Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 42

Chương 42: lịch sử nhận cha đầy máu và nước mắt

Ăn chậm nhai kỹ ăn xong bữa sáng, Hạng Ngộ nhảy xuống ghế xoay tròn, chạy đến phòng khách chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ cha giao cho.

Cầm lấy di động trên bàn trà, Hạng Ngộ đặt toàn bộ thân mình lên sofa mềm mại, lúc này điện thoại lại vừa vặn vang lên lần nữa.

Nhìn xuống màn hình hiển thị, quả nhiên là dãy số lạ.

Dãy số này cậu cũng chưa gặp qua…… là ai tìm mẹ sáng sớm vậy nhỉ?


Mang theo nghi hoặc, Hạng Ngộ nhận điện thoại di động.

“Xin chào, mẹ sinh bệnh, không tiện tiếp điện thoại, xin hỏi ai vậy? Có cần cháu chuyển lời gì không?”

Đầu kia điện thoại ngừng vài giây ngắn ngủi.

“Là Ngộ nhi hả? Chú là cha Khả Dư, chú Cố, cũng chính là người cùng mẹ con…… ừm……”

“Con nhớ rõ, chú Cố cùng mẹ coi mắt, đúng không ạ?”

“Ha ha. Đúng, thật vui mừng con còn nhớ rõ. Vừa rồi con nói mẹ con sinh bệnh? Không sao chứ?”

“Ừm! Tốt lên rồi, ba ba đang chăm sóc mẹ, ba ba nói buổi sáng điện thoại có kêu lên, thì ra là chú Cố gọi đến! có chuyện gì muốn con chuyển cho mẹ sao?”

“Không, không có gì! Tối hôm qua nổi bão, không biết hai mẹ con có về nhà an toàn không. Gọi điện thoại cả đêm cũng không có người nhận, cho nên…… con…… mẹ con cùng ba con, các người…… còn ở cùng một chỗ? Không phải mẹ con thích một thiếu tướng tên là Hoàng Phủ Liệt sao?”

Hình như nhận ra mình không cần thiết phải giải thích nhiều với một đứa trẻ, Cố Mẫn Phó giải thích đơn giãn, giống như đang chứng thực chuyện gì, sau đó lời nói có chút ngắt quãng.

“A…… Chuyện này con cũng không rõ lắm, không có nghe mẹ đề cập qua. Muốn con giúp chú hỏi mẹ một chút không, mẹ có thích chú Hoàng Phủ hay không?”

“À, không, không cần, thật ra cũng không có chuyện gì. Chúc mẹ con sớm ngày bình phục. Gặp lại.”

Trò chuyện xong, người đàn ông không có nhiều lời vô nghĩa.

“Vâng, được, bye bye.”

Ngắt điện thoại, Hạng Ngộ nghiêng đầu lầm bầm lầu bầu, “Chú Cố này mới gặp mẹ có hai lần, liền hỏi han ân cần, có quá quan tâm hay không? Chẳng lẽ chú ấy cũng coi trọng hào quang con gái cục trưởng của mẹ?”

“Chú Cố này mới gặp mặt mẹ có hai lần, liền gọi điện thoại lại hỏi thăm ân cần. đừng nói thật sự coi trọng mẹ chứ?”

“Cố Mẫn Phó, tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, bây giờ 35 tuổi, có một con gái 7 tuổi, đang học tiểu học quý tộc thành phố A. Từ 5 năm trước sau khi vợ qua đời, cũng không có tái giá. Là một trong những người đàn ông vàng độc thân có giá trị nhất thành phố A. Làm người nói năng thận trọng, nghe đồn tàn nhẫn quyết đoán quái đản. theo nguyên tắc trên thương trường không có bạn bè vĩnh cửu, cũng không có lợi ích vĩnh cửu, chỉ có lợi ích vĩnh cửu. Tập đoàn Cố thị từ sau khi anh tiếp quản, quy mô mở rộng không chỉ gấp hai, trong hắc bạch lưỡng đạo đều được hoan nghênh, cho dù là ông ngoại con cũng nể mặt tập đoàn sau lưng hắn vài phần, nếu có thể đám hỏi với Hạ Tông Chính, cho dù đối với Hạ gia hay Cố gia, xác thật đều là đôi bên cùng có lợi.”

**********************

“Á, ba, ba đừng có xuất quỷ nhập thần như vậy thật không tốt!”

Đột nhiên vang lên giọng nói dọa Hạng Ngộ đang trầm tư sốc, cậu vỗ vỗ ngực, một bộ dáng ba thật sự dọa đến con.

Hoàng Phủ Liệt ném cho con một ánh mắt con ngạc nhiên thái quá, đi đến gian trà pha cho mình một ly cà phê, cầm lấy quyển tạp chí quân sự, gập chân ngồi xuống bên cạnh Hạng Ngộ, “Ăn sáng xong rồi? No chưa? Nếu chưa ăn no, có thể gọi điện cho dịch vụ khách sạn, bảo nhân viên khách sạn mang thức ăn đến.”

“No rồi, no rồi! Hả? Mẹ nhanh như vậy liền ăn xong cháo sao? Con nhớ rõ trước kia lúc mẹ sinh bệnh, cho dù cậu, mợ còn có cha dỗ thế nào, mẹ cũng không ăn gì không uống thuốc, chốc lát muốn này, chốc lát muốn kia, thật sự khó hầu hạ. Tức giận đến mức vài ông ngoại muốn ném mẹ ra ngoài.”

“Ừm…… thật sự có chút làm cho người ta phát điên.”

Hoàng Phủ Liệt uống một ngụm cà phê, gật đầu tán thành.

Rất hiếm người bị bệnh còn ‘sinh long hoạt hổ’ như vậy? Ôm cô dỗ hơn nửa này mới miễn cưỡng làm cho cô ngủ lại lần nữa.

Cũng may nhiệt độ so với ngày hôm qua giảm đi một chút, bằng không thật sự quáy rầy Hạng Diệc Dương đến một chuyến.

Ba muốn xem tạp chí, Hạng Ngộ không có việc gì mở tv, chuyển kênh lung tung.

Tất cả các tin tức lớn trên truyền thông ở thành phố A đều liên quan đến động thái của cơn bão mới nhất lần này, cũng với các lại tổn thất trực tiếp hoặc hiasn tiếp cơn bão tạo thành.

Trên màn hình tinh thể lỏng, chủ đề của từng đài dùng một lời 4 chữ mô tả, thì là ‘nước ngập Giang Nam’, lần này bão ảnh hưởng rộng, khiến cho lượng mưa thành phố A lại đột phá kỷ lục từ khi lập nước đến nay, khiến cho thành phố ngập nước, khó có thể thông xe linh tinh vân vân.

Hai tay chống cằm, Hạng Ngộ nhìn chằm chằm thời sự trên màn hình, hỏi ba ở một bên, “Ba, tin tức nói, ngày kia thời tiết sẽ trong, có phải chờ trên đường hết ngập nước, xe lại tiếp tục lưu thông, ba sẽ chở mẹ con con về không?”

“Ngộ nhi không muốn trở về sao? Không phải con rất thích ông ngoại con cùng cậu mợ con sao?”

Hoàng Phủ Liệt đóng lại tạp chí đặt lên bàn trà, ôm Hạng Ngộ ngồi lên đùi mình.

Ngày thường vật nhỏ nhắc đến Hạ Tông Chính, Hạ Húc Dương cùng vợ anh ta luôn mặt tươi như hoa, anh cảm nhận được, Hạ gia thật sự cưng chiều thằng quỷ nhỏ Ngộ nhi này, một chút cũng không thua cháu trai duy nhất Hạ gia Hạ Thủ.

“Vâng rất thích a! Nhưng Ngộ nhi càng thích ba……”

“Nói đến chuyện này, ba có chút tò mò, lần này vừa khéo hỏi con một chút.”

“Ba hỏi.”

Hạng Ngộ ngồi ngay ngắn trong lòng ba, kích động ngẩng đầu lên, đôi mắt đen lúng liếng nháy nháy, hiếm khi ba cũng có chuyện tò mò muốn hỏi cậu đâu.

“Người bình thường, ừm…… nói thế nào nhỉ. Bình thường nếu người cha vắng mặt lâu dài trong thời kỳ trưởng thành của con cái, sau đó ở một giai đoạn nào đó mới xuất hiện. con cái ít nhiều đều có điều oán hận người cha mới đúng? Nhưng mà…… vật nhỏ, con có vẻ một chút cũng không có. Nói cho ba, con thật sự không có chút oán hận ba, hay là từng vụng trộm oán hận qua? Sao con tiếp nhận liền ba người cha nửa đường nhảy ra này?”

Cho dù Hạng Ngộ so với đứa trẻ bằng tuổi đã sớm trưởng thành cùng thông minh hơn một ít, Hoàng Phủ Liệt vẫn cố gắng hết sức giải thích câu hỏi dễ hiểu một chút, để tiện cho Hạng Ngộ lý giải.

“Ừm…… hẳn nên quy công cho mẹ đi.”

Hạng Ngộ nghĩ nghĩ, đáp.

“Hả?”

Hoàng Phủ Liệt nhíu mày.

Kế tiếp, chính là ‘lịch sử nhận cha đầy máu và nước mắt’ của ác ma lớn lên.

“Ba nhật định không biết mẹ điên cuồng bao nhiêu đâu? Lúc con còn chưa biết đi, mẹ đã cầm ảnh chụp ba cho con nhận thức cha đó. Đừng nói đến giai đoạn biết đi, biết nói, bập bẹ kia.

Lúc còn bé mẹ chỉ cho con nhìn về phía ảnh chụp gọi ba, sau này cha Diệc Dương kháng nghị, nói tốt xấu gì cha cũng có công nuôi nấng con, mới dỗ con gọi cha.

Vì sợ con sẽ quên ba, mỗi ngày mẹ đều mang…… ừm…… hì hì, chính là chuyện đêm hôm đó mẹ ăn sạch ba, trộm tinh trùng của ba, trở thành chuyện cổ tích trước khi ngủ kể cho con nghe.

Dưới tình huống như vậy, muốn ghi nhớ không sâu sắc, cũng rất khó a?

Cho nên, từ lúc con có trí nhớ trở đi, ba của con cũng chỉ có một người đàn ông tên là Hoàng Phủ Liệt. Con cũng biết ba không phải bỏ lại chúng ta, không cần chúng ta, mà căn bản không biết đến sự tồn tại của con và mẹ.

Cho nên mấy năm nay nguyện vọng duy nhất của con chính là không cần lại nhìn ảnh chụp nhớ ba, mấy tấm ảnh mẹ chụp kia cực kỳ mơ hồ! Ngộ nhi vẫn thích thấy được, sờ được ba như bây giờ. Nhưng mà, ba chuẩn bị khi nào thì công khai quan hệ của ba với mẹ? Ông ngoại thật sự cố gắng tác hợp cho mẹ cùng chú Cố kia đó.”

Đề tài lại lần nữa qua lại trên người Cố Mẫn Phó.

Không tiếp nhận Cố Mẫn Phó sẽ tạo thành uy hiếp với mình, Hoàng Phủ Liệt cho Hạng Ngộ một lời đáp hàm xúc sâu xa, “Chờ sau khi mẹ con ổn đã.”

Chờ sau khi mẹ ổn đã?

Sau cái gì? Là đi gặp ông ngoại, hay là chờ mẹ khỏi bệnh nói sau?


Cha thật là gian xảo, nói như không……

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét