Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 37

Chương 37: Trước công chúng hôn môi

Hoàng Phủ Liệt chậm rãi đến gần bên tai Hạ Dạ, môi mỏng khêu gợi của anh như có như không lướt qua vành tai cô, Hạ Dạ khẩn trương đến mức tim đập gia tốc, khéo mắt điên cuồng lướt quanh hoàn cảnh xung quanh, có không ít người nhìn bọn họ đó……

Anh…… anh…… anh sẽ không hôn môi cô trước công chúng chứ?

Run run nhắm lại hai mắt, bên tai vang lên tiếng cười khùng khục của chàng trai.



“Anh chỉ muốn hỏi em, đói bụng lắm rồi nhỉ? Anh biết gần đây có nhà hàng buffet ăn ngon lắm, anh và Ngộ nhi còn chưa có ăn cơm, cùng đi, sao lại khẩn trương đến nhắm mắt lại thế?”

Hơi thở ấm áp như lông chim nhẹ phẩy hai má, bỗng nhiên Hạ Dạ mở mắt.

 “Anh……”

Nhanh chóng xoay đầu, mặt không nhịn được đỏ lên. Là cô hiểu lầm!

Thật muốn trốn đến Bắc Cực!

“Đi thôi, tiểu Ngộ, đi ăn cơm!”

Ngoắc ngoắc ngón tay về phía Hạng Ngộ, Hoàng Phủ Liệt mỉm cười ôm Hạ Dạ xấu hổ không ngẩng đầu lên được, một bàn tay khác nắm tay con, đi đến chỗ dừng xe.

Cửa khách sạn, một đôi con ngươi sâu thẳm có chút đăm chiêu nhìn chăm chú thân ảnh hai lớn một nhỏ rời đi.

“ba, ba…… ba đang nhìn gì vậy?”

U ám trên mặt ba khiến bé bất an.

Cố Khả Dư nhón mũi chân cố gắng nhìn xung quang phía trước, muốn biết ba đang nhìn cái gì, nhưng cái đầu nho nhỏ của bé chỉ nhìn thấy một vòng người vây quanh bể phun nước ở quản trưởng khách sạn, còn lại đều nhìn không thấy.

Nghe được câu nói của con gái, Cố Mẫn Phó thu hồi tầm mắt, xoa xoa đầu con gái, miễn cưỡng cười nói, “Không có gì. không phải Khả Dư đói bụng sao? Chúng ta về nhà, bảo thím Trương nấu gì đó cho chúng ta ăn, được không?”

“Vâng! Khả dư thích nhất đồ ăn thím Trương nấu!”

Dắt tay con gái nhỏ bé, Cố Mẫn Phó nhìn hướng Hạ Dạ rời đi, tươi cười trên mặt rút đi, trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên chút thâm độc.

Hoàng Phủ Liệt! Lại là mày!

Thật sự là đi mòn giày rách tìm không thấy, đến khi tìm được lại chẳng tốn chút công!

Mấy năm nay tao dò thăm tin tức của mày khắp nơi! Cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời khẩn cầu của chúng ta! Không uổng công lúc trước tao làm nhiều chuyện như vậy, rốt cục đợi được mày xuất hiện!

****************

Vụ án Hắc Diệu Đường có chút tiến triển.

Ngay lúc cảnh sát còn vì không tìm thất chứng cứ phạm tội xác thực của Hắc Diệu Đường, đối phương bỗng nhiên ngừng lại một loạt hành vi phá hoại khách sạn, nhà ăn để vơ vét tài sản giống như trước đây.

Chuyện này thật sự không phù hợp với logic phạm tôi. Mỗi một phạm tội bắt đầu nhìn có vẻ hợp lý hoặc không hợp lý, đều đã có một động cơ phạm tội ngầm.

Nếu đối phương nói là vì thu phí bảo hộ, vậy trước khi cảnh sát còn chưa bắt được bọn họ, hoàn toàn có thể tiếp tục trò chơi điên cuồng nguy hiểm này, nhưng ngay lúc cảnh sát hết đường xoay sở, đối phương đã thu tay lại.

Rất có thể đối phương định làm ra một hành động phá hoại lớn hơn nữa, vì thế phụ trách phá án bắt giam vụ án lần này Hoàng Dung Mậu đặc biệt tổ chức cuộc họp nhằm vào sự kiện Hắc Diệu Đường.

Hội trường cục cảnh sát.

“Tôi đã cho tổ trọng án sắp xếp tập hợp, bao gồm tài liệu về một loạt hành vi phá hoại của Hắc Diệu Đường kiểm sát Kỉ đưa đến lần trước, còn có báo cáo phân tích, đều nhìn cẩn thận cho tôi, nói cho tôi biết cái nhìn cụ thể của các anh về chuyện này, rốt cuộc muốn tiếp tục tăng mạnh bảo vệ khắp nơi ở thành phố A, hay là cứ vậy kết án, thu cảnh sát về.”


Ngón tay nhè nhẹ gõ lên mặt bàn, Hoàng Dung Mậu ngẩng đầu hỏi một đám cấp dưới.

Trong phòng hội nghị không một tiếng động, mỗi người đều mở tài liệu trong tay ra, lật trang, còn nghiêm túc nhìn xem có thể từ trong này tìm ra chút dấu vết để lại hay không.

Bên trong ghi lại tĩ mỉ lời khai của công chúng nơi nơi nói về mỗi một hành vi phá hoại khách sạn, câu lạc bộ của người tự xưng là người của Hắc Diệu Đường trong bốn tháng qua.

Sau khi Hạ Dạ xem lướt qua tài liệu, đại diện tổ trọng án đưa ra cái nhìn của mình.

“Nếu nói, từ khu vực có liên hệ gì đó, vậy còn có thể phán đoán đại khái được vị trí hoạt động của đối phương. Nếu khách sạn cùng câu lạc bộ đó ở dưới trướng một người nào đó, vậy cũng có thể tìm ra người nào đắc tội với Hắc Diệu Đường, Hắc Diệu Đường mới có thể tiến hành một loạt hành vi trả thù. Nhưng căn cứ vào phân tích báo cáo này, mấy chỗ ăn chơi của công chúng bị phá hoại này, cho dù là khu vực, phía bỏ vốn, hay là tính chất hoạt động, đều không có đặc điểm chung. Vài ông chủ này cũng không quen biết với nhau, cũng không có bối cảnh xã hội đen. Điều này chứng tỏ vụ án lần này, hẳn không phải là kết quả nội chiến của bọn họ đâu? Vậy, rất có thể Hắc Diệu Đường bị kẻ thù vu oan giá họa, mục đích không rõ. Để an toàn, tôi đề nghị rút về một nửa cảnh sát bảo vệ, vậy dù sau này có phát sinh ngã rẽ gì, quay về phòng ngự cũng không quá chậm.”

Hoàng Dung Mậu mỉm cười khen ngợi gật đầu, “Dạ Tử, vẫn rất có hiệu suất nhỉ. Biện pháp điều hòa này cũng không tồi.”

Lại chuyển tầm mắt lên người Dư Diêu Khải, “Thanh tra Dư, tuần trước anh đến Hongkong, tiến độ vụ án bên này có theo kịp không? Có thể nói một chút phân tích báo cáo căn cứ vào thành phần thuốc nổ đối phương đặt ở hiện trường của nhân viên kỹ thuật các anh không? Nếu có thể tra ra thành phần thuốc nổ cùng nơi phát ra, có lẽ chúng ta có thể tìm hiểu nguồn gốc, tìm ra người điều khiển sau lưng.”

Dư Diêu Khải biết, vụ án lớn Hắc Diệu Đường này rất có thể liên quan đến thăng chức cuối năm của hắn.

Hắn quét mắt liếc nhìn mọi người một cái, đứng lên, cho mỗi người phát biểu một phần phân tích thành phần thuốc nổ của bọn họ, nghiêm túc đưa ra kết luận của mình “Tôi cũng đồng ý với cách làm của cảnh sát trưởng Hạ. Các vị nghĩ xem, mấy khối thuốc nổ này toàn bộ đều là bom plastic có lực phá hoại rất mạnh, giá chế tạo tương đối rẻ tiền. thành phần của mấy khối thuốc nổ này cùng thành phần thuốc nổ trước đây Hắc Diệu Đường phân tích so sánh kết quả, cũng không trùng khớp. Cho nên loại trừ khả năng người trong nội bộ Hắc Diệu Đường gây nên, đương nhiên cũng có thể là một chiêu đùa sai của Hắc Diệu Đường. Cụ thể thế nào, vẫn phải chờ tổ trọng án tiến thêm một bước điều tra.”

“Thanh tra Dư phân tích cũng rất có lý. Ngành khác còn muốn bổ sung gì không? Khoa giám định? Có thu thập được vân tay của tội phạm nghi ngờ hay gì đó không?”

Người phụ trách khoa giám định cười khổ, “Chỗ ăn chơi mỗi ngày ra ra vào vào nhiều người như vậy, căn bản không đoán được vân tay người nào là thủ phạm nghi ngờ.”

Hoàng Dung Mậu nghĩ nghĩ, cười nói, “Cũng đúng. Ngàng khách còn có bổ sung thêm gì không?”

Mọi người không tiếng động lắc đầu.

“Nếu không còn gì để nói vạy làm theo phương án của cảnh sát trưởng Hạ, lực lượng cảnh sát rút về một nửa. Ban cảnh sát, vấn đề gì không?”

“Không có, nếu tổ trọng án cần, bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể điều ra lực lượng cảnh sát giúp đỡ.”

“Được rồi. Dạ Tử, vụ án này con tiếp tục phụ trách. Nếu một tháng sau đối phương vẫn không có hành động kế tiếp, vụ án này cũng kết thúc đi. Trả thù giữa các bang phái xã hội đen, cảnh sát chúng ta cũng không tiện tham gia. Tan họp.”

Hoàng Dung Mậu đứng lên đầu tiên, tiếp theo Hạ Dạ cũng đứng lên, tin tưởng mười phần vỗ ngực cam đoan nói, “Không có vấn đề.”

“Đừng quá liều mạng! Con đã quên con còn đứa con đáng yêu, còn có cha con lo lắng.”

Đợi tất cả mọi người đi hết, Hoàng Dung Mậu một tay đè lại bả vai Hạ dạ đang thu dọn tài liệu, lời nói thành khẩn.

Công tác trong tổ trọng án có bao nhiêu nguy hiểm, trong lòng bọn họ rõ hơn ai hết.

“Chú Hoàng, nghe chú nói. Trong cục chúng ta ai mà không trên có người già dưới có con nhỏ chứ.”
Hạ Dạ không cho là đúng.

“Này đâu có giống nhau? Tốt xấu gì con cũng là phụ nữ, phụ nữ trời sinh nêu để đàn ông bảo vệ mới đúng. Không nói với con nữa, chú Hoàng hỏi con, chú giới thiệu cho con phú thương tập đoàn Cố thị kia thế nào rồi? Có còn liên hệ với người ta hay không? Cha con đã gọi điện nói với chú, người ta rất có thiện cảm với con, đã gọi điện đến nhà con muốn hẹn con. Cha con ra lệnh, nếu hôm nay con không về nhà, trốn tránh không chịu gặp mặt người ta một lần nữa, ông ấy sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với con.”

“Không đến mức đó chứ? Trời ạ!”


Hạ Dạ ôm trán kêu rên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét