Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 40

Chương 40: cô ngốc nhiệt tình

Quá đáng!

Sao cười lâu như vậy chứ!

Cô đã vào được 10 phút, vẫn còn nghe thấy tiếng cười khoa trương của Liệt, thật là xấu xa!

Rõ ràng cô không có làm chuyện gì lấy lòng anh a……

Bình thường con gái nghe nam giới thành thục muốn tắm cho họ, đều giống như cô bỏ trốn mất dạng nhỉ?


Anh lại không biết cô từng cùng anh tiếp xúc thân mật, phản ứng của cô rất bình thường không phải sao? Thật khó hiểu, anh vui cái gì chứ.

Buồn bực làm động lực, Hạ Dạ mở lớn tiếng nước, mãi đến lúc tiếng nước ác tiếng cười của người đàn ông đáng giận bên ngoài, lúc này mới nhẹ cởi áo, chậm rãi bước vào bồn tắm đá cẩm thạch xa hoa.

Cha đứa nhỏ anh ấy thật sự rất biết hưởng thụ a!

Nhắm mắt lại nhẹ nhàng xoa xoa bọt biển trên người, lấy ra một ít đặt trên tay, giống như nhẹ nhàng thổi, bong bóng giống như bông tuyết phân tán trong tay.

Liên tiếp phát ra tiếng cười dễ nghe như chuông gió,

Phút chốc, bong bóng màu trắng, trong suốt này hiện ra khuôn mặt tuấn tú bỡn cợt của Hoàng Phủ Liệt.

Đáng giận!

Chụp phá vài bọt biển, Hạ Dạ càng nghĩ càng ảo não.

Bản thân cũng quá không hăng hái tranh dành.

Thằng nhóc thối Hạng Ngộ kia cùng cha nó cảm tình hình như tiến triển rất nhanh, cô mẹ nó ngược lại cùng cha đứa nhỏ anh không có bao nhiêu tiến triển lớn.

Hai người không có hẹn hò riêng, không có một mình ăn cơm, ngay cả đêm tám năm trước, nghiêm khắc nghĩ bọn họ cũng không xem như ở riêng một chỗ.

Hừ…… không được, cô phải cố gắng thêm!

Nếu tám năm trước có thể ăn sạch anh, hừ! Không có lý do gì 8 năm sau, thành thục nữ tính cô, ngược lại không thể tóm được anh !

Hay nói, trước lại sau quen……

Cúi đầu, tầm mắt có ý thức lướt đến bộ phận dưới xương quai xanh, hừm…… hình dạng no đủ, lớn nhỏ thích hợp, bởi vì sinh con, thành công từ cup b lên cup c, bàn tay to của Liệt cầm vừa vặn nhỉ?

Ôi, thật xấu hổ, thật xấu hổ  ̄ ̄ ̄

Lại tự bóp bóp, ừm…… co dãm cũng không tệ lắm……

Trên mặt nổi lên sắc hồng.

Sắc dụ, hai chữ này tự động chui vào trong óc Hạ Dạ!

Rất phấn khích!

8 năm trước không có thành công lợi dụng ‘hiến thân’ trói chặt Liệt, hì hì, 8 năm sau lại tiếp tục 1 lần tốt lắm!

Tùy tiện xoa xoa bọt nước trên người, Hạ Dạ mặc vào áo sơmi màu xanh lam Hoàng Phủ Liệt chuẩn bị cho cô.

Đứng trước gương nhìn nhìn, bày ra các tư thế tạo hình chữ S, phong cảnh phía trước, phía sau toàn bộ đều như ẩn như hiện, tốt lắm, hiệu quả này thật sự tốt!

Đối với dáng người mình coi như vừa lòng Hạ Dạ hé miệng cười trộm, chậm rãi mở ra cửa phòng tắm, dựa vào cửa phòng tắm, bày ra tư thế quyến rũ.

********************

Áo sơmi đến đầu gối không che được cặp chân dài kia, đùi trắng nõn, tầm mắt lại từ đùi khêu gợi hướng lên trên, 3 cúc áo trước áo sơmi cởi ra, cặp ngực trắng trắng tuyết bị nước nóng xông hơi ửng sắc hồng, ánh mắt lại hướng lên trên, liền thấy khuôn mặt xinh đẹp xấu hổ nhút nhát, hàm răng khẽ cắn môi dưới, sóng mắt quyến rũ.

“Hi, anh chàng đẹp trai. Trong đêm bão yên tĩnh, anh không cảm thấy cô đơn, tịch mịch lạnh lẽo sao?”

Ngồi trên ghế sofa bắt chéo chân, tùy ý lật xem tạp chí Hoàng Phủ Liệt nghe thấy tiếng nói ngẩng đầu, kinh ngạc chợt lóe qua đáy mắt, chỉ nhíu mày đáp lại khiêu khích cố ý của Hạ Dạ, sau đó lại cứ thế vùi đầu vào xem tạp chí.

Chỉ có khóe miệng gợi lên ý cưới, tiết lộ nỗi lòng của anh.

Cô ngốc này, rõ ràng trước khi vào phòng tắm vẫn bộ dáng thẹn thùng không thôi, không nghĩ đến đi ra liền biết thành cô nàng nóng bỏng khêu gợi.

Thật sự là…… hành động phái ngu ngốc a!

Đáng tiếc, Hạ Dạ quá mức khẩn trương, hơn nữa phòng tắm cùng phòng khách cách nhau một đoạn, cô không bắt giữ được kinh ngạc hiện lên đáy mắt Hoàng Phủ Liệt, cũng không phát hiện nụ cười mỉm nơi khóe miệng anh.

Cô chỉ biết cô cười đến thần kinh căng cứng rồi, Liệt vẫn không có một chút phản ứng.

Là chính mình không đủ mê người sao? Hay là cúc áo đã mở nhiều quá? Hay là bộ ngực không đủ lớn? hay là đùi không đủ trắng nõn ?

Hạ Dạ sinh ra cảm giác nghi ngờ nghiêm trọng với dáng người của mình, xoay người trở lại phòng tắm, giơ tay ưỡn ngực trước gương.

Lập tức xốc lên áo sơmi, nhìn trong gương, thì thào tự hỏi, “đâu có đâu…… cảm giác vẫn rất quyến rũ mà.”

Lập tức lại nhấc lên một góc vạt áo sơmi, “Cũng không a,…... không có lông chân, trắng nõn như trước. Bụng…… bụng sinh xong thằng nhóc kia một đống thịt béo đã sớm không thấy. A, đừng nói là Liệt tính tình lãnh đạm? Ôi, trời ơi, thật khủng bố! Không đúng, không đúng, 8 năm trước anh ấy trái lại thật sự mãnh liệt, đừng nói là trong 8 năm nay bỗng nhiên ở trên mặt này mắc bệnh không tiện nói ra đó chứ, hay là ở trong bộ đội lâu lắm, thành vạn năm công? A, không, không, Liệt của mình sao có thể đồng tính luyến ái chứ! Vậy vấn đề ở đâu chứ?”

Ai…… cũng không biết có phải dầm mưa quá lâu hay không, đầu cô có chút choáng váng, bằng không cô nhất định có thể nghĩ ra phương pháp sắc dũ tuyệt hảo.

Hoàng Phủ Liệt dở khóc dở cười.

Anh thề, anh tuyệt đối không thích rình coi.

Do cô gái ngốc này thật sự rất ngốc!

Lại quên đóng cửa phòng tắm, ngay tại bên trong lầm bầm lầu bầu, tự quyết định, cấp ‘ diễn xuất hạn chế’ cho bên ngoài.

Anh không cứng, anh đồng tính luyến ái? Trời chứng giám, anh chẳng qua vẫn chưa có gặp người kia, người có thấy nháy mắt châm lên kích tình trong lòng anh thôi.

Nhưng, có lẽ lúc này đây thật sự để cho anh gặp ngoại lệ.

Tên Hoàng Phủ kia khóe miệng cười gian ác, Hoàng Phủ Liệt như báo săn yên lặng không tiếng động đến gần con mồi của mình.

“Hi, người đẹp, trong đêm bão yên tĩnh, em có cảm thấy chút cô đơn, chút tĩnh mịch, muốn có một vòng ôm ấm áp, ôm em vào trong lòng, không ngừng triền miên không?”

Cánh tay rắn chắc vòng qua thắt lưng mảnh khảnh, Hoàng Phủ Liệt tựa đầu để trên đầu vao Hạ dạ, đem ‘lời kịch khiêu khích’ vừa rồi của cô trau chuốc một phen, từ từ thở ra hơi ấm bên tai cô, thàng công khiến Hạ Dạ run rẩy một trận.

Trong gương, Hạ Dạ thấy chính mình thất kinh, mặt đỏ tai hồng, cùng với khuôn mặt như cũ tuấn tú nho nhã của người đàn ông.

“Liệt...... Liệt......”

Cảm giác nóng bỏng, nóng bỏng, quen thuộc vây quanh vòng eo, là chốt mở khéo léo mở ra ký ức, ký ức đêm 8 năm trước kia như nước ào ạt tràn đến.

Hạ dạ si ngốc quay đầu lại, đôi mắt ngập nước dừng ở trước khuôn mặt anh tuấn mình nhớ nhung 8 năm này.

Hóa thành một vũng nước trong lòng anh, một lần lại một lần nói chính mình chỉ có ở trong mộng, lúc nhớ lại mới dám gọi tên thân thiết như vậy.

Đây không phải lại là một giấc mộng tuyệt đẹp nữa chứ?

8 năm nay, cô đã làm một giấc mộng xuân như vậy vô số lần, mỗi một lần, đều một mình một người phiền muộn tỉnh lại, ôm lấy chăn bông ướt lạnh, nhìn sắc trời thay đổi từng bước ngoài cửa sổ.

Lúc này, có thể giống vậy hay không? Tiếp xúc thân mật như vậy, sẽ chỉ xuất hiện trong mộng sao?

Vậy thì, để cho cô mơ lâu một chút đi.

Gắt gao ôm chặt lấy Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, giơ lên tươi cười đắc ý, “Anh đa chạy vào giấc mộng của em, cũng đừng trách em không khách khí a!”

Tay nhỏ bé đẩy cổ người đàn ông xuống, ngưỡng mặt hôn lên cánh môi khêu gợi của người đàn ông, Hạ Dạ nắm chắc nguyên tắc ‘không ăn sạch không ăn’, dùng sức ‘cắn cắn, cắn cắn, liếm liếm’

“Cô ngốc nhiệt tình”


Không do dự chút nào nữa, Hoàng Phủ Liệt cúi người bế Hạ Dạ lên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét