Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Nhật Ký Suy Luận - Chương 4

Chương 04: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (4)

Ánh mắt các bạn học trong phòng học lập tức đều nhìn về phía người phụ nữ kêu lên ở cửa. Cô ta hơn 30 tuổi, trang điểm rất đậm, nhưng vẫn không che lấp được chút nào lạnh lùng trên khuôn mặt. Đây chính là giáo viên mỹ thuật của chúng tôi. Chúng tôi đều gọi cô ấy là bà cô già, bởi vì đến nay cô ta chưa lập gia đình, ngay cả bạn trai cũng không có. Không có tình yêu bồi đắp, bà cô già thường xuyên trút giận lên đầu chúng tôi.

Tôi nhìn thấy mặt Hùng Nghị trắng bệch, nhất định đang suy nghĩ không có bài tập giao hậu quả bi thảm dường nào.

May mắn, giáo viên mỹ thuật chỉ dặn dò lớp phó học tập thu bài tập sau khi kết thúc tiết một. Đợi giáo viên đi xa, lớp phó học tập liền bảo các bạn giao bài tập.


Nhìn các bạn học lần lượt giao bài tập, tròng lòng Hùng Nghị càng lo lắng.

“Thằng khốn, có phải mày làm hay không?” Hắn túm lấy nam sinh thấp bé trước mặt, dùng phương thức tư duy đặc biệt của hắn phân tích, “Nhất định là mày làm. Buổi sáng hôm nay chính mày trực nhật, không cần nói nữa, mày nhất định ôm hận lần trước tao mắng mày mấy câu!”

"Không có! Không có a!" Nam sinh đáng thương mặt xám như tro, vô tội khiếu nại.

“Còn muốn ngụy biện? Tao biết chắc là mày! Nhanh thừa nhận đi! Không thì chờ ăn một đấm của tao!”

Nếu như Hùng Nghị áp dụng nghiêm hình bức cung, nam sinh kia có thể rất nhanh bị vu oan giá họa.

Tôi đi đến chỗ ngồi của Hùng Nghi. Hùng Nghị ngồi ở dãy cuối phòng học, tờ giấy vẽ bị phá hoại kia còn để trên bàn. Tôi cúi người, cẩn thận kiểm tra dấu vết trong bức họa. trên bức họa có mấy nét màu hồng ngắn ngủn rõ ràng, ngổn ngang lộn xộn, giống như là bút bi đỏ lỡ tay vẽ lên, giống như… có người để một tờ giấy khác lên trên bức họa này, lúc đầu định vẽ lên tờ giấy kia, kết quá vẽ quá tay.

Sự việc đúng như tôi suy luận sao? Có tờ giấy đó sao?

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn hộc bàn Hùng Nghị, không thấy gì. Mà trên mặt đất cũng sạch sẽ, cho dù có chứng cứ giá trị gì học sinh trực nhật cũng đã quét sạch sẽ bọn chúng.

Có lẽ chứng cứ còn trên giấy vẽ đi.

Tôi quyết định đem lực chú ý chuyển lại trên giấy vẽ. tôi trầm ngâm, tay phải vừa chống xuống cạnh bàn, lập tức đau đến rút tay lại. thì ra cạnh bàn học này có một cái đinh sắt nhô ra.

Tôi sờ sờ bàn tay bị đâm đau, bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như phạm nhân cũng giống tôi chưa biết rõ bàn học cảu Hùng Nghị, cũng có thể bị thương. Đương nhiên, điều kiện trước tiên là, hắn cũng dùng cùng một tư thế với tôi nhìn bức tranh. Tôi lập tức nghĩ đến một người, đồng thời nhìn về phía trước phòng học.

Vừa rồi đã cảm thấy khó chịu, người kia lúc đó đã biểu hiện là lạ…… dưới ánh nhìn chăm chú của tôi, quả nhiên ánh mắt Điền Nguyên nhìn Hùng Nghị lộ ra chút bất an cùng chột dạ, vả lại, tay phải của cậu ta cũng bị thương.

Nhưng, động cơ Điền Nguyên làm vậy là gì chứ? Theo tôi được biết, cậu ta cùng Hùng Nghị không có ân oán. Mặc dù bình thường Hùng Nghị thẳng tính, cũng không trở nên bị người oán hận đi.

Tiếng lẩm bẩm của người đẹp lại kéo suy nghĩ của tôi lại. Đoàn tàu dừng ở trạm một lát lại chạy. tôi nhìn sang người đẹp đối diện. Cô vẫn duy trì thế ngủ mười mấy phút trước, lại như kỳ tích không có trượt xuống sàn.

Tôi lật tờ giấy kia lên cuốn sổ, tiếp tục nghĩ lại chuyện lần đó.

Về sau, rốt cuộc Điền Nguyên thừa nhận tối hôm trước thật sự có đụng vào giấy vẽ của Hùng Nghị. Tay của cậu đúng là bị thương vào lúc đó. Chẳng qua, cậu kiên quyết phủ nhận bức tranh kia là do cậu phá hoại.

Cậu ta nói đêm hôm đó cậu đến phòng học lấy cuốn sách bị bỏ quên. Lúc đó phòng học tối đen, cậu ta đi đến cửa phòng học, chợt phát hiện có một bóng người kỳ quái ở cuối phòng học. cậu ta cả gan hô lớn tiếng, đồng thời ấn đèn bên cạnh cửa. sau khi đèn sáng lên, lại không thấy người đâu.

Cái này dọa Điền Nguyên hoảng sợ. không phải gặp quỷ chứ? Cậu bất giác rùng mình một cái, nơm nớp lo sợ nhìn xung quanh phòng học lần nữa. Cửa sau phòng học đang mở, điều này nói rõ có người vừa mới chạy ra khỏi đây.

Rốt cuộc là người nào?

Điền Nguyên tò mò đi đến chỗ bóng dáng vừa rồi đứng ------ bàn học Hùng Nghị, phát hiện trên mặt đất có một tờ giấy. trên giấy võ mấy đường màu hồng kỳ lạ, quanh co khúc khuỷu, ở giữa còn vẽ mấy vòng tròn giao nhau. Tờ giấy này hiển nhiên là người vừa chạy trốn kia để lại. căn cứ vào màu bút bi trên tờ giấy, cùng màu mực lưu lại trên bức tranh của Hùng Nghị, tôi nghĩ người kia vốn định vẽ gì đó trên giấy, không cẩn thận làm hư bức tranh của Hùng Nghị.

Nhưng rốt cuộc, đến cùng trên tờ giấy này vẽ cái gì đây?

Là bản đồ? Hay là ký hiệu?

Rốt cuộc người kia có âm mưu gì?

Tôi vẫn luôn không làm rõ được vấn đề này. Muốn nói mọi người biết, lần đó cuối cùng Hùng Nghị vẫn mang bài tập mỹ thuật nộp lên trước, bởi vì tên kia bấp chấp tất cả, cố chấp lấy bức tranh của Điền Nguyên viết tên của mình nộp lên. Cho nên, chỉ có Điền Nguyên không có bài tập giao ra, về phần kết cục của cậu a…… ai!

Đoàn tàu lại đi qua một trạm nữa. tôi đã sớm quen với tướng ngủ vô lễ quần chúng cùng tiếng lẩm bẩm của người đẹp.

Tôi lấy ra Liên Bang Chỉ Khái Lộ (một loại thuốc ho giống Nam Hà Chỉ Khái Lộ của mình) mang theo người, lấy khẩu trang ra, uống hết sạch chút còn lại, cổ họng vẫn luôn ho khan không ngừng hình như đã đỡ hơn chút. Tôi đút cái bình không nắp vào túi quần, định tiếp tục đọc tiểu thuyết trinh thám.

Đúng lúc đó, tờ giấy kẹp trong cuốn sổ không cần thận rời xuống đất. tôi cúi người, lúc ngón tay sắp nhặt được tờ giấy kia, lại bị một cái tay khác vượt trước nhặt lên.

“A, Mi Ka Ka, quả nhiên là cậu. cậu đeo khẩu trang làm mình suýt chút nữa không nhận ra được a!”

Đứng trước mặt tôi chính là bạn cùng lớp Kiều Kỳ. Có thể cô vừa mới lên trạm xe vừa rồi, tôi nhớ được nhà cô ấy ở gần đây.

“Mau ngồi mau ngồi!” Tôi nhiệt tình chào hỏi, Kiều Kỳ trả lại tờ giấy cho tôi, do dự ngồi xuống. tôi biết cô ấy đang lo lắng cái gì, lặng lẽ tiến đến bên tai cô nói: “Yên tâm đi, mình không có cúm A, chỉ ho khan thôi.”

Quả nhiên Kiều Kỳ thở dài một hô, hỏi mình: “Cậu định đi đâu vậy?”

“Đi bệnh viện khám. Mấy ngày nay mình gần như đem phổi đều ho đi ra. Vậy còn cậu?”

Nghe được tôi hỏi, sắc mặt cô ấy hơi ửng đỏ, giống như đóa hoa hồng e ấp: “Mình định đi hẹn hò…”

"A, cùng khâu tử minh sao?"

"Ừm." Cô ấy xấu hổ trả lời.

 “Mình đã lâu rồi không gặp câu ấy.” Mình nhớ một tháng trước Khâu Tử Minh xin nghỉ phép, bởi vì em gái cậu ấy bị bệnh nặng, cậu ấy xin phép nghỉ chăm sóc nó, “Lại nói, em gái Khâu Tử Minh bị bệnh gì vậy?”

"... Ung Thư." Khuân mặt Kiều Kỳ tràn đầy u sầu nói.

Lòng tôi cũng đi theo trầm xuống, không khỏi cảm thán thì ra tính mạng con người yếu ớt như thế.

“Nói vậy, Khâu Tử Minh tranh thủ thời gian đi hen hò với cậu rồi?”

“Ừm ừ. Hiếm khi hôm nay câu ấy rảnh rỗi a…” Nói được một nửa, bỗng nhiên Kiều Kỳ dừng nói, có chút thở hổn hển. Nhìn cô ấy mặt đỏ đến mang tai, tôi lập tức nhận ra bệnh hen suyễn của cô ấy có thể lại tái phát. Có mấy lần, ở trên lớp học Kiều Kỳ bị hen suyễn nghiêm trọng đến mức phải gọi xe cấp cứu.

“Này, câu không sao chứ? Có mang theo thuốc xịt hen suyễn không?” Tôi vội vàng hỏi, có chút bod tay toàn tập.

Không nghĩ đến, Kiều Kỳ thở hổn hển mấy cái. Ngực lại từ từ bình phục, sợ bosnng sợ gió một trần thôi. Cô cười hối lỗi: “Thật xin lỗi, dọa đến cậu rồi?”

“Không sao, không có gì là tốt rồi.” Tôi nói vậy, lại âm thâm lau mồ hôi lạnh.
"Cậu xuống xe ở đâu?"

"Trạm Tiểu Bắc."

 “Thật khóe. Mình cũng vậy. Khâu Tử Minh nói cậu ấy chờ mình ở đó.” Nói, Kiều Kỳ nhìn đồng hồ chút, “Hỏng rồi, mình đến muộn, chúng mình hẹn nhau 10 giờ, lúc này là 10 giờ 5 phút rồi!”

“Không cần gấp gáp, rất nhanh liền đến.” Tôi đoán thời gian đoàn tàu này đến ga cũng chỉ còn 3 5 phút nữa thôi, “Vả lai, đến trễ là đặc quyền của con gái mà.”

Nghe tôi nói vậy, Kiều Kỳ cũng cười. Cô ấy chú ý đến tờ giấy trong tay tôi, ngược lại hỏi: “Đây là cái gì vậy? chữ như gà bới?”

Tôi lắc đầu: “Mình cũng không biết.”

Tờ giấy bí ẩn vẫn giống như một đám sương mù dày đặc tích tụ trong não tôi. Mặc dù tôi cũng biết tờ giấy này có lẽ không có liên quan đến bất kỳ vụ án nào, nhưng tính cánh cố chấp của bản thân vẫn cố chết bắt lấy không thả. Có khi tôi nghĩ, tôi thật sự nên sửa lại một chút tính xấu này. Nhưng, lập tức tôi lại nghĩ, những trinh thám lớn kia không phải đều có tính cách cực kỳ cố chấp, cho nên mới có thể từ trong những chi tiết nho nhỏ giải quyết những vụ án phức tạp sao?

Lúc này, bỗng nhiên Kiều Kỳ đẩy cánh tay tôi, cô ấy chú ý đến người đẹp ngáy ngủ ở đối diện.

“Này, Mi Ka Ka, cậu có cảm thấy cô gái kia giống ai đó không?”

"Cậu cũng cảm thấy vậy à!"

 “Nhưng mình cũng không nói chắc được. cô ấy trang điểm…”

Nói cũng phải. cô gái đối diện trang điểm cực kỳ tinh xảo, tô bóng mắt, dán lông mi giả, trên ngón tay vẽ đủ màu sơn móng, một khuôn mặt hồng phấn xinh đẹp không khác gì người đẹp thanh xuân gặp phải trên đường. chỉ tiếc trường học chúng tôi đối với chuyện học sinh trang điểm yêu cầu cực kỳ nghiệm ngặt, nam sinh không được để tóc quá dài, nữ sinh thì càng thêm không thể trang điểm đậm. nhưng ở ngoài trường, những nội quy này không có một chút tác dụng. cho nên, chúng tôi không thể nhận ra nữ sinh đối diện cũng không lạ. tôi cùng Kiều Kỳ nhìn tướng ngủ lôi thôi của cô, không khỏi nhìn nhau cười khổ.

Trời ạ, chúng tôi không có bạn học như vậy a?

Đoàn tàu chậm rãi tiến vào trạm Tiểu Bắc, Kiều Kỳ bấm điện thoại di động, xem ra định gọi cho Khâu Tử Minh. Lúc đoàn tau tiến vào trạm, bỗng nhiên cô ấy vẫy tay hướng về bên ngoài cửa sổ, tôi thuận theo tầm mắt cô ấy, nhìn thấy một nam sinh đứng ở bên kia trạm cũng vẫy tay. Đó chính là Khâu Tử Minh. Hôm nay cậu ấy mặc cực kỳ bình thường, áo đồng phục màu lam nhạt, quần kaki vàng nhạt, dáng người gầy hơn nhiều so với trước đây, mà sắc mặt có chút trắng nhợt. tôi nghĩ có thể do cậu ấy chăm sóc em gái quá độ mà mệt mỏi.

Nói đến Khâu Tử Minh, chủ nhiệm lớp chúng tôi luôn thở dài liên tục. nam sinh này thành tích rất xuất sắc, thường xuyên đứng nhất, nhưng hoàn cảnh gia đình cậu ấy không tốt lắm, là gia đình đơn thân. Sau khi em gái mắc bệnh, tình cảnh trong nhà càng chật vật, để mẹ mình có thể tiếp tục đi làm kiếm tiền, cậy ấy mới xin phép nghỉ chăm sóc em gái. Tôi nhớ ra trước đó vài ngày, trong lớp còn đặc biệt tổ chức một lần quyên góp tiền cho câu ấy.


Đoàn tàu cuối cùng dừng lại. chúng tôi đứng lên, đi theo dòng người đi ra toa xe.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét