Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 31

Chương 31: nụ hôn của Hoàng Phủ Liệt

“Thật đúng là đầu óc ngu xi, tứ chi phát triển!”

Hoàng Phủ Liệt nhìn chằm chằm vài cái bội lớn đựng dương mai trước mặt, lườm Hạ Dạ còn ở dưới tán cây nhảy lên nhảy xuống, không thắng được giải quán quân không ngừng lại, chậc chậc ngạc nhiên nói.

Toàn bộ chỗ này là ‘chiến lợi phẩm’ của một mình Hạ Dạ, mọi người đã hái được một sọt dương mai, vì không tiện, cũng vì sợ lúc bận rộn có người đục nước béo cò, đều chuyển đến dưới tàng cây Hạng Ngộ nghỉ tạm, giao cho Hạng Ngộ trông giữ.


“Ha ha, còn không phải vì nụ hôn của ba.”

Để gia tăng kịch tính cho trận đấu, trước đó Phong Tử đề nghị, tổ thắng lợi có thể hôn môi người hợp tác một cái, cho dù người hợp tác là nam hay nữ, này ít nhiều có chút ý đùa dai.

Vì vậy bên trong ngọn núi xanh tốt tất cả các cặp đôi đều là nhóm nam nữ, nếu người hợp tác với nhau là nam giới, sẽ giống như Hoàng Phủ Liệt, tìm một tán cây rậm rạp, trộm nghỉ ngơi nhàn tản nửa ngày.

Cặp đôi kỳ quái nhất, có lẽ thuộc về Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ. Nữ tích cực cố gắng cướp lấy quán quân, nam từ đầu đến cuối chưa từng động qua, làm cho người ta có cảm giác là nam không có một chút hứng thú với nụ hôn của nữ, ngược lại nữ lòng đầy sắc dục, cả đầu chỉ nghĩ hôn môi nam.

Hạng Ngộ mệt mỏi chồm về phía trước, hai tay chống má, ngưỡng mặt hỏi ba đến bây giờ cũng chưa động qua, “ba, ba không định đi giúp mẹ một tay sao?”

“Ba đang hưởng thụ đó.”

Chàng trai nheo mắt lại, cười đến vẻ mặt đắc ý.

“Có ý gì?”

Hạng Ngộ tự  nhận chỉ số thông minh của cậu không thua ba, nhưng không thể không thừa nhận trình độ nói chuyện thâm sâu khó dò của ba, có đôi khi vẫn lớn hơn trình độ lý giải của cậu.

Hạng Ngộ rất nhanh sẽ biết đáp án, cũng biết ba có bao nhiêu ác liệt, cùng với…… đàn ông cùng ba tranh giành phụ nữ có bao nhiêu đui mù.

Mặt trời dần dần ngã về tây, đã không còn giữa trưa, mặt trời chói chan nhô lên cao nóng bức.

Hoàng Phủ Liệt kéo Hạng Ngộ, tùy tiện tìm một người nhờ họ trông hộ đống dương mai này, cất bước đi về phía Hạ Dạ đang tích cực hái càng nhiều dương mai, mới đi chưa được mấy bước, đã bị người ngăn cản.

“Thiếu tướng Hoàng Phủ, tôi nói cho anh một bí mật, muốn nghe không? Về tổ trưởng của chúng tôi.”

Mạnh Hoạch lén lút kéo Hoàng Phủ Liệt sang một bên, nháy mắt bảo Tiểu Vương hợp tác với anh trông Hạng Ngộ, cuộc trò chuyện nhi động không nên nghe, tất nhiên phải tránh ra.

Lời dạo đầu đậm chất trêu ngươi, hừ, anh ta không tin thiếu tương sẽ không tò mò.

Tổ trưởng bọn họ thật sự là đóa hoa trong cục cảnh sát, không phải anh khoa trương tổ trưởng bọn họ, tổ trưởng đứng đó, chỉ cần không mở miệng nói chuyện, chính là đại mỹ nữ.

Đáng tiếc, lời này không có hiệu quả với Hoàng Phủ Liệt.

Chàng trai tuấn tú mỉm cười, đẩy ra cánh tay đang giữ mình, xoay người định rời đi, “Bản thiếu tướng không có hứng thú với bí mật của người khác.”

“Hả, đợi chút thôi, tổ trưởng chúng tôi thầm mếm anh, anh có cảm giác với tổ trưởng chúng tôi hay không? Tốt xấu gì cũng nên tỏ thái độ rõ ràng!”

Mạnh Hoạch nóng nảy, lần này anh thật sự có nhiệm vụ phải làm!

“Hả? Là cô ấy nói cô ấy thích tôi sao?”

Hai tay Hoàng Phủ Liệt khoanh trước ngực, bình tĩnh hỏi, tác phóng thoải mái thản nhiên.

“Còn phải hỏi sao? Lão đại, người có mắt vừa thấy liền biết? Anh xem trên núi, tất cả đều là đám nam nhi chúng ta cố gắng muốn quan minh chính đại thắng được quyền lợi hôn môi người hợp tác, cả ngọn núi chỉ có mình cảnh sát trưởng Hạ nữ tính ở đó cố gắng. Cô liều mạng như vậy, nghĩ cũng biết là vì anh rồi. Anh nói thẳng đi, sau đó anh đã làm gì với người ta? Tổ trưởng Hạ mới có thể yêu thương anh như vậy? Không lý nào, lúc đó anh mắng người ta thảm như vậy.”

Lên tiếng là Phong Tử bị Hạng Ngộ túm đến, không có cách nào, tiểu vương chưa lớn, cậu đành phải tìm viện binh đến, dễ dàng để cho Phong Tử dẫn cậu qua tìm ba.

Có trò hay mà, cậu mới không bỏ qua đâu.

Trên mặt Phong Tử tràn đầy hoang mang.

Lão đại anh có bao nhiêu vĩ đại anh đây cấp dưới theo lão đại gần 10 năm sao không rõ. Nhưng nhìn lần gặp đầu tiên của lão đại cùng cảnh sát trưởng Hạ, lại có thể phát triển đến bây giờ cảnh sát trưởng Hạ vì có thể hôn lão đại mà liều mạng tham gia trần đấu, thật sự khiến anh hâm mộ ghen tị chết đi được…… khó trách lần trước muốn anh điều tra tư liệu về cảnh sát trưởng Hạ, thì ra hai người đã sớm ‘bí mật tư thông’.

“Hả? Sao thế? Phong Tử, thiếu tướng của các cậu trước đó đã quen biết tổ trưởng của chúng tôi sao? Sao tổ trưởng của chúng tôi không phải là đối với thiếu tướng Hoàng Phủ vừa gặp đã yêu, mà là lâu ngày sinh tình sao!”

Người hợp tác với Phong Tử, Nhược Nhiên trong cục cảnh sát cũng chậm rãi bước qua, cười dịu dàng.

“Cảnh sát Lý? Sao cô sang đây, mau trở về đi, ai dà, tôi cũng không định buông tha cho trận đẫu này, đi nhanh, đi nhanh, bây giờ chúng ta trở về, hẳn còn kịp!”

Buông Hạng Ngộ ra, kéo tay Nhược Nhiên rời đi.

“Thiếu úy Tống!”

Rặng mây đỏ đi hết má phấn của Lý Nhược Nhiên, thiếu úy Tống như vậy, không phải tỏ rõ, anh ấy rất muốn hôn cô sao? Ai nha……

Lý Nhược Nhiên xấu hổ không biết làm thế nào cho phải, Tống Tri Văn thần kinh thô lại một chút cũng không nhận ra con gái người ta e lệ, cứ lôi kéo Lý Nhược Nhiên nhanh chóng tham gia trận đấu bị gián đoạn.

          Đợi hai người Lý Nhược Nhiên, Tống Tri Văn đi xa, Hạng Ngộ gian xảo quan sát Hoàng Phủ Liệt, “Thì ra…… ba có ý này. Con nhỏ thật sự bội phục, bội phục.”

Thân mình nho nhỏ vừa chắp tay với Hoàng Phủ Liệt, vừa thở dài.

“Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Khóe miệng Hoàng Phủ Liệt nâng lên sờ sờ đầu Hạng Ngộ.

So với việc tranh giành tình nhân, không bằng làm cho địch nhân biết khó mà lui, không chiến mà khuất phục được kẻ địch, đây là chiến thuật.

Mạnh Hoạch vẻ mặt tò mò nhìn qua, xoay người hỏi Hạng Ngộ, “Tiểu Ngộ, thiếu tướng có ý định gì? Là ý định tán được tổ trưởng sao? Nói với chú Mạnh được không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp cười quá mức rực rỡ, lộ ra hàm răng nhỏ trắng sáng, phun ta hai chữ làm người ta chán nản, “Không cần!”

Ăn nói mạnh mẽ.

“Thiếu tướng......”

Nhỏ không chịu nói, chỉ có thể trông cậy vào lớn.

Hoàng Phủ Liệt chỉ vứt cho mạnh Hoạch một ánh mắt có thâm ý khác, cười quá mức bí hiểm, lại lần nữa dặt Hạng Ngộ đi về phía mẹ Hạ.

Anh mới không cần nói cho bất cứ kẻ nào, anh chính là muốn tạo thành hiệu quả như vậy, mới có thể từ đầu đến cuối đều khoanh tay đứng nhìn.

Hạ Dạ thích anh, anh biết. Nhưng bây giờ anh mới biết được, thì ra anh cũng thích, thích được cô thích.

Anh thích cô biểu hiện rõ ràng như vậy, không sợ người khác biết, anh thích tình yêu dũng cảm, chấp nhất của cô.

Từ chỗ anh nghỉ tạm đến chỗ Hạ Dạ khoảng cách ngắn ngủn không đến 100 thước, Hoàng Phủ Liệt đã bị người ngăn cản không dưới 10 lần, vấn đề đặt ra na ná nhau.

Đều là vấn đề không khác Mạnh Hoạch là bao, trong đó có nam có nữ, không thiếu đơn giản tò mò, cũng không thiếu khác phái có ý với Hạ Dạ hoặc anh.

Hoàng Phủ Liệt chung quy mỉm cười đi qua, vừa không đáp lại, cũng không phát biểu cách nhìn, tùy ý người ta phán đoán.

Thái độ mờ ám không rõ của Hoàng Phủ Liệt, cũng đủ khiến phái nam thích Hạ Dạ biết khó mà lui, cũng đủ khiến phái nữ thích anh có chút kiêng dè.

Hạng Ngộ thật sự bội phục cha mình.

Không tốn một binh một tốt không nói, thậm chí thắt lưng cũng lười ưỡn một cái, đã tuyên bố rõ ràng với phái nam có ý đồ với mẹ, trong lòng mẹ chỉ có một mình ba.

Khủng bố, khủng bố. Cậu phải mau lớn lên, chỉ số thông minh phải nhanh chúng vượt qua ba mới được, bằng không lỡ ba tâm tình không tốt, hoặc nhiệt huyết dâng trào, quyết định cũng sửa lưng câu, vậy hết cục của cậu phỏng chừng cũng sẽ rất thê thảm ai.

Tội nghiệp mẹ, đến bây giờ cũng không biết mình bị ba lừa. Còn đang liều mạng muốn tiếp cận ba, mẹ căn bản không biết, cho dù bây giờ mẹ không làm gì cả, ba cũng đã nhận định phải có được mẹ.

Ba ác thật, rõ ràng có một chút một chút động tâm, vẫn không chịu hành động, cứ thế hưởng thụ quá trình được mẹ theo đuổi.

Ai ai, thích người quá thông minh, quả nhiêu không phải chuyện tốt.


Bời vì…… sẽ bị ‘đùa quanh’ trong lòng bàn tay họ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét