phố chìm trong mưa to như trút nước, sức mạnh hùng vĩ.

Tất nhiên, bão đã đi qua, nhưng dư âm vẫn không nhỏ.

Thật sự trời quang mây tạnh, chậm nhất cũng phải ngày mai……

“Ba…… sao mẹ còn chưa tỉnh? Còn đang sốt sao? Có cần gọi điện kêu cha Diệc Dương sang đây không?”

Hạng Ngộ ngồi trên ghế xoay tròn ở quầy bar trong phòng ăn, ăn bữa sáng nhân viên khách sạn chuẩn bị, không quên lên tiếng quan tâm mẹ vẫn còn ở trong ổ chăn có tính là hôn mê bất tỉnh không.

“Á, ba, sao ba lại cốc đầu con!”

Hai chân giò hun khói trong tay cậu đều thiếu chút rơi xuống mặt đất!

“Ngốc! Phụ nữ của mình tất nhiên phải tự mình chăm sóc. Sốt nhẹ như vậy còn chưa làm khó được ba ba vạn năng của con.”

Nói xong, bưng cháo thịt nạc trên bàn cơm đi vào phòng ngủ.

“Vâng, vâng, vâng, ba thối!”

Hạng Ngộ hướng về phía ba ba đi chưa được vài bước làm mặt quỷ.

Hoàng Phủ Liệt lại giống như có mắt sau lưng, quay người lại, ném cho con một ánh mắt quyến rũ, “ai bảo ba ba con ba đây có vốn thối đâu!”

“Ọe! Thiên hạ đệ nhất cuồng tự kỷ, nhanh đi độc hại người phụ nữ vừa ngốc lại ngu của ba đi, con a, còn muốn ăn xong bữa sáng mỹ vị ngon miệng nữa!”

Hạng Ngộ làm bộ không chịu nổi, tươi cươi khóe miệng lại toe toét, nếu ngày ngày đều có thể giống như hai ngày này, buổi tổi ngủ trong ngực ba, hôm sau ăn bữa sang ba chuẩn bị, còn có câu được câu không trò chuyện thời tiết, thật sự rất tốt.

Giống như nhìn thấu suy nghĩ Hạng Ngộ, khi đi đến cửa phòng, Hoàng Phủ Liệt ló đầu ra, cưng chiều cười nói, “Nếu con thích, sau này mỗi ngày ba đều chuẩn bị bữa sáng cho con. Đúng rồi, buổi sáng điện thoại mẹ con vang một lát, ba nhận máy hô một tiếng, điện thoại liền cắt đứt. Ba mở xem nhật ký cuộc gọi, không dưới 5 cuộc gọi, hiện ra đều là cuộc gọi tối qua chưa nhận. có thể là ai đó tìm mẹ con không chừng, đợi lát nữa con gọi lại, hỏi đối phương có chuyện gì. Di động ba đặt trên bàn trà sofa.

“yes! Ba .”

Hạng Ngộ sung sướng đáp ứng!

Thật vui vẻ!

Ba nói về sau đều chuẩn bị bữa sáng cho câu đó, vậy không phải chứng tỏ ba muốn cầu hôn mẹ sao?

Ừm…… không cầu hôn cũng không sao, dù sao mẹ cũng trốn không thoát.

***********************

Đút cháo là công trình hạng lớn, nhất là đút một ‘cuồng đồ lớn mật’ ‘mượn bệnh thân mật’

“Cảnh sát trưởng Hạ…… em có thể buông ra trước không? Em ôm anh như vậy, anh không thể đút cháo cho em được……”

“Em lại không trói chặt hai tay anh, vậy sao lại không thể đút, a ------ em đói bụng, em muốn ăn cháo, em muốn ăn cháo ------“

Hai tay Hạ Dạ ôm lấy eo Hoàng Phủ Liệt, khuôn mặt tươi cười ngước lên, miệng há thật to, cực kỳ giống con nít kêu than đòi ăn. Sáng sớm tỉnh lại trong lòng người trong lòng làm cho cô vui sướng còn hơn lúc đậu trường cảnh sát.

Nếu ông trời sáng tạo cơ hội cho cô và Liệt ở cùng một chỗ, mẹ Hạ lập tức hạ quyết định, cô nên vì yêu mà không mặt mũi không da, nói cách khác, bí ẩn thẹn thùng a, e lệ a, liêm sỉ a, hết thảy đều tránh sang một bên đi.

Cô thích người đàn ông trước mắt này, hương thơm nhàn nhạt dễ chịu trên người anh, khi ôm lấy cơ bắp rắn chắc, lồng ngực rộng lớn, oa oa, Liệt của cô là cực phẩm đó!

Đầu nhỏ của Hạ dạ cọ qua cọ lại trước ngực Hoàng Phủ Liệt, người đàn ông bị sỗ sàng huyệt thái dương ẩn ẩn đau.

Cô không có trói hai tay anh, nhưng tư thế này có khác gì trói lại hai tay của anh đâu?

Cầm chén cháo trong tay đặt lên đầu giường, Hoàng Phủ Liệt gỡ ra vòng tay của Hạ Dạ quanh thắt lưng, dịu dàng dỗ, “Ngoan, nghe lời. Chỉ cần em ngoan ngoãn uống hết bát cháo này, em muốn ôm ấp bao lâu thì ôm ấp bấy lâu, ok?”

“Thật vậy chăng?”

Ánh mắt của sắc nữ đang sốt cao nào đó lập tức sáng lên.

Tráng sĩ Hoàng Phủ Liệt bóp chặt cổ tay, nặng nề gật gật đầu.

Khi cần thiết chỉ có thể “Hy sinh nhan sắc” .


Liệt tội nghiệp, đường đường là thiếu tướng quân khu phải hy sinh nhan sắc để đạt được mục đích đút mẹ đứa nhỏ ăn cháo…… nếu để Phong Tử trong bộ đội biết được, không cười rụng răng mới lạ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét