Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 24

Chương 24: hai cha con đạt thành hiệp nghị

Chuông cửa không vội không chậm vang lên, mở ra.

“Hi, buổi sáng tốt lành, quả nhiên ba ba ngu ngốc có vài phần rất giống con.”

Bé trai dựa vào khung cửa giống hắn đến 70-80%, khuôn mặt xinh đẹp như thiên sứ, cười đến gian tà.

Suy nghĩ thật lâu, cha không phải là người dễ lừa, Hạng Ngộ chỉ đơn giản định dọa Hoàng Phủ Liệt nhảy dựng lên, vừa thấy mặt đã gọi người ta là cha, làm cho đối phương trở tay không kịp.

Đối với vẻ mặt kinh ngạc sắp xuất hiện trên mặt cha, anh ngược lại cực kỳ chờ mong.

Không ngờ, một giây kia người đàn ông nhã nhặn mở cửa ra, chỉ nói câu, “Xin đợi một lát.”

Liền vội vàng xoay người, ‘oành’ một tiếng, đóng cửa lại.

Hạng Ngộ bị từ chối ở ngoài cửa há hốc mồm, hả…… đừng nói cha không định nhận đứa con là cậu chứ?

Trong phòng, Hoàng Phủ Liệt cầm lấy máy truyền tin hình đồng hồ, ấn nút trò chuyện, không đợi đối phương lên tiếng, một hơi truyền đạt chuyện mình bảo đối phương làm, mắt lóe lên ánh sáng lạnh, “Phong Tử, lập tức điều tra giúp tôi một cô gái tên là Hạ Dạ ở thành phố A. Đúng, tư liệu về cô ấy, thu thập toàn bộ! Bao gồm chuyện trường lớp, chuyện tình yêu và hôn nhân, chuyện hẹn hò, size áo khoác, quần áo, đồ lót, tất cả, toàn bộ, đều tra rõ cho tôi!”

Cửa phòng lại mở ra lần nữa, khóe miệng nhếch lên, nụ cười gian ác không khác gì bé trai, người đàn ông đưa tay mời vào.

“Con trai yêu quý, ba ba ngu ngốc của con có vài chuyện muốn hải con, con có bằng lòng tháo bỏ nghi ngờ của ba không?”

Thân sĩ bé con hoang mang liếc người đàn ông, hai tay khoanh trước ngực, oai phong vào cửa, không ai bì nổi, “Được thôi, xem như nể tình ba sắp cứu con thoát khỏi bể khổ.”

Khi kêu nhân viên khách sạn mang bữa sáng đến, Hoàng Phủ Liệt còn đặt biệt kêu ly sửa nóng, đưa ly sữa tươi cho vật nhỏ ngồi trên sô pha, còn anh ngồi xuống ở bên cạnh, lườm Hạng Ngộ còn nhỏ đã tinh quái, hỏi ra nghi ngờ ở đáy lòng, “Sao lại nghĩ thông rồi? Lúc trước không phải còn định ngăn cản người mẹ ngu ngốc của con nói lộ hết sao?”

Vật nhỏ kế thừa chỉ số thông minh siêu cao của anh, anh không thể hỏi thẳng ý đồ vật nhỏ đến đây, đỡ phải vì ‘khinh địch’, để con mình chơi một vố.

Hạng Ngộ bĩu môi, hiếm khi thành thật đáp lại, “Con không thẳng thắng có thể được khoan hồng sao? Ba cũng không phải là ngu ngốc như mẹ, con tùy tùy tiện tiện bịa một chuyện ba cũng sẽ không tin.”

“Được rồi! Đại khái ba cũng biệt được mọi chuyện, cũng biết được nguyên nhân mẹ con làm như vậy. Ba chỉ không biết, mẹ của con vì sao lại yêu ba, còn có vì sao lại kết hôn với Diệc Dương, và cả vì sao có con, sau đó mẹ con cũng không có tìm ba. Theo ba biết, cô ấy vì yêu ba mới ‘cưỡng bức’ ba, không có lý do lại mai danh ẩn tích.”

Bé trai kinh ngạc vì người đàn ông thu thập, tổng hợp tin tức cực nhanh, cũng đỏ mặt vì cách dùng từ của người đàn ông, “Làm ơn đi cha…… không có người đàn ông nào lại đem chuyện mất mặt bị phụ nữ trôm hương bắt ở bên miệng!”
 “Nếu chuyện mất mặt kia tạo ra con, ba không ngại chiêu cáo khắp thiên hạ.”

Hai chân thon dài của Hoàng Phủ Liệt ở trên bàn trà, hai tay gối sau đầu, phong cách phóng khoáng nói.

Anh không phải là người xâu nệ ánh mắt người ngoài.

Người sống là vì mình, cũng không phải vì được người khác khẳng định. Nếu sống chỉ vì được người khác thừa nhận, thật không biết có bao nhiêu mệt.

Hốc mắt Hạng Ngộ có chút đỏ lên, cậu để xuống ly sữa đã uống hết, nhào vào lồng ngực dày rộng của cha, giơ lên không mặt nhỏ nhắn, kích động hỏi, “Ba, con thật sự có thể gọi ba là ba sao? Ba thật sự, thật sự đồng ý nhận Ngộ nhi sao?”

Giờ này phút này cậu, không phải là thiên tài nhi đồng, cũng không phải là con quỷ nhỏ thông minh đến làm người khác đau đầu, cậu chỉ là học sinh tiểu học bảy tuổi, khát vọng có được tình thương của cha ruột thôi.

“Đứa ngốc.”

Hoàng Phủ Liệt ôm Hạng Ngộ ngồi lên đùi mình, xoa xoa mái tóc mềm của cậu, “Có đứa con thông minh lanh lợi như con, hẳn là chuyện mơ ước tha thiết của mọi người cha! Nhưng, nói thật, nếu không phải mấy năm nay Diệc Dương thường nhắc đến hai mẹ con con, hơn nữa trước đó sắp xếp chúng ta quen biết, con đột nhiên gọi ba là ba như vậy, ba không bị dọa nhảy dựng mới lạ.”

“A ------- thật đáng tiếc, sớm biết vậy sẽ không để cho cha già đề cập đến con và mẹ, con rất muốn nhìn vẻ mặt chấn động của cha a.”

Khuôn mặt xinh đẹp quả nhiên cực kỳ thất vọng.

“Con vật nhỏ nghịch ngợm này!”

Hoàng Phủ Liệt nhéo cái mũi nho nhỏ của Hạng Ngộ, nói, “Nói hết chuyện con biết cho ba nghe đi.”

****************************

Có ba, làm sao Hạng Ngộ còn có thể nghĩ đến điều anh đáp ứng với mẹ, trước khi còn chưa thân quen, không thể nói chân tướng sự việc cho cha.

Cậu suy nghĩ rất lâu, quyết định vẫn đánh cược một phen, nói chuyện của mẹ còn có chuyện của ba già Diệc Dương nói cho nghe, toàn bộ đều thành thật khai báo với Hoàng Phủ Liệt.

Nếu cha thật là ngu ngốc để tâm vào mấy chuyện vụn vặt này, vậy không có cũng được.

Dù sao mấy năm nay cha già Diệc Dương cũng xem cậu như con mình, nên cậu một chút tình thương của cha cũng không thiếu.

Trong lòng thì nghĩ như vậy, Hạng Ngộ vẫn vừa nói, vừa trộm quan sát phản ứng của cha, có chút lo lắng người cha cậu rất vất vả nhận thức sẽ thật sự phát triển theo phương hướng ‘bất ngờ’ tệ nhất kia.

Nhưng, lại ngoài dự liệu của cậu, cho dù cha nghe được chuyện năm đó ông ngoại ở sau lưng móc nối với Triêu Hoài, mới có thể đúng lúc nhân anh hôn mê bị Triêu Hoài bắt đi, thiếu chút nữa khó giữ tính mạng, trên mặt cha cũng không lộ ra sắc mặt kinh ngạc cùng phẫn nộ nào.

“ba ba......”

Hạng Ngộ có chút bất an.

Bình tĩnh nghe xong nguyên nhân kết quả con nói, cuối cùng Hoàng Phủ Liệt cũng biết được đại khái chân tướng sự việc.

Bao gồm Hạ Dạ làm sao đối với anh xuất hiện trong công ty Hạ Húc Dương vừa thấy đã yêu, tiếp cận anh ở trong quán bar như thế nào, ở trong bãi đỗ xe liên kết với Hựu Đào khiến anh hôn mê thế nào, sau đó lại thông minh bắt giữ Triều Hoài như thế nào, còn một đêm tuyệt vơi kia nữa.

Khó trách lần đầu gặp mặt Nhạc Hựu Đào lại biểu hiện khẩn trương như vậy, thì ra không phải là ngượng ngùng mà là chột dạ.

Sau đó là chuyện trong lòng Hạ Dạ vốn định đến quân khu tìm anh, lại bởi vì trước khi xuất phát một tuần vô tình nghe được cha mình móc nối với người hắc đạo ầm thầm loại bỏ anh mà từ bỏ.

Không tin anh có thể nhận một phụ nữ xa lạ, đồng thời là con gái kẻ thù làm cha, cho nên mấy năm nay chưa từng có nghĩ đến ý niệm tìm anh trong đầu.

Là Diệc Dương tử trong miệng Nhạc Hựu Đào biết được đứa con trong bụng Hạ Dạ là của anh, mới có thể việc nghĩa không lùi bước làm cha đứa bé.

Diệc Dương vốn không định giấu diếm chân tướng, là do mấy năm nay anh luôn ở nước ngoài, ngay cả hôn lễ anh cũng không có tham gia, mới có thể luôn bỏ qua cơ hội nhận thức mẹ con bọn họ.

Diệc Dương cũng không có nắm chắc phản ứng của anh, cho nên mấy năm nay chỉ dè dặt thỉnh thoảng truyền chút tin tức mẹ con bọn họ cho anh, nếu không phải lần này Diệc Dương tái hôn, không thể lại lấy danh nghĩa chông mà chăm sóc mẹ con Hạ Dạ, Diệc Dương cũng sẽ không vừa ký xong giấy ly hôn, liền chờ không kịp cử hành hôn lễ ‘dụ’ anh trở về!

“Qua chuyện này đổi họ đi.”

Người đàn ông vẻ mặt tươi cười nói thế.

 “Hả?”

Cậu bé vẻ mặt hoang mang trong mắt tràn ngập hoang mang.

“Con nghĩ rằng ba sẽ để con mình sau này tiếp tục mang họ người khác sao?”

Người đàn ông tuấn tú nhíu mày, khóe miệng vẽ nên độ cong tà ác.

“Vạn tuế! Từ nay về sau con gọi là Hoàng Phủ Ngộ!”

Cậu bé xinh đẹp cao hứng nhảy mạnh trên sô pha.

“Nhưng, chuyện này tạm thời giữ bí mật với mẹ con được không, 8 năm trước cô ấy ‘chơi’ bố đã như vậy, bây giờ đến lượt bố đùa cổ, thế nào? Chớ quên, là cái đầu chết của cô ấy mới có thể hại hai cha con ta chia lìa 8 năm đó. chẳng lẽ con không muốn một nhà ba người chúng ta đi chơi cs dã chiến?”

Người đàn ông nháy mắt với bé trai mấy cái, tung ra con mồi quyến rũ.

“Được! Thành giao!”

Cha con hai người gian tà cười như điên nhìn nhau, bắt tay hữu nghị.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét