Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 29

Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân

Giữa trưa, ông mặt trời rất có trách nhiệm treo cao trên bầu trời, nắng lên nóng lên.

Mùa hè ở thành phố A lâu hơn chút, đa đến đoan ngọ, thời tiết vẫn nóng đổ lửa, hoạt động trong buổi giao lưu hữu nghị, hiển nhiên phải chờ đến khi mặt trời xuống núi mới có thể tiến hành.

Hai nhóm người bộ đội đặc chủng cùng cảnh sát này, nhận huấn luyện đặc thù trước khi nhập chức không ít, nhưng ai cũng không ngốc đến nổi mặt trời lên đến đỉnh đầu còn đi tiệc nướng.


Ngày nghỉ quý báu chung quy không thể ngốc ở trong phòng.

Du khách đi chơi đoan ngo rất nhiều, nhưng giữa trưa còn đi loạn khắp nơi số lượng không nhiều lắm.

Một đám người Phong Tử, Mạnh Hoạch, lại thuộc số lượng không nhiều lắm này.

Huấn luyện bộ đội đặc chủng đơn điệu nhàm chán, đi làm nhiệm vụ lại nguy hiểm vạn lần, nhân viên cảnh sát tổ trọng án cùng nhóm nữ cảnh sát cũng không khác lắm, cho nên an cũng không nghỉ lãng phí ngày nghỉ hiếm có này.

Dưới đề nghị của Phong Tử, đoàn người bọn họ sau khi chạy đến chỗ dừng chân tập hợp dưới tán cây.

Hạng Ngộ hiển nhiên chiếm lấy Hoàng Phủ Liệt, bậy giờ cậu đang híp mắt, hưởng thụ nước trái cây ướp lạnh ba đưa cho cậu, nhìn thấy Hạ Dạ ở một bên hâm mộ không thôi, cô ngay cả dũng khí đáp lại lời của cha sấp nhỏ cũng không có.

Vì sao cô lại lưu lạc đến nông nỗi phải tranh giành người yêu với con!

ừm, cũng không đúng, bởi vì tầm mắt của cha sấp nhỏ, từ đầu đến cuối chưa từng dừng trên người cô.

Ô --------- cô thật đáng thương, đáng tiếc, đáng buồn a!

“Có khăn tay không?”


Hoàng Phủ Liệt chú động hỏi Hạ Dạ, khóe miệng vật nhỏ toàn là nước trái cây, phải lau mới được.

Cố tình người mẹ nào đó, chỉ lo nhìn trai đẹp, một chút cũng không để ý đến.

“A, không có, anh cần khăn tay sao? Tôi đi mượn……”

Nói xong người liền bỏ chạy.

Hoàng Phủ Liệt lắc đầu thở dài, cúi đầu cùng Hạng Ngộ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đối phương đều tràn đầy bất đắc dĩ.

Nhớ con nói, cô gái này từ thời trung học trở đi đã thích mình, thật đúng là…… không có thuốc chữa!

Cánh tay nhỏ bé thon dài trắng nõn chìa khăn tay ra, không phải Hạ Dạ.

Mẹ Hạ còn ở khắp nơi mượn khăn tay.

“Cám ơn, tiểu thư Diêu”

Hoàng Phủ Liệt cầm lấy khăn tay, ngẩng đầu cười ôn nhã với đối phương, nhân ra đối phương là một trong những nữ cảnh sát lần này đến – Diêu Thiển Thiển.

“Hi, tiểu Ngộ, đã lâu không gặp, con càng ngày càng đáng yêu !”

Diêu Thiển Thiển cười chào hỏi với Hạng Ngộ, xoay người muốn bẹo bẹo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu.

“Tôi khuyên cô không nên.”

Cánh tay phải của Hoàng Phủ Liệt ôm lấy Hạng Ngộ, tay trái dịu dàng lau chùi nước trái cây ở khóe miệng của cậu, quay đầu nhẹ nhàng giải thích với Diêu Thiển Thiển một cánh tay xấu hổ dừng giữa chừng, “Vật nhỏ này không thích người khác chạm vào nó, sẽ nổi giận. ha ha.”

“Vậy…… hình như anh Hoàng Phủ rất thích trẻ con.”

Ánh mắt Diêu Thiển Thiển nhìn về phía Hạng Ngộ, hình như có chút ghen tỵ.

Năm nay cô mới vào cục cảnh sát công tác, cục cảnh sát đầy đàn ông độc thận, nhưng có thể lọt vào mắt cô cũng không nhiều lắm. Vốn cô cũng không kỳ vọng lắm khi đến đây, không nghĩ đến lại cho cô đụng phải Hoàng Phủ Liệt người đàn ông chất lượng tốt, cho nên chưa từng chủ động theo đuổi con trai cô, cũng bỏ xuống tự tôn, chủ động tiếp chuyện với anh.

Lúc trước toàn là Kỉ Sơ Phủ đảo quanh bên người anh, thật vất vả đợi được Kỉ Sơ Phù được vinh danh cảnh sát đẹp nhất còn có một vài nữ cảnh sát vì sợ phơi nắng, không tham gia buổi tụ họp này, thế nào cô cũng phải nắm chắc cơ hội này mới được.

Ra tay trước để giành ưu thế.

Mẹ Hạ thở hổn hễn khoan thai đến chậm, “Đây, khăn tay…… cho anh.”

Tụ họp lần này phần lớn là con trai, , bọn họ đều không có mang khăn tay, hại cô phải chạy về chỗ cắm trại lấy.

“Phụ nữ ngốc.”

Hoàng Phủ Liệt không có nhận lấy giấy ăn của Hạ Dạ, thằng nhóc trong lòng cũng giống cha, ăn ý mười phần, không hẹn mà thưởng cho người phụ nữ ngốc một cái xem thường.

Hạ Dạ sửng sờ thu hồi khăn tay, mất mát cúi đầu buồn bã đá cục đá.

Diêu Thiển Thiển nheo lại mắt đẹp, vì sao cô lại cảm thấy hình ảnh ba người này đứng chung một chỗ hài hòa thống nhất khó hiểu?

Lúc này đoàn người rốt cục đã thỏa luận xong hoạt động tiếp theo, từ Phong Tử đứng trên đá phát biểu đôi lời trước.

*****************************

“Lúc tôi lên núi, phát hiện phía sau núi có rất nhiều cây dương mai*, chúng ta sẽ đến đó hái dương mai, buổi tối ở dưới bầu trời sao tổ chức tiệc nướng thế nào?”

Đề nghị này đều được nhất trí thông qua.

Mấy ngày hôm trước mới đổ mưa, đướng núi khó tránh khỏi trơn trượt, người tổ chức hoạt động lần này Phong Tử đưa ra, nam nữ tham gia hoạt động lần này gồm 25 người, đề nam nữ mọi người tự lập nhóm, cứ 2 người một tổ, phát huy đầy đủ nam nữ phối hợp, hình thức đi đương không phiền lụy nhất.

Không thể nghi ngờ, đề nghị này đối với vốn kỳ vọng vào giao lưu hữu nghị này thì thầm to nhỏ, tất nhiên lại không dị nghị thông qua.

Chẳng qua, ai cùng tổ với anh, lại là nan đề.

Không cần nghĩ cũng biết từng cô gái đều mong chung đội với Hoàng Phủ Liệt cao lớn tuấn tú, nhưng không dám nói ra.

Lúc Hoàng Phủ Liệt đến chỗ dừng chân, tiến vào mắt của đám nữ cảnh sát trong cục, anh nghiễm nhiên thành con mồi bắt buộc của đại bộ phận nữ giới.

Bây giờ các cô đều quấn quít lấy Hoàng Phủ Liệt cùng các cô đến sau núi.

Hoàng Phủ Liệt luôn được hoan nghênh, bọn Phong Tử, Tường Tử cũng không để ý, dù sao mục đích của bọn họ đều là tìm vợ cho lão đại, là ai không quan trọng.

Nhưng đối với Mạnh Hoạch cùng Tiểu Vương mà nói lại không giống.

Trước khi bọn họ xuất phát phó trưởng khoa không tiện ra mặt đã dặn riêng, cần phải tạo ra nhiều cơ hội để hai người tổ trưởng cùng thiếu tướng ở chung.

Nhưng có nhiều nữ cảnh sát đều muốn ở cùng thiếu tướng, Hoàng Phủ Liệt chỉ có một, vậy phải thế nào mới phân đủ đây?

Mạnh Hoạch luôn đa mưu túc trí cũng thật sự phiền não.

Cọp mẹ không dễ chục, hổ bengal cục cảnh sát càng không thể chọc, anh cũng không muốn làm chim đầu đàn bị nhóm nữ cảnh sát bốc hỏa đến vứt xác nơi hoang dã.

Còn phân cái gì?


Hoàng Phủ Liệt thuộc về Hạng Ngộ, Hạng Ngộ lại thuộc Hạ Dạ, kết quả là, Hoàng Phủ Liệt đương nhiên cùng Hạ Dạ một tổ.

Lúc mọi người đã chia tổ xong, Phong Tử ra lệnh một tiếng, “Xuất phát!”

Đám người này phần lớn đều trải qua huấn luyện đặc thù, xoay tay tiến quân về phía dương mai.

Rốt cục có cơ hội lửu gần rơm, bồi dưỡng cách mạng tình cảm, Hạ dạ thầm mừng ở trong lòng.

Mẹ Hạ thầm mừng trong lòng không được bao lâu, đã bị vẻ mặt mỉm cười của Diêu Thiển Thiển cùng A Khải trong cục cảnh sát phá vỡ.

Đường lên núi không chỉ có 1 người, nhưng Diêu Thiển Thiển hình như đã chấm Hoàng Phủ Liệt.

Dọc theo đường đi cô đều vứt A Khải ở một bên, thường diễn tiết mục nhỏ thiếu chút trượt chân, thiếu chút ngã nhào linh tinh, chính vì có thể thêm một bước tứ chi tiếp xúc với Hoàng Phủ Liệt.

Hạ Dạ nhìn trong mắt, cắn răng trong lòng, ước gì có thể nén đôi cẩu nam nữ này xuống núi.

Nhưng nếu mạo muội đi kéo khỏi bọn họ, cho dù tự xưng là người thô lỗ cô cũng làm không được.

Nói cho cùng, Hạ Dạ cũng chẳng qua ở lúc phá án cùng làm nhiệm vụ còn thông minh chút, thời gian còn lại liền y như Hạng Ngộ nói, trên cơ bản là thật sự như theo lời Hoàng Phủ Liệt nói, thuộc loại ngu ngốc cấp vũ trụ.

Thời điểm mấu chốt, cứ là con ra tay mới được.

Hạng Ngộ đột nhiên lôi kéo A Khải ở một bên tăng tốc độ lên núi, một mạch ầm ĩ với mẹ, lướt qua cha chạy đến đội ngũ đầu tiên.

Đường lên núi quanh co, Hạng Ngộ không tìm được đường, mẹ Hạ đàng phải ở phía sau điên cuồng đuổi theo.

“cái thằng chết tiệt này, vội vàng tán gái hả! Chạy nhanh như vậy!”

Thật vất vả đuổi theo, tay nhỏ bé còn chưa có cầm đến, mắt thằng quỷ nhỏ lóe lên, chân nhỏ duỗi ra.

Mẹ Hạ không có báo động trước mà ngã về phía sau, may mắn được A KHải đội cảnh sát đúng lúc đỡ được.


Một màn anh hùng cứu mỹ nhân này, nghiễm nhiên rơi vào trong mắt Hoàng Phủ Liệt, Diêu Thiển Thiển, còn có những người chọn đường núi này.

2 nhận xét: