☆, Chương 1:
Trước giờ làm việc 1 tiếng rưỡi Lý Mạn đi đến lầu hai
khoa hành chính tổng hợp tập đoàn An thị, đẩy dụng cụ vệ sinh vào thang máy trống
đến tầng cao nhất làm vệ sinh.
Sau khi tốt nghiệp đại học cô đến vào làm việc ở An
thị đã được 3 năm, ở khoa hành chính tổng hợp tuổi trung bình vượt quá 45 tuổi
là một điều hiếm thấy, bởi vì chịu khó, nói ngọt, biết nhìn sắc mặt lại chịu cực
được, mà nhận được yêu quý của 6 đồng nghiệp thường quy trong biên chế cùng 17
thím dọn vệ sinh, từng người đều xem cô như con gái mà yêu thương.
Lý Mạn lựa chọn làm việc ở khoa hành chính tổng hợp bởi
vì không cần cùng nhiều người tiếp xúc, làm một ít công việc vệ sinh linh tinh,
đưa gửi bưu phẩm, sửa chữa, nội dung công việc vụn vặt nhưng rất dễ dàng, đúng
giờ đi làm không cần tăng ca, ở chung với các trưởng bối lại rất đơn giản thoải
mái, hơn nữa phúc lợi đãi ngộ của An thị cũng tốt lắm, Lý Mạn đã quyết định ở
Anh thị làm luôn cho đến cùng.
Hôm nay cháu trai thím Trương phụ trách quét dọn tầng
cao nhất bị thương cần chăm sóc không có cách nào làm việc, Lý Mạn chủ động xin
đi giết giặc giúp thím Trương quét dọn, dù sao chỉ có 5 ngày thôi, cô cũng
không muốn thím Trương vì chăm sóc cháu trai, mà mất đi chuyện tốt thanh nhàn
nhất trong mắt nhóm obasan vệ sinh.
Cô ở cô nhi viện thường phải giúp chăm sóc bọn trẻ
cùng quét dọn, công lẹc vê sinh một chút cũng không thua kém thím Trương.
Sáng sơm toà nhà An thị rất yên tĩnh, chỉ có nhóm bảo
vệ cùng obasan vệ sinh cần mẫn làm việc.
Tầng cao nhất An thị là tập hợp quyền lực cao nhất An
thị, trừ tổng giám đốc ra chỉ có giám đốc, phó giám đốc cùng nhóm thư ký trợ lý
làm việc ở tầng cao nhất.
Van phòng của nhóm chủ quản cao cấp bình thường đều rất
sạch sẽ, Lý Mạn rất nhan đều dựa theo thím Trương cẩn thận quét dọn xong mấy
văn phòng cùng phòng nghỉ của giám đốc cùng phó giám đốc, sau đó bắt đầu quét dọn
địa bàn riêng của tổng giám đốc.
Làm tổng giám đốc thật sướng, có thể ở khu buôn bán tất
đất tất vàng này có được một tòa nhà xa hoa như vậy, còn có thể ở tầng cao nhất
của tòa nhà chiếm cứ một phần ba không gian làm của riêng, thật có đủ hưởng thụ!
Thím Trương nói qua, phòng khóa cửa thì không cần
quét dọn, vặn khóa từng phòng không biết
là phòng gì, đột nhiên nhớ đến lúc nhỏ đọc câu chuyện cổ tích, không biết tổng
giám đốc AN thị có ẩn giấu bí mật khủng bố gì trong phòng không?
Lý Mạn bị ý nghĩ của mình làm cho bật cười, rốt cục từ
khóa cửa phòng thứ 4 mở được một cánh cửa, Lý Mạn chui đầu vào nhìn, bên trong
hẳn là phòng nghỉ, bố trí thành phòng khách, Lý Mạn cẩn thận chà lau mỗi vật dụng
thiết kế tinh xảo trang nhã, quét dọn xong phòng khách rông hơn 10 bình*, Lý Mạn
đẩy cửa phòng khép hờ ra, bên trong là phòng ngủ gần 20 met vuông, phòng ngủ
không sạch sẽ như phòng khách, quần áo ném lung tung, trên giường cũng hỗn độn
không chịu nổi.
*Phép
đo nước Nhật-bản cho 36 thước vuông bề mặt là một bình
Lý Mạn nào dám tiếp tục chậm trễ, vội vàng nhặt quần
áo trên mặt đất lên phân loại để vào giỏ chờ giặt, sửa sang lại chăn đệm hỗn độn
trên giường, cô đẩy cửa nối với phòng ngủ ra, bên trong là phòng tắm, không khí
trong phòng tắm rất mùi, Lý Mạn vội vàng đẩy cửa sổ ra, quay người lại thấy người
đàn ông ngồi trong bồn tắm lớn.
“A……” Lý Mạn không thể khống chết thét chói tai, cô
chỉ giúp thím Trương quét dọn tầng cao nhất thôi, vì sao lại có người đàn ông lỏa
thể ngồi trong bồn tắm lớn cao cấp trong phòng tổng giám đốc?
“cô kêu cái gì? Bị nhìn sạch là tôi đó?” An Bắc
Nguyên cực kỳ mệt mỏi ngủ luôn trong bồn tắm lớn bị đánh thức sắc mặt không tốt,
anh cau mày đứng lên giữa nước tắm lạnh thấu xương, thân hình rắn chắc không
chút nào tiếc rẻ hiện ra trước mắt Lý Mạn, từ trong ngăn tủ lấy ra khăn tắm vây
quanh bên hông, “Câm miệng!” Bên tai liên tục không ngừng vang lên tiếng thét
chói tai làm cho anh thấy phiền chán, cả một đêm không ngủ mệt mỏi làm cho tính
nhẫn nại của anh tiêu hao gần như không còn.
“Anh biến thái!” Lý Mạn lui về góc phòng, nhắm chặt mắt
lên án, cô nhìn phải thứ không nên nhìn, có thể bị đau mắt hột không đây?
“Tôi biến thái?” An Bắc Nguyên bước ra khỏi bồm tắm lớn
đến gần Lý Mạn mặt đỏ tai hồng.
Cô gái này từ đâu nhảy ra? Anh cùng obasan quét dọn tầng
này gặp qua 2 lần, obasan trên dưới 50 tuổi, động tác nhanh nhẹn lại lễ phép,
tuy rằng cô gái này mặc đồng phục nhân viên vệ sinh An thị đeo khẩu trang,
nhưng ánh mắt cùng giọng nói này rõ ràng là của một cô gái trẻ, anh không chấp
nhân để cho phụ nữ trẻ tuổi làm nhân viên vệ sinh, “Cô là ai? Xông vào phòng
nghỉ tổng giám đốc làm gì? Trộm đồ hả?”
“Tôi không có trộm đồ!” Lý Mạn nắm chặt tay cãi lại,
cô từng ở trong trường bị nói xấu là trộm tiền, cũng bởi vì cô là cô bé sống ở
cô nhi viện, cuối cùng Bình Bình giúp cô đánh bạn cùng lớp nói xấu mình, Bình
Bình bị xử phạt nặng, cô cũng để lại vết nhơ khó có thể lau đi.
“Vậy cô xông vào phòng nghỉ tổng giám đốc làm gì?” An
Bắc Nguyên một tay chống lên vách tường gạch mem sứ cao cấp, hoàn toàn bao phủ
Lý Mạn bé bỏng dưới thân hình của anh, chuẩn bị tìm cơ hội kéo cái khẩu trang
che khuất hơn nửa khuôn mặt, toàn thân cao thấp của anh đều bị nhìn hết, anh
nhìn mặt cô cũng không quá đáng nhỉ!
An Bắc Nguyên lại gần khiến cho Lý Mạn càng khẩn
trương, cô nhận ra người đàn ông lỏa thể chỉ quấn một cái khăn tắm trước mắt là
ông chủ của cô, tổng giám đốc An thị!
Xong rồi xong rồi! Lý Mạn ở trong lòng kêu lên, từng
giọt mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống, sao cô có thể đụng vào tổng giám đốc
đại nhân lộ ra trọn vẹn, còn mắng anh biến thái, cố sẽ không liên lụy đến thím
Trương cùng trưởng phòng mất việc chứ?
Lý Mạn cố gắng hết sức khiến mình tỉnh táo lại, bây
giờ duy nhất đáng mừng là tổng giám đốc chưa nhìn thấy mặt cô, còn có cách cứu
vãn! Con ngươi Lý Mạn xoay tròn quyết tâm, cắn răng dùng sức đẩy ngực anh ra,
nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng tắm, 36 kế chuồn là thượng sách.
Chuồn trước rồi tính tiếp, có lẽ nhân vật lớn như tổng
giám đốc đại nhân trăm công nghìn việc sẽ quên chuyện này không chừng.
An Bắc Nguyên hai chân dính đầy nước, không có phòng
bị bị Lý Mạn dùng sức đẩy về phía sau, anh căn bản không kịp làm gì đỡ lại, cái
gáy gõ mạnh vào thành bồn tắm, một trận đau nhức đánh úp lại, anh hôn mê bất tỉnh.
Lý Mạn đã vọt đến bên ngoài phòng tắm cũng nghe được
tiếng vang lớn kia, cô do dự vài giây vẫn tiếp tục đi ra ngoài, lúc đẩy xe vệ
sinh đến cửa thang máy thì dừng chân, quay người chạy đến phòng nghỉ tổng giám
đốc, cô chỉ sợ liên lụy đến trưởng phòng cùng thím Trương thôi, cũng không định
gây ra án mạng.
Toàn thân trần trụi An Bắc Nguyên té xỉu trên sàn
trong phòng khách, dưới thân đè nặng khăn tắm đã tuột ra.
Lý Mạn khẽ cắn răng đi qua xem xem hơi thở của An Bắc
Nguyên, may mắn còn thở! Cô dùng hết sức mới đẩy được An Bắc Nguyên cao hơn cô
20 cm kéo ra khỏi phòng tắm đỡ lên giường, để anh ghé vào trên giường, từ trong
tủ lạnh cô lấy ra túi chườm đá, giúp anh chườm đá vào bọc nước to dọa người
kia.
Dùng hết dũng khí cùng bình tĩnh có trong 26 năm. Lý
Mạn dọn dẹp hiện trường, bỏ lại tổng giám đốc đại nhân mê man trên giường, gáy
của anh còn đắp túi chườm đá.
Lý Mạn sắp bị chuyện ngoài ý muốn này dọa chết, hôm
đó liền xin trưởng phòng bỏ công tác dọn vệ sinh, tuy rằng như vậy rất có lỗi với
thím Trương, nhưng cô thật sự không dám lại đối mặt với tổng giám đốc gáy bị va
đập ra tám bọc nước lớn nhỏ.
Trưởng phòng không có miễn cưỡng cô, sắp xếp obasan
khác thay thế. Lý Mạn cảm thấy rất có lỗi với trưởng phòng, lại không dám giải
thích tình huống với trưởng phòng, chỉ có thể vượt qua mỗi giây phút dày vò, sợ
cửa phòng hành chính tổng hợp vừa đẩy ra, đi vào là tổng giám đốc đại nhân nhà
cô.
ấn tượng của Lý Mạn đối với tổng giám đốc đại nhân là
tùy hứng quái đản, vừa tiến vào An thị, các loại bát quái lưu truyền trong An
thị cùng tin đồn nghe được trên phố, đều được chứng thực tổng tài An thị là cáo
già, tùy hứng quái đảng, làm việc không có lý lẽ, rõ ràng có rất nhiều cơ hội
phát triển An thị thành tập đoàn quốc tế, lại tình nguyện duy trì quy mô cùng lợi
nhuân siêu cao hiện có của An thị, điều này trong mắt những người có dã tâm
cùng năng lực kinh doanh thật là hành động không thể lý giải.
Tổng giám đốc quái đản tùy hứng của bọn họ sẽ giải
quyết chuyện này thế nào? Cô có thể bị đuổi việc hay không hay còn phải bị kiện
đến ngồi tù?
Lý Mạn thề sau này sẽ không bao giờ làm việc trái với
lương tâm nữa, cô sắp bị lo lắng sợ hãi tra tấn đến điên mất rồi.
◎◎◎
Thời gian 5 ngày thong thả trôi qua, cháu trai thím
Trương lành bệnh đã quay lại công tác, An thị một mảnh gió êm sóng lặng, không
hề truyên ra tin tức tổng giám đốc bị đánh lén, trái tim treo giữa không trong
của Lý Mạn mới chậm rãi hạ xuống, có lẽ ông trời đang giúp cô, tổng giám đốc đại
nhân đại lượng không so đo chuyện ngày hôm đó.
Có lẽ do lần ngã đó, mất trí nhớ, Lý Mạn tràn ngập cảm
giác tôi lỗi lại may mắn nghĩ.
Chuyện chọc đến tổng giám đốc đại nhân đã thuận lợi
gió êm sóng lặng, Lý Mạn khôi phục lại trạng thái cũ, mỗi này tâm tình đều tốt
lắm, công việc giành làm, vốn hành chính tổng hợp cùng tổng giám đốc tầng cao
nhất không có nhiều cơ hội tiếp xúc, cô đến An thị 3 năm cùng chưa có cơ hội
nhìn thấy khuôn mặt của tổng giám đốc, cho nên cũng không lo lắng gặp được An Bắc
Nguyên.
Lý Mạn là nhân viên đi làm sớm nhất khoa hành chính tổng
hợp trừ mấy obasan dọn vệ sinh ra, tan tầm cũng quẹt thẻ chạy nhanh nhất, bởi
vì cô phải đến nhà trẻ đón con gái bảo bối.
“Mẹ, mẹ, mẹ,……” Lý Tiểu Vũ vừa thấy yêu nhất mẹ, lập
tức giãy thoát khỏi tay cô giáo đang dùng sức nắm nhào vào vòng tay của Lý Mạn,
ôm cổ Lý Mạn hôn rồi lại hôn, “Mẹ, mẹ, mẹ, hôm nay mẹ không ngoan, chậm nha!”
Lý Tiểu Vũ năm nay năm tủi, đi nhà trẻ lớp chim cánh
cụt, bộ dáng đáng yêu đến không tưởng, suy nghĩ thông minh miệng rất ngọt, giáo
viên nhà trẻ đều rất thích cô, một vài cha mẹ của bạn nhỏ cùng thường thường nửa
giả nửa thật nói muốn cùng bảo bối Tiểu Vũ đính ước.
“Thật xin lỗi, Tiểu Vũ mẹ sai rồi, đêm nay mẹ sao làm
bánh pudding con thích ăn nhất được không?” Con gái còn lớn hơn trời, Lý Mạn vội
vàng giái thích trấn an cảm xúc của con gái.
Lý Tiểu Vũ suy nghĩ vài giây, gât gật đầu tha thứ cho
mẹ bé yêu nhất, “Được rồi, Tiểu Vũ tha thứ cho mẹ, lần sau không được viện cớ
này nữa nha!”
“Bảo bối Tiểu Vũ của mẹ, lại dùng lần sau không được
viện cớ này nữa!” Lý Mạn giống như các bà mẹ trên thế giời này, nhìn thế nào
cũng thấy con gái mình đáng yêu, cô dùng sức hôn đôi má phúng phính của con
gái, ngược lại cảm ơn nhóm mẹ con viện trưởng luon nhìn mẹ con cô mỉm cười, “Viện
trưởng, cảm ơn chị, xe máy của em bị hư giữa đường nên đến chậm!”
“Không sao, Tiểu Vũ là cô bé đáng yêu, giáo viên nhà
trẻ đều muốn cướp nó về nhà à. Đúng rồi, có chuyện muốn báo cho em ngay bây giờ.”
Viện trưởng nâng kính mắt, “Tầng cao nhất của nhà trẻ
hơi giột, bây giờ nhà trẻ quyết định thừa dịp nghỉ hè nghỉ học 1 tháng, tiến
hành sửa chữa trong trường, ngày mai Tiểu Vũ không cần đến nhà trẻ, học phí đã
giao có thể trả lại cho em hoặc để 1 tháng sau dùng.” Vốn nhà trẻ vì thuận tiện
cho cha mẹ đi làm nghỉ hà cũng không nghỉ học, việc xảy ra đột nhiên, nhưng nhà
trẻ cùng cần tu sửa một lần.
“Em đã biết, cảm ơn viện trưởng.” Tuy rằng còn chưa
biết phải sắp xếp con gái thế nào, nhưng Lý Mạn vẫn lễ phép nói lời tam biệt với
viện trưởng, thả tay con gái, cùng viên trưởng nhà trẻ nói lời tạm biệt, mẹ con
tay trong tay đi ra nhả trẻ.
“Ma ma, chúng ta đi mua trứng nhé, trong tủ lạnh
không có trứng.” Lý Tiểu Vũ cả đầu đều là bánh pudding thích nhất.
“Được, mẹ không có quên.” Cô là người mẹ có chữ tín
nhất, sẽ không thất hứa với con gái.
Nhìn một đôi mẹ con càng đi càng xa, viện trưởng thở
dài một hơi quay lại văn phòng nhà trẻ, rốt cuộc là người đàn ông nhẫn tâm cỡ
nào mới có thể vứt bỏ hai mẹ con đáng yêu như vậy chứ? Mặc dù xã hội hiện đại
cha mẹ đơn thận không phải động vật hi hữa, nhưng nhìn thấy cuộc sống cô độc của
hai mẹ con, hiệu trưởng vẫn nhiều hơn vài phần đau lòng cùng tiếc nuối.
Đêm đó, việc chăm sóc Tiểu Vũ liền giải quyết.
◎◎◎
Lúc Lý Mạn ôm con gái lên lầu, gặp một bà chủ nhà ở lầu
một, bà chủ nhà vừa nghe cô nói nhà trẻ nghỉ học, lập tức xung phong nhân việc
chăm sóc Tiểu Vũ, “Mạn Mạn à, để bác chăm cho, mình bác ở nhà rất chán, con để
Tiểu Vũ theo bên cạnh bác!” Con chủ nhà được công ty điều sang nước ngoài, con
dâu cùng con trai cũng đi theo, bây giờ Đài Bắc chỉ còn lại một mình bà.
“Mẹ, con muốn ở cùng bà bà!” Tiểu Vũ vươn cánh tay mủm
mỉm nắm lấy bàn tay bà chủ nhà, trong những người bé thích nhất bao gôm bà bà cực
kỳ tốt với bé.
“Được ạ.” Suy nghĩ vài giây, Lý Mạn đáp ứng, tuy rằng
rất sợ làm phiềm bà chủ nhà, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không có biện
pháp khác, hơn nữa cô biết bà chủ nhà thật sự yêu thương Tiểu Vũ.
“Bà bà, Tiểu Vũ mời bà ăn bánh pudding mẹ làm được
không?” Lý Tiểu Vũ rộng rãi nói với bà chủ nhà.
“Ừ!” Bà chủ nhà phúc hậu nghe được lời mời trẻ con lại
chân thành của Lý Tiểu Vũ, vui đến mức miệng không thể khép lại, “Bà bà mời
cháu cùng mẹ uống canh gà bà bà nấu được không?”
“Được a!” Tiểu Vũ giơ hai tay lên không trung lắc lắc
không ngừng, “Tiểu Vũ yêu nhất bà bà!” Khuôn mặt đáng yêu như thiên sứ còn thêm
cái miệng mật đường, quả thật là vũ khí tối thuận lợi giải quyết mọi việc.
Lý Mạn kiêu ngạo lại vui vẻ nhìn con gái cùng bà chủ
nhà qua lại, không phải cô khoe khoang, con gái của cô thật sư là thiên sứ
thông minh đáng yêu lại có hiểu biết.
Lý Tiểu Vũ cùng bà chủ nhà ở chung cực kỳ tốt, bà chủ
nhà ôm bé mỗi ngày ôm bé đi khắp nơi khoe khoang, hận không thể buổi tối cũng
chiếm lấy Tiểu Vũ không cho về, Lý Mạn cảm thấy cô cực kỳ may mắn, Tiểu Vũ giống
như phúc tinh của cô, cho dù gặp phải chuyện gì đều giải quyết dễ dàng.
Còn chưa được may mắn mấy ngày, Lý Mạn ngay giờ đi
làm nhận được điện thoại của bà chủ nhà, “Mạn Mạn à, thật xin lỗi, con bác gọi
điện đến nói cháu trai nghịch ngợm của bác ngã gãy chân, nói bác nhanh chóng
bay qua Mĩ chăm sóc nó, vé máy bay đều đã đặt xong rồi, không thể giúp con chăm
Tiểu Vũ, thật xin lỗi!” Giọng nói vội vàng của bà chủ nhà tràn ngập có lỗi.
“Bà chủ nhà, không sau đâu, bác giúp con chăm sóc Tiểu
Vũ mấy ngày nay đã giúp con rất nhiều rồi, bây giờ bác ở đâu con đi đốn Tiểu
Vũ!” Xảy ra chuyện này bà chủ nhà nhất định sẽ lo lắng, Lý Mạn nhanh chóng nói.
“bác ở trước công ty con, giao Tiểu Vũ cho con sẽ đáp
taxi đến sân bay.”
Lý Mạn vội vàng cắt đứt điện thoại di động hốt ha hốt
hoảng chạy nhanh ra ngoài, trưởng bối khoa hành chính tổng hợp chưa bao giờ gặp
Lý Mạn kích động như vậy, mọi người ồn ào đoán xem đã xảy ra chuyện gì.
Không bao lâu sau, Lý Mạn ôm Lý Tiểu Vũ vào văn
phòng, “Thật có lỗi, trưởng phòng, bà bà chăm sóc Tiểu Vũ nhất thời có việc đi
Mĩ, nhất thời con không tìm được người chăm sóc Tiểu Vũ……”
“Tiểu Vũ!” Trưởng phòng Trương phát ra tiếng kinh hô,
dùng tốc độ không cân xứng với độ tuổi của ông vòng qua bàn làm việc vọt đến,
“Tiểu Vũ!”
“Ông ơi!” Lý Tiểu Vũ tươi cười như thiên sứ với trưởng
phòng Trương, vươn cánh tay mủm mỉm với trưởng phòng Trương, “Ông ơi, Tiểu Vũ rất
nhớ ông a!”
“Tiểu Vũ!” Trưởng phòng Trương cảm động ôm lấy Tiểu
Vũ, hai người ôm cổ hôn rồi lại hôn, khoa trương cho nhau hết tình cảm nhớ
nhung, rõ ràng cũng chỉ mới 1 tuần không gặp thôi.
Lý Mạn bất đắc dĩ lắc đầu, giải thích kẹt ở cổ họng,
Tiểu Vũ là ngôi sao của khoa hành chính tổng hợp, một năm trước khoa liên hoan
Tiểu Vũ xuất hiện, lập tức thu phục được nhóm ông bà ở đây, sau đó các đồng
nghiệp thường tìm cơ hội cùng nhau đi ăn cơm, vì trông thấy bảo bối Tiểu Vũ.
Vài obasan ojisan cũng vây quanh lại, ào ào đưa tay
muốn ôm Tiểu Vũ, Tiểu Vũ miệng siêu ngọt, một câu một cái “ông ơi” “bà ơi”, làm
obasan ojisan cả phòng mừng rỡ cười ha ha.
Lý Mạn vội vàng đóng chặt cửa văn phòng lại, sợ tiếng
cười như tiếng nhạc sẽ truyền ra.
Rốt cục, mọi người cùng Lý Tiểu Vũ kết thúc xong,
nghe Lý Mạn kể xong sự việc, lập tức toàn phiếu thông qua cùng nhau ở văn phòng
chăm sóc Tiểu Vũ.
“trưởng phòng, không tốt lắm?” Lý Tiểu Vũ đang cùng một
obasan chơi vui vẻ, đôi má hây hây, ánh mắt cong thành hình trăng khuyết.
“Có gì không tốt, trừ cuối tuần ra chỉ hơn 10 ngày
thôi, bác là lão đại khoa hành chính tổng hợp, bác nói có thể thì có thể!” Trưởng
phòng Trương từ trong ngăn kéo lấy ra cây kẹo trân quý lắc lắc với Tiểu Vũ, ông
có bệnh tiểu đường bị nghiêm khắc khống chế ăn đường, thật vất vả mới nhập cư
trái phép một chút, nhưng vì Tiểu Vũ ông bằng lòng hy sinh kính dâng, “Khoa
hành chính tổng hợp luôn luôn yên tĩnh, Tiểu Vũ có thể đến mọi người không thể
tốt hơn!”
Lý Tiểu Vũ vừa thấy cây kẹo trong tay ông trưởng
phòng, ánh mắt lập tức sáng lên, bé từ trong lòng obasan nhảy xuống chạy đến,
trước khi nhận kẹo quay đầu cực kỳ tội nghiệp nhìn Lý Mạn, “Mẹ, có được hay
không? Có được hay không? Tiểu Vũ chỉ ăn một viên được không?”
Nhìn bộ dáng đáng thương của con gái, biết rõ là giả
vờ, Lý Mạn cũng không có cách nào cứng rắn hạ quyết tâm được, cô gật đầu với Tiểu
Vũ, Tiểu Vũ lập tức xoay người nhận kẹo xé vỏ kẹo nhét vào trong miệng, “Ông
ơi, Tiểu Vũ yêu ông nhất!” Tuy vội vàng ăn, cũng không quên mồm miệng không rõ
chuốt thuốc mê cho trưởng phòng.
“Ông cũng yêu Tiểu Vũ nhất!” Ojisan trưởng phòng cảm
động muốn chết, ôm lấy cục cưng béo múp míp, khoe khoang đồ chơi ông mua được
chuẩn bị cho cháu trai ra dụ Tiểu Vũ, “Ông có rất nhiều thứ chơi hay, ông cho hết
cho cháu!”
“Tiểu Vũ, nhớ cám ơn ông!” Lí Mạn vội vàng nói rõ một
câu.
“Ông ơi, ông giỏi quá, đồ chơi cũng có nha!” Tiếng
kinh hộ của Tiểu Vũ truyền đến, giọng nói trẻ con khiến mọi người ào ào lấy ra
đồ chơi đến tranh thủ tình cảm.
Lý Mạn ngồi ở chỗ mình, cô thành người nhàn rồi nhất,
con gái đã giúp cô thu phục tất cả.
Mặc dù có chút sợ sệt cùng chột dạ, nhưng nhất thời
Lý Mạn khoogn chọn được bảo mẫu, vẫn không thể không vụng trộm mang theo Tiểu
Vũ đi làm, may mắn khoa hành chính tổng hợp lầu hai không có người đến, cô có
thể đi lên cầu thang rất thưa thớt người, không có ai phát hiện cô to gan lớn mật
mang con đi làm.
Công việc khoa hành chính tổng hợp vốn không nhiều, mọi
người lúc nhận được công việc sửa chữa, tiếp tế tiếp viện linh tinh đều lập tức
đi làm, cấp tốc trở về, sợ bỏ lỡ bất cứ điều gì cùng ngôi sao sáng Lý Tiểu Vũ.
Để báo đáp lại lòng tốt của mọi người đối với Tiểu Vũ,
Lý Mạn càng cố gắng làm việc, vừa nghe có việc liền đứng mũi chịu sào, ngay cả
việc thông bồn cầu, thay bóng đèn linh tinh cũng không chút từ nan, một mình
khiêng cái thang vọt vào thang máy đến thẳng lầu 19 yêu cầu sửa.
Lý Mạn đầu tiên mang bao tay thông bồn cầu toilet nữ,
sau đó lại trèo lên cây thang thay bóng đèn, sau đó mới giống như nữ thần sức mạnh
khiêng cây thang đáp thang máy xuống lầu.
Lý Mạn vừa thở hổn hễn một hơi, thang máy dừng ở lầu
18, khoa kế toán vài thiếu nữ trẻ tuổi vào thang máy, khi vừa nhìn thấy trang
phục công nhân của Lý Mạn nhíu mày, cứ như trên người cô có gì đó bẩn thỉu
tránh cô rất xa.
“Thật không biết làm sao lại có loại phụ nữ này, mỗi
ngày vô cùng bẩn, vậy mà vẫn có người theo đuổi!” Người đẹp khoa kế toán đều rất
chán ghét Lý Mạn, bởi vì kế toán Chi Chí trong khoa kế toán đối với Lý Mạn vừa
gặp đã yêu, thậm chí sau khi biết được cô là bà mẹ đơn thân vẫn điên cuồng theo
đuổi.
“Đúng đấy, không có chút nữ tính, y như obasan, Viên
Chi Chí ánh mắt mù rồi!”
“Có lẽ thích bà mẹ đơn thân a! Phong vị nhất định rất
độc đáo!”
Lý Mạn cúi đầu vốn không muốn so đo với đám bà tám
khoa kế toán, nhưng các cô càng nói càng khoa trương, cho rằng cô không phản
bác là khiếp sợ sao? Quá coi thương bà mẹ tràn đầy trí tuệ cùng năng lực là cô
rồi.
“Các tiểu thư, tránh ra tránh ra, tôi vừa thông bồn cầu
xong đổi bóng đèn xong, tay còn chửa kịp rửa, có thể trên thang……”
“A!” Người đẹp kế toán trang phục tiêu chuẩn OL thét
chói tai bốn phía, như thấy con gián khủng bố, cũng không nhìn thang máy đứng ở
lầu mấy liền hoảng sợ xông ra ngoài.
Lý Mạn đắc ý mỉm cười với mấy bà tám khoa kế toán sợ
đến mức mặt hoa trắng bệch, chật vật vô cùng, lại thậy được một khuôn mặt không
nên thấy……
An Bắc Nguyên cùng vài chủ quản cao cấp An thị ở ngay
ngoài thang máy không biết đang nói gì, một người đẹp kế toán kinh hoàng còn đụng
vào An Bắc Nguyên, cũng may đụng vào, làm cho An Bắc Nguyên không có lập tức
nhìn vào trong thang máy, Lý Mạn nhanh chóng cúi đầu ấn thang máy, ngăn cách hỗn
loạn cùng tiếng hét chói tai ở ngoài thang máy.
Lý Mạn kéo cây thang trở lại khoa hành chính tổng hợp,
chưa khỏi hoảng hồn uống một ngụm nước lớn.
“Ma ma, bà bà tặng cho con, con có thể nhận hay
không? Có thể nhận hay không?” Tiểu Vũ đã đắn đo nhận hay không nhận nửa ngày,
bé rất thích con búp bê kia, nhưng lại sợ mẹ không vui, cho nên vừa thấy Lý Mạn
vào phòng liền cầm búp bê đến hỏi Lý Mạn.
“Có thể, nhớ phải cảm ơn bà bà nghe!” Lý Mạn kéo con
gái qua hôn một cái, nhìn con gái lắc lắc mông nhỏ múp míp chay đến chỗ bà bà.
Lý Mạn tuy rằng rất thương con gái, nhưng không phải
là bà mẹ nuông chiều con, cô biết đồng nghiệp trong văn phòng đều rất yêu
thương Tiêu Vũ mới có thể tặng quà cho cô, nếu không nhận các trưởng bối sẽ không
vui, mà con gái cho dù ăn gì nhận gì đều đến hỏi cô, cô không gật đầu Tiểu Vũ sẽ
không nhận, điều này làm cho cô rất yên tâm.
Mỗi người Tiểu Vũ cùng Lý Mạn đi làm, nghe lời ngồi ở
khoa hành chính tổng hợp không chạy lung tung, khiến ông bà đều rất vui vẻ, bé
có rất vui mừng có thể ở bên cạnh mẹ.
Ngay trước ngày nhà trẻ Tiểu Vũ có thể tiếp tục lên lớp,
Lý Mạn nhận được điện thoại nhà trẻ, nói bởi vì kỳ hạn công trình dài hơn so với
mong muốn, thời gian mở cửa nhà trẻ chậm lại một tuần, nhìn tình huống con gái
cùng đồng nghiệp ở chung vui vẻ, Lý Mạn cũng chỉ có thể tạm thời mang con gái theo.
Phần may mắn này chỉ duy trì vài ngay thôi.
Một ngày nay khoa hành chính tổng hợp đặc biệt bận,
cuối tháng cần kiểm kê hồ dùng làm công trong kho hàng, còn phải báo cáo kế hoạch
mua hàng tháng sau, mỗi người đều bề bộn nhiều việc, cô nói rõ Tiểu Vũ phải
ngoan ngoãn ở trong văn phòng xem phim hoạt hình, cô cầm thư từ đưa đến các ban
ngàng, tử đầu đến cuối chỉ đi ra ngoài có 40 phút, trở lại khoa hành chính tổng
hợp lại phát hiện không thấy Tiểu Vũ!
“Vừa nãy bác còn nhìn thấy Tiểu Vũ xem phim hoạt hình
trước máy tính, cười đến đôi má như hai quả táo hồng mà!” Obasan yêu thương Tiểu
Vũ nghe được Tiểu Vũ không thấy, ngay cả kế hoạch cũng không làm.
“Đúng đó, bác ra vào vài lần, đều nhìn thấy Tiểu Vũ
ngoan ngoãn xem phim hoạt hình.” Các đồng nghiệp ào ào lên tiếng, cùng nhau nhớ
lại Tiểu Vũ khi nào thì không thấy.
Lý Mạn đã hoàn toàn rơi vào trận địa rối loạn, cô hoảng
loạn ngồi phịch trên ghế dựa, “Tiểu Vũ chạy đi đâu rồi? Bé còn nhỏ như vậy!” trong
đầu Lý Mạn hiện lên tình huống tệ nhất, nước mắt trào ra, “Không được, con phải
báo cảnh sát! con phải báo cảnh sát!”
“Mạn Mạn, bình tĩnh một chút!” Trưởng phòng chặn Lý Mạn
lại, “Tiểu Vũ mới không thấy, cảnh sát sẽ không thụ án, không bằng chúng ta lặng
lẽ tìm một chút, có lẽ Tiểu Vũ chạy ra ngoài chơi không tìm thấy đường về,
chúng ta đi tìm mang bé về!” Cho dù lòng nóng như lửa đốt, trưởng phòng không
dám nghĩ đến tình huống xấu.
“Đúng đấy, Mạn Mạn, chúng ta phân công nhau đi tìm,
nhất định sẽ tìm được Tiểu Vũ!” Đồng nghiệp khoa hành chính tổng hợp đều buông
công việc trên tay, giúp Lý Mạn tìm Tiểu Vũ.
Lý Mạn hai chân như nhũn ra, cô đỡ vách tường trèo
lên cầu thang, nhỏ giọng kêu tên con gái, Tiểu Vũ là đứa trẻ hiểu biết biết
nghe lời, sẹ không chạy loạn đi đâu, có thể hay không……
Không đâu! Không đâu! Lý Mạn lắc lắc
đầu, vứt bỏ suy nghĩ bi quan.
Giữa trưa hôm nay, nhóm obasan ojisan khoa hành chính
tổng hợp luôn rất lười nhác tập thể xuất động, ở trong tòa nhà An thị lén lút
loạn chuyển loạn nhìn khắp nơi, có đồng nghiệp nhìn trái nhìn phải hỏi lại, bảo
vệ An thị đã băt đầu lặng lẽ chú ý đến hành vi dị thường của khoa hành chính tổng
hợp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét