Chương 43: Bồi tội đến muộn
Giao thông ở thành phồ A ở ngày hôm sau sau khi bão đi qua lại khôi phục thông đường.
Sáng sớm ngày thứ 3 phát sốt, mẹ Hạ so cường tráng với voi, voi đều phái che mặt khóc chạy, dưới tình huống không có uống thuốc, không có châm cứu, sốt cao của cô cũng theo cơn bão rời khỏi thân thể, lại là một đóa hoa cảnh sát vui vẻ. Dùng lời nói của Hoàng Phủ Liệt chính là, khả năng miễn dịch của sinh vật đơn bào luôn có vẻ kinh người.
Đương nhiên, những lời này anh không nói trước mặt mẹ Hạ, nhiều nhất chỉ nói thầm với thằng quỷ nhỏ thôi.
Nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời của động vật đơn bào mẹ, thật vì lực miễn dịch quá mạnh mẹ của mình cảm thấy buồn rầu.
Nếu bệnh của cô có thể kéo dài một ít, cô có thể hưởng thụ nhiều hơn động tác dịu dàng ngoan ngoãn phục tùng của Liệt đối với cô trong lúc sinh bệnh!
Đáng tiếc, nếu bão đã đi qua, như vậy các ngành nghề tự nhiên lại khôi phục trạng thái bận rộn, thân là công bộc nhân dân nữ cảnh sát Hạ tất nhiên cũng không thể ngoại lệ.
Quần áo ướt sủng được đổi ngày hôm đó nhân viên khách sạn đã sớm giặt sạch đưa đến phòng Hoàng Phủ Liệt, nữ cảnh sát Hạ duy trì chuyên cần cả năm thật sự không tìm ra lý do nghỉ phép, chỉ có thể ở trong toilet chà chà xát xát, tận lực kéo dài thời gian, tranh thủ nhiều một chút thời gian ở trong cùng một không gian với người trọng lòng.
Hạng Ngộ đang vội đi học đã chờ không kiên nhẫn, ở bên ngoài toilet kêu la nói, “Mẹ, mẹ nhanh một chút được không? Con bị muộn học rồi! Nhanh lên, nhanh lên.”
“Được rồi! Ra liền đây, giục cái gì mà giục, ông cụ nhỏ, một chút tính nhẫn nại cũng không có là sao.”
Lầm bầm đi ra buồng vệ sinh, ngoài ý muốn nhìn thấy Hoàng Phủ Liệt cũng mặc chỉnh tề chờ ở cửa cùng Hạng Ngộ.
“Anh…… Anh cũng muốn ra ngoài sao?”
Hạ Dạ vẻ mặt kinh ngạc chỉ vào Hoàng Phủ Liệt một thân trang phục thanh lịch.
“Đúng vậy! Không ra ngoài, sao đưa mẹ đi làm, đưa con đi học chứ! Đi mau! Mẹ.”
Hạng Ngộ dắt tay mẹ, Hoàng Phủ Liệt thuận tay đóng cửa lại, lên tiếng nhắc nhở: “Em quên là xe của em còn đứng giữa đường hôm đó? Nếu anh không đi tiễn em, em đưa Ngộ nhi đi học thế nào? Nắm chắt thời gian, đã 8 giờ rưỡi, còn đợi nữa em cùng Ngộ nhi đều đến muộn.”
**************************
Đường phố sau khi khôi phục giao thông bình thường đã chật chội không chịu nổi.
Cố gắng hết sức chở Hạng Ngộ đến trường trước giờ vào lớp, lại chở Hạ Dạ đến cảnh cục, cách thời gian làm việc không còn là bao.
Lúc đến trường, chúng ta đều cùng trải qua một chuyện, thì đó là mỗi khi chuông vào lớp vang lên, bóng dáng cả sân học sinh các lớp cùng nhau chạy vào lớp tuyệt đối sẽ trở thành phong cảnh xinh đẹp trong trường.
Để ý, khi nào thì nhân viên đi làm nhiều nhất? Tất nhiên cũng là giai đoạn khổ cực muốn giẫm đạp kia rồi.
Kết quả là, khi cảnh sát trưởng Hạ của chúng ta người hàng năm duy trì chuyên cần, luôn luôn đến sớm dưới cái nhìn chăm chú của phần đồng cảnh sát muốn giẫm đạp chút, bước xuống Land Rover màu trắng, tỷ lệ xảy ra cao đến 1%0, càng miễn bàn còn có một người đàn ông cao lớn, đẹp trai bên cạnh cô.
Hoàng Phủ Liệt đỗ xe xong, nghiêng người giúp Hạ Dạ mở dây an toàn, xuống xe mở cửa xe ở ghế phụ để Hạ dạ đi ra.
Giữ chặt Hạ Dạ gấp rút đi làm, “Đợi chút.”
Hạ Dạ hoang mang xoay người.
Buổi sáng ra ngoài quá mức vội vàng, lúc thức dậy đo nhiệt độ cơ thể Hạ Dạ.
Sốt cao đã lui, Hoàng Phủ Liệt vẫn có chút không quá yên tâm mà đưa tay lên trán cô xem nhiệt độ cơ thể, lại so với nhiệt độ cơ thể mình, “vẫn còn sốt nhẹ. Buổi tối tan tầm gọi điện cho anh, anh cùng em đến Diệc Dương kiểm tra.”
“A? Không cần  ̄ ̄ ̄ Diệc Dương bề bộn nhiều việc  ̄ ̄ ̄”
Nhắc đến muốn đi bệnh viện, mày Hạ dạ liền tự động nhăn lại.
Sinh Hạng Ngộ thiếu chút nữa khó sinh chết trên bàn mổ khiến cho cô không có chút thiện cảm với bệnh viện, thậm chí có chút sợ hãi, có thể không đi không, hơn nữa trên cơ bản cô là một cục cưng khỏe mạnh, đối với bệnh viện lại cung kính tráng xa.
Đoạn thời gian Hạ Dạ sinh Hạng Ngộ kia, Hoàng Phủ Liệt nghe Diệc Dương kể Hạ Dạ vì thuận lợi sinh ra Hạng Ngộ ăn bao nhiêu khổ không chỉ một lần, lập tức cũng ít nhiều hiểu được tâm lý e ngại đi bệnh viện của cô, giọng nói dịu dàng mang theo một chút đau lòng cùng cưng chiều, “Không đi bệnh viện, đến nhà Diệc Dương cho cậu ấy khám, tan tầm chờ điện thoại em, hiểu chưa?”
“Ý anh là, anh muốn đến đón em sao?”
Tự động xem nhẹ cho đoạn Diệc Dương khám bệnh kia, mẹ Hạ chỉ nghe đoạn chính mình nguyện ý nghe.
Hoàng Phủ Liệt mỉm cười vuốt cằm, hai tay khoanh trước ngực tao nhã nghiêng người dựa lên xe, “Ừ hử. Đợi lát nữa anh mang xe em đi sửa chữa, trước khi xe em sửa xong, anh đành cố đảm đương nhân vật lái xe. Sao, không vui?”
“Vui, vui, vui!”
Một chuỗi lời đáp khẳng định trùng trùng điệp điệp, tay nhỏ bé kéo cánh tay cường tráng của Hoàng Phủ Liệt, khuôn mặt xinh đẹp nhuộm ửng đỏ hưng phấn.
“Ha ha, được rồi, chờ điện thoại của em. Được rồi, đi thôi. Phỏng chừng đánh giá chuyên cần của cảnh sát Hạ hôm nay cũng bị đánh vỡ.”
Cằm Hoàng Phủ Liệt chỉ vào bãi đỗ xe không có một bóng người.
Vừa rồi còn rất nhiều người vừa đi vừa trộm nhìn về phía bọn họ, mới không bao lâu, đã không còn người.
Có thể thấy được đã đến giờ làm.
Hạ Dạ lấy di động ra nhìn, 9h15’, nhất thời thét chói tai, “A! Trời ơi, 9 giờ rưỡi em còn phải chủ trì một cuộc họp quan trọng, còn có rất nhiều tài liệu chưa chuẩn bị tốt! Thật là chết tiết, thật là……”
Cúi người chặn lại khuông miệng lải nhải của người đẹp, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lưới qua cánh môi cô, đôi mắt xinh đẹp trong trẻo như vì sao, “Xem như bội tội hại em muộn, được chưa?”
Mặt đỏ, tim đập gia tốc, tiến đến ngốc lăng, đối với Hạ Dạ hoàn toàn không có ấn tượng về đêm phát sốt hôm đó mà nói, trong trí nhớ cô đây là lần đầu tiên thiếu tướng Hoàng Phủ hôn môi cô ở trạng thái ý thức thanh tỉnh.
“Oanh’ một tiếng, hạnh phúc như hoa ở tròng lòng nháy mắt bung nở.
“Nếu muốn có loại đãi ngộ này, em thà rằng mỗi ngày đến muộn.”
Đang nhìn lúc thấy ánh mắt chế nhạo của Hoàng Phủ Liệt, Hạ dạ mới ý thức được chính mình lại vô thức nói ra suy nghĩ chân thật tròng lòng.
Lúc này, cho dù là mẹ Hạ lớn gan sắc cao cũng không nhịn được đỏ mặt chạy trối chết, ngay cả dũng khí quay đầu liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Liệt một cái cũng không có.
Tốc độ chạy trốn cực nhanh, không tham gia chạy cự ly ngắn Olympic quả thật là lãng phí tài năng.
“Ha ha ha ha.”
Nhìn Hạ dạ bỏ trốn mất dạng, Hoàng Phủ Liệt buồn cười cười to ra tiếng.
Thật sự là cô ngốc đáng yêu!
Nếu lúc này, tâm tư Hoàng Phủ Liệt không hoàn toàn bị Hạ dạ hốt hoảng rời đi chiếm cứ, như vậy tâm đề phòng rất mạnh anh sẽ phát hiện, từ đầu cho đến lúc này đều có một tầm mắt hung ác nham hiểm giám thị từng hành động của anh.
Nhất là thời điểm nhìn thấy Hoàng Phủ Liệt hôn môi Hạ Dạ kia, ánh mắt hiểm ác kia thậm chí còn hiện lên hận ý cùng sát ý rõ ràng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét