Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 36

Chương 36: coi mặt gặp được cha đứa nhỏ

Làm mẹ lúc coi mặt gặp được con của mình, nên có phản ứng như thế nào?

Nam nhân vật chính  Cố Phó Mẫn khoan thai đến chậm, hai tay trái phải còn nắm một bé trai một bé gái xinh đẹp, ánh mắt Hạ Ngộ nhất thời sáng bừng lên!

“mẹ.”

Cố Phó Mẫn anh tuấn cao lớn thản nhiên chào hỏi  Quý Lan Chi.


“Bà nội khỏe! Các chị, dì, mợ, còn có ông ngoại, mẹ Tiểu Ngộ mọi người buổi tối khỏe! Dì coi mắt với ba đâu? Cô ấy ở đâu rồi?”

Bạn nhỏ Cố Khả Dư hất nhẹ bím tóc đuôi ngựa, mặc váy công chúa phấn hồng, có khuôn mặt đáng yêu như búp bê nhìn chung quanh, đang tìm người phụ nữ sắp trở thành mẹ bé.

Lúc này, là thời điểm thằng quỷ nhỏ phát huy kỹ xảo ảnh hậu kế thừa mẹ cậu!

Chỉ thấy đôi mắt thật to của Hạng Ngộ chớp chớp, hốc mắt ngận nước, cực kỳ đáng thường, nằm úp sấp trên đùi Hạ Dạ, vẻ mặt ủy khuất hỏi, “Mẹ, là mẹ đúng không? Đên nay đi coi mắt với cha Khả Dư là mẹ phải không? Có phải mẹ không cần Ngộ nhi nữa hay không? Cho nên định chạy đi làm mẹ Khả Dư? Ô------ mẹ thật là ác, nếu không phải giờ học hôm nay của Khả Dư và con muộn, cha Khả Dư đến đón chúng con đến đây ăn cơm, con cũng không biết mẹ vụng trộm đến đây xem mắt. Ông ngoại, ông ngoại ------ mẹ không cần con, mẹ muốn đến Cố gia làm thiếu phu nhân, ô------ Ngộ nhi sắp trở thành đứa trẻ không cha không mẹ ------“

Ghé vào lòng Hạ Dạ khóc còn chưa đủ, Hạng Ngộ lại nằm trên đầu gối của ông ngoại, một phen nước mắt nước mũi ‘phá hư’ quần âu phục quý giá của ông ngoại.

Thằng nhóc này, nó đang khóc tang sao?

Hạ Dạ rất muốn đá lại một cái, đá bay thân hình nho nhỏ nằm trên đầu gối cha, diễn xuất của thằng quỷ sứ này càng ngày càng hoàn mỹ!

“Thật sự, thật vậy chăng? Bà nội, mẹ Tiểu Ngộ sẽ trở thành mẹ cháu sao? Vậy không phải đại biểu ba Khả Dư cũng phải phân một nửa cho Tiểu Ngộ, ô ------ Khả Dư không cần, không cần! ba, ba đã nói con là công chúa nhorcuar ba, Khả Dư phải làm công chúa cả đời, không cần làm cô bé lọ lem, ô ------ ba!”

Cố Khả Dư cũng bắt chước túm ống quần ba, thật sự vắt ra vài giọt nước mắt, tranh thủ sự thương tiếc của ba.

Phòng khách quý nhất thời tràn đầy tiếng khóc rõ to của hai đứa trẻ phá phách.

Bị tiếng khóc quấy nhiễu, rất nhiều người dùng cơm ào ào gửi đến ánh mắt chất vấn, nhân viên phục vụ bước nhanh đến, thấp giọng hỏi có cần giúp đỡ gì không, hai người Hạ Tông Chính cùng Quý Lan Chi qua hơn 50 tuổi đều chưa từng mất mặt như lúc này, người oai phong một cõi trong giới chính thương, bây giờ sắc mặt giống như bóng đèn hỏng, lúc trắng lúc đen.

Vì sao cháu trai [cháu gái] lại xuất hiện ở đây?

Không thể nhìn con gái bảo bối đau buồn như vậy, Cố Mẫn Phó ngồi xổm xuống, khuôn mặt lạnh lùng lúc nhìn thấy nước mắt con gái lập tức đường cong khắc khổ trở nên mềm mại, dịu dàng khuyên giải an ủi, “Khả Dư ngoan, Khả Dư không khóc. Ba chỉ đến đây gặp bạn bè. Nếu Khả Dư không thích, bây giờ chúng ta về nhà, được không?”

“Mẫn Phó! Con không thể......”

Quý Lan Chi vừa định lên tiếng ngăn cản, đã bị ánh mắt lạnh lùng của con ngăn lại lời nói muốn phát ra khỏi miệng.

“Tiểu thư Hạ, thật có lỗi, cảm xúc của Khả Dư có chút không ổn định, cho nên tôi nghĩ……”

“Định làm sao đây! Ăn bữa cơm mà đến trễ như vậy, con nít khóc là bình thường, chỉ vì nó khóc liền hủy bỏ xem mắt. Anh có biết là từ lúc tôi tan tâm cho đến bây giờ cũng chưa ăn cái gì không! Thật sự là, có lầm hay không vậy! Hạng Ngộ, chúng ta đi!”

“cái gì chứ! Là con gái cục trưởng thì giỏi lắm sao? Còn không phải kêt hôn qua một lần còn có con riêng, dựa vào cái gì mà nói năng như vậy với Mẫn Phó chúng tôi!”

“Đùng vậy! Còn chưa có qua cửa, tính tình đã xấu như vậy, chị dâu, không thể cho loại phụ nữ này vào cửa!”

“Đúng vậy, bác, phụ nữ thô tục như vậy, sao có thể xứng đôi với Mẫn Phó tài mạo song toàn của chúng ta! Cục trưởng Hạ, bác cũng không dạy dỗ con gái của bác.”

Một viên đá kích động ngàn tầng sóng.

Buổi nói chuyện này của Hạ Dạ nháy mắt kích ‘đoàn thân thích Cố gia’ dùng ngòi bút làm vũ khí.

Ánh mắt phu nhân Cố Quý Lan Chi nhìn về phía Hạ Dạ tràn đầy ghét bỏ.

Mục đích đạt được!

Hạ Dạ thừa lúc cha già còn chưa có hồi phục tinh thần, kéo qua Hạng Ngộ ‘nhập vai quá sâu’, lúc bước qua bên cạnh Cố Mẫn Phó, thấp giọng nói, “Xin lỗi, chị nhất định phải chuồn! cha già tôi giao cho anh diệt, anh em, anh bảo trọng đấy!”

Cực kỳ cảm thông liếc mắt Cố Mẫn Phó, Hạ Dạ dắt Hạng Ngộ chạy cấp tốc.

Suy nghĩ vài ngày đến phải đến chỗ Diệc Dương cùng Đào Tử tránh bão mới được.

************************

“Đói bụng mà có thể chạy nhanh như gió, cảnh sát trưởng Hạ, thể lực không tồi đấy!”

Mới chay ra khỏi cửa lớn khách sạn không xa, bất ngờ vang lên giọng nam quen thuộc làm Hạ Dạ nhất thời dừng chân lại, Hạng Ngộ phía sau theo quán tính suýt chút nữa va vào.

“Chú Hoàng Phủ!”

Cột đèn đường chiếu ra khuôn mặt của người đàn ông tuấn tú, đẹp trai, thằng nhóc kia lấy hình thức ‘yêu thương nhung nhớ’ tiêu chuẩn ào vào lòng ba.

Hoàng Phủ Liệt đưa tay đón lấy, cười ôm Hạng Ngộ vòng vài vòng, lúc đặt cậu xuống đất, xoay người ở bên tai cậu nói nhỏ, “nhiệm vụ hoàn thành không tệ!”

Hạng Ngộ lộ ra một miệng răng trắng nhỏ, mặt mày không dấu được đắc ý.

Ít nhiều cậu nghe trộm được ông ngoại muốn sắp xếp cho mẹ coi mắt, đúng lúc báo cáo cho ba, ba nghĩ ra kế hoạch phá đám thần không biết quỷ không hay như vậy, bằng không làm không tốt mẹ ngốc thật sự rơi vào nơi nào thoát thân không ra đây!

“Hai người các người…… thần thần bí bí, có phải đang gạt tôi chuyện gì không?”

Hạ Dạ nheo mắt lại, nhìn Hoàng Phủ Liệt, lại cúi đầu nhìn Hạng Ngộ, bỗng nhiên xoay người nhéo lỗ tai nhỏ của cậu một cái, “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị! Tiểu tử có phải con lại bày ra trò quỷ quái gì không? Còn nữa, sao anh lại xuất hiện ở đây? sao có thể thần thông quảng đại đến ngay cả con gái của đối tượng xem mắt của mẹ mày cũng kéo vào?”

Cô mới không tin bộ dáng khóc lóc kể lể của cậu ở khách sạn, cái gì vừa vặn cùng Cố Khả Dư làm xong bài tập, lại vừa vặn chạy đến khách sạn này ăn cơm, cuộc sống cũng không phait tivi, điện ảnh, làm gì có nhiều dịp khéo như vậy.

“Đau, đau, đau, mẹ là người phụ nữ bạo lực! Chú Hoàng Phủ cứu con ------“

“bà đây muốn dạy con, ngọc hoàng thượng đế cũng không thể xen vào!”

Hạ Dạ một tay chống nạnh, vô cùng khiêu khích nhìn Hoàng Phủ Liệt, tay nhéo lỗ tai Hàng Ngộ không có dấu hiệu thả lỏng.

Hừ! Sao có thể nhiều lần cô đều ở thể yếu!

Ngũ quan xinh đẹp của Hạng Ngộ nhíu lại cùng một chỗ, cổ họng nhỏ mãi ồn ào, “Không có tính người, hai người các người không có tính người! Ngược đãi nhi đồng, con muốn kêu cứ, con muốn kêu cứu!”

Tay lớn vỗ đầu Hạng Ngộ một cái, Hạ Dạ đảo cặp mắt trắng dã, “Mẹ già con không có tính người không phải là chuyện ngày một ngày hai, con là ngày đầu tiên làm con của Hạ Dạ mẹ sao? Nói rõ cho mẹ, vì sao con lại xuất hiện ở khách sạn này đúng lúc như vậy?”

Lúc đó cũng đã 7 8 giờ, là lúc rất nhiều cặp đôi cùng vợ chồng trẻ dùng bữa tối dưới ánh nến.

Cuộc nói chuyện cao đề-xi-ben của mẹ con Hạ Dạ khiến cho rất nhiều người liên tiếp quay đầu nhìn lại.

Trên cơ bản Hoàng Phủ Liệt không quá để ý đến  thủ đoạn giáo dục con này của Hạ Dạ, dù sao cũng biết tình mẫu tử của bọn họ rất tốt, chút đánh chút cãi vã này với Hạng Ngộ cũng không sao.

Trái lại, anh rất hưởng thị mẹ Hạ cùng cục cưng thiên tài cho anh ‘giải trí’, nhưng ngại đám người có xu hướng tụ lại, ba ác liệt vẫn đúng lúc lên tiếng giải vây.

Chỉ thấy Hoàng Phủ Liệt đi đến bên cạnh Hạng Ngộ, thấp giọng thì thầm vào tai Hạ Dạ nói một câu, mẹ Hạ ra oai lập tức trở thành con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Ba ba quân nhân nói gì vậy, có lực sát thương như vậy?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét