Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 38

Chương 38: tôi có con lớn bảy tuổi

Thành phố A là thành phố ‘sinh nhiều’ bão.

Hè qua thu đến, một cơn bão quét qua mùa tốt nhất ở thành phố A.

Lúc chạng vạng, đài truyền hình thông báo dự báo cơn bão màu cam*, trừ khi cần thiết, mỗi người đều tránh ở trong phòng, chờ bão đi qua.

Mưa đêm, khách sạn Hilton.


“Muốn uống một ly không?”

Mặc áo ngủ màu trắng Hoàng Phủ Liệt mở tủ đựng rượu trong khách sạn, lấy ra một chai rượu đỏ Burgundy, quay đầu hỏi người đàn ông nằm trên sofa dày.

“ừ.”

Thờ ơ lên tiếng, khuôn mặt tuấn tú của Tần Thiểu Du che dấu không được ủ rủ.

Trên thực tế, ở trước mặt người thân kiêm bạn bè Liệt, anh cũng không cần che giấu bản chất thật của mình.

“Còn không phải đau đầu vì chuyện bang phái sao?”

tự đổ cho hai người ly rượu nho, Hoàng Phủ Liệt đưa một ly cho Tần Thiểu Du, nhíu mày hỏi.

Ngồi dậy nhận ly rượu nho trong tay Hoàng Phủ Liệt, cầm trong tay, đảo đảo chất lỏng màu đỏ, “Chuyện bang phái không phải như vậy, cho dù tạm thời không tra ra ai đang âm thầm mượn danh Hắc Diệu Đường phá hoại khắp nơi, vì sao trong khoảng thời gian này lại không có tin tức, đối với Hắc Diệu Đường mà nói cũng không tính là gì.”

“hay là xảy ra chuyện gì liên quan đến tôi? Hơn nữa chú cũng không giải quyết được?”

Tao nhã ngồi xuống sofa bên cạnh Tần Thiểu Du, Hoàng Phủ Liệt đoán.

Có thể làm cho ‘bang chủ làm biếng’ Thiểu Du mạo hiểm mưa gió chạy đến chỗ anh, chắc là có chuyện lớn gì đó.

Chậm rãi uống cạn chất lỏng màu đỏ trong chén, đặt lên bàn trà thủy tinh, Tần Thiểu Du gối hai tay sau đầu, dựa vào sofa mềm mại, không vội không chậm xem thường liếc nhìn Hoàng Phủ Liệt, tự đại nói, “Làm ơn, bớt xem thường người khác, làm gì có chuyện đại thiếu gia Tần ta không giải quyết được chứ?”

Đáy mắt trào lên ý cười trêu chọc, Hoàng Phủ Liệt cố ý làm trái lại anh ta, “Chỉ sợ chuyện chú sắp nói chính là như vậy.”

Giọng điệu chắc chắn, chết tiệt không có cách nào để người ta phản bác, thật sự là…… đáng đánh đòn mà!

“Trên đường truyền ra tin tức, đại vương trùm thuốc phiện Triều Hoài bị phán tử hình, cuối cùng tranh thủ hoãn thi hành án chết tiệt vượt ngục!”

“Chú đang lo lắng hắn sẽ tìm tôi trả thù?”

Đôi mắt hiện lên một chút kinh ngạc, khuôn mặt tuấn tú lại trở lại tươi cười tao nhã không chút lo lắng thường ngày, chăm chú nhìn ly rượu thủy tinh trong tay, Hoàng Phủ Liệt lười nhát dựa vào sofa, không thấy một chút vẻ mặt rối loạn.

“Tôi không nên lo lắng sao? Năm đó vụ án của hắn chủ yếu do anh phụ trách, sau khi hắn ra tù chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh. Hơn nữa mấy năm nay anh phá hủy không biết bao nhiêu vụ án buôn lậu thuốc phiện, ít nhiều cũng động đến người của hắn, hai người các anh đụng nhau cũng chỉ là vấn đề thời gian.”

Triều Hoài bỏ tù nhiều năm, cũng không có nghĩa thế lực sau lưng trùm thuốc phiện hắn cũng giải tán theo. Năm đó hắn sa lưới thật sự là quá ngoài dự kiến của hai bên hắc bạch, dù sao Interpol nhìn chằm chằm hắn nhiều năm cũng không thu hoạch được gì, ai có thể nghĩ lần đầu tiên bộ đội đặc chủng cùng cảnh sát liên hợp đã bắt được con cá mập lớn Triều Hoài này.

Tần Thiểu Du trừng anh. Người này có thể tỏ ra một chút cảm giác nguy cơ không, thật sự là hoàng đế chưa lo thái giám đã vội.

“Nếu biết chỉ là vấn đề thời gian, cần gì phải buồn lô vô vớ.”

Hoàng Phủ Liệt vẫn nhất quán vẻ mặt thảnh thơi.

Loại cảm xúc lo lắng, bối rối rõ ràng này, đối với anh mà nói đều là cảm xúc rất xa xỉ, anh cần phải duy trì suy nghĩ bình tĩnh mọi lúc mọi nơi, mới có thể đưa ra phán đoán cùng lựa chọn chính xác.

Toàn bộ cảm xúc làm việc theo cảm tính, anh đều loại bỏ.

“Ai, nói như vậy cũng không sai. Nhưng trong khoảng thời gian nghỉ ngơi này, tốt nhất anh nên cẩn thận một chút. Muốn chấm dứt kỳ nghỉ trước, trở lại bộ đội hay không? Ít nhất như vậy an toàn hơn một chút. Nếu không thân phận đặc thù chết tiệt này của anh, tôi đã sớm bắt anh trở lại Hắc Diệu Đường, giam cầm anh 24 giờ! Hay là nghe tôi, trả phép trở lại quân đội đi, đừng ở thành phố A. Bằng không thì báo nguy, xin cảnh sát bảo vệ…… hay là……”

Nếu không phải phỏng đoán chuyện Liệt thân phận quân nhân ra vào Hắc Diệu Đường anh một khi bị người khác biết được, sẽ mang đến phiền toái không cần thiết cho anh ấy, anh mới không cần nửa đêm chay đến tiến hành khuyên bảo khuyên bảo tận tình, anh là đại ca xã hội đen đó!

Bắt người mới là tác phong của anh, khuyên người gì đó, thật sự là…… shit!

“Tần, tôi có nói với chú chưa, tôi có một đứa con bảy tuổi? Vì cùng mẹ nó bồi dưỡng tình cảm, trong thời gian nghỉ ngơi này tôi sẽ không đi đâu cả.”

Hoàng Phủ Liệt nhấc chân lên bắt chéo, một tay chống cằm, không vội không chậm nói.

“Cái gì?!”

Dưới bầu trời đêm thả quả bom nguyên tử.

“Rầm’ Tần Thiểu Du từ sofa nhảy dựng lên, không thể tin được trừng mắt Hoàng Phủ Liệt, giống như nhìn quái vật nhìn anh.

“Hắc, chú vậy là ánh mắt gì? Trên đầu tôi lại không có nở hoa.”

“Anh còn có tâm trạng nói giỡn? anh không biết là anh đào ra một đứa con bảy tuổi còn khủng khiếp hơn trên đầu anh nở hoa sao?”

“Vậy sao? Có khỏe không, thật ra chú cũng biết nó.”

Hai tay Hoàng Phủ Liệt đặt ngang trên sofa, cho anh ta một ánh mắt chú quá mức thái quá rồi.

“Ai?”

Tần Thiểu Du nửa nheo mắt lại, trong đầu lọc qua đứa trẻ 7 tuổi anh ta quen biết…….

Bọn họ lăn lộn trong hắc đạo đều là những ngày liếm máu trên lưỡi dao, rất ít người lựa chọn cưới vợ sinh con, liên lụy vợ con.

Phân đường chủ có địa vị trong đường cũng như vậy, theo như anh biết chỏ có đường chủ Bắc Cánh đường  Đinh Lỗi năm gần đây cưới luật sư làm vợ, nhưng cục cưng người ta cũng mới có một tuổi……

“Vẫn không nghĩ ra sao?”

Bờ môi có chút giống như vô ý gợi lên nụ cươi, Hoàng Phủ Liệt đứng dậy lại rót một ly rượu cho mình, vui mừng  vui vẻ bộ dáng nhíu mày, vắt óc suy nghĩ của bạn tốt.

Điện thoại riêng vang lên ngay lúc nay, vừa kết nối, đầu kia điện thoại liền truyền đến giọng nói ngọt ngấy, mềm ấm, “Hi, ba ba thân yêu, giang hồ gào cứu.”

Sắc mặt trở nên dịu dàng, không để ý ánh mắt soi mói của bạn tốt, cả người Hoàng Phủ Liệt vùi trên sofa, thản nhiên hỏi, “Sao vậy? Đừng nói là cô ngốc kia lại gây ra chuyện gì nữa chứ?”

“Dạ! Hôm nay mẹ lại bị ông ngoại ép buộc đi gặp mặt cha Khả Dư. Thật đáng thương, trời bão còn phải bị người ép buộc đi xem mắt, ông ngoại tự mình theo dõi toàn bộ hành trình. Con cũng chưa có cách nào tự do hoạt độngu. Thật vất vả ông ngoại bị người khác kêu đi rồi, cha Khả Dư nói muốn chở hai mẹ con con, mẹ từ chối. Hai mẹ con con liền lái xe trở về, kết quả thả neo(ý nói chết máy đó) ở trên đường, trời mưa, lại ban đêm, bên này cũng không phải quốc lộ, tóm lại, taxi cũng khó kêu đến.”

“Cô ngốc đâu?”

Hẳn là không ở bên người đi, bằng không con cũng sẽ không gọi anh là  ba .

 “Mẹ dừng xe ở ven đường xong, liền che dù ở bên ngoài đón xe! Ngoài xe trời mưa rất lớn, mẹ đón đã lâu cũng không gọi được xe, con lo lắng cứ tiếp tục như vậy mẹ sẽ đến bệnh viện cha Diệc Dương báo danh.”

“Vậy con biết bây giờ xe của hai mẹ con con đang dừng ở đâu không? Chung quanh có kiến trúc gì rõ ràng không? Bây giờ ba sẽ lái xe đến đón hai mẹ con con.”

Hạng Ngộ nói ra chỗ xe bọn họ thả neo.

Phòng rất tĩnh, cho dù Tần Thiểu Du không cố ý nghe, cũng nghe thấy ống nghe kia quả thật là giọng nói bé trai, tất nhiên cũng có nghe lậu từ ngữ mất chốt  Hạng Ngộ nói cha Diệc Dương này.

“Cái gì chứ. Thì ra là Tiểu Ngộ, nó đồng ý nhận anh là ba nuôi? Trời ơi, làm hai tôi nghĩ anh thật sự đào ra một đứa con 7 tuổi nữa! Cái thằng này, chơi tôi hả!”

Tần Thiểu Du đấm vào bờ vai Hoàng Phủ Liệt, tức giận nói.

“Ha ha. Không phải, Tiểu Ngộ thật sự là con ruột của tôi. Xe của hai mẹ con họ chết máy, tôi phải đi đón bọn họ. Chuyện Triều Hoài để lần khác nói tiếp, nhớ rõ đừng tìm Diệc Dương nói, mất công chuẩn chú rễ cậu ấy lo lắng. Ok?”

Dứt lời, đi vào phòng ngủ, nhanh chóng thay áo ngủ, khi đi ra đã là một thân áo chữ T cùng quần đùi trắng bảy phân nhẹ nhàng khoan khoái.

“Này! Liệt! Chờ chút, tôi và anh cùng xuống lầu.”

Gọi lại Hoàng Phủ Liệt đi đến cửa, Tần Thiểu Du vội vàng đóng lại cửa phòng, quấn quít anh giải thích rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Vì sao con bảo bối của Diệc Dương Tiểu Ngộ biến thành con ruột của Liệt vậy!

Trời ơi! Vậy không phải anh là chú họ của Tiểu Ngộ?

Thang máy rất nhanh xuống đến bãi đỗ xe, Hoàng Phủ Liệt vẫy Tần Thiểu Dư dừng lại, ngồi lên Land Rover mấy ngày trước mình mua ở cửa hàng.

“tình huống cụ thể chú có thể hỏi Diệc Dương, thằng đó còn biết rõ hơn tôi. Tôi phải đi trước, chú cũng sớm trở lại Hắc Diệu Đường đi, bye ------ lần sau có rảnh lại tán gẫu!”

Nói xong, cũng không đợi Tần Thiểu Du phản ứng, thân ảnh cao lớn liền tiến vào xe, khởi động máy, Land Rover màu trắng rất nhanh tiến vào mưa, biến mất giữa tầm mắt Tần Thiểu Du đang thở gấp.

*Dự báo bão bên Trung Quốc chia làm 5 cấp, phân theo màu: trắng, lam, vàng, cam, đỏ.

Màu trắng có nghĩa: trong 48h có thể bị ảnh hưởng bởi cơn bão nhiệt đới.

Màu lam có nghĩa: trong 24 giờ có thể bị ảnh hưởng bởi cơn bão nhiệt đới. bình quân sức gió có thể đạt đến cấp 6, giật cấp 7. Vùng cơn bão nhiêt đới đi qua sức gió cấp 6-7, giật cấp 7-8 có thể kéo dài.

Màu vàng có nghĩ: trong 24 giờ có thể bị ảnh hưởng bởi cơn bão nhiệt đới. bình quân sức gió có thể đạt đến cấp 8, giật cấp 9. Vùng cơn bão nhiêt đới đi qua sức gió cấp 8-9, giật cấp 9-10 có thể kéo dài.

Màu cam có nghĩa: trong 12 giờ có thể bị ảnh hưởng bởi cơn bão nhiệt đới. bình quân sức gió có thể đạt đến cấp 10, giật cấp 11. Vùng cơn bão nhiêt đới đi qua sức gió cấp 10-11, giật cấp 11-12 có thể kéo dài.


Màu đỏ có nghĩa: trong 12 giờ có thể bị ảnh hưởng bởi cơn bão nhiệt đới. bình quân sức gió có thể đạt trên cấp 12, giật trên cấp 12 có thể kéo dài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét