Chương 44: biệt thự cổ Hoàng Phủ
Tổ trọng án phục trách tiếp nhận truy bắt Triều Hoài quy án, cảnh sát lập tức tìm đến Hoàng Phủ Liệt có liên quan chặt chẽ với vụ án năm đó, yêu cầu anh phải tiếp nhận bảo vệ của cảnh sát.
Dù sao sở dĩ Triều Hoài có thể thuận lợi sa lưới, cùng kế hoạch vây bắt Hoàng Phủ Liệt tự mình đề ra năm đó gắn bó chặt chẽ không thể phân, huống chi mây năm nay Hoàng Phủ Liệt cùng tập đoàn Triều Hoài kết không ít thù, mà ngay cả lãnh đạo cao nhất trực thuộc quân khu cũng tôn trọng ý muốn của Hoàng Phủ Liệt không chịu trả phép sớm, gửi thư cho cục trưởng Hạ Tông Chính, yêu cầu cục cảnh sát thành phố A bắt buộc phải phái cảnh sát ưu tú nhất bảo vệ thiếu tướng Hắc Ưng của bọn họ.
Được cảnh sát bảo vệ an toàn chưa chắc sẽ không có chút sơ hở, hơn nữa lại mất đi rất nhiều tự do, trong cuộc sống sẽ có rất nhiều không tiện, cảnh sát vốn tưởng rằng Hoàng Phủ Liệt vốn quen thuộc với quá trình cảnh sát bảo vệ nhân viên quan trọng, sẽ cần phải trải qua một phen thuyết phục mới bằng lòng phối hợp với kế hoạch bảo vệ của bọn họ, nhưng ngoài dự kiến của mọi người, lúc đại diện cảnh sát Hoàng Dung Mậu tìm được Hoàng Phủ Liệt đưa ra kế hoạch bảo vệ, anh chỉ đưa ra một yêu cầu, đó là phải để tổ trưởng tổ trọng án Hạ Dạ tự mình ở bên người bảo vệ anh, những người khác ở lúc cần anh lại yêu cầu cảnh sát trưởng Hạ tăng thêm cảnh sát, Hoàng Dung Mậu không rõ ràng lắm khúc mắc giữa Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Tông Chính nên đáp ứng yêu cầu này của Hoàng Phủ Liệt ngay tại chỗ.
Bản thân Hoàng Phủ Liệt là tay vật lộn, bắn, đánh lén, công phá toàn năng giỏi, Hạ Dạ cũng là tinh anh trong cục cảnh sát, Hoàng Dung Mậu cũng hiểu được yêu cầu của Hoàng Phủ Liệt đưa ra chỉ cần một mình Hạ Dạ bảo vệ, ai thích không có việc gì cũng bị một đống lớn người theo dõi.
Cứ vậy, phụ trách nhiệm vụ truy bắt Triều Hoài quy án Hoàng Dung Mậu cũng giao cho một cảnh sát có kinh nghiệm khác trong tổ trọng án phụ trách.
Ngày hôm nay, sáng sớm cảnh sát trưởng Hạ chính thức đi nhận chức, đảm nhiệm bảo tiêu của thiếu tướng Hoàng Phủ.
Theo yêu cầu của Hoàng Phủ Liệt, bọn họ hẹn gặp mặt trước cửa khách sạn.
Ngồi trên xe Hoàng Phủ Liệt xuyên qua kính chiếu hậu, thấy xe Hạ Dạ vừa vặn đến khách sạn.
Hoàng Phủ Liệt xuồng xe, mở cửa xe, hòa nhã cười nói với Hạ Dạ đang đi về phía anh, “Lên xe, cùng anh đến một chỗ.”
Hạ Dạ nghe lời lên xe, gài dây an toàn, hỏi Hoàng Phủ Liệt theo sau ngồi lên xe, “Chỗ nào vậy? Phía cảnh sát bọn em tạm thời còn chưa có tin tức của Triều Hoài, anh tốt nhất vẫn ở trong nhà có vẻ tốt, hơn nữa thật sự không cần tăng cường nhân số sao? Chỉ có mình em, em lo lắng……”
“Đừng lo lắng, chỉ đi đến nhà em họ anh thôi.”
Nghe ra quan tâm trong giọng nói cô, Hoàng Phủ Liệt nổ máy quay đầu dịu dàng cười cười.
“Anh còn có em họ? Chú ấy là cái gì vậy? Năm nay mấy tuổi? Trừ chú ấy ra anh còn người thân khác ở trong nước không?”
Mắt hạnh trợn tròn, Hạ Dạ không thể tin được nhìn Hoàng Phủ Liệt, tung ra vấn đề liên tiếp.
Cũng khó trách, Hạ Dạ lại lập tức hỏi nhiều câu như vậy, phải biết rằng mấy trăm năm nay trăm phương nghìn kế tìm hiểu vị trí của Liệt, trong đó không thiếu muốn thông qua con đường điều tra người nhà Liệt đạt được càng nhiều tư liệu về anh, nhưng lúc điều tra thân phận của Liệt, chỉ có tư liệu từ năm anh 18 tuổi vinh dự được làm Hoa kiều không quân duy nhất trong Hoàng gia Anh quốc trở về sau, phía trước bao gồm nơi sinh, cha mẹ, nguyên quán linh tinh toàn bộ đều không điều tra ra.
Nói cách khác, tư liệu trước năm anh 18 tuổi, trống rỗng!
Nếu không phải cô nghe Diệc Dương nói anh ta và Liệt là ‘thanh mai trúc mã’, cô thật sự hoài nghi Liệt sinh ra ở nước ngoài, mãi đến năm 18 tuổi mới trở về nước. Bằng không sao trong nước lại có thể không điều tra được chút nào tư liệu về cuộc sống cỉa anh trước năm 18 tuổi chứ!
Nhìn chăm chú vào tình hình giao thông ở phía trước, Hoàng Phủ Liệt ở thời gian rãnh rỗi chờ đèn xanh đèn đỏ kỳ quái liếc mắt nhìn Hạ Dạ một cái, “Diệc Dương chưa từng nói với em về chuyện trước đây của anh sao?”
Anh còn tưởng rằng Diệc Dương biết rõ quan hệ của anh và Hạ Dạ ít nhiều đều đã nói một chút chuyện liên quan đến quá khứ của anh.
Hạ Dạ nhíu mày lắc đầu, “Không có, Diệc Dương chưa bao giờ nói với anh chuyện của em. Tin tức của anh đều là em tự mình tra được, tên kia miệng thật sự chặt.”
“Vậy sao......”
Hoàng Phủ Liệt có chút đăm chiêu gõ tay lái.
Ha ha, thằng quỷ Diệc Dương kia, chỉ sợ đã sớm dự đoán được anh sẽ bị cô ngốc Hạ dạ hấp dẫn, cho nên hy vọng có thể từ chính anh nói cho Hạ Dạ biết chuyện riêng của mình.
****************************
Xe thông thuận chạy ra nội thành, tòa nhà mọc lên san sát để lại phía sau, cảnh vật ngoài cửa sổ chậm rãi bị mảnh lớn mảnh lớn màu lục thay thế.
Biệt thự cổ Hoàng Phủ ẩn giữa một mảnh xanh um này.
Xuống xe, dọc theo con đường mòn trải đá cuội đi chừng 5 phút, sẽ thấy cuối hai hàng rừng trúc, một tòa nhà cổ gạch xanh ngói đỏ lẳng lặng cùng rừng trúc xanh um.
“Woa, không phải ta đã xuyên không chứ?”
Hạ Dạ trừng lớn mắt, nhìn chăm chú tòa biệt thự cổ xưa trước mắt, cửa lớn màu đỏ thắm, ngoài cửa sư tử bằng đá đứng uy phong lẫm lẫm, trên mái hiên còn có đèn lồng đỏ rực rỡ, thật sự có một loại ảo giác như xuyên qua thời không.
Đã bao lâu? Từ sau khi chuyện kia xảy ra, anh không còn đặt chân đến nơi này……
Hoàng Phủ Liệt nhìn chăm chú tòa nhà trước mắt chứng kiến toàn bột hời thơ ấu cùng thanh thiếu niên của anh, thoáng chốc các loại cảm xúc phức tạp ùn ùn kéo đến.
“Liệt...... anh có khỏe không?”
Trong con ngươi trong suốt của Hạ Dạ tràn đầy lo lắng, Hoàng Phủ Liệt lạnh nhạt cười, “không có gì, vào thôi.”
Kéo đầu vai Hạ Dạ, đưa tay gõ nhẹ cửa lớn.
“Ha ha, có thể có người đi ra gọi anh là thiếu gia không?”
Hạ Dạ nháy mắt ra hiệu với Hoàng Phủ Liệt, ý đồ thả lỏng tâm tình anh, cô không nghĩ đến, thật sự có một bà cụ mặc trang phục người hầu đi ra trông cửa, sau đó vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Liệt, liền vẻ mặt kích động chạy vào, vừa chay vừa hô vào lời thoại trong kịch trạch đấu, cung đình mới có, “Đại thiếu gia, là đại thiếu gia! Đại thiếu gia đã trở lại! Tiểu thiếu gia, đại thiếu gia đã trở lại, đại thiếu gia đã trở lại!”
“Bà Phùng ------“
Hoàng Phủ Liệt lên tiếng muốn kêu lại má Phùng nhìn anh lớn lên từ nhỏ, nhưng bà Phùng đã chạy xa, anh chỉ có thể lắc đầu cười khổ. Xem ra thân mình xương cốt của cụ còn chưa lão.
“Đây…… đây là chuyện gì vậy?”
Đừng nói là cô đã đến một trường quay phim cổ trang nào đó chứ?
Sao lại đập vào mắt là phụ nữ đang quét tước, chăm sóc cây cảnh giống nhau váy dài áo yếm, nam thống nhất đường trang, ngược lại không ăn khớp với bọn họ mặc trang phục hiện đại.
Rảo bước tiến vào cửa lớn đỏ thắm, Hoàng Phủ Liệt kéo Hạ Dạ đi qua hành lang sân trước trồng đầy cây ngô đồng, giải thích nói, “Ha ha, là qia quy Hoàng Phủ, quy định đời sau, phàm là người nhà Hoàng Phủ, đều phải mặc cổ trang ở trong nhà.”
“Vì sao không thể không mặc cổ trang? Có nguyên nhân gì sao?”
“Còn không phải bởi vì gia tộc Hoàng Phủ đời đời làm qua, tổ tiên có ông cụ ở đầu triều nhà Thanh đậu nhị giáp tiến sĩ*, từ đó về sau đường quan rộng mở. Ông cụ rất có cảm tình với triều Thanh, con cháu ông cụ cũng vậy (cũng không nghĩ lại, chính mình cũng là con cháu đời đầu ông cụ) cho dù sau đó triều Thanh bị lật đổ, xã hội tiến vào thời kì mới chủ nghĩ xã hội khoa học, bọn họ vẫn nhớ mãi không quên triều Thanh. Không thích mọi thứ hiện đại, nhưng bọn họ biết chính mình không có cách nào ngăn cản xã hội phát triển. cho nên quy định con cháu chỉ cần giữ nguyên tòa biệt thự cổ này, như vậy ở trong biệt thự nhất định phải duy trì tất cả của trước kia, nói cho hay thì là dạy bảo con cháu nhà Hoàng Phủ không được mất gốc, thật ra chính là ngoan cố bảo thủ!”
Tần Thiểu Di áo dài nguyệt sắc, giống như mỹ nam tử cổ đại tiêu sái tuấn dật, nhanh nhẹn xuất hiện trước mặt Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ, đi sau anh là bà Phùng lúc đầu đi ra trông cửa vẻ mặt cười rất hiền từ.
*Nhị giáp tiến sĩ: một trong những tước vị khi đỗ kỳ thi đình. Theo luật pháp nhà Thanh thể chế triều Minh, tiến sĩ chia là 3 giáp, nhất giáp 3 danh, gọi là ‘thi đậu tiến sĩ’ gồm trạng nguyên, bản nhãn, thám gia. Chức danh nhị giáp, gọi là ‘xuất thân tiến sĩ’ bao gồm cát sĩ, chủ sự, hành nhân, trung thư, bình sự, bác sĩ, thôi quan, tri châu tri huyện là quan; ước chừng chiếm 1/3 người thi đỗ. Triều Thanh bình thường thi đỗ 40-50 người, đứng đầu nhị giáp, gọi là ‘Truyền Lư’, sau đó goin là á nguyên. (lúc đầu đứng đầu nhất giáp cũng gọi là truyền lư, sau đổi lại đứng đầu nhị giáp’
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét