Chương 28: Đừng mơ nhúng chàm người đàn ông của tôi
Sáng sớm ánh mắt trời dịu dàng chiếu lên trên người một thân áo sơmi caro màu lam , giống như phản chiếu sóng biến lấp lánh ánh sáng, đẹp đến chói mắt.
Nước biển xanh lam theo gió lay động, là thân hình anh tiến từng bước đến cô.
Hạ Dạ lấy tay che lại ánh sáng chói mắt, si ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt không ngừng tiến sát lại, miệng khẽ nhếch, đầu óc lại rơi vào trạng thái hư vô một lần nữa.
Vật nhỏ trong lòng khục khục cười, Hoàng Phủ Liệt gõ nhẹ vào đầu hắn.
Vật nhỏ này, giả bộ ngủ!
“Thiếu tướng Hoàng Phủ cũng đến?”
Tiểu Vương cách đó không xa nhìn thấy Hạng Ngộ trong lòng Hoàng Phủ Liệt, là người đầu tiên chạy đến chỗ bọn Hạ Ngộ, lên tiếng hớn hở chào đón Hoàng Phủ Liệt.
“Cũng?”
Người đàn ông tuấn tú nhíu mày, xoay người nhìn lại vài thân ảnh lén lút theo sau.
Cảm thấy, đây là một buổi tiệc nướng có dự mưu, có âm mưu?
“Hắc hắc, à ừm, lão đại, tôi còn chưa lấy dụng cụ nướng, bây giờ tôi phải đi lấy đây.”
Người tới tích cực nhất, chạy trốn cũng không thua ai.
“Lão đại, tôi đi giúp Phong Tử.”
“Lão đại, tôi đi giúp Tường Tử.”
“Lão đại, tôi đi giúp bọn họ......”
“Thiếu tướng, các anh mang rất nhiều đồ đến đây sao? Cần phải có nhiều người vận chuyển như vậy?”
Tiểu Vương khó hiểu nhìn một đoàn người có ít nhất 7 người vừa đi, chen lấn chạy vội về phía xe.
“Có lẽ.”
Hoàng Phủ Liệt đưa ra một đáp án ba phải thế nào cũng được.
“Buổi tối sẽ nghỉ chân ở chỗ cắm trại phía sau núi, tôi cũng đi trước hội họp với bọn con trai, lều trại vật dụng linh tinh đã chuẩn bị xong. Lão đại, tôi đi trước gặp bạn A Hoạch đây, chị cùng anh Hoàng Phủ đi chung với nhau được chứ. Đợi lát nữa chúng ta gọi điện liên lạc.”
“Ừ. Được.”
Hạ Dạ vẫy vẫy tay với Tiểu Vương.
“Ba, xem ra bình thường ba chỉnh bọn họ cũng không ít.”
Bả vai vật nhỏ hơi run run, người đàn ông nhíu mày cười bướng bỉnh.
Đâu chỉ chỉnh không ít, chỉnh đến sau này toàn bộ người trong quân khu thấy anh đều giống như thấy bệnh độc gì đó, có thể tránh xa bao nhiêu thì tránh.
Từ xa Kỉ Sơ Phù đã thấy Hoàng Phủ Liệt cao lớn tuấn tú, thấy trong lòng anh ôm một đứa trẻ, còn tưởng rằng là người đã kết hôn.
Đến gần, nhận ra là Hạng Ngộ, cố ý kéo cánh tay Hạ Dạ, giả bộ rất thân thiết với cô, nâng mặt cười duyên hỏi “Hạ Dạ, quý ngài này là……”
Bị Kỉ Sơ Phù kéo, Hạ Dạ mới vẻ mặt đỏ bừng phục hồi tinh thần.
Tuy rằng khó hiểu sao Kỉ Sơ Phù lại chủ động tiếp chuyện, vẫn thân thiện giới thiệu hai người nói, “Anh ấy là thiếu tướng Hoàng Phủ ở quân khu, bạn tốt của Diệc Dương. Liệt, à không, không, thiếu tưởng, vị này là Kỉ Sơ Phù kiểm sát trưởng phân cục A, cũng là chị họ của tôi.”
“Xin chào.”
Kỉ Sơ Phù hào phóng thoải mái vươn tay, sóng mắt lưu chuyển, đầy vẻ quyến rũ.
“Xin chào.”
Hoàng Phủ Liệt mỉm cười, đưa tay ra bắt, bả vai truyền đến một chút đau đớn.
“Tiểu thư Hạ, Tiểu Ngộ cầm tinh con chuột hả?”
Vô cớ, Hoàng Phủ Liệt hỏi một câu như vậy.
“Không phải đâu, nó sinh năm 04, ừm…… nếu như trí nhớ của tôi đúng, hẳn là cầm tinh con chó. Cha già tôi thường nói nó cầm tinh con khỉ mới đúng.”
“Phải không? Tôi còn nghĩ nó cầm tinh con chuột, mới có tật xấu cắn bậy.”
“Hả? Không thể nào? Lúc nó còn rất nhỏ mới thích cắn bậy a.”
Cô gái có chút nghe không hiểu ý trong lời nói của chàng trai, vô thức bán đứng con càng nhiều ‘chuyện xấu lúc nhỏ’.
Con mắt đen như bảo thạch bừng mở, trừng mắt nhìn người đàn ông tuấn tú cười đến đắc ý, quay đầu nói với mẹ, “Mẹ, con đói bụng. Chúng ta phải đi nhanh chút.”
Để tránh có nhiều ‘chuyện xấu lúc nhỏ’ hơn cuồn cuộn không ngừng tuôn ra từ trong miệng người phụ nữ, Hạng Ngộ không ngừng lên tiếng đánh gãy lời nói của mẹ.
Lúc này đến phiên người đàn ông cười trộm không thôi, bé trai nhíu mày.
Đều tại mẹ, hại cậu xấu mặt!
Thấy thế, người đàn ông càng cười không kiêng nể gì, bàn tay to ấn cái đầu nhỏ trong lòng, trong mắt tràn đầy ý cười.
Hạ Dạ có chút ghen tỵ nhìn Hoàng Phủ Liệt cười không ngừng với Hạng Ngộ, vì sao anh không cười như vậy với cô chứ.
Ghen tỵ không chỉ có mình Hạ Dạ.
Từ lúc nhìn thấy Hoàng Phủ Liệt trở đi, Kỉ Sơ Phù liền tuyệt đối muốn tóm được Hoàng Phủ Liệt.
Cô cũng không tin 8 năm trước bại dưới tay nam nhân bà Hạ Dạ, 8 năm sau vẫn thất bại trước Hạ Dạ đã ly hôn, lại còn có con riêng!
********************
Hạng Ngộ tỉnh lại hợp ý Kỉ Sơ Phù, cô ta cười duyên đi đến trước mặt Hoàng Phủ Liệt, vuốt đầu nhỏ Hạng Ngộ nói, cố ý nhẹ giọng nói, “Tiểu Ngộ, con cũng đã tỉnh, cũng đừng ở trên người chú Hoàng Phủ nữa. Con nít phải đi đi lại lại nhiều, mới có thể lớn lên to khỏe.”
“A, bằng không cho tôi ôm đi.”
“Cho tôi, cho tôi ôm. Tôi rất to khỏe.”
“Các cậu đi tránh ra cho tôi, tôi muốn ôm Tiểu Ngộ!”
Chỗ Hạ Ngộ đứng vừa vặn là cửa vào duy nhất của thung lũng nghỉ chân trên núi, bọn Phong Tử, Tưởng Tử cầm dụng cụ nướng từ trên xe đến, vừa nghe được lời nói của Kỉ Sơ Phù, đêu chen lấn muốn giành giật quyền ôm Hạng Ngộ.
Lúc mọi người đang giành qua giật lại, Hạng Ngộ lên tiếng, cậu dùng giọng nói vô cùng ngọt, vô cùng ngoan ngoãn đáp lại lời Kỉ Sơ Phù, “Dì Kỉ nói đúng. Trẻ con không thể không vận động. Chú Hoàng Phủ, chú thả con xuống. Ngộ nhi có thể tự mình đi.”
Đừng nghĩ rằng thằng quỷ nhỏ đổi tính, cậu biết nếu mình rơi vào trong tay đám bộ đội đặc chủng thích trẻ con này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu chắc chắn sẽ gặp nạn.
Bây giờ cậu đánh không lại bọn họ, cha lại một bộ dáng xem kịch vui, không thể trêu vào, cậu chỉ có thể trước trốn tránh bọn họ.
“Ngộ nhi thật hiểu chuyện.”
Kỉ Sơ Phù tự cho là nhân từ sờ sờ đầu nhỏ của Hạng Ngộ, cậu bé vừa rời khỏi ba, đưa lưng về phía cô ta khinh bỉ.
Hoàng Phủ Liệt thu hết mọi chuyện vào đáy mắt xoay người cúi xuống hỏi, “Cô ta và mẹ con từng có chuyện gì à?”
Trải qua vài lần ở chung ngắn ngủi, anh đại khái hiểu được tính tình của con – yêu ghét rõ ràng, nhưng sẽ không ở trước mặt đương sự thể hiện ra.
Thông qua một loạt động tác ngấm ngầm vừa rồi, Hoàng Phủ Liệt đại khái hiểu được cậu rất không thích chị họ Kỉ Sơ Phù của Hạ Dạ, nhưng tạm thời còn chưa biết nguyên nhân.
“Lão đại, mặt trời đã lên đến đỉnh rồi, chúng ta phải tăng tiến độ đến thung lũng bày biện, bằng không sẽ rất nóng.”
Một tay Phong Tử khoát lên vai Hoàng Phủ Liệt, đánh gãy cuộc đối thoại của anh cùng Hạng Ngộ.
“Đúng vậy, anh Hoàng Phủ, thật sự nóng quá. Đi mau, đi mau.”
Gần như nửa thân mình đều dán vào Hoàng Phủ Liệt, Kỉ Sơ Phù nhẹ nhàng đẩy ra cánh tay Phong Tử vác lên vai Hoàng Phủ Liệt, ôm anh đi về phía chỗ nghỉ chân.
Mắt Hoàng Phủ Liệt chợt tối lại, cho Hạng Ngộ một cái nhìn đầy tình ý sâu xa, cái gì cũng không nói, đi theo Kỉ Sơ Phù.
Anh muốn biết rõ, vì sao con lại ghét người phụ nữ này.
“Mẹ ngốc, người đàn ông của mẹ sắp bị yêu nghiệt câu dẫn rồi, sao mẹ còn đứng sờ sờ ở đây.
Hạng Ngộ kéo nhẹ vạt áo của mẹ, lúc cô ngồi xổm xuống vụng trộm kề tai nói nhỏ, đầy ý nghĩ chỉ tiết rèn sắt không thành thép.
“Vậy sao đây? Chay đến tranh giành tình nhân sao?”
Hạ Dạ lạnh nhạt liếc mắt nhìn con, “Cái chuyện này mẹ không am hiểu, cũng sẽ không làm.”
Huống chi, không phải chị họ luôn cho rằng cảnh sát hình sự bọn họ là đám người thô lỗ gì đó sao, cho đến bây giờ chỉ có hứng thú vứi tinh anh trong thương trường sao?
muốn xem full ở đâu vậy bạn mtruyen rà lâu wa
Trả lờiXóaTruyện này mình đang edit dỡ bạn. Nếu bạn đọc hiểu được cv thì vào wattpad tìm vs tên quan quân cha, thượng người cha là mẹ
Trả lờiXóa