Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Ba Ba Quân Nhân - Chương 78

Chương 78: vợ bé gặp vợ cả

Phòng bệnh ICU.

“Cha, chú Cố sẽ không sao chứ?”

Hoàng Phủ Ngộ mặc áo khoác trắng size nhỏ cau mày, đôi mắt tràn đầy lo lắng nhìn chằm chằm người đàn ông nằm trên giường bệnh phải đeo máy hô hấp mới thở được, quay đầu hỏi Hạng Diệc Dương đứng ở trước giường lật xem bệnh án.

Không dám khóc thành tiếng, sợ quấy rầy đến ba ba ngủ say Cố Khả Dư cũng ngẩng khuôn mặt chờ đợi, chờ Hạng Diệc Dương trả lời thuyết phục.


Kẹp bệnh án dưới nách, Hạ Diệc Dương vỗ vỗ đầu hai đứa trẻ, dịu dàng nói, “Sẽ không có việc gì. Khả Dư, con gọi là Khả Dư đúng không?”

Nghe Hoàng Phủ Ngộ nhắc đến chuyện Hạ Dạ từng coi mắt với ba ba của một bạn học tên là Khả Dư, Hạng Diệc Dương thăm dò gọi tên Cố Khả Dư.

Tiểu Khả Dư ngoan ngoãn gật gật đầu, ngước khuôn mặt sắc xảo lo lo lắng lắng, nhỏ giọng hỏi, “Chú, khi nào thì ba cháu tỉnh lại?”

“Ừm…… này. Khả Dư có chơi bắt bóng da hay không, sau đó không cẩn thận bị bóng da đánh trúng đầu?”

Không rõ vì sao chú bác sĩ muốn hỏi chuyện này, Khả Dư vẻ mặt hoang mang lắc lắc đầu.

“Làm ơn. Cha, bắt bóng da cũng có thể bị đánh trúng, kỹ thuật đó quá tồi a.”

Hoàng Phủ Ngộ khinh bỉ quăng cho cha thiên tài y học một cái xem thường.

“Vậy sao......”

Hạng Diệc Dương bất đắc dĩ nhún vai, có chút hao tâm tổn trí một tay vuốt cằm, “Trước đây cha lại không chơi bắt bóng da. Cha nghĩ xem, dùng cái gì so sánh mới thích hợp đây……”

“Vậy Khả Dư từng bị tiêm rồi đúng không?”

“Vâng. Tiêm sẽ đau, Khả Dư không thích.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, giống như rất nhiều bạn nhỏ, nhắc đến tiêm liền nhíu mày.

“Viên đạn cũng giống vậy? ba con không cẩn thận bị viên đạn bắn trúng, rất đau, rất đau. Cho nên chú hay dùng một cách, có thể không đau nữa. mà cách này, không những làm cho ba ba không đau, còn có thể để cho ba ngủ một giấc ngon. Ngủ càng lâu, chứng tỏ ba con nghỉ ngơi càng tốt, sau khi tỉnh lại sẽ nhanh chóng khỏe lại! sau đó lại có thể kể chuyển cố tích cho Khả Dư trước khi đi ngủ.”

Xoay người xoa xoa đầu nhỏ Khả Dư, Hạng Diệc Dương đổi sang cách trẻ nhỏ có thể dễ dàng nghe hiểu được trả lời.

Trong nhà có một Tiểu Vũ Niệm, Hạng Diệc Dương dỗ dành bạn nhỏ đến xem như thuận buồm xuôi gió.

Quả nhiên, cả người Tiểu Khả Dư đều sảng sủa hẳn lên.

“Thật vậy sao? Thật vầy sao? Ba ba đã đáp ứng Khả Dư, buổi tối cùng Khả Dư ăn tối dưới ánh nến, ba ba còn nói, Khả Dư là bảo bối của ba, ba muốn trải qua thất tịch với Khả Dư. Ngay cả quà thất tịch Khả Dư cũng đã chuẩn bị xong cho ba ba! Tiểu Ngộ, chú hai người xem, đây là caramen nhỏ Khả Dư làm cho ba. Mỗi ngày ba đều chỉ biết tăng ca, lần này còn ngủ lâu như vậy, tỉnh lại nhất định sẽ đói bụng.”

Tiểu Khả Dư phấn khởi mà nhảy lên trên ghế, chạy đến cầm lấy búp bê hellokity màu hồng phấn đặt trên sô pha phòng ICU. Rất cẩn thận từ bên trong lấy ra một cái hộp giấy đóng gói bánh ngọt tinh xảo, giống như hiến vật quý cho hai người Hoàng Phủ Ngộ cùng Hạng Diệc Dương xem.

Đây là bé xin má Điền ở trong nhà thật lâu thật lâu, bảo đảm sẽ cực kỳ cẩn thận, má Điền mới đồng ý cho bé vào phòng bếp dạy bé làm caramen đâu!

Thật là một cô bé tri kỷ.

Chẳng qua, ừm……

Anh phải nói với Tiểu Khả Dư, ba bé trong chốc lát còn chưa tỉnh lại thế nào đây?

Bị đạn bắn trúng ngực, nếu đầu đạn lại đâm vào sâu một chút, có thể bảo vệ tính mạng hay không cũng là vấn đề.

Nghĩ lại lúc đó, khi anh nhận được điện thoại bệnh viên, nghe nói vợ cũ của viện trưởng bị đưa vào nằm viện, ba hồn suýt nữa bị dọa chạy mất bảy phách.

Giao Niệm Niệm cho hai người lớn trong nhà, cùng Đào Tử hai người vô cùng lo lắng chạy đến bệnh viện.

Kết quả cô nàng Dạ Tử kia căn bản chỉ vì sự việc xảy ra quá sức đột ngột, bị máu của Cố Mẫn Phó ngã trên người cô dọa ngất đi thôi!

Lại nói đến Cố Mẫn Phó này, cho dù trung tâm kia là của anh ta, lúc ấy anh ta nghe nói kẻ bắt cóc đã bị khống chế, muốn đi sang cảm ơn mẹ con Dạ Tử, nhưng…… có nhất thiết ‘lất thân cảm tạ’ không?

Còn khiến bệnh viện gà bay chó sủa.

Sóng điện tâm đồ còn chưa thật sự ổn định, nghiêm khắc mà nói bệnh nhân còn chưa thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, khi nào tỉnh lại vẫn còn là ẩn số chưa biết.

Không đành lòng tước đi sáng rọi trong mắt Tiểu Khả Dư, Hạng Diệc Dương tránh nặng tìm nhẹ nói, “Đúng rồi. chờ ba cháu tỉnh, là có thể ăn caramen tự tay cháu làm cho ba! Bây giờ a, chúng ta trước để ba ba cháu nghỉ ngơi cho khỏe, chúng ta ra ngoài trước, được không?”

Hạng Diệc Dương vươn tay về phía Khả Dư cùng Hoàng Phủ Ngộ, thằng nhóc kia ngoan ngoãn nắm lấy đi theo cha ra khỏi phòng bệnh, Tiểu Khả Dư dùng sức gật gật đầu, nhảy xuống ghế dựa, cùng vươn cánh tay nhỏ bé của mình, quay đầu nhìn ba ba nằm trên giường bệnh, ngoan ngoãn đáp, “Được ạ.”

Trước khi đi, Hạng Diệc Dương thuận tiện đó cửa phòng bệnh ICU lại.

Không có kiểm tra cửa phòng có khóa hay không, liền ra phòng bệnh.

Nắm bàn tay nho nhỏ của Tiểu Khả Dư, Hạng Diệc Dương nhịn không được cảm thán tận đáy lòng – thật sự là đứa bé ngoan ngoãn a!

Chẳng qua, vì sao cô bé đáng yêu như vậy lại có một bà nội không thể nói lý đâu?

Một trái một phải dắt Hoàng Phủ Ngộ cùng Cố Khả Dư lúc Hạng Diệc Dương mới bước ra khỏi phòng bệnh ICU, mẹ Cố Mẫn Phó, một thân trang sức, đeo đầy trân châu đá quý Quý Lan Chi căm tức hung hăng chào đón! Sau người bà còn vài cổ đông khác của tập đoàn Cố thị đi theo.

“Nói! Rốt cuộc bệnh viện các người giấu nữ cảnh sát chết tiệt đó ở đâu?”

Tiếng giày cao gót dồn dập, chói tai vang lên trong hành lang bệnh viện yên tĩnh.

Hạng Diệc Dương gần như không thể nhận ra thoáng nhíu mày. Lộ ra tươi cười tuyển dụng tuấn tú, tính tình tốt giải thích nói: “Bà Cố, Hoa Sinh chúng tôi là bệnh viện tư nhân cao cấp. chúng tôi có nghĩa vụ phải giữ bí mật thông tin bệnh nhân, cho nên……”

Lời nói của Hạng Diệc Dương còn chưa nói xong, đã bị Quý Lan Chi hừ lạnh đánh gãy, “Hừ! cậu nghĩ rằng chúng tôi không biết gì sao? Hạ Dạ là vợ trước của cậu, tất nhiên cậu sẽ che chở nó! Không cho chúng tôi tìm được nó! Nhưng, cậu chớ quên, con toi vì nó mà ị thương! Bây giờ còn nằm bên trong chưa biết sống chết thế nào! Chẳng lẽ tôi không có quyền tìm nó lấy lại công đạo sao?”

“Bà nội --- chú bác sĩ nói bệnh viện không thể lớn tiếng nói chuyện, hơn nữa sẽ ầm ỹ đến ba ba đang ngủ bên trong, chúng ta…”

Tiểu Khả Dư đi lên trước, giật nhẹ ống tay áo của bà.

Tay bé còn chưa có đụng đến Quý Lan Chi, đã bị Quý Lan Chi hung hăn đẩy ra, ánh mắt ngoan độc trừng mắt nhìn bé, “Mày đứa tạp chủng này! Nơi này đến phiên mày nói chuyện sao? Cút ngay cho tao!”

Quý Lan Chi dùng sức đẩy, vài người đàn ông trưởng thành mặc âu phục đứng phía sau bà, không có ai có ý định bước lên khuyên can.

“Bà Cố, bà hơi quá đáng rồi đó! Khả Dư cũng không có nói gì sai!”

Hoàng Phủ Ngộ vội vàng buông tay Hạng Diệc Dương, đi đỡ Khả Dư suýt chút nữa ngã trên mặt đất.

“Khả Dư, cậu không sao chứ?”

“Không sao, cảm ơn Tiểu Ngộ. bà nội, thật xin lỗi, Khả Dư không nên nói lung tung.”

Cố Khả Dư nói cảm ơn với Hoàng Phủ Ngộ, cơ thể bé nhỏ sợ hãi đi đến trước mặt Quý Lan Chi, nhỏ giọng nhận lỗi.

“Không phải bảo mày cút xa chút sao? Cút ngay! Thấy mày liền phiền lòng, giống y như bà mẹ đoản mệnh chết sớm của mày, tướng mặt suy tàn! Làm không tốt chính mày khắc khiến cho ba ba mày nằm trên giường bệnh!”

Khuôn mặt trang điểm xinh đẹp bị dữ tơn thay thế, khuôn mặt Quý Lan Chi vặn vẹo, giơ tay kéo tóc đuôi ngựa cột sau đầu Khả Da, Tiểu Khả Dư co rúm lại, ngay cả phản kháng cũng không dám.

“Bà Cố, mọi việc phải có chừng mực?”

Hạng Diệc Dương dùng sức nắm lấy tay Quý Lan Chi giơ lên cao, đúng lúc ngăn chăn hành vi bạo lực của bà với Cố Khả Dư.

“Đây là việc nhà tôi? Liên quan gì đến cậu? tránh ra!”

Vướng cái tay vẫn bị Hạng Diệc Dương nắm chắt, không thể động đậy, Quý Lan Chi tức giận đến tái mặt, những người đến cùng bà vẫn thờ ơ lạnh nhạt.

Sắc mặt của Hạng Diệc Dương cũng theo đó tối lại, anh không vui noi, “Đây là bệnh viện, mà tôi là viện trưởng nơi này. Bà ở địa bàn của tôi ra tay đánh người, bà cho rằng không liên quan đến tôi?”

“Cậu…… Hừ! tôi đây khuyên cậu giao ra vợ cũ Hạ Dạ của cậu, bằng không Cố thị chúng ta không để yên cho các người!”

Tự biết đuối lý, Quý Lan Chi kiêu ngạo thoáng chốc tiêu biến mất nửa, nhưng vẫn cố ý muốn biết chỗ của Hạ Dạ.

“Bà Cố. tôi nhắc lại lần nữa với bà. Là hai người Dạ tử cùng Tiểu Ngộ hợp sức mới khống chế được bọn côn đồ ngay tại chỗ. Hơn nữa sau khi điều tri rõ, năm người kia là nhân viên trong tập đoàn các người, nếu không bắt gữi kịp thời, bọn họ rất có thể mang theo trang sức cướp được trong trung tâm cùng tài liệu cơ mật lúc trước trộm được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. nói cách khác, là Dạ tử cùng Tiểu Ngộ giúp các người bù lại tổn thất lớn!”

“Hừ! thì sao? Hạ Dạ thuộc tổ trọng án, cảnh sát bắt tội phạm là chuyện hiển nhiên. Ngược lại, sao cô ta lại để cho con tôi thân là người bình thường trúng đạn thay nó, đây là chuyện một cảnh sát phải làm sao? Chúng tôi nộp thuế cuxnng không phải vì dưỡng bọn thùng cơm này!”

“Thưa bà! Cũng không phải Da Tử bắt con bà làm bia thịt! là con bà tự mình anh hùng cứu mỹ nhân nhào lên có được không!”

Đột nhiên vang lên một giọng nữ dễ nghe, dịu dàng lại rõ ràng có chứa không vui làm mọi người đồng thời nhìn về phía người đến.

“Dì Đào Tử  ̄ ̄ ̄

Hoàng Phủ Ngộ vui vẻ chạy đến chỗ Nhạc Hựu Đào.

Dì Đào Tử nói, nếu mẹ tỉnh sẽ đến gọi cậu, nói vậy mẹ đã tỉnh lại!

“Cô là ai nữa? cô cũng cùng một ruột với Hạ dạ đúng không? Mau nói cho tôi biết con cảnh sát ngu dốt kia ở đâu!”

Quý Lan Chi đẩy Hoàng Phủ Ngộ đứng trước mặt cô, bước nhanh đi đến trước mặt Nhạc Hưu Đào, hung ác nắm lấy cánh tay cô, cưỡng ép Đào Tử dẫn bà đi gặp Hạ Dạ.

“Tiểu Ngộ!”

Nhạc Hựu Đào theo bản năng sẽ đưa tay đỡ lấy Hoàng Phủ Ngộ, bị Quý Lan Chi ngăn lại, cô không thể không dẫn bà đi gặp Hạ Dạ.

Thấy thế, hạng Diệc Dương trước nay luôn chủ trương dĩ hòa vi quý, cũng bất chấp bất hào gì.

Nắm lấy cánh tay Nhạc Hựu Đào, Hạng Diệc Dương vùng nhẹ một cái, liền đem vợ yêu bảo hộ trong lòng mình, Hoàng Phủ Ngộ cùng thừa cơ thông minh trốn phía sau cha.

Vẫn là mẹ nói đúng, phụ nữ có tuổi, nhất là đến thời mãn kinh, nhất quyết không thể trêu vào a!

Thân thể cao lớn tiếp cận Quý Lan Chi, ánh mắt sắc bén cảnh cáo nhìn bà, Hạng Diệc Dương quét mắt đám cổ đông thờ ơ, tầm mắt dừng trên người Quý Lan Chi, nói ra uy hiếp, “Bà Cố, mong bà đừng có quá phận! lúc này tôi đã nói, ở bệnh viện Hoa Sinh chúng tôi, bệnh nhân nào nằm viện đều được giữ bí mật! nếu bà lại tiếp tục gây rối, tôi chỉ có thể gọi bảo vệ đến mời các người ra ngoài! Tôi nghĩ, nếu sự việc trở nên ồn ào, một khi bị truyền thông biết được……”

Lần này, những người đàn ông mặt âu phục sa hoa đi theo sau Quý Lan Chi cuối cùng chứng minh bọn họ không phải câm điếc.

“Chủ tịch phu nhân, thời gian cũng đã chậm. tổng giám đốc ít nhất phải ngày mai mới tỉnh lại. không bằng chúng ta về trước! bằng khoogn thật vất vả mới mua chuộc được truyền thông, đè ép chuyện tổng giám đốc bị trúng đạn, nếu một khi sự việc bị vỡ lỡ, cổ phiếu của chúng ta……”

Người đàn ông trung niên mặc một bộ vest đen đi đến bên cạnh Quý Lan Chi nhỏ giọng nói thầm.

“Quản lý trưởng nói có lý. Phu nhân chủ tịch, chúng ta đi về trước đã.”

“Đúng vậy, phu nhân chủ tịch. Tất cả phải lấy đại cục làm trọng.”

Cổ đông khác đều gia nhập hàng ngũ khuyên nhủ.

Những con quỷ hút máu này, Cố Mẫn Phó nằm trên giường chưa biết sống chết chẳng quan tâm, nhắc đến lợi ích công ty liền mở miệng!

Hạng Diệc Dương lập tức có chút đồng tình với Cổ Mẫn Phó ở trong phòng bệnh ICU.

Có lẽ một câu lấy đại cục làm trọng của nhóm cổ đông đả động đến Quý Lan Chi, sau khi hung ác trừng mắt nhìn Cố Khả Dư xong, mang theo đám cổ đông của bà nghênh ngang rời đi.

Lúc Cố Mẫn Phó được đưa vào bệnh viện, Quý Lan Chi nhận được điện thoại bệnh viện vội vàng đến hỏi bác sĩ mấy vấn đề xong, hứng thú hừng hực muốn đi tìm Hạ Dạ tính sổ.

Từ đầu đến cuối, bà thật sự đều không có tiến vào phòng bệnh liếc mắt nhìn con bà một cái.

Hạng Diệc Dương đối với ‘tình thân’ đặc bieejte của nhà họ Cố thật sự hoàn toàn không biết nói gì.

Phòng bệnh ICU hơi hé ra một góc, điện tâm đồ vẫn gợn sóng như cũ, người nằm trên giường vẫn như cũ không nhúc nhích, giống như vừa rồi ở bên ngoài nói ồn ồn ào ào một chút cũng không ảnh hưởng đến anh ta.

Giống như......


Tính mạng của Cố Mẫn Phó dưới y thuật tuyệt hảo của Hạng Diệc Dương, cuối cùng kiếm trở về nửa cái mạng.

Hạ Dạ vì thế áy náp chết đi được, đương nhiên, cũng tò mò chết đi được. cô cũng Cố Mẫn Phó này nhiều nhất cũng chỉ gặp qua một lần, cũng còn có một lần tình nghĩa ‘cách mạng gặp mặt’, người ta liền liều mình cứu cô, chuyện này thật sự không hợp logic.

Chẳng lẽ là...... vừa gặp đã yêu?!

“Cô Hạ!”

“A, a? A! anh…… anh Cố, anh gọi tôi?”

Hạ Dạ vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu, có chút xấu hổ lắc lắc mái tóc hai bên má.

Chủ động xin đi giết giặc đến chăm sóc ‘ân nhân cứu mạng’ Cố Mẫn Phó này, kết quả lại ngồi trước giường bệnh người ta ngẩn người, thật là đáng xấu hổ!

Ít nhất, ông cụ non Hoàng Phủ Ngộ cảm thấy quá xấu hổ, chủ động ngồi đối diện trên giường bệnh Cố Mẫn Phó giải thích nói, “Thật xin lỗi a, chú Cố. Mẹ trừ lúc phá án đầu óc ở trong trạng thái hoạt động, bình thường đều bãi công đến ghê.”

“Đúng vậy, cho nên mới bãi công một cái liền sinh ra con.”

......

Đấu võ mồm với mẹ Hạ, cục cưng ác ma giống như cho đến bây giờ đều không có chiếm ưu thế.

Ô  ̄ ̄ ̄ cậu rất nhớ ba !

“Xì.”

Tiểu Khả Dư ngồi đầu giường ba ba, che miệng cười trộm, mắt to xinh đẹp cười thành vầng trăng nhỏ.

Tiểu Ngộ cùng mẹ cậu ấy nói chuyện với nhau thật thú vị a.

Trong mắt hiện lên chút xem thường, hắn gọi cô ba tiếng, cuối cùng bất đắc dĩ mới tăng cao âm lượng, con đàn bà ngu ngốc này mới có phản ứng, ánh mắt Hắc Ưng thật sự quá kém!

Hắn thật sự hoài nghi, bắt lấy 5 tân phản bội kia, có phải chỉ do trùng hợp cùng may mắn không!

“Cô Hạ, nếu cô cảm thấy mệt mỏi, cô có thể đi về trước. ở đây tôi có y tá riêng, thật sự không cần phiền cô ba ngày một lần tiến đến thăm. Cô Hạ?”

Mày Cố Mẫn Phó nhíu chặt lại, sao con đàn bà ngu ngốc này lại ngẩn người rồi hả?

Hạ Dạ nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai không chút cảm xúc của Cố Mẫn Phó nhìn trái nhìn phải, ừm…… khuôn mặt tuấn tú vẫn như mặt than, không có chút vui buồn yêu ghét. Nói chuyện vẫn lạnh như băng, cứng ngắt, thật sự không giống bộ dáng của người thích cô.

“Này…… Anh Cố, tôi có thể hỏi anh một câu được không?”

“Mời nói.”

Giọng nói vẫn không ấm không lạnh.

“Sao anh lại cứ tôi vậy? tôi và anh…… không tính là thân quen bao nhiêu a? cho dù tôi giúp anh bắt bọn ăn trộm, anh cũng hoàn toàn không cần lấy tính mạng ra báo đáp chứ?”

Hạ Dạ cân nhắc dùng từ, nghĩ hỏi sao mới không cảm thấy quá đường đột. chuyện này nghẹn trong lòng cô mấy ngày, không hỏi rõ ràng trong lòng cô luôn cảm thấy vướng mắc, chung quy suýt chút nữa thiếu người ta một cái mạng.

Hơn nữa mẹ anh ta ném thư khiếu nại cho cấp trên của cô, nếu không phải cấp trên đúng lúc biết được tình hình thật sự, tuyệt đối không phải cô bảo vệ nhân viên không được còn kéo người ra làm bia thịt, vậy ‘có lẽ thôi’ cô liền phải lãnh trách nhiệm rồi!

Cho nên về tình về lý cô đều phải làm rõ vì sao anh ta muốn cứu cô!

“......”

“Anh Cố? hello, anh cố, hồn trở về đi  ̄ ̄ ̄

Đợi nửa ngày cũng không nghe thấy Cố Mẫn Phó trả lời, Hạ Dạ giơ tay quơ quơ trước mặt hắn, bị tay đối phương nắm chặt. hai tròng mắt đen như hồ sâu chăm chú khóa chặt Hạ Dạ, khí chất anh tuấn đủ để hấp dẫn bất cứ cô gái nào chết đuối trong hồ sâu kia. Chẳng qua, trong đám bất cứ cô gái nào, không bao gồm Hạ Dạ.

“Trời ạ? Anh gì đó ơi, anh sẽ không bị xuyên qua chứ? Hi, lúc này chỗ này linh hồn trong thân thể anh manly này, anh giả Cố Mẫn Phó phải không?”

Hạ Dạ hô to gọi nhỏ tự ý tiếp đón chào hỏi Cố Mẫn Phó, giống như linh hồn hắn thật sự xuyên qua.

Trán Hoàng Phủ Ngộ toát ra tam vạch đen.

Mẹ bị truyện xuyên không đầu độc quá sâu rồi? chịu không nổi!

“Vân Chi Lệ đâu?”

Không bị ảnh hưởng bởi lời nói không đầu không đuôi của Hạ Dạ, cảm xúc của Cố Mẫn Phó vẫn không tháy đổi, ánh mắt nhìn Hạ Dạ vẫn cực kỳ chuyên chú.

“Cái gì?”

Vân Chi Lệ? Cái gì vậy?

Đừng nói linh hồn thật sự bị bám vào người chứ?

Ánh mắt Hạ Dạ nhìn về phía Cố Mẫn Phó thêm một chút thành phần hoài nghi.

“Vân Chi Lệ. Là bảo vật trong bảo vật, là linh hồn trang sức, dây chuyền kim cương chú Cố tự mình thiết kế. dùng công phu chế tác hoàn mỹ cùng thuần sắc tuyệt diệu được chuyên gia được nhiều người cùng ngành tranh giành, là trang sức những người thích sưu tầm kim cương tha thiết mơ ước, hơn nữa nó vô giá. Lần này là một trong những thứ bọn ăn trộm lấy đi, con nghĩ, hỏi mẹ, Vân Chi Lệ được cảnh sát truy tìm đã trở lại hay chưa. Bây giờ ở đâu rồi.”

Cố mẫn Phó hờ hững gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Phủ Ngộ có chút quái dị, thằng nhóc này sao lại biết rõ ràng như vậy?

“Sao con biết?”

Hạ Dạ vẻ mặt ngạc nhiên quay đầu nhìn con mình.

Cô vẫn luôn biết, nhờ gen vĩ đại của ba sấp nhỏ ban tặng, cô gặp vận may sinh ra đứa con thiên tài. Chẳng qua thằng quỷ này cũng biết quá nhiều đi?

“Làm ơn, mẹ, mấy ngày nay mẹ không xem tin tức à? Trên bản tin đều đưa tin a! nữ cảnh sát tổ trọng án thành phố A cùng con cô anh dũng chiến đấu với bọn côn đồ, cuối cùng thành công khống chế 5 tên ăn trộm ngay trước quảng trường. mà lần này tất cả tài vật bị lấy cắp đều được cảnh sát tra xét tại chỗ, trong đó gồm có Vân Chi Lệ vô giá. Trước mắt cảnh sát đã đem tất cả tài vật trả lại cho tập đoàn Cố thị. Sau đó nội dung tiếp theo là giải thích về xuất xứ của Vân Chi Lệ.”

Hoàng Phủ Ngộ giống như biên tập viên dùng giọng nói trẻ con thông báo tin tức vài ngày hôm nay lại một lần.

“OA, woa, Tiểu Ngộ, cậu thật là lợi hại a. xem một lần có thể nhớ rõ ràng như vậy!”

Tiểu Khả Dư sùng bái nhìn ông cụ non Hoàng Phủ Ngộ, thằng nhóc kia thẹn thùng  nghiêng nghiêng đầu, “thường thôi, thường thôi.”

So sánh ra, mẹ của cục cưng thiên tài phản ứng lãnh đạm hơn nhiều, Hạ Dạ chỉ thản nhiên ‘à’ tiếng, đối với chuyện con di truyền từ ba bản lĩnh gặp qua không thể quên đã không cảm thấy kinh ngạc.

“bây giờ Vân Chi Lệ ở trong tay tập đoàn Cố thị sao? Khả Dư?”

Cố Mẫn Phó nhìn con gái mình, hắn đã ra lệnh Vân Chi Lệ nếu được lấy về, nhất định phải trả lại cho Khả Dư giữ!

Đáng chết! đám người ban giám đốc kia bỏ đá xuống giếng căn bã!

“Khả Dư không biết.”

Tiểu Khả Dư lắc đầu, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói, “Bà nội không cho Khả dư hỏi chuyện này.”

“Hi --- cô bé xinh đẹp Khả Dư, con xem chú mang đến cái gì cho con nè?”

Cửa phòng bệnh ICU được mở ra, Hạng Diệc Dương một thân áo blouse trắng nhẹ nhàng thoải mái vẻ mặt mỉm cười tiêu sái đi vào, cười chào hỏi Hạ Dạ, Hoàng Phủ Ngộ trong phòng bệnh. Trong lòng anh còn ôm búp bê lớn.

“Oa! Là hellokity Khả Dư thích nhất!”

“Thích không? Ừm, cho con!”

“Thích! Nhưng mà......”

Khả Dư giương mắt vụng trộm nhìn ba ba.

“nếu Khả Dư thích, thì nhận đi.”

Bàn tay sờ sờ đầu con gái, khóe miệng Cố Mẫn Phó kéo ra một nụ cười mỉm, sau đó mặt không chút cảm xúc ngẩng đầu cường thế nói với Hạng Diệc Dương, “Tôi muốn ra viện.”

“Không thể!”

Hạng Diệc Dương trả lời cũng rất cường thế.

Người này, chỉ khi đối mặt với Khả Dư, hắn mới có biểu cảm giống như người bình thường. thối!

“Đưa di động cho tôi.”

Hắn có thể gọi điện thoại gọi người tới đón hắn.

“Anh Cố! miệng vết thương của anh còn đang trong thời gian quan sát, lúc nào cũng có thể vỡ ra! Căn cứ vào chủ nghĩa nhân đạo cùng chức trách của người thầy thuốc, tôi đều cực kỳ phản đối chuyện anh xuất viện sớm! nếu anh đang lo lắng tung tích của Vân Chi Lệ cùng tình hình hoạt động của Cố thị. Trước tiên tôi có thể nghĩ cách giúp anh lấy lại từ chỗ mẹ anh, gửi cho gia đình giáo sư nghỉ phép ở nước Anh của Khả Dư bảo quản. còn về anh, càng đơn giản, tôi có thể mang đến cho anh một bộ máy tính xách tay, anh chỉ cần làm việc ở trong này là được rồi.”

Khuôn mặt đóng băng của Cố Mẫn Phó lại lạnh đi vài phần, ánh mắt bắn về phía Hạng Diệc Dương ngưng kết thành một cột khí tiêu điều giá rét.

“Này, ánh mắt của anh là ý gì? Tôi cũng không có phái người điều tra anh. Chuyện gia đình giáo sư Khả Dư là chính nó nói.”

“Vâng. Là Khả Dư nói cho chú bác sĩ.”

Cô nhóc rất nghĩa khí đi ra gánh vác trách nhiệm.

Cố Mẫn Phó liếc mắt nhìn con gái một cái, xác định nó không có bị người ăn hiếp, địch ý với Hạng Diệc Dương cũng lui lui chút.

Lúc này, Hạng Diệc Dương cho hắn một ánh mắt biết anh trách lầm người tốt chưa, tiếp tục giải thích, “Chuyện ban giám đốc của anh không cần điều tra cũng biết. trong 10 ngày anh nằm viện, các dạng lời đồn nhiều vô kể. về phần vì sao giúp anh, dáp án đơn giản, bởi vì anh cứu Dạ Tử một mạnh. Cho nên, thu lại ánh mắt nghi ngờ của anh đi. Hạng Diệc Dương tôi cũng không thiếu anh cái gì.”

Hạng Diệc Dương không chịu nổi giải thích, nghĩ Cố Mẫn Phó này có vẻ thích hợp không nhúc nhích nằm đó cho anh làm thí nghị. Ít nhất quanh mmifnh sẽ không tản ra hơi thở khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo!

Đến tận lúc này, mãi đến khi Hạng Diệc Dương đến thăm khám đi ra phòng ICU, Hạ Dạ đều không có nhớ đến cô còn chưa có được nguyên nhân vì sao Cố Mẫn Phó xả thân cứu cô.

Vài ngày sau, Hạng Diệc Dương thật sự hết lòng tuân thủ hứa hẹn đưa cho Cố Mẫn Phó một cái laptop làm việc, chằng qua nếu Hạng Diệc Dương biết được Cố Mẫn Phó trừ bỏ dùng nó làm việc công ra, còn dùng nó làm nhiều chuyện cực kỳ bất lợi đối với tình cảm của Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ, chỉ sợ bây giờ nổ bom bệnh viện anh anh cũng không cấp cho Cổ Mẫn Phó dù là một cái CPU.

Đáng tiếc, đại soái ca Hạng Diệc Dương của chúng ta chỉ là một thiên tài y khoa, chứ không có bản lĩnh tiên đoán, cho nên mỗi lần đi thăm bệnh thấy Cố Mẫn Phó đều cực kỳ phối hợp nằm trên giường bệnh nghỉ ngơ, không có phá hư ‘thành quả phẫu thuật’ của anh đều cảm thấy cực kỳ vui mừng, một chút cũng không có cảm thấy bị lợi dụng.

Nằm bệnh viên 10 ngày nửa tháng, trải qua Hạng Diệc Dương tận tâm làm hết trách nhiệm chăm sóc, hơn nữa bản thân hắn ‘kiên trì không ngừng’ phóng ra ‘áp suất thấp’, cuồng công tác Cố Mẫn Phó rất nhanh được phê chuẩn xuất viện.

Hôm xuất viện, khi Cố Mẫn Phó nằm viên Quý Lan Chi vẫn luôn vắng mặt không ngoài dự đoán cuối cùng vẫn vắng mặt.

Hình như Cố Mẫn Phó đã sớm dự đoán được sẽ như vậy, lúc nhìn thấy quản gia trong nhà đến đón hắn, trên mặt một chút biểu cảm giống như giật mình cũng không có.

Hắn chỉ cực kỳ lạnh nhạt ngẩng đầu nhìn quản gia, sau đó khép lại máy tính đang làm việc, cái gì cũng không hỏi.

“Ba ba, bà nội nói sau khi ba xuất viện có thể về nhà nghỉ ngơi trước, không cần phải vội vàng đến công ty, công ty có bà ở, đừng lo.”

Trong phòng bệnh ICU, Cố Khả Dư ngoan ngoãn ngồi trên sô pha đón khách, chờ ba ba thu dọn này nọ, truyền đạt lời nói sang nay trước khi ra khỏi nhà bà nội nói với bé.

“Ừ. Ba ba đã biết. Chúng ta đi thôi.”

Đổi âu phục quản gia đã mang từ nhà đến xong, Cố Mẫn Phó đi đến trước mặt con gái, sờ sờ đầu nhỏ của bé.

Cũng chỉ ở trước mặt Khả Dư, trên khuôn mặt ngàn năm băng giá của anh mới hơi hơi có dấu hiệu tuyết tan.

Quản gia cầm lấy một út hành lý của Cố Mẫn Phó khi nằm viện, cung kính đứng ở cửa chờ.

Cố Mẫn Phó dắt con gái, mặt không chút thay đổi lướt qua bên cạnh quản gia.

Đi ra cửa lớn bệnh viện, lái xe cung kính mở cửa xe cho Cố Mẫn Phó, Cố Mẫn Phó định xoay người đi vào, bị tay nhỏ của con gái giữ chặt, hắn khó hiểu quay đầu.

“Ba Ba, dì Hạ, chú Diệc Dương còn có Tiểu Ngộ bọn họ đã đáp ứng Khả Dư, hôm nay sẽ đến cổng bệnh viện tiễn chúng ta. Chúng ta đợi bọn họ chút được không?”

“Chúng ta không cần bọn họ tiễn. Đi vào.”

Cố Mẫn Phó lạnh như băng mở miệng, lúc ánh mắt nhìn thấy vẻ mặt tổn thương của Tiểu Khả Dư, trong mắt hiện lên một chút hối hận.

Hắn không nên trút cảm xúc chán ghét với con đàn bà kia lên người Khả Dư!

Khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười nhẹ, Cố Mẫn Phó ngồi xổm trước mặt con gái, người đàn ông lạnh lùng đành phải nhẹ giọng, mỉm cười hỏi: “Khả Dư rất thích dì Hạ cùng Tiểu Ngộ sao?”

“Vâng! Vâng!”

Tiểu Khả Dư phấn khởi gật gật đầu, nhảy nhót đáp lại, “Thích! Dì Dạ tử rất thú vị, đối với Khả Dư cũng rất tốt! Hơn nữa dì còn kể rất nhiều chuyện cảnh sát bắt trứng thối cho Khả Dư nghe. Chú bác sĩ người cũng tốt lắm, mỗi lần đều mang đến cho Tiểu Khả Dư rất nhiều búp bê, Khả Dư rất thích rất thích. Chẳng qua a, Khả Dư thích nhất Tiểu Ngộ! Ba ba, Tiểu Ngộ rất thông minh! Cậu ấy biết rất nhiều rất nhiều thứ, lần trước lúc bà nội qua đây bắt nạt Kha Dư, vẫn là Tiểu Ngộ còn có chú bác sĩ giúp Khả Dư a. Khả Dư thật sự rất thích Tiểu Ngộ a, ba ba, chờ Khả Dư trưởng thành sẽ làm cô dâu của Tiểu Ngộ, ba ba, ba nói có được không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng ửng đỏ đáng yêu, Tiểu Khả Dư vô cùng ngây thơ ngẩng đầu nhìn ba ba, hoàn toàn không biết lời nói mình phát ra tạo thành bao nhiêu chấn động trong lòng ba ba.

“......”

Khả Dư của hắn mới mấy tuổi? Đã định lập gia đình rồi sao? Thằng quỷ nhỏ thối tha nhà Hoàng Phủ.

Đôi môi mỏng của Cố Mẫn Phó mím thành một đường, quyết định từ hôm nay trở đi xếp Hoàng Phủ Ngộ vào sổ đen bạn bè Khả Dư!

Còn đang suy nghĩ làm sao để dỗ Khả Dư lên xe trước, Cố Mẫn Phó liền nghe được một trận tiếng cười sang sảng từ phía trước truyền đến, hắn ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Hạng Diệc Dương một thân âu phục Armani tay trái nắm tay Hoàng Phủ Ngộ đi về phía bọn họ.

“Ha ha! Tiểu Ngộ, thằng nhóc con cũng quá bán chạy đi. Từ lần trước con trốn thoát khỏi tay Triều Hoài, con nhóc Niệm Niệm kia mỗi lần thấy cảnh anh hùng cứu mỹ nhân trên ti vi, sẽ nói một câu, không có đẹp trai như anh Tiểu Ngộ. Cha thấy cứ theo hướng này đi xuống Niệm Niệm của con đều rơi vào trrong tay con. Con xem, bây giờ tiểu mỹ nhan Khả Dư cũng đã quỳ gối dưới quần thủng đáy của con! Xem ra giá trị thị trườn của con có xu thế vượt qua ba con a!”

Hạng Diệc Dương ở trước mặt cha con Cố Mẫn Phó, trêu ghẹo nói.

“Ba, người ta không mặt quần thủng đáy rất nhiều năm rồi được không!”

Cái miệng nhỏ nhắn của Hoàng Phủ Ngộ than thở kháng nghị.

“được, được, được.”

Trấn an vỗ vỗ đầu con, Hoàng Diệc Dương ngồi xuống xin lỗi Tiểu Khả Dư, “Thật xin lỗi! Người đẹp Khả Dư, vốn chú bác sĩ muốn cùng dì Da Tử, Tiểu Ngộ cùng nhau đến tiễn con ra viện. Đáng tiếc, đúng lúc dì Dạ Tử có việc phải đến cục cảnh sát. Cô ấy bảo chú thay mặt nói rất xin lỗi Khả Dư.”

“Vâng ------ không sao đâu! Khả Dư biết dì Dạ Tử bận rộn nhiều việc.”

Khả Dư lắc lắc đầu nhỏ, bím đuôi ngựa vung vung, rất đáng yêu.

“Hơn nữa Khả Dư biết, ít nhiều nhờ dì Dạ Tử cùng Tiểu Ngộ giúp đỡ, Vân Chi Lệ mới không bị bọn trứng thối trộm đi. Khả Dư cùng ba ba còn phải cảm ơn Tiểu Ngộ còn có dì Dạ Tử. Có phải không? Ba ba?”
Cố Khả Dư quay đầu nắm tay ba ba, chờ Cố Mẫn Phó tỏ thái độ.

“Ừ.”

Cố Mẫn Phó thản nhiên đáp lại, cúi đầu nói với con gái, “Được rồi, cảm ơn cũng cảm ơn rồi. Lên xe đi, tạm biệt chú bác sĩ còn có Tiểu Ngộ. Ba ba lên xe chờ con.”

Cố Mẫn Phó dẫn đầu ngồi vào trong ghế sau xe.

“Vâng...... Được rồi......”

Cơ thể nho nhỏ tiến vào trong xe, Cố Khả Dư lại lưu luyến quay đây vẫy tay tạm biệt Hạng Diệc Dương và Hoàng Phủ Ngộ, “Chú bác sĩ bye bye, Tiểu Ngộ bye bye. Tiểu Ngộ nếu rảnh nhất định phải đến nhà mình chơi nha!”

“Khả Dư bye bye  ̄ ̄ ̄

“Bye bye Khả Dư  ̄ ̄ ̄

Hạng Diệc Dương cùng Hoàng Phủ Ngộ cũng vẫy vẫy tay với Khả Dư.

Cố Mẫn Phó ra lệnh, lãi xe nổ máy, từ đầu đến cuối Cố Mẫn Phó đều không có đối diện nói chuyện với bọn Hạng Diệc Dương.

“Cha ------ vì sao cha không nói cho chú Cố cùng Khả Dư, Vân Chi Lệ trước khi cha mang theo vali an toàn của chú Cố đến chỗ bà nội Khả Dư đòi, nó đã rơi vào tay thành viên Quỷ Túc Môn chi nhánh mafia Ý. Hôm nay sở dĩ mẹ không có đến, cũng do người tập đoàn Cố thị báo nguy, ngay lúc đó mẹ nhận được điện thoại cục cảnh sát, đi điều tra tung tích của thành viên Quỷ Túc Môn?”

Nhìn chiếc xe Bentley màu đen của Cố Mẫn Phó dần dần biến mất giữa tầm mắt, Hoàng Phủ Ngộ kéo nhẹ tay Hạng Diệc Dương hỏi.

Hôm nay còn có một hội nghị khoa não uy tín sắp khai mạc, Hạng Diệc Dương nắm tay Hoàng Phủ Ngộ, đi đến cửa bệnh viện, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn múp míp của cậu, cười hỏi, “Hắn có hỏi sao?”

“A? Không có.”

“Vậy sao phải nói.”

“Nhưng mà......”

“Cha biết, con muốn nói, lúc trước, chúng ta đã đáp ứng với hắn, sẽ giao ‘Vân Chi Lê’ cho gia định giáo sư của Khả Dư ở nước Anh bảo quản. Bây giờ chẳng những không có làm được, ‘Vân Chi Lệ’ còn bị người ăn trộm, con cảm thấy có lỗi với Khả Dư đúng không?”

“Đúng vậy. Con nghe Khả Dư nói qua, Vân Chi Lệ là bảo bối lúc còn sống mẹ cậu ấy thích nhất, cũng là di vật duy nhất mẹ cậu ấy lưu lại cho cậu. Nếu Khả Dư biết Vân Chi Lệ bị mất, cậu ấy chắc chắc rất thất vọng. hơn nữa có thể cha không biết, bà nội Khả Dư cũng rất xem trọng Vân Chi Lệ. nếu bị đánh mất, chắc chắn sẽ nói Khả Dư là sao chổi gì đó, ba cậu ấy lại không thể bảo vệ cậu ấy 24 giờ, cậu ấy ở nhà ngày sẽ rất khó qua!”

“vậy......”

Vốn còn định nếu Cố Mẫn Phó không có hỏi, anh ta cũng lười đề cập. Dù sao chờ hắn trở lại công ty hoặc nhà, người Cố thị tự nhiên sẽ nói với hắn chuyện ‘Vân Chi Lệ’ bị ăn trộm.

Chuyện liên quan đến Khả Dư, bà nội cực phẩm của bé anh cũng lĩnh giáo qua.

Ừm…… nghĩ một cách tìm ‘Vân Chi Lệ’ lấy về không phải không được.

Chẳng qua, người Quỷ Túc Môn cũng không dễ chọc…… không biết nếu như đi nhờ lão đại lười biếng Thiểu Du kia giúp đỡ, không biết chịu đi lội vũng nước đục lần này không.


Chỉ mong, có thể thành công lấy được “Vân Chi Lệ’, giúp Dạ Tử báo đáp ân tình nợ Cố Mẫn Phó, anh luôn cảm thấy động cơ cứu người của tên kia, rất đáng nghi……

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét