Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 27

Chương 27: phong tình khác

Ánh sáng rải rác xuyên thấu qua cửa kính xe, chiếu xuống những mảnh sáng nhỏ, da thịt trắng nõn, mềm mịn như một tấm lụa thượng hạng, tỏa ra ánh sáng mê người.

Hồn nhiên không biết chính mình ngồi chồm hỗm trên ghế xe, lộ ra bả vai, lưng trần tuyệt đẹp có bao nhiêu liêu nhân, Hạ Dạ vẫn như cũ thúc giục, “Ngộ nhi, nhanh chút! Quỳ như vậy mệt chết người đó!”


Cảm giác được hơi thở của người ở sau lưng, tay Hạ Dạ quơ quơ ra phía sau, không chút suy nghĩ bắt lấy tay người đến, đặt lên lưng mình.

Đầu ngón tay chạm vào thô ráp và cực nóng hoàn toàn khác với bàn tay nhỏ múp míp của trẻ con.

Trái tim đột nhiên co rụt lại, Hạ Dạ chợt xoay người lại, ngã vào một đôi mắt đen như mực cười như không cười, hàm chứa trêu chọc.

Bởi vì quá mức kinh ngạc, quần áo trước ngực tụt xuống cũng không tự biết lộ ra đồ lót ren màu đen, miêu tả sinh động rất tròn trắng tuyết.

Hô hấp cười người đàn ông trở nên dồn dập, ánh mắt tối lại, ừm hứm cổ họng, ra lệnh, “Xoay người sang chỗ khác.”

Giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello mê hoặc người, giống như ma pháp ngấm vào trong óc, Hạ Dạ nghe lời ngơ ngơ xoay người lại.

Cánh tay cường tráng vòng qua cổ trắng tuyết, cánh tay giống như vô tình quét qua hai mảnh phập phồng trước ngực, mặc quần áo phía trước, cánh tay dài lùi ra phía sau lưng, nhẹ nhàng gài lại cúc áo, nhịp thở của Hạ Dạ từ từ trở nên dồn dập.

Cho dù đụng chạm rất nhỏ, thân thể cũng đã có phản ứng kỳ quái, Hạ Dạ luống cuống xoay người, muốn đánh vỡ không khí ái muội này.

“Anh……anh sao lại ở trong này?”

Hai gò má của cô đỏ bừng, đôi mắt trong veo ngấn nước, hàm răng khẽ cắn bờ môi phấn hồng, giống như đang mời người nếm thử.

Trong nháy mắt đó, rất muốn kéo hết cúc áo trong tay ra.

“Khụ, khụ.”

Là ám hiệu của anh và Hạng Ngộ, nếu có người đến, thì ho hai tiếng.

“Đã gài xong rồi, xuống xe đi.”

Làm như không có việc gì bước xuống xe, chống lại ánh mắt mờ ám, Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ xoa xoa máy tóc mềm mại của Hạng Ngộ, sinh ra đứa con quá thông minh có đôi khi không phải là chuyện tốt……

Mấy trăm thước phía trước, thị lực nhất đẳng Tống Tri Văn nhìn thấy thân ảnh quen thuộc.

Bàn tay to vươn ra ngoài xe, “lão đại, anh cũng đến!”

Tiếp theo, 7 cửa xe khác mở ra, vài thanh niên anh tuấn cao ngất lần lượt đi ra.

Hoàng Phủ Liệt nắm tay Hạng Ngộ, vui mừng qua chào hỏi bọn họ.

Trừ Tồng Tri Văn, Đỗ Dịch cùng Chu Hậu Tường ra, vài cấp dưới khác cùng Hoàng Phủ Liệt đều lâu rồi không gặp. Bọn họ nhiệt tình vây quanh Hoàng Phủ Liệt, rất nhanh, bọn họ liền chú ý trong tay lão đại bọn họ dắt một cậu bé xinh trai, tất cả đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“lão đại, tiểu soái ca này là ai? Woa, bô dạng giống như anh, đừng nói là con riêng của anh chứ?”

Hai tay Phong Tử ôm lấy Hạng Ngộ, ôm vào ngực đùa, chưa từng nghĩ đến bị tay nhỏ bé của cậu hung hăng hất ra, thằng bé kia vẻ mặt nghiêm túc nói, “Đừng dùng bộ dáng dỗ con nít đối với tôi.”

Sau đó không khách khí từ trên người Phong Tử nhảy xuống, vừa vặn được Hoàng Phủ Liệt tiếp được, anh cười nói với Phong Tử đang đứng sửng ở đó, “Cậu phạm vào tối kỵ của vật nhỏ, nó không thích nhất là có người xem nó như con nít.”

 “Nhưng nó rõ ràng là con nít mag!”

Chu Hậu Tường nói thầm, chọc Hạng Ngộ hung thần ác sát trừng.

Bình thương người đẹp tức giận đều có một loại phong tình khác, đứa trẻ xinh đẹp cũng vậy.

Ngũ quan Hạng Ngộ vốn di truyên tuấn tú từ cha, dung hợp thêm thanh tú của mẹ cậu, khiến cho cậu so với cha, càng thêm đẹp trai sắt xảo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn không nói lời nào đã đẹp đến không tưởng, khi tức giận khuôn mặt đỏ lên càng thêm như bôi một lớp phấn, một đám cấp dưới của Hoàng Phủ Liệt giống như sắc lang nhìn thấy người đẹp, vây chật quanh Hạng Ngộ như nêm cối, tất cả đều vươn ma trảo, muốn nghiệm chứng xe khuôn mặt non mềm kia có phải thật sự có thể bóp ra nước hay không.

“Chú Hoàng Phủ ------“

Giọng điệu cực kỳ ai oán.

Trước mặt người khác, Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Ngộ đã thống nhất chung, trước khi chưa chỉnh đủ Hạ Dạ, bọn họ sẽ không lấy thân phận cha con xưng hô đối phương.

Hoàng Phủ Liệt mừng rỡ kinh ngạc nhìn con trai bảo bối, tùy ý để cho cấp dưới ‘làm xằng làm bậy’ với Hạng Ngộ, anh luôn cảm thấy con trai mình trưởng thành sớm, thông minh trước tuổi, hiếm khi thấy cậu giống như bậy giờ ghé vào vai anh, hé miệng bỉu môi biểu cảm đặc trưng của con nít.

Theo một trình độ nào đó, Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Húc Dương giống nhau, hơn nữa thích ‘chơi’ con mình.
**********************

“Ngộ nhi, Ngộ nhi, Hạng Ngộ, con chạy ra đây cho mẹ! Ra đây cho bà!”

Tiếng rống có thể so với sư tử Hà Đông vang khắp chân núi Cảnh Sơn.

Sau khi Hạng Ngộ nói đi tiểu liền không trở về Hạ Dạ luốn cuống, cô mở cửa xe liền đi khắp chân núi gọi Hạng Ngộ.

Từ trong xe thể thao Jaguar màu đỏ, vươn ra một đôi chân thon dài, trắng nõn.

Kỷ Sơ Phù lấy kính râm xuống vặn vẹo vòng eo, chậm rãi vươn giày cao gót, phong tình vạn chúng đi về phía Hạ Dạ, “Cảnh sát trưởng Hạ, cô cũng nên chú ý hình tượng một chút chứ? Mặt mũi của tổ trọng án thanhg phố A đều bị cô làm mất hết.”

Không phát hiện người qua đường đều ghé mắt sao?

Bây giờ Hạ Dạ mới không có tâm tình tốt tranh cãi với cô ta, vòng qua Kỷ Sơ Phù, Hạ Dạ tiếp tục hỏi thăm người qua đường có nhìn thấy một bé trai bảy tuổi dễ thương hay không.

“Gì thế này? Đi giao lưu hữu nghị còn mang theo con nít, cũng không phải chưa cai sữa.”

Kỉ Sơ Phù tao nhã hất mái tóc uốn lượn sóng, dựa vào trước cửa xe, một chút cũng không có ý định giúp đỡ tìm người.

Trái lại sau đó Tiểu Vương, Mạch Hoạch lần lượt đến chờ người tổ trọng án nghe nói không thấy Hạng Ngộ, đều tự giác giúp Hạ dạ tìm người.

Sớm đã nghe thấy mẹ gọi, Hạng Ngộ bất hạnh bị một đám ‘người sói’ – bộ đội đặc chủng vây quanh mà không thể đáp lại mẹ ‘kêu gọi’ lại ở trong lồng ngực rộng rãi của Hoàng Phủ Liệt, nhỏ giọng nói, “dọa người thật, ba, ba nói con đang ngủ nghe.”

Cậu cũng không phải là người mất tích, mẹ tìm cậu khắp chân núi như vậy, sao cậu có thể gặp người chứ!

Trên thực tế, tối hôm qua bởi vì biết hôm nay cùng cha, mẹ đốt lửa trại mất ngủ, buổi sáng lại bị mẹ đập dậy khỏi giường hạng Ngộ thật sự có chút mệt mỏi.

Dù sao trên thế giới không có chỗ nào an toàn hơn vòng tay của cha.

“Vật nhỏ, vật nhỏ  ̄ ̄ ̄

Hoàng Phủ Liệt nhẹ gọi Hạng Ngộ, ngoài ý muốn nhìn thấy khuôn mặt ngủ say.

Cái thằng này......

Còn chưa binh lính liên quan còn chưa ‘đùa giỡn’ đã ghiền bỗng nhiên thấy ý cười dịu dàng trên mặt Hoàng Phủ Liệt.

“A! Lão đại, nó đang ngủ sao?”

“Không thể nào? Tôi còn chưa được nhéo nó đó!”

“Đều tai hai người Phong Tử cùng Tưởng Tử chiếm lấy tiểu thiên sứ xinh đẹp, tôi còn chưa có đụng nó một đầu ngón út đâu!”

“suỵt…… có thể do tối hôm qua vật nhỏ ngủ không ngon.”

Hoàng Phủ Liệt đưa tay ra hiệu nhỏ giọng nói chuyện, nói với đoàn người Tống Tri Văn, “Các cậu trước lấy dụng cụ nướng ra trước đi, tôi ôm nó đi tìm mẹ nó, các cậu ở đây chờ chút.”

“Woa, ghê thật, chúng ta từ khi nào nhìn thấy trên mặt lão đại có vẻ mặt dịu dàng này vậy!”

Đỗ Dịch gác tay lên bả vai Chu Hậu Tường, hưng phấn không thua gì phát hiện một lục địa mới nói với đồng đội.

“Chính xác, cũng không biết cậu bé xinh trai kia có quan hệ gì với lão đại.”

“Sao? Có muốn qua kia thăm dò không?”

Tống Tri Văn dẫn đầu đề nghị.

“Không tốt đâu? Lão đại dặn chúng ta ở lại đây chờ anh ấy mà!”

Có người hơi chút do dự.

“có sao đâu, lão đại cũng không thể ăn chúng ta. Các cậu có đi hay không, các cậu không đi, tôi đi!”

Nói xong, Tống Tri Văn liền lén lút đuổi theo sau Hoàng Phủ Liệt


Người còn lại anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng thật sự không nhịn được lòng hiếu kỳ của mình, vụng trộm theo sau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét