Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 32

Chương 32: hát tình ca cho em

“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”

Một đôi nam nữ đứng ở trung tâm lửa trại, nữ e lệ cúi đầu xuống, nam tự nhiên phóng khoáng kéo bả vai cô gái, tiếng người cổ vũ.

Trên trời có vầng trăng sáng, sao đầy trời, buổi trình diễn quan trọng đầu tiên đêm nay mới mở màn.


Trong không khí tràn ngập mùi thịt nướng, Hạ Dạ ngồi trên tấm vải vuông trải trên cỏ, hai tay vòng sau đầu chống gối, cúi đầu.

Thiếu chút nữa, thiết chút nữa là đứng ở trung tâm lửa trại, nhận nụ hôn của anh là cô đó……

 “Sao? Rất hâm mộ cảnh sát Lý?”

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói dễ nghe.

Gật đầu, gật mạnh đầu.

“A ------ thì ra cảnh sát Hạ thích Phong Tử hả, bằng không tôi nói với cảnh sát Lý một tiếng, nói cô ấy thành toàn cho em được không?”

“Hả! Cái gì, người trong lòng tôi không phải là thiếu úy Tống, là……”

Chậm chạp nhận ra giọng nói phát ra quá mức quen thuộc, Hạ Dạ chợt ngẩng đầu.

Dưới ánh lửa hiện lên gương mặt tuấn tú, xuất chúng.

“Cho em. Tiểu Ngộ nói buổi tối em chưa ăn gì, bảo anh mang cho em.”

Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống bên cạnh Hạ Dạ, đưa cho cô một xâu thịt bò nướng ngon cùng một chai nước uống.

Hạ Dạ nhận xâu thịt bò nướng cùng đồ uống Hoàng Phủ Liệt mang đến, “Tiểu Ngộ đâu?”

“Cảnh con nít không nên xem. Anh bảo Tường Tử cùng nó đi lấy cây đàn ghita cho anh.”

“Đàn ghita? Anh biết đàn ghita sao? Tối nay anh sẽ biểu diễn đàn ghita sao?”

Hạ Dạ thét chói tai, hai mắt trợn to, phát ra nghi vấn liên tiếp.

Nếu không phải lực chú ý của đám người đều tập trung ở trung tâm lửa trại, trên người Phong Tử cùng Lý Nhược Nhiên thắng trận đấu hái dương mai lần này, tiếng thét chói tai của cô 1000% sẽ khiến mọi người quay đầu lại.

“Không nghĩ đến thiếu tướng Hoàng Phủ thật sự văn võ song toàn nha!”
Thay quần áo Hy Lạp toái hoa tuyết phưởng váy kỉ sơ phù lay động dáng người đi tới, tao nhã kề sát Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống.
Kỉ Sở Phù thay chiếc váy lụa Hy Lạp hoa in hình tuyết nhỏ bộ dáng động lọng người đi đến, tao nhã ngồi xuống sát bên cạnh Hoàng Phủ Liệt.

“Thật sao? Thật sao? Liệt, anh thật sự biết đánh đàn ghita sao?”

Hạ Dạ mới không đếm xỉa đến Kỉ Sơ Phù tiến đến, cô vui vẻ kéo cánh tay Haonfg Phủ Liệt, hoàn toàn đã quên chuyện phải duy trì khoảng cách với anh, để tránh anh nghi ngờ.

Bây giờ toàn bộ tâm tư của cô đều ở trên chuyện Hoàng Phủ Liệt biết đánh đàn ghita, ngay cả xưng hô vô cùng thân thiết cũng bất giác thốt lên.

Mắt cô sáng lên, giống như anh biết đánh đán ghita là một việc tài giỏi nhường nào.

Nhìn vẻ mặt sùng bái của Hạ Dạ, nghe cô gọi mình là Liệt, tâm trạng Hoàng Phủ Liệt trở nên vui sướng khó hiểu, anh giống như khi vuốt ve Hạng Ngộ, dịu dàng xoa xoa mái tóc dài của cô, khuôn mặt tuấn tú càng trở nên dịu dàng, mỉm cười giải thích, “Lúc ở Luân Đôn cùng đám bạn lập một ban nhạc.”

Trong giọng nói có dịu dàng đến anh cũng không nhận ra.

Hạ Dạ ngơ ngác nhìn Hoàng Phủ Liệt tươi cười. Bình thường Liệt rất thích cười, nho nhã, sang sảng, đẹp trai, gian manh, nhưng chung quy luôn thấy khoảng cách vô hình.

Giống như lúc này, giống như ánh sáng chiếu rọi đáy mắt anh, nụ cười dịu dàng, không hề tính toán này, cô vẫn lần đầu tiên thấy.

Trong lòng Kỉ Sơ Phù vang lên tiếng báo động lớn, cô càng thêm dựa sát vào Hoàng Phủ Liệt.

“Khéo vậy? Em học lấy bằng tiến sĩ ở Luân Đôn đó. Luân Đôn có rất nhiều nơi thú vị, lúc nào đó chúng ta cùng nhau……”

“Thiếu tướng Hoàng Phủ, cảnh sát trưởng Hạ, kiểm sát trưởng Kỉ, sao mọi người lại trốn ở đây? Bên kia rất náo nhiệt.”

Lời nói của Kỉ Sơ Phù còn chưa ngừng, đã bị Trầm Khải cùng Diêu Thiển Thiển bước đến đánh gãy.

“Chào…… Buổi tối tốt lành, thiếu tướng Hoàng Phủ, Hạ…… cảnh sát trưởng Hạ, kiểm sát trưởng Kỉ.”

So với Diêu Thiển Thiển thoải mái hào phóng, bị ép lôi đến chào hỏi Trầm Khải mặt đỏ lên, thế nào cũng không có cách để biểu hiện tự nhiên, nhất là lúc thấy Hoàng Phủ Liệt vô cùng thân thiết vuốt ve Hạ Dạ, mà Hạ Dạ không có một chút phản kháng.

“Hai người khỏe.”

Hoàng Phủ Liệt mỉm cười chào bọn họ.

“A Khải, Thiển Thiển, hai người có muốn ngồi cùng hay không?”

Hạ Dạ chỉ chỉ bãi cỏ bên cạnh.

“Mẹ, chú Hoàng Phủ, hai người ở trong này à! Chú Hoàng Phủ, chú xem! Con mang đàn ghita đến cho chú rồi nè! Mau dạy con, mau dạy con đàn đi!”

Hạng Ngộ phấn khởi ôm lấy đàn ghita từ trong tay Tường Tử, đẩy Kỉ Sơ Phù ra, quấn quít Hoàng Phủ Liệt dạy cậu.

Hừ! Muốn câu dẫn ba, cũng không nghĩ xem mình có bản lĩnh hay không.

“Hắc hắc, mọi người, mọi người, hôm nay các người thật có phúc! Hắc ưng, bộ đội đặc chủng chúng tôi hoàn toàn xứng đáng với thiên vương siêu sao, đêm nay sẽ ở đây trình diễn một ca khúc!”

Tường Tử đến cùng Hạng Ngộ, vừa vỗ tay hoan nghênh, lại thét chói tai, thành công hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

“Oa! Tuyệt quá! Tiếng hát tràn đầy ma lực của lão đại, nhiều năm rồi chưa được nghe. Thật hoài niệm! Nhược Nhiên, tôi nói với cô nghe, giọng hát của lão đại chúng tôi không thua kém gì kỹ thuật bắn súng của anh ấy, đẳng cấp cao đấy!”

Thành công ‘cua’ được nữ cảnh sát Phong Tử nghe thấy Tường Tử thét to, cười tủm tỉm ôm nữ cảnh sát Lí Nhược Nhiên đi về góc này.

“Sao? Thật khiến người chờ mong. Thiếu tướng Hoàng Phủ, không nghe hái cho chúng tôi nghe một khúc chứ?”

Lí Nhược Nhiên nghịch ngợm nháy mắt mấy cái với Hoàng Phủ Liệt.

“Đương nhiên không thành vấn đề! Mỗi lần tụ tập lão đại vừa hát vừa đánh đàn là phần trình diễn quan trọng của chúng tôi đó! Đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ, có phải không lão đại?”

Đỗ Dịch cầm trong tay chai bia đi đến, ném một ánh mắt quyến rũ cho Hoàng Phủ Liệt.

Thịnh tình không thể chối từ.

Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ ôm lấy đàn ghita trong lòng Hàn Ngộ, cầm trong tay, nhẹ nhàng gãy vài nốt, thử âm, đám người vốn đang đánh trống reo hò lập tức im lặng lại.

Khúc nhạc trữ tình, du dương nhẹ nhàng dịu dàng phát ra, giọng hát tràn đầy từ tính mị hoặc bay bỗng giữa đêm hè, mọi người nín thở nghe.

Hoàng Phủ Liệt ôm đàn ghita, tiếng nhạc dễ nghe chậm rãi chảy ra từ đầu ngón tay anh.

“Một đêm đó một ngày đó một mùa hạ đó (editor: cái hay của câu này là vừa ám chỉ ‘đêm đó’, vừa nói lên sự diễn tiến của thời gian.  Cũng có ý chỉ thời gian dù trôi đi nhưng lòng người không thay đổi. Bạn cũng có thể đọc câu này thành ‘rồi một đêm, rồi một này, rồi một mùa hè)

Em đang đợi em đang trông mong trùng phùng trong nháy mắt

Rồi một tháng rồi một năm luân phiên vài lần

Nụ cười của em nước mắt của em không còn bên cạnh anh

Anh rất muốn anh rất muốn ôm em vào lòng

Một đời này một kiêp này sẽ không còn ai yêu anh như em

Một đêm đó một ngày đó một mùa hạ đó

Năm tháng mình chờ đợi ở nơi nào đó có từng nhớ đến anh

Người đó si như vậy ngốc như vậy yêu anh nhất

Có phải em sẽ gặp lại anh giữa đêm hè hay không?”

Tiếng ca thâm tình, quanh quẩn, giống như lông chim mềm nhẹ, nhẹ nhàng truyền đi trêu chọc tiếng lòng của mỗi người trong này.

Một lúc lâu sau, tất cả mọi người mới từ trong chìm đắm giọng hát trầm thấp đặc biệt của Hoàng Phủ Liệt thoát ra.

Thật lâu, thật lâu sau, bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm sét.

“Thêm bài nữa, thêm bài nữa!”

Cả nam lẫn nữ đều cổ vũ.

Ánh trăng dịu dàng chiếu lên người Hoàng Phủ Liệt đang ôm đàn, tuấn mỹ như thần dễ dàng hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Khóe mắt nhìn thấy một chút bóng dáng nhanh chóng rời đi, phía sau cô còn có một thân ảnh cao lớn đi theo.

Trên mặt duy trì mỉm cười nhẹ nhàng đặt đàn ghita sang một bên, Hoàng Phủ Liệt lắc đầu, không tiếng động tự chối.

“cực kỳ hay luôn. Chú Hoàng Phủ, bài nát này tên gì vậy?”

Hạng Ngộ say mê nhào vào lòng Hoàng Phủ Liệt, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn lên hỏi.

“[ Hạ Ngộ ], bài hát này tên gọi [ Hạ Ngộ ], Ngộ nhi thích không?”

“có, có! Thích, có tên mẹ Hạ Dạ, cũng có tên Ngộ nhi, Ngộ nhi rất thích! Mẹ cũng rất thích đúng không, mẹ? Mẹ…… Mẹ người đâu rồi?”

Hạng Ngộ nhìn quanh bốn phía, cũng không thấy bóng dáng mẹ.

Vừa rồi người còn ngồi đây nghe ba hát mà……

“Phong Tử trông Ngộ nhi giúp tôi, tôi đi tìm cảnh sát trưởng Hạ.”

“Hả, được.”

“Đợi chút, thiếu tướng Hoàng Phủ, anh còn có thể tự soạn nhạc sao? Em cũng rất hứng thú với sáng tác nhạc, có thể dạy em hay không?”

Kỉ Sơ Phù gọi lại Hoàng Phủ Liệt đang đứng lên, mắt phóng điện.

“Bài hát này có chuyện cũ gì sao? Có thể kể cho chúng tôi nghe một chút không?”

Không có trực tiếp như Kỉ Sơ Phù, Diêu Thiển Thiển biểu đạt hàm súc một ít.

“Giống như Ngộ nhi nói đó, con ngoan ngoãn ở đây, chú tìm mẹ con về, nhé?”

“OK, không thành vấn đề. Chú đi tìm mẹ nhanh lên.”

Hạng Ngộ đưa tay làm động tác ok, vẫy tay về phía Hoàng Phủ Liệt.

Hoàng Phủ Liệt cúi người hôn má phấn Hạng Ngộ, cất bước đuổi theo hai bóng dáng kia.

Lưu lại Diêu Thiển Thiển, Kỉ Sơ Phù hai mặt nhìn nhau, cái gì gọi là giống như Ngộ nhi nói, Tiểu Ngộ nói cái gì?

**

Ánh trăng dịu dàng, đêm lạnh như nước.

Một thân hình mảnh khảnh ngồi trên viên đá bên sườn núi, ôm gối ngẩng đầu nhìn trăng rằm.

Tối hôm ăn sạch Liệt, ánh trăng cũng sáng tỏ, sáng ngời như vậy a……

Bài hát đó…… vì sao lại trùng khớp với tâm trạng của cô như vậy……

“Rồi một đêm, rồi một ngày, rồi một mùa hè; cả đời này, cả kiếp này, sẽ không có ai yêu anh như em. Thế giới này người yêu anh nhất chính là em, mà anh khi nào mới sẽ yêu lại em đây?”

Hạ Dạ thì thào tự hỏi, vùi đầu vào hai tay.

Cô rất hiếm khi ưu sầu ngắm trăng sau khi nghe Hoàng Phủ Liệt hát bài đó, cũng nhịn không được chua xót nghĩ.

Chịu không nổi bản thân như vậy, Hạ Dạ tức giận trút giận lên cỏ nhỏ trên mặt đất.

Hoàng Phủ Liệt khốn nạn cấp vũ trụ, sao lại hát ca khúc lạ thường như vậy! Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!

Giống như mỗi cọng cỏ đều là Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ bứt vừa nhanh vừa ác, a…… như vấy có tính là phá hủy thảm thực vật không?

“Hạ…… Hạ cảnh sát trưởng, chị…… chị thích Hoàng…… Hoàng Phủ thiếu tướng phải không?”

” A khải? Sao cậu lại ở trong này?“

Hạ Dạ hoảng hốt xoay người, hoảng sợ, vội vàng lấy mu bàn tay lau đi nước mắt chưa kịp ‘ngừng’, đứng lên.

“Hạ…… Hạ cảnh sát trưởng, chị…… chị, chị có khỏe không?”

Trầm Khải ngây người tại chỗ, không đoán được mình lại gặp một màn này, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Do anh thấy cảnh sát trưởng Hạ vụng trộm chuồn ra, anh nghĩ, hiếm khi có được cơ hội ở riêng với cảnh sát trưởng Hạ, mới có thể đi theo đến đây.

“Tôi không sao. Hạt cát rơi vào mắt. Đúng rồi, vừa rồi cậu định họi tôi cái gì? Ngại quá, tôi…… tôi hình như thất thần, cho nên không nghe rõ lúc đầu cậu hỏi gì.”

Hạ Dạ hít hít mũi, máy móc dời trọng tâm câu chuyện.

Hai má đỏ hồng sau khi khóc có đáng yêu cùng mềm mại ngày xưa không thấy.

Trầm Khải ngơ ngác nhìn chằm chằm cô, “Không…… không có gì. Tôi…… tôi chỉ muốn biết……”

Do dự rốt cuộc có nên đem nghi vấn trong đáy lòng nói ra miệng hay không.

Ban ngày cảnh sát trưởng Hạ dồn hết sức muốn thắng được trận đấu hái dương mai, anh vốn đinh hỏi có phải cảnh sát trưởng Hạ thật sự giống như mọi người nói thích thiếu tưởng Hoàng Phù hay không, mới có thể……

Bây giờ xem ra, hẳn là không có chuyện như vậy đâu? Bằng không thiếu tướng Hoàng Phủ hát xong ca khúc, mọi người đều chìm đắm trong tiếng hát, cảnh sát trưởng Hạ sao có thể vụng trộm trốn ra chứ ------

“Cậu muốn biết cái gì vậy? A Khải, không phải tôi nói xấu cậu, nam tử hán đại trượng phu, có gì nói thẳng ra, cậu ấp a ấp úng vậy, tôi thật sự không biết cậu muốn nói gì!”

Nghe vậy, Trầm Khải hít sâu một hơi, bước đến gần Hạ Dạ, hai tay nắm chặt, cố lấy dũng khí, “Tôi…… Tôi muốn biết……”

Hạ Dạ không rõ cho nên nhìn khuôn mặt đỏ lên của Trầm Khải, một chút cũng không cảm nhận được không khí xung quanh vì Trầm Khải đến gần mà trở nên có chút mờ ám.

“Đại khái cảnh sát Trầm muốn biết, tiếng hát của anh có phải quá dở hay không? Cho nên em mới bị tiếng hát của anh dọa chat đến đây khóc lớn? có phải không, cảnh sát Trầm?”

Giọng nói từ tính tràn đầy trêu chọc vang lên, một thân ảnh thon dài bước ra dưới bóng cây so le.

Không khí mờ ám Trầm Khải vô tình tạo ra lúc đó lấp tức tiêu tán không dấu vết.

Hạ Dạ cùng Trầm Khải đồng thời quay đầu nhìn lại.

“Thiếu tưởng Hoàng Phủ.”

Con ngươi đen bóng của Hoàng Phủ Liệt nháy cũng không nháy nhìn chằm chằm Trầm Khải mặt ửng đỏ, đối mặt với đôi mắt dễ dàng nhìn thấu tâm tư của anh ta, Trầm Khải theo bản năng chột dạ cúi đầu.

“nói bậy. Không có chuyện đó đâu! Anh hát rất hay, rất êm tai, cho nên em mới có thể……”

“Mới có thể cảm động bật khóc?”

Khuôn mặt tuấn tú phóng đại dí sát vào gương mặt xinh xắn má phấn đỏ bừng, cái mũi xinh xinh, trong mắt vẻ mặt tràn đầy bỡn cợt.

“Không có đâu, tôi mới không có khóc.”

Nếu không phải giọng nói còn dày đặc giọng mũi, thì có vẻ có sức thuyết phục.

“Ừm. Em không có khóc, em chẳng qua vụng trộm chạy đến đây một mình khóc.”

Hoàng Phủ Liệt lùi ra sau từng bước, hai tay khoang trước ngực, trêu tức đánh giá người nào đó nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Đã nói, em, không, khóc!”

Hạ Dạ nghiến răng nghiến lợi, người đó sao vậy, nghe không hiểu tiếng phổ thông sao?!

Chỉ cần ở trước mặt Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ sẽ bất giác lộ ra bộ dáng cô bé, lúc bị chơi xấu thì dậm chân, lúc nói dối thì mặt đỏ tai hồng.

“Rồi, rồi, rồi. Em không khóc. Nhưng, nói thật, cho dù em có khóc, anh cũng không chê cười em. Ai bảo bài hát này của anh là ‘Hạ Ngộ’ chứ, bản thân anh thích bài hát này vô cùng.”

Liếc mắt nhìn Trầm Khải xấu hổ đứng một bên, tay phải Hoàng Phủ Liệt choàng lên bả vai Hạ Dạ, ôm cô trở về.

“[Hạ Ngộ]? Anh nói bài hát này tên Hạ Ngộ? Là chính anh viết ra bài hát này sao? Khó trách em chưa từng nghe qua……”

Hạ Dạ bị ôm đi một chút cũng không phát hiện có gì không ổn, cũng không chú ý đến sắc mặt nháy mắt đông cứng của Trầm Khải.

“Đúng vậy, thích không? Muốn biết câu chuyện phía sau bài hát này không? Anh có thể tiết lộ chút, bài hát này anh đặc biệt viết dành riêng cho một người đó!”

Sắc mặt Hoàng Phủ Liệt bất giác trở nên dịu dàng, ngay cả giọng nói đều là trầm lắng, từ tính trước nay chưa từng có.

“Ai? Bài hát này viết cho ai? Là người trong lòng anh sao? Là người như thế nào! Uổng công em thích bài hát đó. Nhất là lời bài hát, em rất thích rất thích, không đúng, giai điệu cũng rất thích, rất thích. Cảm giác giống như trở lại mùa hè 8 năm trước, khi đó em……”

“Khi đó em, làm sao? Bài hát này anh viết cho người trong lòng, sao vậy?”

” Không...... Không có gì . Anh.... anh sao lại dựa gần em như vậy!“

Hạ Dạ kém nhạy cảm lúc này mới để ý đến cánh tay Hoàng Phủ Liệt ở trên vai mình, mà mặt hai người kề rất gần, rất gần.

Cô theo bản năng lùi về sau vài bước.

“Em không thích sao?”

Đột nhiên Hoàng Phủ Liệt dừng bước, ánh mắt sắt bén cúi đầu dừng ở Hạ Dạ.

” Thích...... Thích cái gì?“

Hạ Dạ nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt nóng rực như vậy, thật dễ dàng khiến cô nhớ làm đêm 8 năm trước…… cái loại thợ săn nhìn con mồi, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chồm lên.

A, chết rồi, mặt của cô bắt đầu hết thuốc chữa nóng lên rồi, Hạ Dạ tốn sức lấy tay quạt, định thổi bớt khô nóng trên mặt.

Người xấu tính nào đó cố ý ‘đổ thêm dầu vào lửa”.

Hơi thở ấm áp phả nhẹ qua vành tai cô, Hoàng Phù Liệt dùng giọng nói vô cùng mị hoặc áp vào tai hỏi, “Chẳng lẽ Tiểu Dạ Dạ em không thích ở gần anh sao? Sao anh lại nghe thấy giọng nói vang lên trong lòng em, gần chút, gần chút, gần chút nữa?”

 “Đi chết đi! Anh! Sao em có thể nghĩ như vậy!”

Hai tay đẩy ra Hoàng Phủ Liệt gần như hôn lên vai mình, Hạ Dạ đỏ mặt chạy đi.

“Vậy có tính là thẹn quá hóa giận không, cảnh sát trưởng Hạ, em là đang thẹn quá hóa giận, giấu đồ hở đuôi hả?”

Hoàng Phủ Liệt không chiều theo không cản trở mà đuổi theo, ngoài miệng vẫn nói chút lời nói khiến người khác nghi ngờ.

Giống như con mèo hoàng, tức giận thì meo meo meo meo kêu loạn, ngoan ngoãn thì đáng yêu dính người, cũng có lúc độc lập, kiêu ngạo giống như nữ vương.

Không biết từ lúc nào, đã hình thành thú vui đùa cô, giống như nicotin, một khi dính vào, thì vô thức đã quen.

Từ đầu đến cuối hoàn toàn bị gạt sang một bên Trầm Khải sắc mặt tái nhợt, từ lúc thiếu tướng Hoàng Phủ xuất hiện trở đi, trong mắt cảnh sát trưởng Hạ giống như chỉ có một mình thiếu tướng Hoàng Phủ.

Có phải một chút cơ hội anh cũng không có hay không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét