Chương 30: Hạ Dạ tôi nhận
“Cảm ơn, A Khải!”
Hạ Dạ sau khi ổn định thân mình, lùi lại một bước, phóng khoáng vỗ vỗ bả vai A Khải. Đối với khác phái phản ứng rất chậm chạp cô, sau khi ổn định thân mình liền rời khỏi vòng ôm của đối phương, không có chú ý đến mất mát chợt lóe qua trong mắt đối phương.
“Tổ trưởng, chị có cân nhắc đến chuyện lấy thân báo đáp hay không?”
Một cấp dưới nào đó quàng vai A Khải, cười tủm tỉm trêu chọc.
“Đúng đó, cảnh sát trưởng Hạ, điều kiện của A Khải cũng không, thử cân nhắc xem sao?”
Một vị nữ cảnh sát nào đó cũng gia nhập hàng ngũ trêu chọc.
“Cậu…… các cậu không được nói đùa!”
Trầm Khải nhỏ hơn Hạ Dạ một tuổi xấu hổ đẩy mọi người ra, đỏ mặt bước vội đến đội ngũ trước mặt.
“A Khải, cậu đi nhanh như vậy, lỡ cảnh sát trườn Hạ không cẩn thận lại trượt chân thì làm sao? Tốt nhất đi chậm một chút, đợi cảnh sát trưởng Hạ nữa.”
Diêu Thiển Thiển hai tay quàng ra sau đầu, hất bím tóc đuôi ngựa, chạy chậm đến, lúm đông tiền nhỏ nhỏ gọi lại Trầm Khải đang cất bước dài.
“Đúng đó, đúng đó, A Khải, cậu phải phát huy tinh thần kỵ sĩ đến phút cuối cùng!”
“Đúng vậy, A Khải, bây giờ chính là lúc khảo nghiệm khí phách đàn ông của cậu đó.”
Lời nói của Diêu Thiển Thiển lại dấy lên trêu chọc của mọi người, A Khải bối rối giờ đi cũng không được, ngừng cũng không xong.
Lúc đầu Hoàng Phủ Liệt cân nhắc đến Hạng Ngộ đi theo, nên chọn đường núi dễ đi hơn, đi theo phần lớn đều là cảnh sát.
Thuộc hạ bộ đội đặc chủng của anh cùng nữ cảnh sát đặc biệt đều chọn hai đoạn đường núi khó đi hơn, ba đoàn người đều hẹn gặp nhau ở rừng dương mai.
Trầm Khải tính tình ít nói, thậm chí ở trong cục còn có danh hiệu ‘cừu con xấu hổ’, bình thường đồng nghiệp trong cục đều thích trêu chọc anh. Hạ Dạ nhìn không được, quăng cái xem thường, rống to với mọi người, “Nói gì thế! Vừa rồi là người ý muốn được không! Tôi nữ kim cương sấm sét vô địch Hạ Dạ cần người bảo vệ sao? Nói đùa! A Khải, chú đừng để ý đến bọn họ, có chị Hạ bảo kê chú! Tôi cảnh cáo mấy người đó, nếu tiếp tục bắt nạt A Khải, cẩn thẩn trở về tôi cho các cậu đi tuần phố!”
Nói xong, cho mỗi người một cái trừng ác.
“Không cần a  ̄ ̄ ̄ lão đại  ̄ ̄ ̄”
“Lão đại thật ác  ̄ ̄ ̄”
Tiếng kêu rên nổi lên bốn phía, mọi người thức thời không tiếp tục trêu chọc A Khải thành thật.
Tuần phố là nhiệm vụ nhàm chán nhất trong công tác, cũng chán nản nhất, là công việc tất cả cảnh sát đều e sợ trốn không kịp. Bọn họ mới không cần một trò đùa không ảnh hưởng đến toàn cục, khiến cho mình mặt xám mày tro đâu!
“Vậy còn được!”
Quét mắt một vòng, thấy mọi người đều thức thời ngậm miệng lại, chuyên chú lên núi, khóe miệng Hạ Dạ mới vừa lòng nhếch lên, quay người lại nắm tay nhỏ bé của Hạng Ngộ.
Hừ! Dám lấy bà đây ra tiêu khiển,k cũng không trở về chăm chỉ tu tu luyện luyện đạo hạnh lại đến.
“Tổ…… tổ trưởng…… nếu chị không ngại, tôi…… tôi có thể……”
Trầm Khải cúi đầu, ấp a ấp úng, chung quy không dám chống lại tầm mắt của Hạ Dạ.
“Không ngại, không ngại, chú A Khải, vừa rồi chú dũng mãnh phi thường nha! Tiểu Ngộ sùng bái chú nhất! Mẹ, mẹ không ngại lên núi cùng chú A Khải đúng không?”
Hạng Ngộ nắm tay mẹ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn sáng lạn, tròng mắt đảo quanh, vụng trộm quan sát phản ứng của ba ở phía sau.
A, a, gần rồi, gần rồi.
Ánh mắt Hạng Ngộ mỉm cười híp lại thành một đường, lúc nghe thấy Hạ Dạ trả lời, “Hả? Có gì phải ngại chứ! A Khải, chúng ta đi thôi”, đỉnh đầu chỉ thiếu quạ đen bay qua.
Mẹ thật sự có bao nhiêu chậm chạp vậy!
Chẳng lẽ mẹ một chút cũng không cảm nhận được chú A Khải có ý với mẹ sao?
Chú A
Khải tội nghiệp, lại thích bà mẹ ngu ngốc này, nhất định thất tình rồi……
************************
“ba người bọn họ rất giống một nhà, đúng không?”
Diêu Thiển Thiển lấy cớ đường trơn, không dễ đi, quang minh chính đại kéo tay Hoàng Phủ Liệt, cười duyên nhìn ba thân ảnh phía trước nói.
“Giống cũng không bằng thật.”
“Hả?”
Diêu Thiển Thiển quay đầu đi, người đàn ông anh tuấn bức người bên cạnh này, trên mặt vẫn là nụ cười cảnh xuân ấm áp. Chẳng qua vì sao cô nhìn, sau lưng lại có chút lạnh nhỉ!
“Phụ nữ ngốc.”
Hoàng Phủ Liệt bước nhanh về phía trước vài bước, Diêu Thiển Thiển cố hết sức đi theo.
“A?”
Cho dù Hoàng Phủ Liệt không có chỉ tên nói họ, cô gái nào đó vẫn phản xạ có điều kiện xoay người.
Chàng trai khóe miệng nâng lên độ cong gian ác, “Lại đây.”
“A”
Một câu ra lệnh, Hạ Dạ liền ngoan ngoãn quay lại bên người Hoàng Phủ Liệt, hoang mang nhìn anh, “Sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Quỷ nhỏ bên cạnh cười vô cùng vui vẻ.
Ha ha! Tuyệt quá, ba quả nhiên ghen tị!
“anh Trầm phải không? Nếu tôi nhớ không nhầm, cô Diêu hẳn là cùng một tổ với anh mới đúng. Ngại quá, vừa rồi cô gái ngốc này gây phiền phức cho cậu.”
“Không...... thiếu tướng Hoàng Phủ, tôi......”
Thật ra anh rất thích chăm sóc tổ trưởng a! Lúc anh vừa bước vào ngành cảnh sát, cái gì cũng không biết, đều là tổ trưởng đối với anh quan tâm có thừa, cũng không giống các đồng nghiệp khác, chỉ biết trêu chọc anh. Anh thật sự, thật sự một chút cũng không ngại chăm sóc tổ trưởng!
“Hoàng Phủ Liệt, anh….. hừ, tôi mới không cần bất cứ kẻ nào trong các người giúp đỡ đâu, tôi có thể tự mình đi!”
Hạ Dạ sải bước đuổi theo đội ngũ phía trước, tức giận đến ngay cả con cũng không để ý!
Hoàng Phủ Liệt chết tiệt, trái một câu phụ nữ ngốc, phải một câu phụ nữ ngốc gọi cô! Thật không cho cô mặt mũi!
“Cảnh sát Diêu, ngại quá, tôi còn phải chăm sóc Tiểu Ngộ. Cô cùng đội với cảnh sát Trầm không có vấn đề gì chứ?”
Giọng điệu nhẹ nhàng, thái độ lại cứng rắn không cho phép từ chối.
Thật vất vả gặp người khiến mình rung động, Diêu Thiển Thiển không muốn buông tha dễ dàng như vậy, cô kiên định nhìn con ngươi đen như mực của Hoàng Phủ Liệt, “Thiếu tướng, tôi…… tôi, tôi có thể cùng anh chăm sóc Tiểu Ngộ!”
Hoàng Phủ Liệt nở nụ cười, giống như mặt nước hồ sen ngày hè thổi nhăn, gợn sóng đóa đóa, đông cứng Diêu Thiển Thiển, mặt mày đều mang ý cười nồng đậm, dùng giọng nói vô cùng say lòng người kiên định nói, “Có thể cùng tôi chăm sóc tốt Hạng Ngộ, trừ Hạ Dạ ra, không còn có người khác.”
Một người phụ nữ thích anh tám năm, còn không oán không hối nuôi nấng con anh tám năm, sao anh có thể phụ lòng.
Còn chưa nói đến thích hay yêu, chẳng qua lúc thấy cô bị Trầm Khải ôm vào ngực, trong lòng nổi lên cảm giác chua chua, sao cũng không thể dối gạt chính mình, chính mình đối với cô gái ngốc kia một chút rung động đều không có.
Lời này cũng là nói cho Diêu Thiển Thiển nghe, cũng là nói cho Trầm Khải ở một bên nghe.
Diêu Thiển Thiển nhất thời không thể tiêu hóa hàm ý trong lời nói của Hoàng Phủ Liệt, kinh ngạc đứng tại chỗ, Hoàng Phủ Liệt đã nắm tay Hạng Ngộ vượt qua đi đến cô gái ngốc ở đằng trước.
Núi dương mai ngay đằng trước, lại đi lên sườn núi, vượt qua mảnh ruộng bậc thang kia là đến.
Đội ngũ đến đều vui vẻ hoan hô, mọi người đều nóng lòng muốn thử muốn hái nhiều quả dương mai nhất.
Có người đề nghị, chia tổ tiến hành trận đấu hái dương mai, trọng tài do Hạng Ngộ đảm nhận.
Thằng nhóc sợ nóng kia ngồi trên khối đá dưới tàng cây, xem nhóm người lớn làm việc đến quên trời quên đất.
“Lần sau không được làm vậy nữa.”
Hạ Dạ tinh lực dư thừa, cùng cô một tổ, Hoàng Phủ Liệt cho dù không cần động, cũng biết thành tích tổ bọn họ sẽ không về chót. Vì thế nhàn nhã chạy đến dưới cây, ngồi bên cạnh Hạng Ngộ hóng mát, đợi sau khi thu hoạch tính sổ.
Anh còn chưa có ôm qua eo nhỏ, sao có thể để tiện nghi cho người khác chứ -- đêm hôn mê tám năm trước đó không tính.
“Hả? Ba chỉ chuyện gì?”
Hạng Ngộ nhún nhún vai, đôi mắt tròn xoay chuyển, cười vô tội.
Hoàng Phủ Liệt ác ý đáp lại nhào nắn khuôn mặt mủm mỉm của Hạng Ngộ, khóe miệng nâng lên độ cong tà ác, lưng dựa vào đại thụ, hai tay gối lên ót nói, “Ngộ nhi, từ hôm nay trở đi, Hạ Dạ cô gái ngốc này, Hoàng Phủ Liệt ba nhận.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét