Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Nhật Ký Suy Luận - Chương 6

Chương 06: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (6)


Chúng tôi quyết định trước đi qua bệnh viện kia. Bệnh viện kia cách phía trước không xa, khoảng 10 phút đi bộ. Chẳng qua lúc chúng tôi đang đi, đột nhiên, điện thoại Kiều Kỳ vang lên, cô tiếp điện thoại. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy Hạ Tảo An tràn đầy phấn khích quay lại.

“Trạm dừng bên kia cũng không có tuyến xe buýt cậu nói!” cậu ấy tức giận trừng mắ với tôi.

Tôi ngược lại cười, chỉ một biển xe buýt khác: “Mình nói là phía bê kia a!”


“Sao cậu không nói sớm!”

Hạ Tảo An tất nhiên nhận ra vừa rồi tôi cố ý không gọi cậu ấy lại, hại cô ấy đi nhầm đường. Ánh mắt cậu ấy u oán nhìn tôi, đột nhiên giơ chân đạp vào chân tôi. Tôi lập tức đau đến kêu to lên, phải biết, cậu ấy đang mang giày cao gót đó.

“Này ! cậu…” Tôi đau đến mắng không ra, cậu ấy lại giả vờ vô tội mỉm cười xin lỗi: “Thật xin lỗi! Không cẩn thận! Mình lại không nhìn thấy chân heo của cậu!”

Tôi nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cậu ấy. Nếu như cậu ấy không phải là nữ sinh, nhất định tôi sẽ liều mạng với cậu ấy.

“Này,” Hạ Tảo An chợt phát hiện ra khuôn mặt tái xanh của Kiều Kỳ, lên tiếng hỏi, “Cậu sao vậy?”

Chỉ thấy Kiều Kỳ cầm di động toàn thân run lên. Sắc mặt của cậu ấy trắng bệch, giống như bị dọa phát sợ. hô hấp của cậu ấy càng ngày càng dồn dập, cứ thế tiếng thở càng lúc càng lớn, hai tay ôm chặt cần cổ đỏ lên, giống như lập tức sẽ ngạt thở.

Hạ Tảo An tranh thủ thời gian đỡ cậu ấy.

Tôi đẩy Hạ Tảo An hô: “Nhanh lên lấy bình thuốc xịt trong túi áo cậu ấy, bệnh hen suyễn của cậu ấy lại tái phát.”

“Thuốc xịt… ở đâu? Không có a… trời ạ, làm sao bây giờ…”

Hạ Tảo An bị dọa đến luốn cuống tay chân thật vất vả móc bình thuốc xịt ra, dùng sức xịt mấy lần vào cái miệng đang há to của Kiều Kỳ.

“Này, cậu tuyệt đối đừng chết a!” Cậu ấy lắc Kiều Kỳ mắt khép lại nửa mở, sốt ruột đến suýt khóc.

Tôi nhón chân nhảy đến trước mặt hai cậu ấy. Hạ Tảo An đáng chết, có thể giẫm sưng ngón chân của tôi lên! Tôi nhặt điện thoại di đông của Kiều Kỳ làm rơi trên mặt đất lên xem xét. Vừa rồi cậu ấy nói chuyện với ai vậy? có lẽ do đối phương kích đông cậu ấy, cho nên làm bệnh hen suyễn của cậu ấy tái phát.

Nhưng, cuộc trò chuyện trên di động đã kết thúc.

Chờ Kiều Kỳ hồi phục lại, cậu ấy vẫn bộ dáng chưa tỉnh táo, bộ ngực phập phồng kích liệt thật vất vả ổn định lại, nhưng vẫn có vẻ rất mệt mỏi, giọng nói cũng suy yếu. cậu ấy giống như đang sợ cái gì, sợ hãi nhìn quanh bốn phía, như có người đang giám sát chúng tôi.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy? có lẽ bọn mình có thể giúp một tay.”

“Không… mình…” Cậu ấy muốn nói lại thôi.

“Có phải… có liên quan đến Khâu tử Minh hay không?”

Tôi nói ra suy đoán của mình. Quả thật đúng là không sai, Kiều Kỳ lập tức trơn to hai mắt nhìn tôi, không nói một câu.

Bị tôi nói trúng rồi? tôi chỉ thuận miệng nói ra thôi. Thân kinh của tôi cũng theo đó căng thẳng.

"Khâu Tử Minh đã xảy ra chuyện?"


Kiều Kỳ chần chừ gật đầu. từ biểu cảm trên mặt cậu ấy có thể thấy được lúc này trong lòng cậu ấy bối rối không yên cỡ nào. Cậu ấy biết không thể nói chuyện này ra, nhưng, một mình cậu ấy cũng không cách nào đối mặt với tình trạng đáng sợ như vậy. bây giờ chúng tôi là người duy nhất cậu ấy có thể nhờ giúp đỡ.
Bởi vì, Khâu Tử Minh bị người bắt cóc!

Điện thoại vừa rồi là bọn bắt cóc gọi đến.

“Có phải nói đùa hay không?” Tôi vẫn còn nghi ngờ chuyện này.

Tôi nghĩ không ra, sao bọn bắt cóc lại muốn bắt cóc Khâu Tử Minh? Gia cảnh của cậu ấy không đủ đến khiến cậu ấy trở thành mục tiêu của bọn bắt cóc tống tiền. có phải bọn bắt cóc bắt sai đối tượng rồi không? Có lẽ người bọn bắt cóc thật sự muốn bắt học cùng một trường với chúng tôi, hôm nay học sinh kia cũng dừng ở trạm Tiểu Bắc. nhưng, bọn bắt cóc lại nghĩ lầm Khâu Tử Minh cũng đang mặc đồng phục cùng một trường chính là học sinh kia.

Lúc này, tôi rõ ràng một chuyện.

Người đàn ông cõng Khâu Tử Minh kia chính là bọn cướp. khó trách nhân viên tàu điện ngầm nhìn thấy người đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm cùng khẩu trang. Thế này thì không ai biết được khuôn mặt thật của hắn, cho dù tàu điện ngâm có camera giám sát cũng không làm nên trò trống gì.

Tên kia, vừa rồi còn ngồi cùng một băng ghế với tôi! Tôi chỉ cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ngón tay run rẩy móc ra cuốn sổ, bắt đầy hỏi nội dung cú điện thoại vừa rồi của Kiều kỳ.

Hạ Tảo An ngồi xổm bên cạnh tôi, giống như cảm thấy rất thích thú với cuốn sổ cảu tôi. Chắc cô đã quên muốn đáp xe đến công viên Hoàng Hoa Cương. Khi đó tôi còn không biết, sau đó giải quyết chuyện này lại là cô… Không, cũng không thể nói là cô. Cô còn kỳ quái hơn tưởng tượng của tôi.

Dựa vào lời nói chính xác của Kiều Kỳ, bọn cướp rất ít nói, chỉ nói bốn câu.

“Bạn trai cô trong tay chúng tôi.”

“Muốn hắn sống nhất định phải làm theo lời chúng tôi.”

“Không được báo cảnh sát, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

“Bây giờ, đi về phía đường Tiểu Bắc.”

Giọng nói của đối phương nghe là lạ. Tôi đoán hẳn bọn cướp dùng máy đổi giọng.

“Bây giờ nên làm gì đây?” Kiều Kỳ mờ mịt luốn cuống nhìn tôi hỏi.

Hình như tâm trạng của cậu ấy có chút ổn định lại, hô hấp cũng không còn dồn dập nữa.

Tôi nói: “Chỉ có thể làm theo lới hắn, chúng ta trước đi đến đường Tiểu Bắc đi.”

Lúc tôi đứng lên, phát hiện chân phải bị thương cũng không đau lắm.

“Cậu qua bên kia đón tuyến xe buýt 236 là được rồi.” Tôi chỉ vào trạm xe buýt bên kia, quay đầu nói với Hạ Tảo An.

Cô lại lắc đầu: “Không, minh cũng đi cùng các cậu. vụ án bắt cóc có nhiều thú vị a!”

“Đây không phải là chuyện thú vị gì cả!”

Tôi có chút không vui. Hạ Tảo An nhận ra lời nói vô ý của mình, mặt lập tức đỏ lên, lúng túng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi a, mình không có cố ý a.”

“Cậu đi theo cũng được, chẳng qua xảy ra chuyện gì mình cũng không chịu trách nhiệm.”

Giọng tôi mang cảnh cáo, Hạ Tảo An lại hì hì cười một tiếng.

"Đương nhiên, đương nhiên."

Con nhỏ này… tôi nhìn dáng vẻ cười tí tửng của cô, tác giận trong lồng ngực lại tiêu tan hơn phân nửa.

Chúng tôi một nhóm 3 người dựa theo chỉ thị của bọn cướp, chậm rãi đi dọc theo đường Tiểu Bắc. con đường này ở trong khu vực đông người, cộng thêm hôm nay là chủ nhậy, người ra đường còn nhiều hơn tưởng tượng.

Trong dòng người muôn hình muôn vẻ, bộ dáng ba người học sinh chúng tôi không có chút thu hút, chỉ sợ không ai nghĩ đến lúc này chúng ta gặp phải khốn cảnh. Tôi cố ý nhường mọi người đi rất chậm, đồng thời lặng lẽ dùng khóe mắt liếc qua quan sát nhóm nguồ trên đường phố.

Rất có thể, bọn cướp đang giám sát chúng tôi.

Hôm nay nhiệt độ không khí ít nhất 300 trở lên, mặt trời chói chang nóng hừng hừng nguyền rủa cả thành phố. Trong khí trời nóng bức này, một chuyện đáng sợ vừa vặn lên mem.

Tôi vừa đi, vừa tự hỏi vụ án bắt cóc này, tâm trạng kích động một cách kỳ lạ, thậm chí còn có vẻ phấn khích. Dù sau đây là lần đầu tiên tôi gặp phải một vụ án thật sự, cùng vụ án nhỏ như hạt vừng trước đây gặp trong trường căn bản không thể đánh đồng.

Đột nhiên, một hồi chuông điện thoại di động cắt đứt suy nghĩ của tôi.

Bọn cướp lại điện thoại đến.

Kiều Kỳ nhận điện thoại, mà tôi cùng Hạ Tảo An thì thần kinh khẩn trương tiến đến. không nghĩ đến, cầu đầu tiên từ trong điện thoại di động truyền đến khiến tông tơ chúng tôi dựng đứng lên.

“Hai người bên cạnh cô là ai? Cô dám nói cho người khác biết!”

Nói vậy, tên kia chắc chắn ở gần đây, một đôi mắt đang giám sát chúng tôi!

"Không... Không... Tôi không có... Bọn họ..."

Kiều Kỳ hốt hoảng cầm điện thoại, hô hấp lại dồn dập lên. Tôi nghĩ rằng bọn bắt cóc thật sự nhầm mục tiêu, có ngu đi nữa cũng sẽ không tìm nữ sinh động một chút lại thở hỗn hển giống như Kiều Kỳ làm việc cho bọn họ.

Tôi chen ngang cầm lấy điện thoại di động của Kiều Kỳ: “Này, tôi là bạn học của Kiều Kỳ. Quý ngài bắt cóc, tôi nghĩ chú phảm phải một sai lầm buồn cười rồi, nam sinh chú bắt cóc kia gọi là Khâu Tử Kinh, không phải là con cháu nhà giàu gì. Trong nhà cậu ấy rất nghèo, còn có một em gái bị bệnh nặng, không có tiên giao tiền chuộc, thức thời liền thả cậu ấy, đỡ lãng phí thì giờ của chú.”

Đối phương chỉ là trầm mặc.

Tôi đột nhiên nói chen vào chọc giận hắn sao? Có thể hăn đang nghi ngờ lời nói của tôi là thật hay giả. Phương pháp chứng minh duy nhất chính là lần nữa tra xét thân phân thật sự của Khâu Tử Minh. ừm… lúc này hắn cũng đã phát hiện bắt nhầm người rồi đi.

Tôi cũng không dám nói lời nào. Điện thoại di động còn đang kết nối, nặng nề im miệng không nói dần dần đè ép lòng tôi. Cho dù ở đầu đường huyên náo, tôi cũng có thể nghe thấy tiếng hít thở khẩn trương không thôi của mình, mà đối phương hô hấp rất bình tĩnh, giống như người chết.

Qua mười mấy giây, bọn bắt cóc ‘hắc hắc’ cười. tiếng cười âm tà kia khiến cho tôi lạnh sống lưng, cổ cũng cứng lại rồi.

“Phạm sai lầm hẳn là chú em mới đúng chứ, người tôi muốn bắt cóc đúng là Khâu Tử Minh.”

“Cái gì?” Tôi thoáng chốc kinh ngạc, suy đoán lúc trước hoàn toàn bị đối phương đánh đổ. Đầu óc của tôi lúc này trống rỗng.

“Nhưng mà… nhưng mà, sao chú lại muốn bắt cóc cậu ấy…”

Không chờ tôi nói xong, đối phương liền lạnh băng cắt lời: “Bớt nói nhảm! nhớ kỹ, các cậu phải làm theo chỉ thị của tôi. Nếu như các cậu có ý đồ xấu gì, thì đợi nhặt xác của Khâu Tử Minh đi!”

Hắn lại lặp lại cảnh cáo này: “Đừng báo cảnh sát! Cậu phải biết, tôi lúc nào cũng giám sát các cậu.”

Tay tôi nắm điện thoại di động, trong lòng run sợ nhìn bốn phía.

Người giám thị kia đang ở đâu?

 “Đừng nhìn khắp nơi!” điện thoại di động cảnh cáo dọa đến tôi vội vàng thu lại ánh mắt nhìn chung quanh.

Cái này là cảnh cáo, cũng là chứng minh. Chứng minh chúng tôi thật sự bị giám sát, mọi cử động đều chạy không khỏi mắt của hắn.

“Bây giờ, đến trước một quán café tên là quán Hồng Trà.”

Hắn nói xong câu này, liền cúp máy.

Cả người tôi toát mồ hôi lạnh để điện thoại di động xuống, nói nội dung cuộc nói chuyenj vừa rồi cho Kiều Kỳ cùng Hạ Tảo An, sau đó, phóng mắt về phía trước, quả nhiên nhìn thấy 20m phía trước có một quán café, từ nơi này có thể trông thấy một nữ phục vụ đang đi tới đi lui trong quán, tên quán café chính là quán Hồng Trà.

Nhìn thấy chúng tôi đẩy cửa tiến vào, nữ phục vụ ban nãy tôi nhìn thấy đi đến. cô ấy là một cô gái trẻ tuổi, hai mươi mấy tuổi, mặc đồng phục màu vàng của quán café. Cô ấy lộ vẻ mặt tươi cười lễ phép với chúng tôi, con mắt híp lại thành hai vầng trăng cong cong xinh đẹp.

"Xin hỏi là ba người sao?"

"vâng."


“Vậy mời đi đến bên này… a, chờ chút,” nữ phục vụ giống như bỗng nhiên nhớ ra cái gì, tiếp cận Kiều Kỳ đánh giá một phen, không chắc chắn hỏi, “Xin hỏi cô là học sinh Kiều Kỳ sao?”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét