Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Ba Ba Quân Nhân - Chương 77

Chương 77: Đêm thất tịch đặc biệt

Ước chừng cách ngày Hoàng Phủ Liệt quay về không còn vài ngày, phu nhân Hoàng Phủ vẫn không tìm được cách trốn thoát khỏi phương thức giám thị nghiêm mật của ông Hạ, thành công cùng chồng yêu ‘ân ái’.

Khiến cô buồn bực nhất là, hình như Hoàng Phủ Liệt cũng không có dấu hiện đến tìm cô.

Trăng sáng sao thưa.

Đèn đường hai bên cùng biển quảng cáo tùy tiện có thể thấy được thắp sáng cả thành phố A.


Tạm biệt đồng nghiệp, làm việc cả ngày Hạ Dạ đấm đấm bả vai, buồn bã ỉu xìu đi ra khỏi cục cảnh sát, nhìn vào túi xách lấy chìa khóa xe, đi về phía bãi đỗ xe.

Sau khi thăng chức, công việc của cô càng ngày càng nhiều, thật sự buồn bực. bên ngoài đèn đuốc huy hoàng, Hạ Dạ lấy ra di động từ trong túi nhìn một chút, thật sự đã hơn 10 giờ!

Cô thật sự hoài nghi có phải cha mình âm thầm ra tay, lấy việc công làm việc tư thêm việc cho cô. Để cô không có thời gian hẹn hò với Liệt.

Thật sự quá đáng! Cũng không nghĩ lại tuần sau Liệt sẽ quay về bộ đội, thời gian ở chung của bọn họ vốn không bao nhiêu a!

Ô  ̄ ̄ ̄

Cô và Liệt rõ ràng đã là vợ chồng, nhưng trừ đêm đầu tiên kết hôn bọn họ ở cùng nhau ra, sau đó vì đủ thứ chuyện, cũng chưa có cách nào ở chung một chỗ, ô ---

Cô là người mới đám cưới đã bị đày vào lãnh cung, a, phi, phi, phi, cái gì đày vào lãnh cung, điềm xấu! phải là một mình trông phòng mới đúng!

Hạ Dạ! không cho phép mày nghĩ ngợi linh tinh!

Gõ đầu mình một cái, Hạ Dạ cúi đầu buồn bực đi đường.

“Đô - đô - đô -”

Phía trước truyền đến tiếng còi ô tô, Hạ Dạ nghiêng người, để cho đối phương đi trước, tiếp tục vùi đầu khổ nghĩ, phải làm thế nào mới vượt qua được giám thị nghiệm mật của cha, thần không biết quỷ không hay đi gặp chồng mới cười của mình một lát.

Ngày đó ồn ào muốn rời nhà trốn đi, bị anh trai mắng đến thối đầu. hại cô không dám thu thập hành lý chạy lấy người, bằng không chắc chắn sẽ lọt vào đuổi giết đến chân trời góc biển của anh trai.

Ách --- có một anh trai quá sức xuất sắc đôi khi cũng không phải là một chuyện hạnh phúc!

“Cô ngốc, anh ấn chuông em không có nghe thấy sao?”

Giọng nói quen thuộc từ trên đỉnh đầu truyền đến, Hạ Dạ kinh ngạc ngước mặt lên, dưới ánh đèn vàng, Hoàng Phủ Liệt một thân trang phục hằng ngày nửa dựa vào thân cây, khuôn mặt tuấn tú có chút bất đắc dĩ.

“Liệt? Sao anh lại ở đây? Anh đặc biệt đến đón em tan tâm?”

Hạ Dạ giương mắt to, vui vẻ hỏi.

“Lên xe nói sau!”

Cằm khẽ nâng, Hoàng Phủ Liệt chỉ vào chiếc xe ở bên phía trước.

Chạy chậm theo bước chân của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ vui vẻ ngồi vào trong xe, vừa thắt dây an toàn vừa phấn khích hỏi: “Anh còn chưa trả lời em a! không phải anh đặc biệt đến đón em tan tầm chứ?”

“Ừm ừ, em là vợ anh, chồng đến đón vợ tan tâm, có gì không đúng sao?”

Hoàng Phủ Liệt cài dây an toàn xong, khởi động máy, một tay cầm tay lái, lãi xe.

“Oa! Liệt! anh thật săn sóc! Em rất cảm động! em yêu anh nhất! A!”

Cực vui vẻ, hai tay Hạ Dạ vòng qua cổ Hoàng Phủ Liệt, mạnh mẽ in một cái môi thơm lên khuôn mặt tuấn tú của anh.

Thật sự là cô ngốc nhiệt tình! Bây giờ anh còn đang lái xe! Cô cứ chồm sang đây như vậy, cũng không sợ gây ra tai nạn!

“Ngồi yên!”

Hoàng Phủ Liệt trừng mắt lườm Hạ Dạ một cái, cảnh cáo cô không được tiếp tục lộn xộn.

Nhưng, khóe miệng lặng lẽ cong lên, lại tiết lộ đáy lòng anh không có thờ ơ với nụ hôn vừa rồi của Hạ Dạ như anh biểu hiện ra ngoài.

Cúi đầu xuống Hạ Dạ không có thấy.

Giống như đầu bị người hắc một chậu nước lạnh, Hạ Dạ tràn đầy nhiệt tình lọt vào đối xử gần như lạnh lùng của Hoàng Phủ Liệt, cô ‘a’ tiếng, xấu hổ ngồi lại chỗ cũ.

Cô có chút bị đả kích, hai tay quy củ đặt trên đầu gối, quay đầu nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, không thèm nói nữa.

Không có âm thanh huyên náo của Hạ Dạ, trong xe chỉ có hai người có vẻ đặc biệt yên lặng.

Hoàng Phủ Liệt quay cửa xe xuống, hơi buông lỏng chân ga, để cho xe chạy chậm trên đường. gió đêm nhẹ nhẹ, gợi lên tóc dài Hạ Dạ đón gió phiên diêu, có từng trận từng trận mùit thơm chui vào chóp mũi.

Hoàng Phủ Liệt lái xe phân tâm quay đầu nhìn sườn mặt yên tĩnh của Hạ Dạ, định mở miệng nói gì đó, cuối cùng cũng không nói gì cả.

Đã quen cô ngốc chủ động, tiếng huyên náo của cô ngốc, nhiệt tình của cô ngốc, giờ cô lập tức nhã nhặn như tiểu thư khuê các, anh ngược lại không biết làm thế nào để đánh vỡ yên lặng khiến người ta lúng túng này.

Hoàng Phủ Liệt không khỏi cười khổ. Không nghĩ đến chính mình cũng có lúc không biết nói từ đâu. Nếu bộ dạng lúng túng muốn nói lại thôi của mình bây giờ bị Diệc Dương, Thiểu Du hoặc Joshua, Vân Uyên thấy nhất định sẽ chê cười anh đi?

Xe chậm rãi di chuyển trong dòng xe cộ, cảnh vật lưu chuyển dọc theo đường đi, trong lúc đó, bọn họ ai cũng không mở miệng nói ra một câu.

Nhưng, lúc xe chạy qua công viên Giang Tân thành phố A, Hạ Dạ phát ngốc nhìn ra ngoài xe rốt cuộc quay đầu, cắn môi dưới hỏi, “Chúng ta đang định đi đâu đây?”

Cô nhớ rõ công viên này, chính tại công viên này, công cùng Đào Tử hoạch định kế hoạch ‘bá vương ngạnh thượng cung’, cũng chính tại công viên này cô cố lấy dũng khí một đường theo dõi Liệt đến quán bar gần đó……

“Mê tình.”

Hoàng Phủ Liệt nói ra đích đến chuyến đi này.

“Mê tình?!”

Hạ Dạ kêu lên sợ hãi.

“Sao? Em từng đến đó?”

“Không…… không có. Làm sao có thể chứ, ha ha…… ha ha…… em trái lại là vợ tốt điển hình, cô gái tốt truyền thống. ở nhà giúp chồng dạy con, tuyệt đối không la cà quán đêm! Em chỉ nghe qua, nghe qua thôi.”

Hạ Dạ sứt sẹo giải thích, chỉ sợ người đàn ông bên cạnh quá mức thông minh sẽ đoán ra minh liên quan đến cô gái ở quán bar câu dẫn anh 8 năm trước.

“À  ̄ ̄ ̄

Hoàng Phủ Liệt cố ý kéo âm thanh dài thật dài, chỉ là không có mổ xẻ lời nói, sợ cô gái sĩ diện nào đó sẽ thẹn quá hóa giận, dây dưa không bỏ.

Nhưng nghe vào trong tai Hạ Dạ có tật giật mình, vẫn cảm thấy mặt mũi có chút không chịu được, đỏ ứng nổi lên hai má phấn nộn, lớn tiếng hét lên, “Giọng điệu của anh là ý gì! Anh không tin em?! Chuyên gia nói, tin tưởng là điều kiên cơ bản, điều kiện hàng đầu, điều kiện đủ của hôn nhân! Cho nên anh phải tin tưởng em vô điều kiện!”

Khi đuối lý luôn không tự giác tăng cao âm lượng, khi nói chuyện thích hoa chân múa tay, lúc tức giận hai gò má sẽ đỏ lên, giống như mây tía lúc hoàng hôn, chỉ cần liếc mắt một cái, có thể cầm tù dừng lại ánh mắt người khác, người ấm áp trái tim là bộ phận mềm mại nhất.

“Két --”

Hoàng Phủ Liệt đạp mạnh phanh, ô tô phát ra tiếng ma sát chói tai, Hoàng Phủ Liệt xoay tay lái, vững vàng đỗ xe ở ven đường.

“Anh làm gì vậy, cho dù kháng nghị, cũng không cần lái xe…… Ứm ---“

Hai tròng mắt Hạ Dạ trợn tròn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông lập tức phóng to trước mặt mình, đôi môi mỏng của anh đặt trên hai bờ mềm mại của mình.

“Nhắm mắt.”

Người đàn ông trầm giọng ra lệnh.

“Không đâu, vì sao em phải……”

Anh chọc cô không vui, cô mới không thèm nghe anh đâu!

Hạ Dạ lắc đầu, mở miệng nói chuyện, nhưng, không đợi cô nói hết lời, cô hơi nhếch môi liền cho anh cơ hội đi vào.

Đầu lưỡi của cô nháy mắt bị sự khéo léo của anh chiếm cứ, lời nói tiếp theo tất nhiên nuốt hết trong khoang miệng giao hòa với nhau.

Đầu tiên anh khẽ hôn môi cô, thừa lúc cô kinh ngạc, miệng mở ra hết sức, ôn nhu lại không mất bá đạo công thành đoạt đất. Con rắn linh hoạt khéo léo của anh xâm nhập vào khoang miệng cô, hấp thu ngọt ngào trong miệng cô. Cơ thể mềm mại của Hạ Dạ không tự chủ được đặt lên cổ anh, nhắm mắt lại, cũng nhiệt tình đáp lại.

Đợi hai người đều thở hồng hộc, Hoàng Phủ Liệt mới thỏa mãn chấm dứt nụ hôn này.

Con ngươi sâu lắng đen như mực nhìn chằm chằm cô, khóe miệng mỉm cười hói. “Dùng cách này khắc chế tiếng huyên náo của em, quả nhiên rất hiện nghiệm!”

“Anh!”

Hạ Dạ thở phì phì xoay mặt đi!

Cái gì chứ! Cô còn tưởng rằng anh thích cô mới hôn cô a! thì ra là ngại cô quá ầm ỹ!

Ngón trỏ nhẹ nâng cằm nhọn của Hạ Dạ, bắt buộc cô đối mặt với anh, Hoàng Phủ Liệt tiến vào trong con ngươi Hạ Dạ, bộc phát nói, “vẫn là bộ dáng này thích hợp với em nhất!”

Tinh thần hoạt bác, tràn ngập sức sống, giống như vĩnh viễn đề không dùng hết tinh lực. anh thích cô như vậy.

“Có ý gì!”

Hạ Dạ bất mãn bỉu môi, cái gì gọi là dạng này thích hợp với cô nhất? giống như châm giống như biếm.

“Ý ở mặt chữ.”

Anh cưng chiều mà hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô, con ngươi u tối của Hoàng Phủ Liệt nhiễm lên ánh sáng lửa tình, ngả ngớn nói, “Nếu em lại bĩu môi, anh sẽ nghĩ em đang quyến rũ anh, anh lại không ngại một lần nữa. chẳng qua nếu lại một lần nữa, anh không dám chắc tiếp theo anh sẽ dừng lại đúng lúc. Em có biết, đàn ông ở mặt này luôn không có năng lực tự kiềm chế.”

Khiêu khích trắng trợn tràn ngập màu hường, mặt Hạ Dạ ‘vù’ một cái lập tức đỏ lên.

“Anh, anh lại không đứng đắn !”

Hờn dỗi liếc nhìn Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ sợ đến mức ngona ngoãn ngồi yên, ở bên đường trình diễn ‘xe chấn’, trong lòng cô vẫn có áp lực.

“Ha ha ha ha!”

Hoàng Phủ Liệt lại nổ máy, xe việt dã cùng tiếng cường sang sảng của người đàn ông một đường lái xa công viên bên sông.

“Không được cười! Hoàng Phủ Liệt, em lệnh cho anh không được cười! nghe thấy không! Có gì buồn cười chứ!”

Mãi đến khi xe đã lái đi thật xa, một người dẫn chó đi dạo trong công viên càn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng tức hổn hển của cô gái nào đó cùng với tiếng cười tràn ngập từ tính của người đàn ông

Từ khi loài người phát minh ra bóng đèn, ở một vài nơi ban đêm đồng nghĩa với ban ngày, không có giới hạn quá mức rõ ràng.

Lúc Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ đến quán bar ‘Mê Tình’, sắp 12 giờ. Này đối với một bộ phận nhỏ người dân thành phố, ban ngày thật sự mới vừa bắt đầu.

Hoàng Phủ Liệt đẩy cửa quán bar ‘Mê Tình’ u tối, nắm tay Hạ Dạ đi vào.
“Cho tôi một ly ‘Vịnh ngâm’.”

Ngồi xuống quầy bar của quán bar, Hoàng Phủ Liệt kêu một ly cocktail nồng độ cồn không cao, quay đầu hỏi Hạ Dạ, “Em muốn uống cái gì?”

“Ừm......”

Hạ Dạ nghiêng đầu suy nghĩ một lát, ngước mắt nói,“Nước lọc đi.”

Đến quán bar kêu nước lọc?

Nhận được ánh mắt giễu cợt của bartender, Hạ Dạ đỏ mặt giải thích, “Em không biết uống rượu, uống một ly liền say.”

Bartender cười cười, cũng không nói gì, xoay người chuyên chú pha chế ly rượu cocktail Hoàng Phủ Liệt muốn.


Chẳng bao lâu, bartender liền bưng ‘Vịnh Ngâm’ đã pha chế xong cùng nước lọc Hạ Dạ muốn đến trước mặt bọn họ.

Hạ Dạ cầm cốc nước lọc, nhìn quanh bốn phía, phóng mắt nhìn lại, nơi nơi đều là nam nữ người dựa người, nhảy múa điên cuồng theo tiếng nhạc rock.

Giống hình ảnh xưa cũ dường nào a ---

8 năm trước hình như cô cũng dụ dỗ Liệt ở chính chỗ này a……

Hạ Dạ giương mắt lén lút nhìn trộm Hoàng Phủ Liệt, đoán đêm nay anh mang cô đến đây có ý gì.

Chẳng lẽ Liệt phát hiện cô gái đáng giận 8 năm trước dụ dỗ anh chính là cô? A…… không thể nào a? cô không có lộ ra dấu vết gì thì phải a?

Tổ hợp tuấn nam mỹ nữ, cho dù đi đến đâu, đều có thể dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của người bên ngoài, trong quán bar, rất dễ dàng trở thành mục tiêu người khác đến gần, cho dù bọn họ lại gần để kết bạn.

Đối với người đến quán đêm mà nói, trừ khi bọn họ thân mật ngồi chung với nhau, nếu không liên coi là nam nữ độc thân đến tìm vui.

Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ phân biệt ngồi vào hai cái ghê chân cao, tay chân hai người cũng không có tiếp túc quá mức thân mật.

Vì thế ngay lúc Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ ngồi xuống không đến 5 phút, bê ngoài xuất chúng của hai người liền hấp daaxn không ít cả nam lẫn nữ tiến đến gần, muốn mời bọn họ ra sàn nhảy, đều bị hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ từ chối.

Bình thường người bị từ chối đều rất thức thời rời đi, nhưng chung quy luôn có người cực cá biệt, giống như cho đến bây giờ cũng không biết hai chữ thức thời này viết thế nào.

“Cô gái xinh đẹp, có hứng thú nhảy với anh trai một điệu không?”

Một người đàn ông nói chuyện mang theo chút mùi rượu một tay khoát lên vai Hạ Dạ, giọng điệu ngả ngớn.

Ngại vì đang ở nơi công cộng, Hạ Dạ không có nổi bão ngay lập tức, cô chỉ lạnh mặt, máy móc nói, “Không cần, mời anh buông tay ra!”

“A! Tiểu mỹ nhân tính tình còn rất lớn! ha ha! Anh trai thích! Anh biết, phụ nữ thôi! Thích nhất nghĩ một đằng nói một nẻo, thằng mặt búng ra sữa này không thể thỏa mãn em đúng không? Nào, đi với anh trai, anh trai cam đoan……”

Người đàn ông uống rượu thấy bộ dáng nhãn nhặn tuấn tú của Hoàng Phủ Liệt bên cạnh Hạ Dạ, lường trước đối phương nhất định là tên ẻo lã, lá gan cũng theo đó lớn lên, mắt thấy sẽ tập kích ngực Hạ Dạ.

“Cam đoan cái gì? Hả?”

Một tay Hoàng Phủ Liệt nắm chặt cổ tay người đàn ông khoác lên vai Hạ Dạ, xoay cổ tay, giọng điệu lạnh lẽo.

Người đàn ông đau đến kêu oang oang, “A! đau đau đau! Cái thằng công tử bột chết tiệt này, mau thả tao ra! Mày có biết tao là ai không?”

Lý do trốn tranh không có sáng tạo! hơn một nữa phà phô trương thanh thế! Cô sợ mới lạ!

“Tao mặc kệ mày là ai! Mau cút cho bà!”

Hạ Dạ ở trước mặt tên đó làm động tác cắt cổ tràn đầy sức lực, sợ đến mức tròng mắt đối phương đều lòi ra, không có tiền đồ nói: “Tôi cút, tôi cút, tôi cút ---“

Hoàng Phủ Liệt khinh thường buông hắn ra, lúc này người đàn ông kia mới biết mình chọc phải người có võ, chạy nhanh cút khỏi tầm mắt bọn họ.

Có ngốc hơn nữa cũng đã nhìn ra, Hoàng Phủ Liệt tuyệt đối không văn nhã như bề ngoài, Hạ Dạ cũng không giống thoạt nhìn đáng yêu dễ lừa, tiếp theo, không ai dám chống lại đến gần.

Bartender dượng thẳng ngón trỏ với bọn họ, Hoàng Phủ Liệt nâng chén rượu đáp lại.

Nhạc sàn DJ chơi lại thay đổi một khúc, vốn nhạc Rock dữ dội từ từ bị một khúc nhạc Âu Mỹ trữ tình thay thế.

Hoàng Phủ Liệt thả ly rượu trong tay ra, nắm lấy tay Hạ Dạ, “Có muốn nhảy một khúc không?”

“Nhảy? em không biết, a!”

Hoàng Phủ Liệt cưỡng ép lôi kéo Hạ Dạ tiến vào sàn nhảy, Hạ Dạ kinh hô ra tiếng

“Giao cho anh là được rồi, nghe?”

Tay phải ôm lấy eo Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt cúi người sát vào bên tai cô, giọng điệu say lòng người.

Hạ Dạ không tự chủ được gượng gạo gật gật đầu, ngước mặt nhắc lần nữa, “Được…… Được rồi! nhưng em nói trước khỏi mất lòng, em thật sự một chút cũng không biết a!”

“Ha ha. Đi theo anh được rồi.”

Một tay đặt lên eo cô, một tay đặt lên vai cô, Hoàng Phủ Liệt chỉ dẫn Hạ Dạ đặt tay lên lưng anh, ôm cô, từ từ xoay người, nhảy chậm.

Hoàng Phủ Liệt là một thầy giáo tốt lắm. ít nhất, là một thầy dạy nhảy rất tốt. dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của anh, Hạ Dạ hoàn toàn không có căn bản vũ đại trừ bỏ lúc mới bắt đầu sẽ nhảy sai bước, lỡ chân dẫm lên hai chân anh ra, gần như lúc bắt đầu khúc nhạc tiếp theo, Hạ Dạ đã hoàn toàn có thể theo được bước nhảy của anh.

Ngọn đèn mập mờ như vậy, quanh mình đều là người nhảy chậm, một đôi khác còn ôm hôn nhau nhiệt tình.

Người mới học Hạ Dạ không an phận bắt đầu nhìn chung quang, tò mò quan sát ‘cảnh hôn’ của người khác, muốn học tập kinh nghiệm từ đó, không cam lòng mỗi lần đều chỉ cô bị Liệt hôn đến thần hồn điên đảo, mà Liệt lại có thể kiềm chế bình thường.

Không ai lúc hôn môi thích bị người khác nhìn chằm chằm, nam nữ ôm hôn cảm giác được tầm mắt chăm chú nhìn bọn họ, người đàn ông trong đó quay sang trừng mắt nhìn Hạ Dạ, ôm lấy bạn gái chuyển qua sân nhảy bên kia.

“A  ̄ ̄ ̄ thật keo kiệt!”

Xem cũng không cho người ta xem!

“Cô gái, em có thể chuyên tâm một chút sao?”

Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ xoay mặt Hạ Dạ qua.

“Được thôi  ̄ ̄ ̄

Cô chỉ tò mò vì sao cô gái kia có thể hôn người đàn ông kia đến lửa dục đốt người mà thôi mà!

Hạ Dạ dựa vào ngực Hoàng Phủ Liệt, có chút tức giận nghĩ.

Không giống cô, mỗi lần Liệt cùng cô hôn xong, vẻ mặt đều thản nhiên, một chút cũng không có bị kích thích.

Ai…… Làm phụ nữ thất bại nhất cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Không quen cô yên lặng , Hoàng Phủ Liệt phá vỡ trầm lặng.

Âm nhạc nhẹ nhàng còn đang tiếp tục, Hạ Dạ khẽ dựa vào trong ngực Hoàng Phủ Liệt, “không có gì” chung quy không thể nói em nghĩ phải làm sao mới có thể khiến lửa dục đốt người đi?

“Hả?”

Anh nâng cằm cô lên, rõ ràng không vừa lòng với đáp án qua loa có lệ của cô.

“Có phải em hỏi cái gì anh đều trả lời không?”

Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh.

Anh nhíu mày, “Cứ hỏi đừng ngại.”

“Được, em muốn biết vì sao hôm nay anh lại muốn đến chỗ này, còn mang em đến nữa?”

Đây chính là chuyện quấy nhiễu cô cả một đường.

“Ha ha. Đã lâu không có đến, định đến xem.”

“Hả? vì sao? Chẳng lẽ anh có ký ức rất đặc biệt với nơi này?”

Hạ Dạ tiếp tục hỏi.

“Ha ha. Cứ cho là vậy đi.”

“Là chuyện gì xảy ra vậy? nói với em đi?”

Cơ thể mềm mại dán sát vào Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ tò mò tiến sát đến mặt anh.

Hoàng Phủ Liệt giữ chặt tay, khiến hai người không còn khoảng cách, con ngươi đen láy nhìn chằn chằm khóa chặt ánh mắt Hạ Dạ, dùng giọng điệu mê người nói, “Bởi vì một người.”

“Bởi vì một người?”

“Ừm ừ. 8 năm trước anh gặp một người trong này. Một cô gái đẹp không gì tả được, anh cùng cô ấy từng có một đoạn tình, đến nay anh vẫn nhớ mãi không quên cô ấy. sau này anh đi tìm khắp nơi trên thế giới, cũng không có gặp lại cô ấy. cho nên lần này anh muốn trở lại chốn cũ, nghĩ có lẽ có thể từ đây thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng. nhưng đáng tiếc là, hình như có lẽ cô ấy đã không đến quán bar này nữa. ít nhất, hôm nay ở đây, anh không thấy có người nào tương tự cô ấy.”

Cố ý trêu cợt cô, Hoàng Phủ Liệt nửa thật nửa giả thêm thắt lại sự việc lúc đó, trả đũa chuyện cô năm đó giả vờ làm phụ nữ ăn chơi, bá vương ngạnh thượng cung anh.

Một thù trả một thù, 8 năm trước cô đùa giỡn anh, lúc này đổi lại anh trêu cợt cô một lần. nếu cô đủ thông minh, anh ám chỉ rõ ràng như vậy, cô hẳn nghe ra được, cô gái trong lời nói của anh là ai.

Đôi mắt như hồ sâu nhìn cô, Hoàng Phủ Liệt ý xấu chờ đợi phản ứng của cô.

Ai ngờ, Hạ Dạ thật sự chậm chạp đến cái gì cũng không nghe ra.

“Anh…… Anh…… Anh lại ở trước mặt em,  nói…… nói anh muốn tìm tình nhân cũ? Còn…… còn mang theo em? Anh…… anh hơi quá đáng rồi đó!”

Hạ Dạ tức giận dùng sức đẩy anh ra.

Âm nhạc đột nhiên dừng, Hạ Dạ lớn tiếng răn dạy vang vọng cả sàn nhảy. anh mắt toàn quán bar đều nhìn sang đây, Hạ dạ thẹn quá hóa giận đạp mạnh vào chân Hoàng Phủ Liệt, xoay người bỏ chạy.

Trứng thối! ghê tởm! tồi tệ! cô sẽ ly hôn với anh!

Cũng may Hạ Dạ không có quen mang giày cao gót, chẳng qua bị giày vải đạp lên một cái cũng không đến mức không chịu được.

Hoàng Phủ Liệt cười khổ. Cô ngốc này! Cũng không thèm nghe người ta nói hết câu.

“Buông!”

Cửa quán bar, Hạ Dạ hất tay Hoàng Phủ Liệt đuổi theo ra, Hoàng Phủ Liệt tất nhiên không thả.

Chẳng những không thả, anh còn đơn giản chặn ngang ôm lấy cô, đi nhanh về phía đậu xe.

“Anh sao vậy! mau thả em ra! Anh đi tìm người yêu cũ của anh đi a!”

Đánh cũng đánh không lại anh, còn không để cho cô đi, Hạ Dạ tức đến hốc mắt ửng đỏ, cũng không ngừng đấm vào người anh.

Những năm gần đây cô kiên trì như vậy, cố gắng không nghĩ đến chuyện anh sẽ kết hôn sinh con với cô gái khác.

Nhưng bây giờ tận tai nghe được chính miệng anh nói anh có người trong lòng, còn để trong lòng 8 năm, chuyện này thật đả kích cô, cũng tổn thương trái tim cô sâu sắc.

Cô gái này! Tính tình càng lúc càng lớn !

Hoàng Phủ Liệt dùng sức vỗ xuông cái mông không nghe lời của cô, trầm giọng nói, “Đừng nhúc nhích! Lại khua nữa anh sẽ đánh mông em!”

“Anh đánh đi, anh đánh đi! Nếu anh không thương em, sao anh lại kết hôn với em! Anh quả nhiên vì Tiểu Ngộ mới cưới em! Em ghét anh, Hoàng Phủ Liệt, em ghét anh! Em muốn cùng anh ly hôn, ly hôn! Ly……”

“ưm  ̄ ̄ ̄

Đợi đi đến chỗ đậu xe không được, Hoàng Phủ Liệt ôm Hạ Dạ lắc mình vào trong ngõ nhỏ gần nhất. anh lập tức đặt cô xuống đất, đè cô vào tường, không để ý phản kháng của cô, hung hăng chà đạp môi ô.

“Anh không cho phép em nói hai chữ ly hôn, nghe thấy không? Nếu về sau nghe thấy một lần, anh liền hôn em một lần.”

Trên khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười nho nhã, tốc độ âm điệu trầm thấp hơn bình thường biểu hiện anh không vui.

“Anh…… Anh thật quá đáng! Rõ ràng trong lòng có người phụ nữ khác anh còn……”

“Không có người phụ nữ khác.”

“Cái gì?”

Hạ Dạ sững sờ ngước đầu.

“Không có người phụ nữ khác. Cô ngốc! chẳng lẽ em hoàn toàn nghe không hiểu sao?”

Ngón trỏ nắm nhẹ cằm cô, Hoàng Phủ Liệt nhìn mắt cô, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Hạ Dạ tức giận hất tay anh ra, căm giận nói, “Nghe ra được a! anh nói đến bây giờ anh còn nhớ mãi không quên cô nàng đáng giận kia! Hừ! tránh ra! Anh đừng tưởng em sẽ giống như những cô nàng ngốc nghếch khác, nói mấy lời lin tinh chúc anh hạnh phúc vui vẻ gì đó!

Sau khi ly hôn, em sẽ đưa cho anh một cây dù, đồng thời nói, Nếu anh không bung, em xem như trời nắng(1)! vẽ vòng phép nguyền rủa anh! Hừ hừ hừ!”

......

Nếu anh không bung? Cô xem như trời nắng?!

Khuôn mặt nho nhã trở nên u ám, Hoàng Phủ Liệt đang định giáo huấn cô vợ mới cưới không biết trời cao đất rộng này, “tích tích tích tích tích tích’ đường truyền riêng của bộ đội lâu ngày không thấy lại vang lên, khiến cho Hoanngf Phủ Lieejete tam thời dời lực chú ý khỏi người Hạ Dạ.

Một tay tiếp nhận đường truyền riêng, một tay giơ ra không quên nắm chặt tay Hạ Dạ, phòng ngừa cô nhân lúc anh nhận điện thoại mà lén trốn đi.

“Hắc Ưng.”

Đơn giản trước sau như một, mở đầu rõ ràng.

“Là tôi. Hắc Ưng, có chuyện khẩn cấp cần cậu giúp, máy bay trực thăng của bộ đội chúng ta hạ cánh khẩn cấp, phi công vào viện gấp, chúng ta cần vận chuyển vật tư quan trọng trước đến thành phố C triển khai công việc, tạm thời không tìm thấy người lái. Nghe nói cậu có bằng lái phi công điều khiển, lại ở thành phố A, có thể giúp bộ đội lái máy bay trở về không?”

“Vâng. Thượng tướng.”

“Tốt lắm. mấy phút nữa có mặt?”

“15 phút.”

“được.15 phút sau gặp.”

“Vâng.”

Ngắt thiết bị truyền tin, Hoàng Phủ Liệt buông cổ tay Hạ Dạ ra, nghiêm túc nói, “Nghe đây, anh nói lần cuối cùng. Sau này cho dù tình huống gì không được hở cái ly hôn, còn nữa, lời nói ban đầu của anh em phải nghĩ lại cho kỹ. Anh không cho phép suy nghĩ miên man. Sau khi anh về bộ đôi sẽ gọi điện cho em, nói với Tiểu Ngộ một tiếng xin lỗi giúp anh, ngày mai không thể dẫn nó đi bảo tàng. Thượng tướng cùng các đồng đội khác đang chờ anh, buổi tối anh sẽ quay lại bộ đội. em lái xe trở về, anh bắt xe ra sân bay, trong lúc anh không có ở đây, chăm sóc mình và Tiểu Ngộ cho tốt.”

Cúi người hôn lên môi Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt dẫn Hạ dạ đến bãi đỗ xe, mở cửa xe, tự tay giao chìa khóa xe vào tay cô xong liền nhanh chóng biến mất trong màn đêm yên tĩnh.

Bọn họ còn đang cãi nhau a! Nào có chuyện chồng bỏ lại vợ đang đau lòng đi thẳng một mạch a!

Hạ Dạ có chút đau lòng. Tuy nói quân lệnh như núi, nhưng cứ như vậy bị rơi, nói không đau lòng, chắc chắn là gạt người.

Cái gì mà nghĩ cho thật kỹ lời anh nói tối nay a……

Ngày không nhanh không chậm trôi qua, lịch trên vách tường lại lật qua một tờ.

Hoàng Phủ Liệt trở về bộ đội đã được 31 ngày, Hạ Dạ vẫn không nghĩ ra ẩn ý trong câu nói của Liệt tối hôm đó. Chuyện anh có người trong lòng, vẫn nghẹn trong họng mắc trong lòng, lăng trì tâm tình cô.

Mỗi ngày mỗi ngày, Hạ Dạ đều chờ Hoàng Phủ Liệt có thể giống như tối hôm đó, mỉm cười xuất hiện trước mặt cô. Nhưng…… mỗi lần đi ra cục cảnh sát, đều không có nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

Mỗi ngày cõi lòng đầy hy vọng chờ đợi, thu hoạch là một ngày tràn đầy mất mát. Tư vị này……

Trong lúc Hạ Dạ đang vô cùng lo lắng chờ đợi, thành phố A, nói chính xác, hẳn là cả nước người dân đều nghênh đón thất tịch ngày lễ tình nhân truyền thống này.

Trên đường nơi nơi đều phát ra những bản nhạc trữ tình, đứng ở ngã tư đường 5 phút, tuyệt đối có thể thấy một chiếc xe ô tô nào đó phía sau cốp xe đầy tràn hoa hồng

Trong các trung tâm mua sắm, thương gia dồn hết sức thét to đại hạ giá, mỗi một tầng đều kín người hết chỗ.

“Mẹ, con có thể không cần đi vào không?”

Đi ra khỏi bãi đỗ xe trung tâm, còn chưa đi đến cửa trung tâm, sau khi nhìn thấy một đám người đông nghìn nghịt trước trung tâm, Hoàng Phủ Ngộ cõng balo nhỏ quyết đoán lôi kéo tay Hạ Dạ, xoay người muốn lâm trận bỏ chạy.

“Được --- nếu con có thể nói được chỗ nào chúng ta có thể đến, mẹ sẽ không liều mạng đi vào ---“

Lôi kéo Hoàng Phủ Ngộ đến một góc trước trung tâm, hai tay Hạ Dạ khoanh trước ngực ung dung đứng yên, cười tủm tỉm cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt nhăn nhó của Hoàng Phủ Ngộ.

“Cái gì chứ --- ông ngoại thức thời dẫn Tiểu Thủ đi thăm bạn bè. Trong nhà cậu chiếm mất, tạo cho mợ bất ngờ lãng mạng. trước khi ra khỏi cửa có dặn, hai cái bóng đèn lớn chúng ta không thể trở về quá sớm.

Chỗ cha, chắc chắn muốn cùng dì Đào Tử cùng Niệm Niệm. chúng ta đến cũng không tốt.

Đi biệt thự cổ Hoàng Phủ tìm chú Thiểu Du, mẹ còn nói, chú Thiểu Du đẹp quá yêu nghiệp, đả kích nghiêm trọng đến tự tin của mẹ thân là người đẹp! nói tới nói lui, mẹ chẳng qua muốn thừa dịp gần đây rảnh rỗi, mua sắm bốn phía một phen thôi! Mẹ đồ cuồng mua sắm!”

“Hì hì. Đúng vậy! Hiếm khi gần đây không có tiếp nhận vụ án gì, mỗi ngày có thể không cần đi làm sớm! con ngoan, không cần sầu não như vậy! nào cười một cái cho mẹ, chúng ta liều mạng xông lên!”

Không hề xấu hổ gật đầu thừa nhận, Hạ Dạ cười hì hì nhéo khuôn mặt mũm mỉm của con trai, kéo cậu xông vào đám người trong trung tâm!

Cô muốn biến bi phẫn thành “Sức mua”, giết ~

Nhìn mẹ tràn đầy phấn khích, trên mặt Hoàng Phủ Ngộ bỗng chốc trắng không còn giọt máu.

Cậu không nên nhất thời mềm lòng, đáp ưng ba ở đầu bên kia điện thoại, thất tịch phải thay ba trôi qua cùng với mẹ! ô ---- thiệt nhiều người a! cậu sẽ bị ép thành bánh quy có nhân! Ai đến cứu cứu cậu a ---

Phỏng chừng ông trời nghe được cầu nguyện của bạn nhỏ Hoàng Phủ Ngộ, cho dù bằng cách tạm chấp nhận được!

Lầu bốn trung tâm, khu vực nhãn hiệu thời trang nam, kín người hết chỗ.

“Chào cô! Cô có cần giúp gì không?”

Tùy ý dạo đến khu thời trang Amurs, người bán hàng làm hết phận sự hai tay quy củ nắm vào nhau đặt ở bụng, xoay người tiến đến hỏi Hạ Dạ muốn mua gì.

“Không, tôi xem trước đã. Có cần gì sẽ kêu cô. Cảm ơn.”

“Vâng. Cô cứ xem trước.”

Người bán hàng xoay người lập tức nghênh đón kháng hàng vừa tiến vào.

“Hắc! Thiếu niên đẹp trai. Con xem cái áo sơ mi này, mua cho ba con thế nào?”

Hoàn toàn quên mất mấy phút trước chính mình còn đang tức giận cha sấp nhỏ, Hạ Dạ chen vào trong đám người, cầm lấy một cái áo sơ mi hoa Amurs màu xanh biển giơ lên trước mặt con, cũng chỉ lúc cần đến cục cưng ác ma, mẹ Hạ mới có thể ‘tôn xưng’ con là thiếu niên đẹp trai, bằng không bình thường toàn gọi là thằng quỷ thằng quỷ.

Biết rõ phẩm hạnh ‘ác liệt’ nhất này của mẹ ông cụ non Hoàng Phủ Ngộ một chút cũng không có cảm giác kinh ngạc.

Lấy ra súng lục đồ chơi để trong ba lô, ánh mắt to tròn của Hoàng Phủ Ngộ tùy ý nhìn cái, “Cũng được, ba mặc cái gì cũng rất đẹp trai.”

“Ha ha, cũng đúng, cũng đúng. Vậy cái này đẹp hơn, hay là cái kia đẹp hơn?”

Hạ Dạ tràn đầy phấn khích chỉ vào khu vực mannequin trên người mặc một cái áo sơ mi caro so sánh với cái vừa rồi, hỏi ánh mắt độc đáo của Hoàng Phủ Ngộ.

Thì ra đây mới là lý do mẹ nhất định kéo cậu đến đây liều mạng!

Cũng bởi vì lần trước cậu giúp mẹ chọn được quần áo đẹp, mẹ liền nhận định cậu có thiên phú trong phối đồ, mỗi lần mua quần áo đều phải mang theo cậu!

Chán thật!

“Cũng được --- mua cả hai không phải được rồi sao? Mẹ, nhanh chúng được không, con sắp bị đè bẹp!”

Toàn tâm toàn ý muốn nhanh chóng rời khỏi trung tâm người ép người này Hoàng Phủ Ngộ tùy ý có lệ.

“Đợi chút, đợi một chút thôi. A! mẹ cảm thấy cái kia cũng không tệ a! a, cái kia cũng đẹp nữa! Ừm…… rốt cuộc nên mua cái nào mới được đây……”

“Thì......”

Hạ Dạ căn bản nghe không rõ rốt cuộc con nói cái gì.

Bởi vì không biết từ chỗ nào trong trung tâm vang lên một tiếng súng, sau đó một người tràn đầy máu từ trên lan can lầu 5 trung tâm té xuống.

Tất cả những người tận mắt nhìn thấy cảnh máu me này không khống chế được âm thanh kêu thảm thiết.

“A!”

“A!”

“A! ̄ ̄ ̄

Âm cao có thể so với Pavarotti phiên bản nữ liên tiếp vang lên, đám người trong trung tâm mua sắm bắt đầu rối loạn, thét chói tay bỏ chạy, giẫm đạp, hiện trường bỗng chốc lâm vào cảnh hỗn loạn.

“Bình tĩnh! Tất cả bình tĩnh lại cho tôi! Đáng chết, người lớn hãy quan tâm đến con nhỏ mình! Mọi người không cần hoảng sợ, không cần hoảng sợ!”

Thói quen nghề nghiệp. kinh ngạc lúc sự việc mới xảy ra qua đi, lập tức trấn định xuống.

Tự gọi điện thoại đến cục, yêu cần khẩn cấp phái cảnh sát đến đây không chế hiện trường xong, tắt điện thoại, dặn dò con phải theo sát phía sau mình.

Hạ Dạ hai tay la hét, hô hào mọi người trong trung tâm không cần bối rối, để cho người già, phụ nữ và trẻ em đi trước, ngay ngắn có trật tự hướng dẫn hành khách rời khỏi lầu 4.

Tầng khác tình huống cũng không lạc quan như vậy.

Người bảo vệ trung tâm rất nhanh ra mặt duy trì trật tự, nhưng hiện trường sớm không khống chế được.

Lúc Hạ Dạ hướng dẫn mọi người xuống lầu 2, từ trong miệng bảo vệ trung tâm biết được, tầng khác đã xảy ra rất nhiều việc nhân viện bị giẫm đạp.

Đáng mừng là, khách hàng rút lui khỏi lầu 4 đều không bị thương tích gì.

Mắt thấy sẽ chạy đến lầu một an toàn thoát ra, Hạ Dạ vừa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vài tên côn đồ cầm súng đội mũ trùm đầu đen xông vào.

“Không được nhúc nhích, tất cả không được nhúc nhích! Nằm úp sấp xuống! tất cả nằm úp sấp xuống cho tao!”

Tên côn đồ dùng súng máy điên cuồng bắn phá một trận, khách hàng vốn đang chạy tới chạy lui trong trung tâm toàn bộ đều ngồi xổm xuống, quy củ ngồi yên.

Quét mắt khách hàng lầu một, còn ít nhất 100 người chưa có thoát ra. Hạ Dạ âm thâm kêu một tiếng không hay trong lòng.

Không phải những kẻ côn đồ này đều trốn ra khỏi trung tâm này rồi sao? Sao lại trở lại?

Mãi đến khi nghe được cảnh sát ở bên ngoài cầm loa kêu, “Người bên trong nghe rõ, người bên trong nghe rõ. Các người đã bị bao vây toàn bộ, các người đã bị bao vây toàn bộ. không cần phản kháng vô nghĩa, không cần phản kháng vô nghĩa!”

Thì ra toàn bộ bên ngoài đã bị cảnh sát đặc nhiệm cùng tổ trọng án bao vây, bọn côn đồ không ra được, lại vòng vào lại.

Ra khỏi nhà phải xem cung hoàng đạo!

Thất tịch cũng có thể gặp cướp ở trung tâm! Bọn cướp này chắc chắn là lưu manh!

Hạ Dạ trong lòng căm giận nghĩ.

Cố hết sức không để bọn con đồ chú ý, Hạ Dạ chỉ có thể dắt Hoàng Phủ Ngộ giống như những người khác, hai tay giơ lên cao đặt sau đầu, ngồi xồm xuống bên cây trụ trong trung tâm, quan sát từng động thái của bọn côn đồ, chuẩn bị thời cơ tùy thơi hành động.

“Mày, lại đây.”

Một trong số những kẻ bắt cóc cầm súng chỉ vào đầu Hạ Dạ, muốn cô đi qua.

Trốn tránh cũng trúng đạn a!

Hạ Dạ bất đắc dĩ, đành phải giơ hai tay lên cao đi qua, làm một con tin phối hợp.

“Mẹ  ̄ ̄ ̄

Hoàng Phủ Ngộ lo lắng đi theo qua.

“Đừng đến đây, quay lại!”

Nhưng đã không kịp rồi, một tên côn đồ khác đã ôm lấy Hoàng Phủ Ngộ, mà phía sau Hạ Dạ, súng của tên côn đồ lúc đầu đã chỉa vào lưng cô.

Hình như bọn côn đồ cho rằng hai người bảo đảm hơn một người.

Cửa lớn trung tâm mở ra.

Hai tên côn đồ kèm hai bên Hạ dạ cùng Hoàng Phủ Ngộ đi phía trước, ba tên côn đồ khác đi sau.

Bên ngoài trung tâm, đèn xe cảnh sát chớp nháy dày đặc vây quanh một vòng, xung quanh đã kéo băng cách ly.

Vừa thấy bọn côn đồ từ bên trong đi ra, người tổ trọng án liền cầm súng xông lên trước.

Mạnh Hoạch, Tiểu Vương còn có các thành viên khác trong tổ trọng án nhìn thấy tổ trưởng bọn họ còn có cục cưng ác ma có tiếng của tổ trưởng thì lawpsp bắp kinh sợ.

Trong lòng không hẹn mà cùng chia buồn cho  năm tên côn đồ kia!

ầm thầm lắc đâu với đồng nghiệp, Hạ Dạ giơ tay ra hiệu, bảo bọn họ cố hết sức phối hợp với yêu cầu bọn côn đồ.

“Chuẩn bị cho bọn tao chiếc xe! Mau! Bằng không sẽ khiến cho hai mẹ con này chết trong tay tao.”

Quá chú tâm vào động thái của cảnh sát bọn côn đồ không có chú ý đến động tác nhỏ của Hạ Dạ.

Rất nhanh, cảnh sát đã phái người chuẩn bị xong xe, dừng ở trước mặt bọn côn đồ vô danh.

“Bọn mày lui ra sau. Tất cả lui ra sau cho tao.”

Tên côn đồ kia kêu lên.

Nghe vậy, Mạnh Hoạch phất phất tay, bảo đồng đội đều lui hết ra sau.

“Mày lên xe trước!”

Bọn côn đồ dí súng vào lưng Hạ Dạ, muốn cô đi trước. ba tên côn đồ còn lại theo sát sau, mà tên bắt con ôm Hoàng Phủ Ngộ phụ trách cản phía sau.

Ngay lúc Hạ Dạ xoay người tiến vào trong xe, tên kia dùng súng chỉ vào tên côn đồ theo sau hắn ngẩng đầu xem động tĩnh xung quanh, Hạ Dạ nắm chắc thời cơ, một cú đá xoay hậu đá bay súng trên tay tên côn đồ, sau đó đá một cái vào mặt, tên côn đồ kia liền ngã ra sau, đè xuống hai tên côn đồ phía sau hắn.

Bị ôm đi ngay cả sức lực đi bộ cũng không tốn cục cưng ác ma không để lỡ thời cơ, lại bắn bổ sung hai phát đạn ‘ngủ như lợn chết’ khiến cho ba tên kia ngã xuống đất, tên côn đồ giãy dụa đứng lên là tạ lễ cho lần người ta bắt trói hắn này!

Hắc hắc, viên đạn nguyên liệu đặc biệt là mượn cho ba, mà thành phần trong này là dì Đào Tử tài trợ!

A!

Súng lục ‘số hiệu Thiên Yết’ trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi!

Khóe mắt nhìn đến động tác nhỏ của con, Hạ dạ cũng không nhàn rỗi!

Còn lại hai tên!

Đoán chắc khoảng cách quá gần, đối phương không tiện nổ súng.

Hạ Dạ nắm chặt cổ tay một người trong đó, giơ tay chặt xuống, súng trong tay đối phương rơi xuống đất. đá một cú chính xác, súng ống bị đá bay ra xa.

Không có súng ống trong tay tên côn đồ vốn không phải là đối thủ của Hạ Dạ, rất nhanh đã bị chế phục.

“Tiểu Ngộ! Ngay lúc này!”

Không đợi tên côn đồ ôm bảo bối ác ma phản ứng lại đối phương có ý gì, chỉ cảm thấy ngực bị cái gì bắn trúng, sau đó trước mắt tối đen cái gì cũng không biết.

Lúc này cảnh sát lập tức toàn bộ xông đến, Hạ Dạ giao tên côn đồ tự tay chế phục cho đồng nghiệp. Viên cảnh sát khác đi qua cong tay tên côn đồ còn đang hôn mê, xoay người đưa về cục cảnh sát.

Đến lúc này, 5 tên côn đồ cướp bóc đên thất tịch toàn bộ sa lưới!

“Tổ trưởng, nhờ có chị a!”

“Không sai! Tổ trưởng! Còn có tiểu Ngộ, về sau có thể phát triển trên phương diện cảnh sát này ha!”

“Cũng không nên! Làm không tốt thành tựu còn có thể vượt qua cục trưởng chúng ta! Ha ha!”

Hạ Dạ giơ tay chuẩn bị đi đến bãi đỗ xe trung tâm bị Mạnh Hoạch, Tiểu Vương cùng vài đồng nghiệp trong tổ trọng án chặn lại, tiến lên anh một lời tôi một chữ trêu chọc Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Ngộ.

Đang nói nói cười cười .

“Cẩn thận!”

Giọng nam trầm thấp vang lên, ngay sau đó,“Oành” một tiếng.

Tiếng súng lại lần nữa cắt qua bầu trời thành phố A đêm thất tịch.

Hạ Dạ chỉ cảm thấy một bóng dáng màu đen đẩy mình sang một bên, lòng bàn tay truyền đến cảm giác dính dính, cúi đầu vừa thấy, là máu!

Ngất ngay tại chỗ.

“Mẹ!”

“Tổ trưởng!”

“Tổ trưởng!”

“Tổ trưởng!”

......

(1)   Nếu anh không bung, em xem như trời nắng: câu này có hai tầng nghĩa
       -         Một là đơn thuần trêu chọc, cũng là một loại ám chỉ quan hệ hai người đã từng rất thân thiết, đáng tiếc hiện thực tàn khốc, hai người có thể làm bạn là tốt rồi, cũng có nghĩa là nghen tuông chế nhạo. Cũng có ám chỉ đến bất lực cùng bệnh liệt dương. Chị này ác thiệt mà ta tích (moa ha ha ha)
       -         Hai là hy vọng đối phương hài lòng vui vẻ hạnh phúc, tự bảo trọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét