Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 35

Chương 35: Hạ Dạ phải đi coi mắt

Một cảnh sát trưởng nho nhỏ lại có thể bao nuôi một thiếu tướng trực thuộc quân khu, tin tức này có bao nhiêu độ tin cậy?

Đương nhiên Mạnh Hoạch cũng không thật sự tin lời nói thuận miệng nói ra của Hoàng Phủ Liệt là thật.

Nhưng trước đó anh vẫn nói chuyện này cho phó trưởng khoa cục cảnh sát Hoàng Dung Mậu.


Kết quả của chuyện này trực tiếp làm cho ngày nghỉ cuối tuần của Hạ Dạ ngâm nước nóng, bởi vì ông Hạ sau khi nghe được cấp dưới nói về quan hệ mờ ám của con gái mình cùng Hoàng Phủ Liệt 8 năm trước bị ông ám sát tìm được đường sống trong chỗ chết, cấp tốc hạ lệnh tham gia vài buổi coi mắt!

Coi mắt!

Chưa bao giờ Hạ Dạ nghĩ đến, việc này có liên quan đến cô.

Nhưng, chết tiệt, bây giờ cô mặc giống như đứa ngu, sắp cùng với người đàn ông xa lạ ngồi ở Ginza coi mắt!

Ngọn đèn lưu ly tỏa khói mờ mịt, trên trần nhà treo ngọn đèn thạch anh lớn rũ xuống, là không khí hẹn hò rất tốt.

Nhưng, chương trình coi mắt bình thường, có đạo lý ngay cả đối tượng coi mắt còn chưa thấy, cô bảy dì tám của đối phương đã chăm sóc mình một lượt sao?

Bình thường coi mắt, nhiều nhất là hai người ăn một bữa cơm, có ý với nhau thì lưu lại phương thức liên lạc, để lần sau gặp mặt vân vân.

Ông Hạ gia giáo rất nghiêm, cũng không cho phép con trai con gái mình nói ra thân phận của ông, tránh con cái bị người ta lợi dụng, không nghĩ đến còn phải lọt vào điều tra kĩ luật của nhân viên.

Người ở địa vị càng cao, lại càng phải thật cẩn thận, gian khổ bước lên từ vị trí thấp, một khi đã trải nghiệm qua, ai cũng không muốn nếm trải thất bại cùng không được như ý khi ngã từ chỗ cao xuống.

Mới trước đây Hạ Ngộ ngẫu nhiên vài lần bị phần tử đối địch với ông Hạ trên chính trường hoặc bị người xấu bắt cóc, ngoài việc biết được ba mình có chức quan cao ra, còn lại thật sự không có chút nhận thức với chuyện mình là thiên kim cục trưởng.

Nhưng thái độ của đối tượng coi mắt lần này, thật sự làm cho cô cảm nhận được ‘thân phận thiên kim’ của mình!

Chẳng những đặt một bàn trong phòng thanh lịch dành cho khách quý ở khách sạn xa hoa nhất thành phố A, còn điều động đại bộ phân nữ tính ở nhà trai, không phải chị ruột nhà trai, thì chính là chị họ, chị dâu, em họ, cô họ, dì út, vân vân…… cho dù Cổ gia là đơn truyền chín đời, cũng không cần khẩn trương như vậy chứ?

Cô cũng không phải là yêu quái gì, sẽ ăn mất con trai bảo bối của Cố gia.

Hạ Dạ sợ mất vía ngồi, bên cạnh có cha như hổ rình mồi, đặc biết đến giám sát cô, đề phòng cô chạy trốn, đối diện có vài cặp mắt đâm xuyên còn hơn tia X tuần tra cô từ trên xuống dưới, cái gì gọi ngồi như kim đâm? Bây giờ Hạ dạ thể nghiệm một lần.

Ánh mắt các cô nhìn cô, giống như cô là món hàng treo giá, lộ ra đánh giá khôn khéo cùng sắc bén.

Hơn nữa không biết phải làm sao, cô luôn cảm thấy lạnh buốt thế nào ấy. Là do máy điều hòa thổi khí lạnh sao?

Hạ Dạ không được tự nhiên vặn vẹo mông, nhìn chằm chằm một bàn thức ăn ngon trước mắt nuốt nuốt nước miếng, áp chế xúc động muốn làm chúng nó biến mất, ngẩng đầu nhìn ‘đoàn hậu phương nhà trai’ vẻ mặt trang điểm khéo léo đối diện, hỏi phu nhân đối diện mặc dù đã hơn 50 tuổi, nhưng chăm sóc rất kỹ, rất cẩn thận hỏi, “bác Cố, xin hỏi khi nào thì anh Cố mới đến?”

Rốt cuộc nhà trai có đến hay không? Cô đã đợi ở đây từ lúc 6 giờ cho đến 7 giờm bụng đã đói lã rồi!

“Hạ Dạ con phải học nhẫn nại!”

Hạ Tông Chính ngồi ngay ngắn, lạnh lùng liếc mắt con gái, uy nghi mở miệng.

Nhưng động tác ông nâng tay phải lên xem giờ, đã tiết lộ nỗi lòng ông cũng giống vậy có chút không kiên nhẫn.

Cố gia thật quá sức kiêu căng, bởi vì là gia đình giàu có số một số hai thành phố A, bởi vì Hạ Dạ tái giá, cho nên Cố gia liền để ông và Dạ Tử đợi gần một tiếng đồng hồ sao?

Hạ Chính Tông vui giận không lộ ra mặt lại lần nữa cúi đầu nhìn đồng hồ, đang tự hỏi có nên chấm dứt buổi coi mắt không có thành ý này không.

Phu nhân, cũng chính là mẹ đối tượng coi mắt lần này của Hạ Dạ -- phu nhân Cố Quý Lan Chi trước khi gả vào Cố gia cũng là thiên kim đại tiểu thư, gặp qua đủ mọi loại người, bà liếc mắt một cái liền biết Hạ Chính Tông không kiên nhẫn.

Một bên nháy mắt thúc giục con gái gọi điện thoại cho con trai mình, phu nhân Cố vừa trấn an cảm xúc của cha con Hạ Chính Tống, trên khuôn mặt thùy nị nết na lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, “Thật ngại quá, hiện giờ trong công ty có một cuộc họp quan trọng, Mẫn Phó nhà tôi không thể phân thân. Vừa rồi nó gọi điện thoại qua, nói hy vọng cục trưởng Hạ cùng cảnh sát trưởng Hạ có thể ngồi chờ thêm một lát. Cục trưởng Hạ, cha Mẫn Phó mất sớm, tôi chỉ có một đứa con trai là nó, bây giờ công ty đều do nó quản lý, khó trách bận rộn chút. Xin anh tin tưởng, mẹ con chúng tôi thật sự rất thành tâm muốn hiểu biết thêm về Hạ Dạ, xin để cho hai đứa trẻ một cơ hội được chứ?”

Lý do thoái thác khóe léo của quan hệ xã hội hóa, cho dù Hạ Chính Tông không vừa lòng, cũng chỉ có thể đồng ý, “Phu nhân Cố nói gì vậy. Cậu Cố tuổi còn trẻ đã quản lý tập đoàn Cố thị ngăn nắp, tôi tán thưởng còn không kịp. Giống như con gái của tôi, suốt ngày lăn lộn cùng đám đàn ông trong cục cảnh sát, một chút bộ dáng thiếu nữ cũng không có. Chồng cũ của nó động tác nhanh gọn, mới ly hôn liền tái giá, Hạ Dạ ngược lại, cả ngày ở trong cục cảnh sát, trong nhà, cũng không nghĩ cho ông già này cùng con trai bảo bối của nó, chị nói một gia đình, không có nam chủ nhân thì sao được chứ!”

Nói xong, không quên lườm Hạ Dạ một cái.

Hạ Dạ chỉ có thể cười khổ đáp lại, cô chưa bao giờ biết rằng cha cô cũng có tư chất khua môi múa mép.

“Đúng vậy, đúng vậy, Mẫn Phó nhà tôi cũng vậy. Đứa con dâu bạc mệnh của tôi đã qua đời 5 năm, bây giờ cháu gái tôi đã 7 tuổi, là thời điểm cần mẹ quan tâm nhiều hơn, cái thằng này lại khăng khăng không có ý định đi bước nữa. Nó mới hơn 30 tuổi, anh nói, một thằng mới hơn 30 tuổi, cả ngày không phải vùi đầu vào công tác, thì ở chung với con gái, vậy sao được chứ, nhà chúng tôi chín đời đơn truyền, tôi còn đang mong ôm cháu trai đó! Cục trưởng Hạ, anh nói có phải bây giờ bọn nhỏ cũng quá không lo lắng cho lớp già?”

“Đúng vậy, con trẻ bây giờ, giống như chúng ta khi đó, người lớn nói một, không dám nói hai……”

Bàn đến chuyện con cái, Hạ Tông Chính cùng Quý Chi Lan lập tức mở máy hát, như có như không thành lập hữu nghị cách mạng.

Quan thương câu kết còn có đám cưới quan thương song song.

Trong cục cảnh sát gần như mọi người đều biết Hạ Dạ thần mến Hoàng Phủ Liệt, ông Hạ mặc dù được hoan nghênh trong giới chính trị, ông cũng không không biết xấu hổ không nể mặt, tìm động nghiệp con hoặc là thân thích xuống tay, lo trước lo sau, cảm thấy vẫn là người không ở trong một vòng luẩn quẩn có vẻ tốt hơn, vì thế mượn quan hệ tìm cho Hạ Dạ một phú thương.

Tiếng xấu vài lần trước, Hạ Dạ thoát được quá nhanh, lần này ông Hạ đã tiếp thu giáo huấn, tự mình canh ở cửa cục cảnh sát, cho cô một ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng, nữ cảnh sát Hạ không sợ trời không sợ đất ngoan ngoãn ngồi vào xe cồng của ông Hạ, một đường thẳng đến chỗ coi mắt.

Nhưng thời gian đã qua lâu như vậy, vẫn không thấy chính chủ buổi coi mắt, từ trước cho đến nay chỉ có người khác chờ ông, rất nhiều năm không có chờ người khác Hạ Chính Tông có chút không vui.

Nhưng bây giờ nghe phu nhân Cố nói vậy, ông Hạ có vẻ vừa lòng với điều kiện của Cố Mẫn Phó còn chưa gặp mặt. Thứ nhất vợ nó đã qua đời, cũng không xuất hiện tiết mục cùng vợ trước tro tàn lại cháy hoặc dây dưa không rõ, thứ hai Cố gia còn trông ngóng ôm cháu trai, chỉ cần Hạ Dạ và Cố Mẫn Phó kết hôn thuận lợi sinh đứa con trai, địa vị của Hạ Dạ ở Cố gia xem như được bảo đảm, ông không cần lo đến vấn đề Hạ Dạ sẽ bị bắt nạt.

Hơn nữa một người đàn ông vợ mất nhiều năm như vậy cũng chưa tái giá, Hạ Chính Tông cảm thấy thiện cảm với Cố Mẫn Phó lại bay lên một tầng.


Ngay lúc Hạ Dạ chờ bụng đói đến mức da bụng dán vào da lưng, ông Hạ nhẫn nại sắp đến giới hạn, nam nhân vật chính trong buổi coi mắt Cố Mẫn Phó một thân âu phục gọn gàng, dưới sự hướng dẫn của nhân viên khách sạn khoan thai đến chậm, đến còn anh còn có một đôi ‘tiểu kim đồng ngọc nữ”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét