Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 26

Chương 26: giúp gài lại cúc áo

“Sơ Phù?”

Một cô gái khí chất cao nhã trưởng thành, khuôn mặt xinh đẹp đứng ở cửa phòng làm việc tổ trọng án.

“Cảnh sát trưởng Hạ, bây giờ là thời gian làm việc, hãy gọi tôi là cảnh sát Kỉ.”

Mang giày cao gót, cao hơn Hạ Dạ cái đầu Kỉ Sơ Phù cao ngạo liếc mắt nhìn Hạ Dạ, công việc hóa nói.


“Vâng. Cảnh sát Kỉ, xin hỏi chị đến tìm tôi có chuyện gì không?”

Hạ Dạ biết nghe lời phải, Sơ Phù là chị họ lớn hơn cô nửa tuổi.

Không biết vì sao, chị họ này của cô từ nhỏ thấy cô đã khó chịu. Cô ở ngành chấp pháp, chị họ ở ngành tư pháp, trong công tác khó tránh khỏi va chạm, nhưng mỗi lần chị họ nhìn thấy cô đều không có sắc mặt hòa nhã.

Nhất là sau chuyện 8 năm trước, Sơ Phù thấy cô đều bày ra bộ dáng mẹ kế.

Vâng, 8 năm trước, chị họ vốn sắp cùng Diệc Dương đàm hôn luận gả, neeys không phải cô nửa đường nhảy ra, thì bây giờ cô ta đã là phu nhân Hạng.

Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, 8 năm trước hôn sự của cô ta cùng Diệc Dương căn bản là người lớn hai bên lúc đó một cái đầu nóng, Diệc Dương mới có thể thà răng lấy cô làm bình phong, cũng không chịu cưới Sơ Phù.

Vì sao đến bây giờ Sơ Phù vẫn còn không hiểu được, không phải cô đoạt Diệc Dương, mà là cho đến bây giờ Diệc Dương đều không có thuộc về cô ấy đâu?

Còn muốn lúc này cũng bày sắc mặt cho cô xem, ai ai!

Vứt hồ sơ trong tay cho Hạ Dạ, Kỉ Sơ Phù gương mặt xinh đẹp lạnh lẻo nói, “Đây là kết quả điều tra của kiểm sát trưởng chúng tôi về Hắc Diệu Đường. Bảo tôi đưa cho cô.

Tổ trọng án của người đang làm gì vậy? Chuyện Hắc Diệu Đường đã kéo dài liên tục gần một tháng, rốt cuộc định kết án, hay muốn tòa án viết giấy lùng bắt, đệ trình lập án. Cảm phiện nói với chúng tôi một tiếng được không? Vụ án trong tay tôi rất nhiều, không rảnh liên tục nhìn chằm chằm vụ án của cô. Cảm phiền hiệu suất phá án nhanh nhanh chút, còn có, lửa trại ở núi Cảnh Sơn, tôi cũng đi.”

Nói xong, vòng eo mảnh khảnh uốn éo, bước giày cao gót, khí chất tao nhã rời đi.

Hừ! Cô cũng không tin cô sẽ bại bởi Hạ Dạ không có một chút mùi vị phụ nữ, ly hôn, còn có một đứa con riêng!

“Kỳ lạ, mình cũng không có hỏi Sơ Phù đoan ngọ có kế hoạch gì, vì sao lại nói với mình kế hoạch tết đoan ngọ của cô ta chứ!”

Hạ Dạ nhận túi hồ sơ, thì thào tự hỏi.

Nhưng có tư liệu viện kiểm sát đưa đến , tin tưởng vụ án của Hắc Diệu Đường rất nhanh có thể phá án và bắt giam!

Hạ Dạ tin tưởng trăm phần trăm nhập đầu vào điều tra vụ án  Hắc Diệu Đường.

Trong toilet, Tiểu Vương cùng Mạch Hoạch ló đầu ra nhìn, xác định tổ trưởng không có giống như trước kia ở cửa nhà vệ sinh nam vây bắt bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Mở vòi nước, Tiểu Vương hỏi Mạnh Hoạch ở bên cạnh, “A Hoạch, anh nói kế hoạch trưởng khoa Hoàng giới thiệu tổ trưởng với thiếu tá Hoàng Phủ có thể thành công hay không?”

Rửa sạch tay, Mạch Hoạch đặt hai tay dưới máy hong khô, mặt trắng không còn chút máu liếc mắt nhìn Tiểu Vương một cái, “Làm ơn, bây giờ lo lắng không phải là hơi sớm sao? Tổ trưởng chúng ta có tham gia giao lưu hữu nghị hay không vẫn còn là vấn đều. Đều tại cậu ngu ngốc , nói lộ hết.”

“A! Vậy làm sao bây giờ? Trưởng khoa Hoàng dặn dò, vạn dặn, cần phải kéo tổ trưởng đến núi Cảnh Sơn. Nếu nhiệm vụ thất bại, sát hạch lên chức cuối năm của tôi chắc chắn bị treo rồi!”

Tiểu Vương vẻ mặt thảm đạm.

Mạch Hoạch nâng cằm, “À ------ không phải cậu có số điện thoại của Hạng Diệc Dương, chồng trước của tổ trưởng sao? Điện thoại cho anh ta, trưởng khoa Hoàng hình như đã đề cập qua, lúc trước anh Hạng tỏ vẻ, sẽ ủng hộ lần gặp mặt này của tổ trưởng!”

“Thật sao?”

Sắc mặt ảm đạm của Tiểu Vương bừng sáng.

“Ừ! Cho nên sau khi tan tầm cậu điện thoai cho anh Hạng, công tác tư tưởng cho tổ trưởng giao cho anh ta!”

“Thật sao, A Hoạch, nếu năm nay tôi thăng chức thành công, nhất định mời anh một bữa đàng hoàng.”

Tiểu Vương vỗ vỗ bai Mạch Hoạch, hưng phấn mà sóng vai cùng đi ra khỏi buồng vệ sinh.

Mạnh Hoạch cười hắc hắc, toàn dựa vào anh Hạng có thể thuyết phục tổ trưởng hay không!

*******************************

Núi sáng trời xanh, gió nhẹ say người.

Hạng Ngộ ngồi trên xe dựa vào cửa kính xe, miễn cưỡng ách xì một cái.

“Mẹ, đoan ngọ năm nay mẹ không cùng ông ngoại, cậu, mợ còn có Tiểu Thủ, ông ngoại có thể đánh gãy chân thô ngắn của mẹ hay không a!”

Người lái xe một tay đặt ở tay lái, một tay nhanh chóng thưởng con một cái ‘bạo lực’.

Nói đến cũng kỳ quái.

Trước đây mỗi ngày lễ tết, cha già đều tai mệnh mặt lệnh yêu cầu cô cùng anh già cho dù có bao nhiêu việc, đều phải tụ tập gia đình.

Ngày tết tuyệt đối không được phép vắng họp.

Năm nay lại kỳ tích chủ động nói, nếu cô có buổi hẹn khác, có thể không cần về nhà cùng ông.

Cơ hội hiếm có a!

Từ sau khi ly hôn với Diệc Dương, cha già gần như vừa thấy cô, sẽ lải nhải chuyện gặp mặt, hôm nay hiếm khi được rời xa cha già, đương nhiên là cầu còn không được.

Quan trọng nhất là, tối hôm qua Diệc Dương gọi điện thoại đến, nói Liệt cũng đến.

Còn có......

“Cái gì gọi là chân thô ngắn?! mẹ con rã ràng là đùi đẹp thon dài được không, thật sự không có mắt nhìn! Hừ! Không thèm chất với con nít.”

Hạng Ngộ lơ đễnh bĩu môi, tay nâng cằm, xoi mói mẹ, “Hắc, con không có mắt nhìn đừng lo, cha có là được rồi. Tối hôm qua cha già Diệc Dương gọi điện đến, nói hôm nay 100% cha sẽ tham gia giao lưu hữu nghị. Sắc nữ mẹ, lại mặc voan trắng, nội y màu đen bên trong như ẩn như hiện. mẹ, nếu cha là người đàn ông bảo thủ, ông ấy sẽ nghĩ mẹ là phụ nữ buông thả, lịch sự xa cách với mẹ, mẹ làm sao bây giờ?

Còn nữa, mẹ hẳn biết hoạt động hôm nay là lửa trại, phải leo núi nhỉ?”

Mặc váy voan liền áo, chân mang giày bata leo núi? Cậu thật sự bội phục mẹ ‘sắc đảm che trời’.

Cho dù muốn câu dẫn cha, cũng không cần sốt ruột thế này chứ! Thật sự là người phụ nữ thiếu kiên nhẫn.

Sau đó Hạng Ngộ nói gì, tất cả Hạ Dạ đều không nghe vào.

Cô chỉ nghe một câu kia của Hạng Ngộ, nếu cha là người bảo thủ, thấy quần áo cô mặc cho rằng nên lịch sự xa cách.

Đã quên chính mình đang lái xe, Hạ Dạ cúi đầu nhìn kỹ trang phục của mình, luốn cuống nói, “Vậy phải làm sao bây giờ? Bây giờ trở về đổi có kịp không?”

Đối diện một chiếc Cadillac chay đến.

Hạng Ngộ cuống quít xoay bánh lái, giận dữ hét bà mẹ hễ đề cập đến ba cậu, đầu óc liền tự động nhúng nước, “Mẹ ngốc! Mẹ nhìn đường đi chứ! Mẹ đang lái xe đó! Con không muốn một xe hai mạng! Nhìn đường cho con!”

Thấy bộ dáng vẫn không yên lòng của mẹ, Hạng Ngộ hết cách đảo cặp mắt trắng dã, vô lực nói, “Con đã chuẩn bị một bộ quần áo khác cho mẹ, cho nên đợi lát nữa mẹ thay một bộ quần áo khác là được, ok? Bây giờ ngoan ngoãn chuyên tâm lái xe cho con!”

“A! Ngộ nhi bảo bối, con thật sự là Doraemon của mẹ!”

Khuôn mặt uể oải lập tức sáng rọi trở lại, Hạ Dạ không để ý đến kháng nghị của Hạng Ngộ, dám nhanh như chớp hôn cậu một cái.

Hạng Ngộ bất đắc dĩ thở dài, ba, ba nhanh chút bắt lấy mẹ ngu ngốc này đi!

Bằng không thiên tài nhi đồng cậu không sớm thì muộn có ngày sẽ bị bà mẹ thô lỗ này ngược chết.

Sắp đến địa điểm ước hẹn, Hạ Dạ không hề phân tâm, chuyên chú nhìn chằm chằm tình hình giao thông phía trước, tìm chỗ thích hợp dừng xe.

Ngay lúc Hạ Dạ đỗ xe xong, xoay người ra ghế sau tìm kiếm quần áo Hạ Dạ chuẩn bị cho cô, Hạng Ngộ thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy một thân ảnh cao lớn quen thuộc bước xuống xe Land Rover.

Khóe miệng ác ma nhỏ giơ lên độ cong gian ác, nói với mẹ ở phía sau, “Mẹ, mẹ trước ở trên xe thay quần áo. Con muốn đi tiểu.”

“Hả, được, nhớ  đóng cửa xe lại.”

Chỉ chốc lát sau, Hạ Dạ ở sau chỗ điều khiển nghe thấy tiếng đóng cửa xe.

Hạng Ngộ chuẩn bị cho cô một cái áo chữ T cổ chữ V sau lưng có thiết kế cúc áo cùng một cái quần hưu nhàn siêu ngắn.

Rất thích hợp để leo núi.

Hạ Dạ không thể không cảm thán, thiên tài nhi đồng quả nhiên không giống những đứa trẻ bình thường. Ngay cả phối hợp quần áo cùng vô sự tự thông.

Không lâu sau, nghe được tiếng mở cửa xe.

Hạ Dạ núp ở phía sau chỗ điều khiển bất hạnh không chạm đến được cúc áo phía sau, một chút cũng không để ý đến thân ảnh người đến đã cao lớn hơn rất nhiều, cũng rất tự nhiên đưa lưng về phía chỗ ngồi, lên tiếng nói, “Ngộ nhi, mẹ không chạm đến được cúc áo phía sau, , nau đến gài giúp mẹ một chút.”


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét