Chương 76: Âm mưu của Hạ Tông Chính
Cấp tốc vọt lên từ ghế sô pha, móng vuốt của hạ dạ vỗ lên đầu nhỏ con trai, vụng trộm kề tai nó hỏi nhỏ: “Sao lại về sớm vậy? không phải con nói muốn ở…… muốn ở chỗ cha con thêm vài ngày sao?”
“Dạ Tử, đã nói với em bao nhiêu lần! không được đánh đầu con nít! Lần sau không được đánh đầu Ngộ Nhi nữa.”
Dừng xe xong Hạ Húc Dương từ trong sân đi vào, ở cửa phòng khách đã thấy em gái ‘hành hung’ cháu mình, thay trời hành đạo gõ đầu em một cái, biểu cảm cực ngầu xen lẫm một chút bất đắc dĩ.
“Đúng đó! Vẫn là cậu thương con.”
Thằng nhóc kia được một tấc lại tiến một thước ôm chân Hạ Húc Dương làm nũng.
“Ha ha, Liệt, khiến anh chê cười rồi. cháu tôi đều bị chúng tôi làm hư. Nào, tiến vào ngồi, đừng khách khí.”
Xoay người ôm lấy thằng nhóc kia vào phòng, Hạ Húc Dương xoay người nói với Hoàng Phủ Liệt ở phía sau.
“Nhỏ đã biết nịnh hót.”
Hoàng Phủ Liệt ở phía sau Hạ Húc Hương, nhéo mũi con trai, đưa ra lời bình đúng trọng tâm.
“Ba  ̄ ̄ ̄”
Cục cưng ác ma muốn khiếu nại, muốn kháng nghị!
“Ba ?!”
“Ba?!”
“Ba?!”
Ba người Hạ Húc Dương, Hạ Tông Chính, Ninh Thiều Lê kinh ngạc quay đầu lại, đồng thời kêu lên, tiếng vang của kỳ lân trong khe núi cùng ‘tiếng vang’ do cục cưng ác ma tạo thành so sánh, đều yếu ớt hơn nhiều!
*****************************
Đuổi hết mọi người ra, Hạ Tông Chính mời Hoàng Phủ Liệt đến phòng làm việc nói chuyện.
Đây không phải là lần đầu Hoàng Phủ Liệt đến nhà họ Hạ, từ 2 tháng trước bọn họ đã ở ngay trong nhà này dùng cơm trưa.
Chẳng qua, tiến vào phòng làm việc của Hạ Tông Chính, vẫn là lần đầu tiên.
Hoàng Phủ Liệt đánh giá cách bày trí phòng làm việc.
Vừa vào cửa, có thể thấy một bộ ghế sô pha bằng gỗ, trước sô pha đặt bàn trà, trên bàn tra là một bộ dụng cụ pha trà gốm Thanh Hoa(1).
Tựa vào vách tường là một giá sách gỗ đàn hương màu đỏ, phía trên xếp chỉnh tề các loại sách cổ, có thể nhìn ra chủ nhân là một người chỉnh chu nghiêm khắc với bản thân.
Hai tay Hạ Tông Chính chắp sau lưng, đưa lưng về phía Hoàng Phủ Liệt, mặt hướng về phía cửa sổ thủy tinh, nhìn ra xa, giọng nói từ phía trước truyền đến.
“Cậu có mục đích gì?”
“Tôi phải có mục đích gì sao?”
Khóe miệng nâng lên độ cong trào phúng, Hoàng Phủ Liệt đi đến trước giá sách, tùy ý rút ra một quyển sách lật xem, không đáp hỏi lại.
“Nếu cậu đến để báo thù cho cha mẹ cậu, cậu có thể hướng về phía tôi.”
Hạ Tông Chính xoay người, khuôn mặt ác liệt nhìn thẳng vị khách không mời mà đến hôm nay.
“Báo thù? Ông nói thử xem, tôi nên báo thù như thế nào? Mới có thể bù lại ông nội ứng ngoài hợp, suýt nữa hại chết ông nội tôi, lại trực tiếp khiên ba mẹ tôi mất tích? Hả? Hướng Tất Vũ?”
Cầm quyển sách trong tay để lại vào giá sách, Hoàng Phủ Liệt như báo săn mồi, bước từng bước tao nhã thong thả đi về phía Hạ Tông Chính.
Lâu rồi không có người gọi tên thật của mình cơ bắp trên mặt Hạ Tông Chính thoáng co rút lại, ánh mắt hằn đỏ của ông gắt gao trừng mắt Hoàng Phủ Liệt, gần nhẹ nói, “Mày…… Tao không cho phép mày tổn thương Dạ Nhi cùng Tiểu Ngộ!”
“Hả? Thật không? Ông làm thế nào đây? Bây giờ bọn họ, một người là vợ trên giấy tờ của tôi, một người là con trai trên giấy tờ của tôi. Hơn nữa, ông cũng thấy, con gái ông yêu tôi say đắm, cháu ngoại ông, ha ha…… cũng cực kỳ vừa lòng với người cha là tôi đây, ông nói, nếu tôi thật sự muốn làm gì với Hạ Dạ cùng Tiểu Ngộ, ông dựa vào cái gì có thể ngăn cản tôi đây?”
Cảm nhận được khí thế bức người của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Tông Chính tức chính mình chỉ có thể bước lùi về phía sau. Mãi đến khi buộc Hạ Tông Chính lui đến góc tường, Hoàng Phủ Liệt mới dừng chân lại, khóe miệng nâng lên nụ cười trào phúng, ung dung lườm Hạ Tông Chính mặt tái xanh.
“Mày, đây là mục đích của mày đúng không? Cố ý thừa lúc tao đi công tác tiếp cận con gái tao, gạt bọn tao đăng ký kết hôn. Mục đích để thông qua Dạ Tử trả thù tao, trả thù tao kẻ thù hại mày tan cửa nát nhà! Tiếp theo, mày định làm cái gì? Khiến cho Dạ Tử hoàn toàn yêu mày, sau đó lại vứt bỏ nó, khiến nó trở thành người phụ nữ hai đời chồng, thậm chí 3 đời chồng, trở thành trò cười cho cả thành phố thậm chí cả nước, đúng không? Đúng không?”
Hạ Tông Chính rít gào, một quyền đấm vào khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Liệt.
Người sau không né không tránh, chỉ lấy tay đỡ nhẹ, đã khóa đòn Hạ Tông Chính.
Ánh mắt lạnh lẽo kết thành băng, Hoàng Phủ Liệt dùng sức nắm lấy tay Hạ Tông Chính, trầm giọng nói: “Tôi tính toán gì là chuyện của tôi! Nhưng trái lại ông, nếu dám lộ nửa chữ trước mặt Hạ Dạ cùng Tiểu Ngộ, a, ông có dám đánh cuộc với tôi hay không, chỉ trong một đêm, tôi có thể khiến cho ông thân bại danh liệt?”
“Mày?!”
Hạ Tông Chính tức giận đến run người.
“Sao? Có dám cược hay không? Hạ Tông Chính, ông yêu nhất, là quyền thế, địa vị, danh dự, là chính ông! Không cần tiếp tục lấy con gái cùng cháu ngoại ông ra làm cái cớ!
Bước ra khỏi cửa này, nhớ rõ, kín miệng như bưng! Còn có, Hạ Dạ cùng Tiểu Ngộ hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ biết ông đơn phương nhằm vào tôi. Nếu…… sau này tôi nghe phong phanh gì, chúng bạn xa lánh là kết cục cuối cùng của ông!”
Nói xong, Hoàng Phủ Liệt khinh thường buông ông ra, cũng không thèm liếc mắt nhìn ông một cái thẳng lưng đi ra khỏi phòng làm việc.
Hạ Tông Chính tức giận dùng sức đánh vào cửa, cửa phòng làm bằng gỗ đặc phát ra thanh âm vang dội.
Trong phòng khách, hai mẹ con Hạ Dạ, Hoàng Phủ Ngộ lo lắng chờ đợi vừa thấy Hoàng Phủ Liệt đi ra, liền vội vàng nghênh đón.
“Sao rồi? cha em không gây khó khăn cho anh chứ?”
“Ba, ông ngoại không có đánh ba chứ?”
Hạ Húc Dương cũng kéo vợ chờ ở phòng khách, có thể thấy được vợ chồng bọn họ hai người đều rất quan tâm đến Hoàng Phủ Liệt.
Lúc Hoàng Phủ Liệt bị Hạ Tông Chính gọi vào phòng làm việc, bọn họ đã từ trong miệng Hạ dạ biết được toàn bộ sự thật. Hạ Húc Dương cũng rõ ràng một đoạn bá vương ngạnh thượng cung của Hạ Dạ với Hoàng Phủ Liệt.
Bởi vậy đối với Hạ Dạ trực tiếp nhảy qua 8 năm chờ đợi, chỉ nói đến chuyện sau khi gặp lại anh ta cũng không đưa ra bất kỳ dị nghị gì, chẳng qua thật không ngờ con nhóc chết Dạ Tử kia khẩu vị lớn như vậy, đối tượng cưỡng bức lại là Liệt đến ngay cả anh đều kiêng kị vài phần.
Hoàn toàn không biết gì về khúc mắc giữa Hạ Tông Chính cùng Hoàng Phủ Liệt, vợ chồng Hạ Húc Dương chỉ toàn tâm toàn ý hy vọng em gái thật vất vả mới tìm được hạnh phúc lúc này hôn nhân có thật lâu bền. Bây giờ bọn họ rất quan tâm Hạ Tông Chính có cái nhìn như thế nào với cọc hôn nhân này.
Dù sao, nếu Hạ Tông Chính vẫn không cho Hoàng Phủ Liệt sắc mặt hòa nhã, đối với Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ gạo đã nấu thành cơm mà nói, thật sự không phải là chuyện tốt!
Giống như lúc đầu mâu thuẫn kịch liệt với Hạ Tông Chính hoàn toàn chưa từng tồn tại.
Hoàng Phủ Liệt vẫn như bình thường, khuôn mặt nho nhãn tuấn tú cười nhẹ, chậm rãi đi về phía bọn họ, ánh mắt mỉm cười nhận sự quan tâm của vợ, con trai dịu dàng mở miệng.
“Ha ha. Không có việc gì.”
ấn Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống ghế sô pha dài, Hạ Dạ tựa vào cửa sổ, nửa tin nửa ngờ nhìn Hoàng Phủ Liệt, chưa từ bỏ ý định tra hỏi.
“Thật sự? cha em không nói cái gì cả? sao có thể chứ……”
“Có nói.”
“Nói gì?”
“Bảo anh cách em cùng Ngộ Nhi xa xa chút.”
Hoàng Phủ Liệt căn cứ vào sự thật mà nói, chỉ lượt bỏ nội dung đoạn nói chuyện mấu chốt kia.
“Cái gì? Cha thật sự nói vậy? Hơi quá đáng! Em đi tìm cha nói chuyện rõ ràng!”
Nói xong, vô cùng lo lắng chạy về phía phòng làm việc của Hạ Tông Chính.
“Mẹ, đợi con với, con cũng đi, con cũng đi.”
Hoàng Phủ Ngộ đi theo sau, hấp tấp đuổi theo.
Hoàng Phủ Liệt nửa tựa vào ghế sô pha, một chút cũng không có ý định lên tiếng ngăn cản lại.
“Cậu cố ý ?”
Bảo vợ Ninh Thiều Lê dẫn con tiểu Hạ Thủ về phòng trước, Hạ Húc Dương dùng ánh mắt giống như có thể nhìn thấu tất cả nhìn ban tốt mình đã chưa gặp gần 8 năm. “Đúng.”
Biểu cảm mỉm cười trên mặt vụt đi, Hoàng Phủ Liệt không có tránh né chống lại ánh mắt cực kỳ sắc bén của Hạ Húc Dương, cho rằng qua loa không qua được ánh mắt thấu suốt kinh người của Hạ Húc Dương, anh tóm lượt thẳng thắn thành khẩn trả lời.
“Mục đích?”
Giống nhau làm việc cực kỳ cậu trọng hiệu suất Hạ Húc Dương cũng không có vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề.
“Nếu mình nói, chuyện này, mình không muốn trả lời thì sao?”
Lười nhác dựa sát vào ghế sô pha, một tay đặt trên tay vịn sô pha, nhíu mày hỏi.
“Mình trực tiếp đi hỏi Dạ Tử.”
Không giống Hạ Chính Tông tức đến nổ phổi, đối mặt với Hoàng Phủ Liệt không phối hợp, Hạ Húc Dương chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn anh một cái, trên khuôn mặt anh tuấn thậm chí một chút biểu cảm cũng không có, xoay người đi về phía phòng làm việc.
“Đợi chút.”
Hoàng Phủ Liệt lên tiếng gọi lại Hạ Húc Dương vừa mới nhấc chân.
Đáng chết, cô ngốc kia cực kỳ quan tâm đến chuyện Hạ Tông Chính nhằm vào anh, nếu Húc Dương cũng chạy đến hỏi, cô ngốc kia chắc chắn sẽ truy ra chân tướng! vậy chuyện năm đó sẽ giấu giếm không được! đến lúc đó cho dù là Húc Dương, cũng sẽ không đứng về phía anh đi? Không được! lúc anh còn chưa chắn chắc vặn ngã được Hạ Tông Chính, chuyện lúc trước tuyệt đối không thể để Húc Dương, cô ngốc kia biết!
Giống như sớm dự đoán được Hoàng Phủ Liệt sẽ lên tiếng gọi mình lại, Hạ Húc Dương xoay người tốc độc cực nhanh, làm Hoàng Phủ Liệt nhíu mày.
Trừng mắt liếc nhìn bạn tốt, Hoàng Phủ Liệt tức giận nói, “Khó trách trên thương trường có người gọi cậu là kim hồ ly. Dùng loại sinh vật giảo hoạt này hình dung chú, thật là chuẩn xác.”
“cảm ơn.”
Trên khuôn mặt đẹp trai ngầu lòi lộ một nét cười nhẹ, Hạ Húc Dương rộng rãi tiếp nhận lời ‘khen’ của bạn tốt, ung dung ngồi vào chỗ bên cạnh Hoàng Phủ Liệt, chờ anh ‘cung khai’.
“Không, khách, khí!”
Vài chữ này Hoàng Phủ Liệt gần như từng chữ cắn răng từ trong miệng thốt ra.
Đối mặt với sắc mặt không hòa nhã của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Húc Dương tượng trưng vỗ vỗ vai anh, ra vẻ an ủi.
Loại hành vi đấm người một cái, lại giống như xem kịch vui xoa xoa miệng vết thương của đối phương, thật sự khiến người nổi giận.
Đối với chuyện này, Hoàng Phủ Liệt cực kỳ phóng khoáng thưởng cho anh ta một cái xem thường.
Hạ Húc Dương không hề đau khổ nhún nhún vai, miễn phí thưởng thức bộ mặt thật dưới lớp da nhã nhặn tuấn tú của bạn tốt, không quên thúc giục nói, “Nói đi. Mình còn đang chờ.”
Yên lặng khoảng 30 giây, Hoàng Phủ Liệt bỗng nhiên giương mắt nhìn Hạ Húc Dương, “Mình và cô ngốc kết hôn.”
Cô ngốc? Dạ Tử? Ừm…… xưng hô rất chính xác.
Chẳng qua…… hình như đây không phải là trọng điểm. chuyện kết hôn Dạ Tử đã một năm một mười nói với bọn họ.
“Cho nên? Cậu định nói, cậu chỉ vì Tiểu Ngộ mới kết hôn với Dạ Tử hả?”
Trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm, Hạ Húc Dương nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Liệt, rất có ý tứ nếu anh ta dám gật đầu, chắc chắn sẽ cho anh ta đẹp mặt.
“Nếu lúc trước người mang thai Tiểu Thủ không phải là Thiều Lê mà là cô gái khác, cậu cũng sẽ vì con mà kết hôn sao?”
Hoàng Phủ Liệt không đáp hỏi lại.
......
Hạ Húc Dương trầm ngâm, anh vốn sẽ không để cô gái khác ngoài Lê Nhi có khả năng mang thai con nối dòng của anh.
Nói cách khác, anh cưới Thiều Lê tuyệt đối không phải vì Tiểu Thủ.
Vậy......
“Mình cũng vậy.”
Hiểu được trầm ngâm của Hạ Húc Dương, Hoàng Phủ Liệt tiếp tục nói, “Mình không thể trả lời cho cậu, mình có yêu cô ngốc hay không. Nhưng, có một điều, mình sẽ không để cho bất cứ ai tổn thương cô ấy, bào gồm người thân thiết với cô ấy nhất, bởi vì mình sẽ không cho phép.”
“Ý cậu là, ba mình sẽ làm nó tổn thương.”
Hạ Hú Dương cau mày hỏi.
Anh không ngu ngốc, đối với chuyện Hoàng Phủ Liệt không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh, một cân người thân thiết nhất, liền đoán ra chuyện này có liên quan đến cha mình.
“Ha ha. Có lẽ, người làm tổn thương cô ấy là mình không chừng. cho nên mình không hy vọng chuyện như vậy xảy ra. Mình sẽ cố hết sức phòng ngừa. nếu có một ngày như vậy, mình hy vọng người ở bên cạnh cô ấy là mình.”
Nếu đổi là người bình thường, có thể sẽ bị một phen lý do thoái thác này của Hoàng Phủ Liệt khiến cho đầu óc choáng váng.
Nhưng Hạ Hú Dương nghe hiểu .
Cái gọi không cho người thân thiết nhất tổn thương Dạ Tử, hẳn là chỉ cha mình. Liệt còn nói, có lẽ người tổn thương Dạ Tử sẽ là anh, nói vậy, rất có thể anh ta sẽ gây bất lợi cho cha mình……
Hạ Húc Dương cúi đầu trầm tư, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra giữa ba mình cùng Liệt……
“cậu không thể......”
“Không thể.”
Nhĩ lực rất tốt Hoàng Phủ Liệt hình như nghe thấy tiếng Hạ Dạ, không đợi Hạ Húc Dương nói hết lời, thân hình cao lớn của Hoàng Phủ Liệt từ sô pha đứng lên.
Trước khi đứng dậy, anh cúi người nói nhỏ bên tai Hạ Húc Dương, “Chuyện này cần phải giữ bí mật. mình không hy vọng cô ấy nghĩ nhiều. còn nữa, cảm ơn cậu, Húc Dương.”
Hoàng Phủ Liệt biết Hạ Húc Dương muốn hỏi, không thể vì Dạ Tử cùng Tiểu Ngộ buông tha cho ba cậu ấy sao? Hoàng Phủ Liệt trả lời không thể.
Mà sở dĩ Hoàng Phủ Liệt nói cảm ơn Hạ Húc Dương, là vì cảm ơn cậu ấy đã tin tưởng anh. Cảm ơn bạn tốt không có hoài nghi, mục đích anh cưới Hạ Dạ, là vì trả thù Hạ Tông Chính.
“Không ly hôn, không ly hôn, không ly hôn, nói cái gì cũng không ly hôn. Đi thì đi!”
Hình như cha và con gái hai người đều thích đóng sập cửa, ‘Oành’ một tiếng phòng làm việc lại truyền đến âm thanh đá cửa, ngay sau đó Hạ Dạ liền túm Hoàng Phủ Ngộ như tên lửa vọt ra, kéo Hoàng Phủ Liệt trong phòng khách đi về phía cửa lớn.
Từ nhỏ đến lớn Hạ Dạ là yêu tinh chuyên gậy họa, gần như không ai trị được cô. Trước khi Hoàng Phủ Liệt chưa xuất hiện, trên thế giới người có thể trị được cô chỉ có Hạ Tông Chính luôn làm mặt lạnh với cô, cùng với Hạ Húc Dương tuy rằng thương cô, chiều cô, bảo vệ cô, nhưng lúc nghiệm khác cũng sẽ cởi quần đánh đòn cô.
Người bình thường trước mặt Hạ Tông Chính cũng không dám thở mạnh, lúc này đã vậy lại còn rống to kêu to từ trong phòng làm việc của ông đi ra.
Hạ Húc Dương níu lại em gái kích động, mày nhíu lại, “Sao thế?”
“Còn không phải do cha! Ông sống chết cũng không nên bảo em ly hôn với Liệt! em mới không ly hôn! Đoạn tuyệt quan hệ cha con thì đoạn tuyệt, dù sao trong mắt ông em vốn là dư thừa! Liệt, Tiểu Ngộ, chúng ta đi!”
Hốc mắt Hạ Dạ hơi ửng đỏ, túm lấy cánh tay Hoàng Phủ Liệt, lớn tiếng ồn ào muốn rời nhà trốn đi.
Cái gì?
Cha và con gái đoạn tuyệt hả?
Tình hình diễn ra như vậy, ánh mắt Hạ Húc Dương dừng lại trên người Hoàng Phủ Liệt, không phải không có trách cứ.
Giống như đang nói, đều là thẳng quỷ cậu làm chuyện tốt.
Khóe miệng nâng lên độ cong bất đắc dĩ, chuyện này, nghiệm khắc mà nói, cũng không thể trách anh a……
Anh mới bị ăn sạch sẽ, bị bắt buộc trúng thưởng, biến thành anh bây giờ cũng trong tình thế khó xử.
Ai...... Tóm lại là “lên nhầm thuyền cảnh sát” !
Nghĩ đi nghĩ lại, cục diện bây giờ vẫn phải thu dọn một chút.
“Tiểu Ngộ, con nói cho ba, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ông ngoại thật sự uy hiếp mẹ nói, nếu không ly hôn sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với mẹ sao?”
Trực tiếp bỏ lớn sang một bên, Hoàng Phủ Liệt ra tay từ nhỏ bên cạnh.
“dạ......”
Thằng nhóc đó ban đầu cúi đầu, rầu rĩ lên tiếng, sau đó lại ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn xinh đẹp đều bị thần sắc khổ sở thay thế.
“Ba, có thể không cần giữa ba cùng ông ngoại hai chọn một không? Ngộ nhi thích ông ngoại, cùng thích ba. Ngộ Nhi không muốn rời xa bất cứ người nào. Ngộ Nhi đợi 7 năm mới đợi được ba, Ngộ Nhi thật sự không muốn rời khỏi ba, nhưng ông ngoại luôn đối xử rất tốt với Ngộ Nhi, ô --- ba, ông ngoại, hai người Ngộ Nhi đều muốn. ô --- ba ---“
Hoàng Phủ Ngộ ôm lấy đùi ba khóc, một phen nước mũi một phen nước mắt, rất xót lòng.
Còn nhỏ quỷ lớn cậu tuyệt không thích khóc, luôn tự cho mình là nam tử hán, khóc nhè là hành vi cậu khinh bỉ nhất.
Nhưng người xưa nói, nam nhi không dễ rơi lệ.
Hơn nữa còn là bé trai Hoàng Phủ Ngộ.
Hoàng Phủ Liệt nhanh chóng ôm lấy con, quan lại phòng khách ngồi xuống ghế sô pha, ôm con ngồi lên đùi mình, an ủi. vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thằng bé khóc, lúc này anh cực kỳ đau lòng
“Ngoan, không khóc, không khóc. Ai…… Tiểu Ngộ yêu khóc như vậy, qua vài ngày nữa ba phải về doanh trại, sao yên tâm giao mẹ cho con đây?”
“Anh phải về doanh trại?”
Đi theo Hoàng Phủ Liệt trở lại phòng khách Hạ Dạ vẻ mặt khiếp sợ. lúc trước sao không nghe Liệt nói đến chuyện này?
Cầm lấy khăn tay Hạ Húc Dương đưa qua, Hoàng Phủ Liệt vừa lau nước mắt cho con vừa ngẩng đầu trả lời Hạ Dạ, “Ừ. Triều Hoài bị bắt, lúc này phản bội vô hạn. thế lực xã hội đem buôn lậu thuốc phiên lập tức như rắn mất đầu. quân khu điện báo, sợ vùng biên giới cột sống buôn lậu thuốc phiện xảy ra vấn đề. Muốn anh kết thúc kỳ nghỉ sớm, ha ha, vốn lần này trở về vì tham gia hôn lễ Diệc Dương, xem ra, chỉ có thể lần sau lại xin nghỉ phép.”
Tiểu tử kia cuống quít ngừng nước mắt, cánh tay mủm mỉm nắm chặt góc áo ba, không còn khóc nữa, “Vậy….. Vậy chuyện ba đáp ứng mang Ngộ Nhi đến quân khu thì sao?”
Đối với chuyện con trai thành thạo thu phóng nước mắt còn có chút nghi ngờ, cúi đầu nhìn vật nhỏ dính trong lòng mình, mày đẹp hơi nhíu lại, “Giả khóc?”
“Nào...... Nào có!”
Người ta cậu rõ ràng khóc thật sự hàng thật giá thật, tình chân ý thiết!
“Đã nói với con chiêu này đối với ba con không dùng được. lăn sang một bên cho bà. Để bà ra tay!”
Chen ngang túm lên Hoàng Phủ Ngộ đang ngồi trên gối Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ túm lấy áo Hoàng Phủ Liệt, trừng mắt lạnh nhìn, “Mới kết hôn chưa được 3 ngày, anh đã nói với bà anh phải về quân khu. Anh xem bà đây là cái gì hả? hơn nữa, anh đi rồi, phía ba em phải làm sao bây giờ? Nếu ông ấy còn sắp xếp người để em coi mắt thì sao?”
phía trước một câu là làm nền, phía sau một câu mới là trọng điểm.
Dù sao cô cũng ngây ngốc đợi anh 8 năm, bây giờ đã ngồi ổn vị trí phu nhân sĩ quan, anh quay về quân khu vẫn có thể xin phép ra ngoài thôi. Cô có thể chờ được! vấn đề là, nếu còn bị bắt không ngừng coi mắt, này…… này so với tăng ca bắt tội phạm giết người còn khổ hơn!
“Giấy chứng nhận kết hồn đều đặt ở chỗ em đúng không?”
Hoàn toàn không có không thoải mái vì bị người túm lấy cổ áo, Hoàng Phủ Liệt tính tình tốt mỉm cười hỏi.
“Ừ? Đúng vậy. để trong phòng em. Sao vậy?”
Hạ Dạ hồ nghi nhìn Hoàng Phủ Liệt, đang yên đang lành chắc đến sổ đỏ làm gì?
Chẳng lẽ......
“anh đổi ý ?!”
Hạ Dạ một chân ngồi lên đùi Hoàng Phủ Liệt.
“Dạ Tử, có chuyện gì từ từ nói”
Hạ Húc Dương vô lực xoa xoa huyệt thái dương ẩn ẩn đau.
Chuyện này sao lại thành ra thế này…… anh thật sự hoài nghi động cơ Liệt cưới Dạ Tử là gì! Anh này làm anh trai hiển nhiên biết em gái mình tốt, vấn đề là, Dạ Tử một chút hương vị phụ nữ cũng không có, Liệt thật sự có thể yêu nó sao?
Hạ Húc Dương cho rằng lần sau nhất thiết phải hỏi rõ Hạ Dạ chi tiết về chuyện cô và Hoàng Phủ Liệt ở chung.
“Ha ha. Không sao.”
Thuận thế kéo đùi Hạ Dạ qua, Hạ Dạ trọng tâm không vững, Hoàng Phủ Liệt thuận thế ôm cô ngồi lên đùi mình, cười gian nói, “Anh chỉ muốn, nếu ba em ép em đi coi mắt, em có thể trực tiếp đưa giấy chứng nhận kết hoonc ho người ta xem. Như vậy dù đối phương có ý với em, cũng không thể phạm tội trùng hôn đi? Về phần anh có đổi ý hay không, em có thể yên tâm. Hôn nhân không phải là trò đùa, lại nói, chống lại cấp trên không dễ ăn nói.”
“Có ý gì?”
Bọn họ kết hôn có liên quan gì đến cấp trên của Liệt?
“Quân hôn. Theo trình tự bình thường, trước sẽ điền vào đơn xin phép, sau lại giao cho cấp trên xét duyệt gì đó. Chờ xét duyệt xong cần một thời gian nhất định. Hôm hai người đi, hôm làm giấy chứng nhận kết hôn. Anh đoán chừng, chỉ có Liệt đi làm đơn xin phép kết hôn, đơn xin phép kết hôn, điều tra tình hình của đơn vị không phải quân đội, giấy kiểm tra sức khỏe, sổ hộ khẩu, chứng minh thư của mình trước đệ trình lên cấp trên phê duyệt, nhận được giấy giới thiệu của cấp trên cùng chứng minh thư đi đăng ký kết hôn.
Liệt tốn công tốn sức để nhanh chóng nhận được giấy giới thiệu, nếu hắn lại ở trong thời gian ngắn ngủn chưa đến một tuần liền yêu cầu ly hôn, em cho rằng cấp trên của hắn sẽ không có ý kiến? Huống chi hắn còn là thiếu tướng, nếu động cái kết hôn động cái ly hôn, sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt. ngốc!”
Hạ Húc Dương đi đến gõ mạnh một cái vào em gái chỉ lúc làm nhiệm vụ đầu óc mới vào trạng thái hoạt động.
Hạ Dạ ôm đầu, ánh mắt thật to lập tức tỏa sáng!
“Đúng rồi! sao em không nghĩ đến bộ đội kết hôn khác với người bình thường kết hôn chứ! Nghe nói quân hôn còn đặc biệt được pháp luật bảo vệ. Nếu sĩ quan ngoại tình, ở ngoài có bồ nhí. Chính là lối sống có vấn dề, lối sống có vấn đề ở trong bộ đội là chuyện rất quan trọng, cũng bị xuống chức giáng cấp, có phải không? Có phải không?”
Hạ Dạ hưng phấn nhảy khỏi đùi Hoàng Phủ Liệt, chỉ tay về phía anh hỏi.
“Đúng là như vậy.” Hoàng Phủ Liệt gật gật đầu, có chút bật cười nhìn vợ mới cưới thần thái sáng láng.
Bọn họ vừa mới kết hôn, vợ mới cưới của anh đã lo lắng đến chuyện linh tinh sau này ngoại tình, có thể qua ‘nhìn xa’ hay không đây?
“Hừ! lúc em không ở bên cạnh anh, nửa người dưới của anh nên giám sát chặt chẽ chút cho em. Nếu anh dám có bồ nhí, em sẽ tìm lãnh đạo của anh!”
Hạ Dạ hai tay chống nạnh, vô cùng thần kỳ nói.
......
“Mẹ, mẹ để ý một chút ở đây còn có một thiếu niên vị thành niên ngây thơ trong sáng, không cần nói vài lời nói nhi đồng không nên nghe được không?”
Ông cụ non Hoàng Phủ Ngộ dường như trơn tròn mắt, thật sự có chút chịu không được bà mẹ ‘khẩu vị nặng’ này của cậu.
“Đây có là cái gì! Nếu không có nửa người dưới của ba con, có thể thụ tinh trứng, nếu không có thụ tinh trứng, có thể có vật còn sống là con sao?”
......
“Ba nhìn mẹ kìa, nói thật dõng dạc! chỉ biết dạy hư con nhỏ.”
Hoàng Phủ Ngộ bò lại đùi Hoàng Phủ Liệt, hết sức làm nũng.
Khắc tinh của cục cưng ác ma là mẹ nữ cảnh sát nóng tính, thiên địch của mẹ nữ cảnh nóng tính là ba sĩ quan bụng dạ đen tối, đây là định luật sắt còn có tính định luật hơn cả định luật bảo toàn năng lượng!
“Vợ, sau này trước mặt con trẻ, nói chuyện phải để ý một chút.”
Giọng điệu nhẹ nhàng giống như nước sôi để nguội, nghe không ra một chút ý định răn dạy.
Mẹ nữ cảnh sát nào đó không có sợ hãi nhăn mặt với con, “Con giống con nít sao? Con nít biết cái gì gọi là chú ý nửa người dưới, biết cái gì gọi là thụ tinh trứng sao? Chính mình trưởng thành sớm, còn nói bà đây dạy hư mày! Hừ! hừ! hừ!”
“Dạ Tử, em lại cãi nhau với Tiểu Ngộ nữa hả! cẩn thận cứ tiếp tục như vậy, anh Hoàng Phủ sẽ sinh ra cảm giác tội lỗi giống như kết hôn với con gái, đến lúc đó em thê thảm……”
Ninh Thiều Lê một thân váy chít eo màu xanh biểm bưng dĩa trái cây ưu nhã chậm rãi đi đến.
“Tiểu Thủ đang ngủ?”
Hạ Húc Dương cầm lấy dĩa trái cây trong tay vợ yêu.
“Ừ. Thằng nhóc đó tối hôm qua còn chưa ngủ, buối sáng tinh thần còn tốt vậy. dỗ thật lâu nó mới chịu ngủ.”
Ninh Thiều Lê ách xì một cái, dỗ Tiểu Thủ lâu vậy, chính mình cũng có chút mệt nhọc.
“Mệt sao? Mệt sao không ở trong phòng ngủ cho khỏe?”
Hôn nhẹ lên mặt Ninh Thiều Lê, lúc này Hạ Húc Dương ấm áp giống như tên của anh ta.
“Ha ha, em muốn biết cuối cùng ba có chấp nhận hôn sự của Liệt với Dạ Tử hay không thôi!”
Ninh Thiều Lê nghịch ngợm nháy mắt mấy cái với hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Dạ Tử.
“Chị dâu cũng biết Liệt?”
Ánh mắt hồ nghi của Hạ Dạ dao động qua lại giữa hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Ninh Thiều Lê.
Từ xung hô thân thiết của Ninh Thiều Lê, Hạ Dạ nghe ra một tia không thích hợp.
Sao Liệt lại quen biết với chị dâu, nhưng chưa từng nghe Liệt đề cấp đến chuyện này.
“Đương nhiên, chị và Liệt trước đây đã quen biết. khi đó sở dĩ ba đồng ý cho Liệt bảo vệ Dương, cũng do chi đề nghị. Chỉ là chị không rõ, vì sao…… lúc đó ba đồng ý Liệt đến bảo vệ Dương, bây giờ lại cực lực phản đối hai người cùng một chỗ chứ? Chị nghĩ Liệt là loại người ba thích nhất chứ. Xuất sắc, vĩ đại, biết chịu trách nhiệm.”
Ninh Thiều Lê ngồi xuống ghê sô pha đối diện, vẻ mặt khó hiểu.
“Hả? Chị dâu trước đây đã quen biết với Liệt? Chuyện này sao không nghe hai người nói qua a? mau, mau nói với em, sao hai người lại quen biết nhau?”
“Ha ha. Kể ra rất dài, lần sau lại nói với em. Bây giờ em nên quan tâm là, phải làm rõ nguyên nhân vì sao ba em lại phản đối các em như vậy?”
“Đúng rồi! chị dâu không nhắc đến em còn quên mất chuyện này! Lúc trước rõ ràng ba còn nói ông tốn rất nhiều công sức mới mời được bộ đội đặc chủng Liệt đến bào vệ anh trai. Sau đó vì sao lại gây khó khăn cho Liệt chứ? Liệt, giữa anh và ba em……”
“Liệt, chừng nào thì cậu quay về doanh trại?”
Đặt tay lên vai vợ yêu, Hạ Húc Dương ngồi xuống cạnh Ninh Thiều Lê, đúng lúc chuyển để tài.
Hoàng Phủ Liệt gật đầu thoáng nhìn Hạ Húc Dương cảm kích, người sau hiểu ý cười nhẹ.
Thu tầm mắt lại, Hoàng Phủ Liệt nhìn Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Ngộ vểnh tai lên, nói với mọi người, “Sáng sớm ngày kia lên máy bay.”
Lúc này, cửa phòng làm việc lén lút đóng lại.
Khóa cửa phòng làm việc lại, Hạ Tông Chính cầm di động riêng ra bấm một dãy số.
Đỗ chuông vài tiếng, điện thoại rất nhanh được kết nối.
“Cố Mẫn Phó.”
Không nhiều từ dư thừa, đối phương hiển nhiên là người không thích nói nhiều.
“Là tôi, Hạ Tông Chính. Tôi biết lúc trước cậu luôn tìm người gấy rắc rối cho Hắc Diệu Đường, gây ra chuyện nổ bom cùng phá hoại liên tiếp, vì muốn cảnh sát cùng xã hội đen nghi ngờ nhau vô căn cứ, muốn mượn cảnh sát loại bỏ Hắc Diệu Đường. Hơn nữa còn giá họa cho Triều Hoài, đạt được mục đích báo thù cho vợ cậu.”
“Ông muốn uy hiếp tôi?”
Giọng nói của Cố Mẫn Phó vốn không có chút độ ấm đột nhiên lại lạnh mấy độ.
Hạ Tông Chính nhíu chặt mày.
Bọn trẻ bây giờ làm sao vậy!
Một đứa so với một đứa càng khí thế bức người!
“A, cậu cho rằng tôi có thể uy hiếp cậu cái gì? Đòi tiền? con ta không có bản lĩnh gì khác, chỉ biết kiếm tiền. nhà họ Hạ chúng ta không thiếu chính là tiền. muốn quyền? trong cục cảnh sát ta tự nhận có thể một tay che trời. muốn thế? Ha ha, tôi nghĩ cho dù Cố thị các cậu cũng phải kiêng kị cảnh sát chúng ta mấy phàn đi?”
Hạ Tông Chính nói một đống lớn mục đích như vậy, thật ra chỉ có một ý. Ý là, Cố thị các cậu cho dù phú khả địch quốc. Hạ Tông Chính ông cũng không để vào mắt. bởi vì ông cũng có đứa con trai Hạ Húc Dương xuất sắc như vậy, Hạ Húc Dương một tay sáng tạo đế quốc kinh hoanh, đủ đối đầu với Cố thị.
Giọng điệu hơi nói móc kiêu ngạo làm người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại hơi nhíu mày, thật sự là ông già không ai ưa!
“Nói mục đích .”
Cho dù nhược điểm ở trong tay đối phương, hình tượng của anh chàng đẹp ngầu Cố gia vẫn lạnh lùng, không có một chút y định vẫy đuôi chó.
Trước khi nói mục đích tung mồi, đây là tác phong trước sau như một của Hạ Tông Chính.
“Đối với chuyện cậu làm, tôi có thể mở một mắt nhắm một mắt, xem như không biết. hơn nữa bây giờ Triều Hoài đã chết, thực lực của hắn phân tán. Chuyện trước đây câu làm, tôi hoàn toàn có thể đẩy tất cả lên người hắn. cứ vậy cậu có thể phủi sạch không còn một mảnh, tiếp tục làm tổng giám đốc Cố thị của cậu. không chỉ như vậy, tôi còn điều tra qua, những năm gần đây, cậu luôn tìm tung tích của em trai vợ cậu. bây giờ, chỉ cần cậu đáp ứng với tôi một chuyện. tôi chẳng nwhnxg có thể giúp cậu che đậy, còn có thể vận dụng thế lực hai phái hắc bạch giúp cậu tìm tung tích em trai vợ cậu!”
Đầu kia điện thoại thoáng trầm ngâm.
Tay Hạ Tông Chính nắm điện thoại hơi run, ông nắm chắc, lúc này đàm phán nhất định sẽ thành công!
Quả nhiêu, trầm ngâm một lát Cố Mẫn Phó hỏi ra đáp án đáy lòng muốn biết nhất.
“Ông thật sự chắc chắn tra được tung tích của Tiểu Ninh?”
“Đương nhiên! Chuyện này thành, tôi sẽ nói cho cậu tung tích của nó.”
“Điều kiện?”
Cố Mẫn Phó không phải ngu ngốc. Đương nhiên hắn biết thiên hạ không có bữa trưa miễn phí.
“Điều kiện chỉ có một! tìm một cô gái, tìm một cô gái Hoàng Phủ Liệt chắc chắn sẽ yêu câu dẫn hắn! Không từ bất cứ thủ đoạn gì, cũng phải khiến cho hắn rời khỏi con gái cùng cháu ngoại tôi!”
“Được.”
Chỉ nói xong một chữ này, Cố Mẫn Phó liền đơn phương cắt đứt điện thoại.
Trên bộ mặt không cảm xúc lộ ra tươi cười tà ác, ha ha, giẫm nát giày sắt tìm không thấy, đến khi tìm được lại chẳng tốn chút công. Chính là dùng dung chuyện tốt tự đưa đến cửa này đi?
Hạ Tông Chính ơi Hạ Tông Chính, ông điều tra rõ ràng lai lịch của tôi, ha ha, chỉ có bỏ sót chuyện tốt 8 năm trước con gái của ông làm. Ông cho rằng trong tay ông nắm được nhược điểm của tôi, tôi sẽ là đối tượng lợi dụng lý tưởng nhất sao?
Ông đã muốn tôi không từ thủ đoạn cũng khiến cô ta yêu tôi, vậy, tôi nhất định sẽ dốc hết sức ứng phó!
Sáng sớm, ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ còn rất chói mắt.
Cố Mẫn Phó rót một ly rượu vang cho mình, thong thả đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn hàng cột công trình kiến trúc đồ sộ ngoài cửa, hắn đã không thể chờ nổi muốn thấy Hạ Dạ đau lòng muốn chết cùng biểu tình tức giận đau đớn của Hoàng Phủ Liệt!
Lập tức bóp chặt cái ly trong tay, ly thủy tinh chịu lực vỡ tan, máu tươi nháy mắt chảy ra uốn lượn theo ngón tay xuống. cảm giác đau đớn từ trong lòng bàn tay ồ ạt truyền đến, khóe miệng Cố Mẫn Phó nhếch lên độ cong khát máu, Vân Hề, toàn bộ những người có phần trong vụ giết hại em, một người anh cũng sẽ không bỏ qua cho!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét