Chương 75: Thi triển tài năng
Sàn nhà bẩn thỉu không chịu nổi, nơi nơi đều là vỏ chai bia không, còn có hộp cơm tán loạn, găng tay cũ vứt đi, báo chí cũ, đến hộp cơm ở trên mặt đất tích tro bụi thật dày, có thể tưởng tượng được không khí thối nát như thế nào.
“Khụ khụ khụ ~”
Hạng Vũ Niệm nằm trên mặt đất ho khan tỉnh lại trong một trận mùi khai gay mũi.
Hoàn cảnh xa lạ đập vào mắt khiến bé sợ hãi, bé theo bản năng muốn lớn tiếng kêu cứu.
“Niệm Niệm đừng kêu! Là anh.”
Giọng nói quen thuộc đúng lúc vang lên, kịp thời chặn lại tiếng thét chói tai của cô bé.
Hạng Vũ Niệm quay đầu nhìn chỗ phát ra thanh âm, chỉ thấy anh Ngộ của bé tay chân đều bị người dùng dâu thừng cột vào cái ghế nhỏ.
Bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kinh hoảng, “Anh Ngộ, là ai trói anh? Sao chúng ta lại ở trong này? Ba mẹ đâu rồi?”
Thân hình nho nhỏ muốn đứng lên cởi trói cho anh Ngộ, cúi đầu, lại phát hiện tay chân mình cũng đều bị người trói lại không thể động đậy, hơn nữa nền đất còn rất bẩn, rất bẩn. Ô ~ bé rất nhớ ba bi, ma mi. ma mi luôn tắm cho bé thơm ngào ngạt, ba bi còn giúp bé mặc nhiều quần áo sạch sẽ, xinh đẹp! Mới không giống nơi này, bẩn thỉu, lộn xộn như vậy!
Khuôn mặt nhỏ nhắn sắc xảo lã chã chực khóc, trước khi Niệm Niệm còn chưa có gào khóc, Hoàng Phủ Ngộ lại lần nữa kịp thời lên tiếng trấn an nói, “Niệm Niệm, đừng khóc. Nếu em khóc sẽ hấp dẫn người xấu đến. Bây giờ chúng ta phải im lặng, giảm bớt sự đề phòng của bọn người xấu. Đến lúc đó anh trai lại nghĩ cách cứu em ra ngoài. Được không?”
Cô bé nho nhỏ không hiểu lắm lời nói của anh trai, không rõ khóc cùng trứng thối lại đây có liên quan gì đến nhau.
Nhưng Tiểu Vũ Niệm từ nhỏ đã chơi đùa với Hoàng Phủ Ngộ lớn lên, đối với anh trai lớn hơn mình mấy tuổi nói gì nghe nấy, vẫn nghe lời bớt khụt khịt, miễn cưỡng nhịn xuống nước mắt, sợ hãi hỏi, “Vậy anh Ngộ, bây giờ chúng ta nên làm gì bây giờ a? Người xấu này có thể đánh Niệm Niệm với anh không? Niệm Niệm sợ đau, cũng không thích người xấu bắt nạt anh trai!”
“Niệm Niệm đừng sợ…… anh sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào động vào một đầu ngón tay Niệm Niệm! nào, Niệm Niệm thử xem, có thể di động thân mình không.”
“Được...... hình như có thể......”
Hạng Vũ Niệm thử nhúc nhích mông nhỏ mình, thật cố hết sức mới có thể nhúc nhích một chút.
“Được. Niệm Niệm ngoan. Người dựa vào tường, sau đó mông nhích khỏi mặt đất, đúng, chính là như vậy, chậm rãi ngồi xuống. bây giờ, có thấy thoải mái hơn chưa?”
Hoàng Phủ Ngộ ngồi trên ghế, cúi đầu hỏi em gái ngồi trong góc.
Hạng Vũ Niệm nằm trên mặt đất dưới sự chỉ đạo của Hoàng Phủ Ngộ, thanh công dưới tình trạng tứ chi đều bị trói chặt dựa vào vách tường sau lừng cố sức ngồi xuống.
Niệm Niệm từ nhỏ đã rất thích sạch sẽ, có thể không cần tiếp tục nằm trên sàn nhà bẩn thỉu, ít nhiều đã phân tán chút lực chú ý của Niệm Niệm, không bối rối nữa, Hoàng Phủ Ngộ thầm nghĩ.
Cuối cùng không cần năm trên nền đất bẩn thỉu đối với cô bé thích sạch sẽ mà nói, quả thật là một chuyện vui vẻ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Hạng Vũ Niệm nở rộ nu cười má lúm đồng tiền, nhưng giây tiếp theo, lại lâm vào giữa mây đen sương mù.
“Sao vậy? Không cần nằm trên nền đát bẩn thỉu, Niệm Niệm không vui sao?”
Xem không ít phim chiến tranh gián điệp, ngẫu nhiên cũng vụng trộm gài Camera lên người mẹ, thấy mẹ giải cứu con tin bị bắt cóc thế nào Hoàng Phủ Ngộ rất rõ ràng, bị người bắt cóc phải chú ý chuyện gì.
Lo lắng người bắt bọn họ ở xung quanh đây, Hoàng Phủ Ngộ nói chuyện cực kỳ nhỏ giọng, kéo theo Tiểu Vũ Niệm đáp lại cũng nhẹ giọng nói nhỏ.
“Niệm Niệm không thoải mái, anh Ngộ giúp Niệm Niệm. Niệm Niệm ngốc ngốc, không giúp được anh Ngộ.”
Niệm Niệm nhỏ hơn Hoàng Phủ Ngộ 3 tuổi năng lực biểu đạt thành lời còn chưa có cách nào trôi chảy, nhưng tiến hóa lên từ tiểu quỷ Hoàng Phủ Ngộ lại dễ dàng vừa nghe đã hiểu ý bé.
Ý Niệm Niệm là anh trai giúp bé ngồi dậy, có thể không cần tiếp tục nằm trên nền đất bẩn thỉu. Nhưng Niệm Niệm không giúp được anh trai cái gì, ai tay đều bị cột ra sau ghế dựa cảm giác nhất định khó chịu chết đi được. Niệm Niệm đau lòng chính mình vô dụng, không giúp được gì.
“Ngốc nào. Anh trai là nam tử hán. Bảo vệ con gái là chuyện hiển nhiên. Niệm Niệm là con gái, con gái phải để con trai bảo vệ. cho nên Niệm Niệm không cần tự trách.”
“Nhưng......”
“Suỵt ~ có người đến! Niệm Niệm lát nữa không cần nói gì hết, biết không?”
Chống lại ánh mắt nghiêm túc của anh trai, cô gái nhỏ dùng sức gật gật đầu.
Quả nhiên.
Hoàng Phủ Ngộ vừa dứt lời, cửa bị người dùng lực lớn đạp mở ra, hai người đàn ông thể trạng to lớn mặc đồ đen nhìn quanh bốn phía, sau đó đi đến góc, mỗi người một người xách lên hai người Hạng Vũ Niệm, Hoàng Phủ Ngộ gồm cả ghế dựa lẫn người, đi nhanh ra ngoài cửa.
“Lão đại, người đến.”
Hoàng Phủ Ngộ chỉ kịp thấy trong phòng đứng một đám người đông nghìn nghịt, giương mắt nhìn xuyên qua cửa sổ bịt kín thấy con vịt trên con sông đối diện, thân mình đã bị hai gã vệ sĩ mặt không chút giao động dùng lực lớn quăng xuống mặt đất, thân mình truyền đến một hồi đau đớn rất nặng.
Vẫn luôn nhớ kỹ lời dặn dò lúc đầu của anh Ngộ, cho dù bị quăng xuống đất thân thể truyền đến cơn đau rất lớn, Tiểu Vũ Niệm cũng không dám hô ra tiếng. Nghiêng đầu, hai tròng mắt lo lắn nhìn đến thái dương Hoàng Phủ Ngộ toàn là máu, nhịn khóc. Bé thật sự rất sự hãi, rất sợ hãi, anh Ngộ còn chảy máu! Ô ~ ba bi, ma mi sao còn chưa……
Chỉ thấy Hoàng Phủ Ngộ gồm cả người lẫn ghế dựa bị quăng ngã trên mặt đất, đầu đập mạnh xuống ghế lại bắn ngược ngã xuống mặt đất, máu tươu chảy ra.
Ngoài dự kiến của Vũ Niệm, anh Ngộ trong ấn tượng chưa bào giờ khóc bây giờ nằm trên mặt đất gào khóc, còn một phen nước mắt một phen nước mũi lên án, “Bọn trứng thối các người, ô ~ tôi muốn mét cho ba, mẹ, tôi muons bọn họ cho các người đẹp mặt, ô ~”
“Mẹ nó. Còn tưởng rằng mày là con trai Hắc Ưng sẽ có điểm khác biệt. Em ra ví dụ cha anh dũng con vô dụng chỗ nào cũng có. Ha ha ha ha!”
Triều Hoài khóe môi nhếch lên nhe răng cười không có ý tốt đến gần Hoàng Phủ Ngộ, cúi người bàn tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mặt của cậu.
Phần lớn người trong phòng này đều xuất thân là trùm thuốc phiện, ít nhiều từng nghe qua đại danh của Hắc Ưng.
Lúc này thấy thằng con trai khuôn mặt tương tự của anh, tất nhiên đều cười ồ lên.
Hoàng Phủ Ngộ mặc lệ hắn, vẫn la khóc, khóc muốn tìm ba mẹ, tiếng khóc có xu hương to dần lên.
Vì thế tiếng cười ác của mọi người cùng tiếng khóc kêu trời gọi đất của bé trai đan vào cùng một chỗ, vang vọng trong kho hàng phế liệu này.
Triều Hoài nhíu mày, nâng tay ra hiệu chớ có lên tiếng, gầm nhẹ nói, “Đủ! Thật là phiền! Con nít sao lại khóc to như vậy! Hổ Tử, mau gọi điển cho Hạng Diệc Dương, hẹn Hắc Ưng gặp mặt. Mẹ nó! Con của hắn con mẹ nó khác phiền chết đi được!”
Triều Hoài vẻ mặt không kiên nhẫn đứng lên, phất phất tay với hai thuộc hạ, phân phó bọn họ nhanh chóng gọi điện cho Hạng Diệc Dương.
Triều Hoài có thể ngăn chặn tiếng cười điên cuồng của thuộc hạ, cũng khôn thể khiến cho Hoàng Phủ Ngộ ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu vẫn tiếp tục ra sức khóc.
Biểu hiện giống như một đứa bé 7 tuổi bình thường bị bắt cóc, kinh hoang đến khóc thét lên.
Mà khóc cũng có thể lây.
Anh trai nói rõ không cần nói, cũng không nói không thể khóc đúng không?
Vũ Niệm ở bên cạnh thấy anh trai khóc đau lòng như vậy, cơn đau vừa rồi bị ngã xuống đất lại xông đến rõ ràng, cô bé cũng mở to cổ họng khóc.
“Lão đại, điện thoại đã kết nối.”
Hai tên thuộc hạ kia đưa điện thoại cho Triều Hoài.
Khóe mắt nhìn thấy trên khuôn mặt chữ quốc (国) tái mét của Triều Hoài hiện lên chút tàn khốc, Hoàng Phủ Ngộ vội nín khóc, an ủi Niệm Niệm, “Niệm Niệm không khóc, không khóc…… nào, chúng ta cùng hát. Hát sẽ không đau nữa…… dưới cây cầu lớn trước cửa, một đàm vịt bơi qua, mau mau ra đếm số, một hai ba bốn năm sau bảy tám ------“
“dưới cây cầu lớn trước cửa, một đàm vịt bơi qua, mau mau ra đếm số, một hai ba bốn năm sau bảy tám ------“
Vũ Niệm cũng ngừng khóc, cũng theo anh trai hát lên ……
Nhưng chưa hát được mấy câu, đã bị Triều Hoài thô bạo cắt ngang.
Hắn tức nổ phổi đi qua định đá mạnh một cái vào Hoàng Phủ Ngộ dẫn đầu hát lên, dẫn đến Vũ Niệm hét lên.
Cũng không biết âm thanh hét to của Vũ Niệm khiến hắn phân tâm, hay sao, một cước kia của Triều Hoài không có đá trúng Hoàng Phủ Ngộ.
Mất mặt hắn vội vàng ngoắc bảo hai tên thuộc hạ dẫn bọn chúng vào.
Còn tưởng con trai của Hắc Ưng sẽ không giống người thường. Xem ra, con nít vẫn là con nít. Không cần thiết phải kiên dè nó.
Một tay đoạt lấy điện thoại, mặt Triều Hoài lộ vẻ đắc ý bắt đầu đàm phán với Hoàng Phủ Liệt. Ngày thứ 2 bị bắt cóc.
Máu trên thái dương Hoàng Phủ Ngộ đã ngừng chảy, miệng vết thương chưa qua xw lý, vết máu đỏ tươi vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt trắng bệch, trắng đỏ tương phản, vết máu kia có vẻ càng nhìn càng thấy ghê người!
Miệng vết thương có chút đau, Hoàng Phủ Ngộ a nhếch miệng, nhịn xuống xúc động muốn chửi thề.
ở trước mặt Niệm Niệm, cậu luôn duy trì hình tường anh trai tốt! Đang nghĩ, chợt nghe thấy Niệm Niệm nhút nhát gọi cậu.
Hoàng Phủ Ngộ nén đau, quay đầu lại gấp hỏi tình hình của Niệm Niệm, “Sao vậy, Niệm Niệm?”
“Anh trai đau đau, Niệm Niệm vù vù......”
Tiểu Vũ Niệm nhịn khóc, thút tha thút thít nói xong, tay nhỏ run run chạm vào miệng vết thương đã khô lại của Hoàng Phủ Ngộ.
Câu nói không đầu không đuôi, nghe vào trong tai Hoàng Phủ Ngộ vẫn cảm thấy trong lòng ấm áp.
Coi như không uổng phí ngày thường yêu thương con nhóc này.
Sau ngày hôm qua diễn xuất một vai ‘con nít’ chân thật xong, Triều Hoài đã lới lỏng đề phòng cậu không ít.
Dây thường vốn buộc chặt hai người, cũng vì cậu ngày cũng khóc, đêm cũng khóc, khiến đối phương phiền không chịu được lấy đi.
Dùng bàn tay lớn hơn không bao nhiêu của cậu nắm chặt Tiểu Niệm Niệm, khóe miệng Hoàng Phủ Ngộ cong lên nụ cười nhẹ, ra vẻ thoải mái nói, “Yên tâm! Chút đau này anh trai còn chịu đựng được!”
“Niệm Niệm vô dụng! Không giúp được anh trai cái gì cả.”
Tiểu Vũ Niệm chán nản đá nhẹ vào vỏ chai rượu bên cạnh.
“Ngốc nào! Không phải anh nói rồi sao? Anh là nam sinh, Niệm Niệm là nữ sinh, nữ sinh khong cần biết mọi thứ. Cho dù Niệm Niệm thật sự vô dụng, cũng không sao. Bởi vì có anh trai ở đây! Hơn nữa anh trai cũng không đồng ý Niệm Niệm vô dụng, ít nhất có Niệm Niệm bên cạnh, anh cảm thấy rất vui vẻ!”
“Thật sao?”
Tiểu Vũ Niệm có chút tự tin nhìn anh trai, chính mình thật sự có lực ảnh hưởng lớn như vậy với anh trai sao?
“Đương nhien rồi! Tốt lắm, Niệm Niệm trước nghỉ ngơi đi, chạy trốn cần sức lực đó! Anh trai suy nghĩ một chút, chúng ta phải chạy trến thế nào đây.”
“Vâng! được! Anh trai suy nghĩ, Niệm Niệm nghỉ ngơi. Chúng ta trốn.”
Tiểu Vũ Niệm tìm một chỗ thoái mái trên người anh trai – đùi, sau đó nghe lời nhắm mắt lại nằm nghỉ, bé không cần lúc chạy trốn sẽ cản trở anh trai.
“Ngoan.”
Trấn an em gái xong, Hoàng Phủ Ngộ rõ ràng hiểu được, nhiệm vụ lúc này của bọn họ là, nhanh chóng nghĩ cách chạy thoát.
Nếu lúc đầu cậu nghe không nhầm, tên trứng thối này sẽ hẹn gặp ba tối nay. Trước khi ba tìm đến nơi này, cậu phải nghĩ cách trốn thoát, không thể kéo chân ba!
Ít nhất, cậu phải để cho ba bọn họ biết cậu bị nhốt ở đâu mới được!
Tầm mắt chống lại chai rượu vừa rồi bị Niệm Niệm tùy chân đá cái, còn đang phát ra tiếng, Hoàng Phủ Ngộ lóe ra sáng kiến. Thời gian hẹn ặp rất nhanh đã đến.
Thành phố A vào ban đêm, dải thiên hà có thể thấy rõ ràng.
Trên đường đèn xe như cầu vồng, lui tới không ngừng.
Một mình Hoàng Phủ Liệt lái xe đi đến chỗ gặp mặt.
Xoay một vòng 900 xinh đẹp dừng xe, Hoàng Phủ Liệt mở cửa xe, chân dài có lực bước xuống xe, bước thẳng một đường đi vào sâu trong ngõ nhỏ.
“có dũng khí! Một thân một mình! Ha ha, Hắc Ưng, lúc này, cho dù mày thật sự hóa thành chim ưng bay, cũng chắp cánh không bay đi được.”
Theo một giọng nói trung niên vang lên, từ trong bóng đen mấy chục người đàn ông ca lớn mặc đồ đen bước ra, bọn họ có tổ chức vây quanh Hoàng Phủ Liệt.
Không thèm để ý quét mắt những người đột nhiên ồ đến này, nhìn Triều Hoài chậm rãi đi về phía anh, đáy mắt Hoàng Phủ Liệt không một chút hoảng sợ.
“Lão Triều xêp hàng hoan nghênh Hắc Ưng như vậy, Hắc Ưng thật sự được yêu thích mà lo sợ đấy ------“
Khóe miệng cong lên một độ cong cười như không cười, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng giống như ngâm thơ trong đêm, đủ để khiến bất cứ ai sa vào trong đó.
Đáng tiếc, trên đời này luôn tồn tại một nhóm người tên là không hiểu phong tình.
Triều Hoài chính là một trong số đó.
Phun một bãi nước miếng, Triều Hoài dùng ánh mắt ý bảo thuộc hạ soát người Hoàng Phủ Liệt.
Sau khi xác định anh không mang theo vũ khí, thân hình mập mạp dần dần đến gần Hoàng Phủ Liệt, Triều Hoài lấy ra súng lục mắc ở bên hông, để vào trán Hoàng Phủ Liệt âm hiểm nói: “Bớt con mẹ nó ăn nói văn vẻ. chính mày quyết định đi, muốn trước tự chém một tay, hay trước chặt đứt một chân của mày?”
“Nếu...... đáp án của tao là, đều không đâu?”
Một chút tự giác bị người dí súng cũng không có, Hoàng Phủ Liệt vẫn trò chuyện vui vẻ.
“Mày con mẹ nó đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Cho dù mày là thiên tài quân sự trăm năm khó gặp một lần thì sao chứ? Mày cho chỉ một mình mày, có thể sống sót thoát ra khỏi đây sao? A, đừng quên, con mày ở nằm trong tay bọn tao! Nếu mày dám hành động thiếu suy nghĩ, ông gọi một cú điện thoại, con mày liền hết đời!”
Triều Hoài cầm tay súng dùng sức nệm vào đầu Hoàng Phủ Liệt, có vết máu hơi rỉ ra trên trán anh.
Hoàng Phủ Liệt cũng không nhíu mày, vẫn giọng điệu chuyện này không liên quan đến mình, mồm mép ngã ngớn, “A ------ phải không?”
Biểu cảm thờ ơ này của Hoàng Phủ Liệt chọc giận Triều Hoài, giống như hắn là tôm tép, mà đối phương không có để hắn vào mắt, ngón tay nắm chặt cò súng từ từ ép xuống.
“Lão đại, bắn chết tên này! Mấy năm nay anh em rơi vào tay hắn còn ít sao?”
“Lão đại! Không thể dễ dàng với thằng này! Chúng ta nhất định phải từ từ tra tấm hắn với có thể không làm anh em trúng kế hắn thất vọng!”
“Đúng vậy, em cũng đồng ý lời Hổ Tử nói.”
“Em đồng ý lời Tiểu Xuyên nói !”
“Em đồng ý......”
Thuộc hạ Triều Hoài xuất hiện hai phái ý kiến hoàn toàn bất đồng.
“Tất cả ddefu im miệng hết cho ông!”
‘Oành’ một tiếng, Triều Hoài nổ một phát súng lên trời. Hẻm Khúc Đồng ở nơi hẻo lánh, lại là địa bàn của bọn họ đây cũng là nguyên nhân Triều Hoài dưới tình huống không có gắn ống giảm thanh vẫn dám tùy ý nổ súng.
“A, mày con mẹ nó muốn chọc giận ông, để cho ông bắn phát cho mày chết luôn hả? Ông không để mày được như ý đâu!”
Họng súng một lần nữa nhắm ngay huyệt thái dương của Hoàng Phủ Liệt, Triều Hoài quay đầu gọi tên đàn ông có một vết sẹo do dao ở bên trái hắn, “Hổ Tử, nếu tao nhớ không nhầm, Hành Tây chết trong tay thằng khốn này hả? Mày nói, mày muốn tay trái hay là đùi phải hắn, tao sẽ thành toàn cho mày!”
Lập tức, Hổ tử từ trong đám người bước ra khỏi hàng, “cảm ơn lão đại!”
Cúi mình chào Triều Hoài, Hổ Tử cầm lấy con dao nhỏ sắc bén của anh em đưa đến, nhe răng cười vung dao đến gần Hoàng Phủ Liệt, “Ha ha, Hắc Ưng, mày cũng có ngày hôm nay? Tao chờ một ngày này lâu lắm rồi. A, để tao nghĩ xem, rốt ruộc nên chém đứt cánh tay của mày tốt hơn, hay là đùi phải tốt hơn. A a, hay là…… dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra, cắt một đoạn ruột của mày ra cho các anh em nếm chút quanh vinh đây?”
“Hì hì. Cái việc mổ bụng mổ ngực sống này, vẫn giao cho cha con làm có vẻ tốt hơn a. Có phải không, cha?”
Tiếng con nít đột ngột vang lên, làm một đám đàn ông gặp qua cảnh máu me dao súng đều sửng sốt, bọn họ ngơ ngác nhìn trên lưng chiếc xe Land Rover Hoàng Phủ Liệt đậu ở đầu hẻm, đứng hai bóng dáng một lớn một nhỏ.
Chỉ có một người ngoại lệ!
Ngay lúc đám người Triều Hoài, Hổ Tử kinh ngạc hết sức, Hoàng Phủ Liệt tấn công nhanh như chớp đá bay súng ống Triều Hoài chỉa vào trán anh, đồng thời dùng lực chính xác bắt lấy hai tay Triều Hoài, cục diện lập tức đảo ngược.
“sao có thể!”
Triều Hoài trợn to mắt, trơ mắt nhìn Hoàng Phủ Ngộ dưới sự giúp đỡ của Hạng Diệc Dương nhảy xuống nóc xe tung tăng chạy chậm về phía bên này, đối mặt vứi cục diện đột ngột thay đổi chỉ có thể giương mắt nhìn.
Thằng nhóc kia vui mừng vỗ tay trợ uy cho ba.
“A! Ba đánh hay lắm! đánh hắn, đánh hắn!”
“Mày…… mày sao lại có thể xuất hiện ở đây?”
“Vì sao không thể?”
Hoàng Phủ Ngộ chớp chớp mắt to của cậu, bĩu môi hỏi.
“Rõ ràng tao đã phái người trông chừng nghiêm ngặc mày rồi mà!”
“A, cái đó hả…… đã bị người anh minh dũng mãnh phi thường, cơ trí hơn người, trí dũng song toàn đáng yêu, vô địch, thông minh ông đây cùng với cha lợi hại, tuấn tú phi phàm, bày mưu nghĩ kế, đẹp trai mê người hợp lực giải quyết xong!”
Hoàng Phủ Ngộ nở nụ cười thật tươi với Triều Hoài, tận hết sức lực tự khen chính mình.
“Làm sao có thể! Chết tiệt, bọn bây còn sững sờ ở đó làm gì? Nhanh lên bắt thằng nhóc này lại!”
Lợi thế đã chạy thoát, bản thân hắn còn bị Hắc Ưng bắt lấy, mấy thằng này còn không bắt thằng nhóc đó lại, con mẹ nó hắn còn nói cái rắm!
Nghe tiếng rống tràn đầy sức lực của Triều Hoài, những thuộc hạ của hắn như tỉnh lại từ trong mộng gào thét.
“ Mau thả đại ca bọn tao ra!”
“Thả đại ca bọn tao ra!”
“Mẹ nó! Nếu mày dám làm gì đại ca bọn tao, mấy thằng chúng mày đừng mơ sống sót trở về!”
Bọn côn đồ phản ứng lại bắt đầu kêu gào.
“Có gan thả ông ra, ông một chọi một với mày!”
Đám người tản ra vây lấy, lấy nhiều địch ít, còn dám dõng dạc hô một chọi một!
Không thèm để ý đến bọn chó điên sủa, Hoàng Phủ Liệt đạp chân Triều Hoài, đối phương bị đạp một chân quỳ trên mặt đất, nhe răng nhếch miệng với anh.
Đáp lại, bàn tay to của Hoàng Phủ Liệt lại thêm lực, xoay cổ tay Triều Hoài, đau đến mức hắn toát mồ hôi lạnh.
Lười nói ra lời phản kích nào, hai tròng mắt như chim ưng của Hoàng Phủ Liệt không hề chớp nhìn chằm chằm băng gạc trên trán con trai, giọng điều âm u trước nay chưa từng có, “Vết thương trên trán con là do đâu?”
“A. này hả. Còn không phải do bác già trông coi người ta không hiểu thương hoa tiếc ngọc! người ta bộ dáng người bặp người thích, người người ghen tỵ, trời sụp đất nứt……”
Ngón tay béo mệp ôm miệng vết thương của mình, giọng điệu ai oán.
“Nói trọng điểm!”
Thái dương Hoàng Phủ Liệt hơi nhíu lại.
Lúc đầu bị lão đại Triều dùng súng đập vào cũng không có đau như vậy.
“Trọng điểm là ......”
“Vẫn để mình nói đi.”
Hạng Diệc Dương chậm rãi đi đến bên này mở miệng nói.
Bằng không dựa vào thằng nhóc thẳng thắng cung khai, còn không biết kéo dài đến tháng nào năm sau.
“Mình nghe Niệm Niệm nói, là Ngộ Nhi vì giảm bớt sự đề phòng của Triều Hoài. Giả vờ yếu thế, lúc đám côn đồ kia kéo ghế dựa quăng ngã nó xuống mặt đất cũng không có làm động tác bảo vệ nào, đầu bị đập vào ghế, lại đập xuống đất. miệng vết thương mình đã sơ cứu, sau khi trở về sẽ siêu âm xem sao, để tránh có di chứng.”
Hiểu được Hoàng Phủ Liệt đang lo lắng cái gì, cuối cùng Hạng Diệc Dương không quên bổ sung sẽ dẫn Hoàng Phủ Ngộ đi kiểm tra kỹ càng một lần nữa.
Ánh mắt sâu thẳm lườm con trai chột dạ cúi đầu xuống, Hoàng Phủ Liệt giương mắt nhìn về phía Hạng Diệc Dương, “Bọn chúng đâu? Bây giờ ở đâu rồi?”
“À…… ngày mai cậu đọc báo sẽ biết.”
Giọng nói của hạng Diệc Dương có chút giấu giếm, sau đó ánh mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Triều Hoài bị Hoàng Phủ Liệt đá đến quỳ một gối trên mặt đất.
“Sao? Ngứa tay? Muốn làm thí nghiệm biến thái?”
Không có xem nhẹ áng sáng hứng thú thoáng hiện ở đáy mắt bạn tốt, Hoàng Phủ Liệt nhẹ giọng hỏi.
“Đúng vậy ~~~ gần đây nghiên cứu một loại thuốc có thể hoàn toàn trị tận gốc HIV-AIDS. Người này chắc là thường xuyên ra vào phố đèn đỏ nhỉ? Làm không tốt bên trong còn có rất nhiều kháng thể của một số bệnh không sạch sẽ. thật sự rất thích hợp làm đối tượng thí nghiệm, ha ha ha ha……”
Hạng Diệc Dương liên tục phát ra tiếng cười làm đám người Triều Hoài không rét mà run.
Nghe được chính mình cũng bị dùng làm thí nghiệm biến thái, còn là đối tượng thí nghiệm lâm sàng bệnh sida, da đầu Triều Hoài liền cảm thấy run lên từng đợt tê dại.
“Hắc Ưng, mày muốn gì? Mày mau thả tao ra! Nếu mày thả, lần này tao tạm thời tha cho chúng mày!”
Bị bắt rồi mà hắn vẫn còn chó cùng rứt giậu.
“A, mày trước vượt ngục, sau còn bắt cóc, bây giờ còn có ý định đả thương người thậm chí giết người chưa thành, mày nói, tao có lý do gì để thả mày?”
Thân hình cao lớn áp sát Triều Hoài bị mình ra tay trói buột trên mặt đất, con ngươi đen của Hoàng Phủ Liệt lóe sáng, cười giống như sứ giả âm phủ đến lấy mạng, tươi cười lạnh lẽo đáng sợ. ba người muốn từ trong tay hơn 60 người xã hội đen toàn thân trở ra, cần hao phí bao nhiêu sức lực, khả năng phá vây tính bao nhiêu?
Đáp án: Trăm phần trăm – không tốn sức.
Bởi vì chỉ cần “Vung một cái”......
A......
Đến bước ‘liếm một cái’ liền dứt khoát đi luôn.
Cục cưng ác ma Hoàng Phủ Ngộ từ trong túi trước lấy ra một lọ thuốc, tay nhỏ tùy ý mở nắp, ‘ngủ như lợn chết’ từ Nhạc Hựu Đào thức suốt đêm hôm qua điều chế gấp gáp ra cứ vậy nhje nhàng vung lên cái, bình thường mấy chục nhân vật xã hội đen ngay cả đặc công thấy cũng nhức đầu không thôi, liền giống như lợn chết ngã xuống đất ngủ say như chết, còn thi nhau ngáy không ngừng.
Triều Hoài từng trải qua ‘hôn mê một cái liền vào ngục’ trái lại trước đó đã thấy rõ ý đồ của Hoàng Phủ Ngộ, nín thở, không có hôn mê.
Chẳng qua có đôi khi, hôn mê cũng là một loại hạnh phúc rất lớn.
Ngại cái, trùm buôn lậu thuốc phiện Triều Hoài của chúng ta trực giác mẹnh mẽ, cảm giác nguy cơ lại không có trực giác hơn người.
Lúc này hắn còn đắc chí trong lòng, hừ, 8 năm sau lại dùng cùng trò hề, nghĩ hắn còn có thể bị bọn họ lừa sao?
Chẳng qua, rất nhanh, hắn sẽ thấy cười thầm không nổi!
“Ba , cha, bác kia không có ngất a!”
Có ba, cha ở đây. Đại vương trùm thuốc phiện là cái gì ---
Đóng nắp bình lại, tiểu tử kia không sợ hãi nhảy đến trước mặt đại vương trùm thuốc phiện hai giới hắc bạch chỉ nghe tin đã sợ mất mật – Triều Hoài, đâm đâm, xoa xoa, sờ sờ, tay nhỏ còn khoát lên vai hắn, muốn cha giúp cậu chụp ảnh lưu niệm, có cơ hội còn có thể cầm tham gia triển lãm.
Tên ảnh chụp cậu cũng đã nghĩ ra rồi, gọi là ký sự phục ‘rùa’ của thiên tài bảo bối – bởi vì ở trên má của trùm thuốc phiện nào đó vẽ hai con rùa thật to.
Một đại vương trùm thuốc viện cứ vậy trở thành vật nền, thằng nhóc đó đổi các loại tư thế, dưới sự giúp đỡ của cha, sự ‘phối hợp’ cưỡng ép của đại vương trùm thuốc phiện, ước chừng chụp gần 1 giờ, Triều Hoài cũng sắp đuối, thằng nhóc đó mới quyết định kết thúc công việc.
Đưa tay ra bắt, vì ‘cảm tạ; bác Triều phối hợp, đặc biệt tăng cho vật kỷ niệm – một bộ trang phục lông chim.
“Thằng khốn? mày định làm gì với ông? Muốn chém muốn giết thì cứ làm! Vẽ con gấu trên mặt ông! Ông không phải là vải vẽ tranh sơn dầu!”
Không thể nhịn được nữa dưới tình huống Triều Hoài biết rõ mình không có năng lực phản kích, cố sức gào thét.
“A, con biết bác không phải là vải vẽ tranh sơn dâu a! cho nên Tiểu Ngộ không vẽ! hì hì, bác, đêm lạnh như nước, Tiểu Ngộ đổi cho bác một bộ quần áo ấm nhé?”
Cất bút vẽ đi, mắt to xoay đi xoay lại trên người Triều Hoài, Hoàng Phủ Ngộ cười hề hề cực gian.
“Lão không cần!”
Lăn lộn nhiều năm trong xã hội đen, chút cảm giác nguy cơ Triều Hoài vẫn phải có.
Hắn không chút suy nghĩ một tiếng từ chối đề nghị của Hoàng Phủ Ngộ.
Đáng tiếc, ở trong này ý kiến của hắn trực tiếp bị xem nhẹ.
Cho dù ở phương diện khả năng vật lộn hay là sức lực vốn không ở cùng một cấp độ với Hoàng Phủ Liệt hắn, cho dù cố sức giãy dụa như thế nào, vẫn không thể động vào Hoàng Phủ Liệt chút nào.
‘Diệc Dương, làm phiền. cho hắn một châm đi.”
Không có hứng thú dây dưa với Triều Hoài tiếp, Hoàng Phủ Liệt gật đậu một cái với Hạng Diệc Dương.
Hạng Diệc Dương lập tức hiểu ý, khóe môi nhếch lên tươi cười chết người không đền mạng, tao nhã đi qua, lại cực kỳ dịu dàng đâm một cái lên người Triều Hoài, gây tê cục bộ xong!
Tay chân không thể động Triều Hoài chỉ có thể trơ mắt nhìn thằng nhóc kia ra tay cởi hết quần áo của mình, lại từ trong bao lấy ra nhựa cao su đã chuẩn bị trước bôi lên người hắn, rải lên người hắn lông chim công, lông quạ đen, lông ngỗng, lông vịt, tóm lại các loại lông, tóm lại đây là trào lưu đương thời mới nhất trang phục lông chim lắp ghép.
“xong rồi!”
Vỗ vỗ lông chim còn dính trên tay, Hoàng Phủ Ngộ cúi đầu nhìn bác Triều đã ‘thay’ trang phục lông chim đặc chế của cậu, cực kỳ vừa lòng với thành quả lao động của mình.
Cuối cùng, lúc Hạng Diệc Dương đăng ảnh chụp đại vương trùm thuốc phiện Triều Hoài 10 phút biến thành ‘người chim’ khắp Sina Weibo, trong vài phút ngắn ngủn lượt bình chọn lập tức hơn vạn, Hạ Dạ, Nhạc Hựu Đào, Tiểu Vũ Niệm cùng Uông Đại Đông liền ngồi xe cảnh sát hú đuổi đến hiện trường, đồng loạt truy bắt phần tử phạm tội ở hiện trường quy án.
Về phần đại vương trùm thuốc phiện Triều Hoài tính cả tâm phúc của hắn cứ như vậy ‘phong cách’ kết thúc hành trình vượt ngục của hắn.
Bởi vì lực lượng trên Sina Weibo quá sức đông đảo, một thân ‘trang phục lông chim’ nháy mắt trở thành đề tài hót nhất trên mạng, trực tiếp làm cho Triều Hoài ngồi trong tù một thời gian dài, đều không thể ngẩng đầu ưỡn ngực, sợ bị người phía sau đuổi theo gọi là người chim……
Triều Hoài vượt ngục thuận lợi sa lưới, còn mua tặng thêm n đồng lõa cùng hắn.
Cảnh sát thành phố A lúc này có thể nói là thanh danh lan truyền lớn, danh lợi cùng thu, hai người liên quan Hạ Dạ, Uông Á Đông thăng chức tăng lương.
Nhiệm vụ bảo vệ nhân chứng của Hạ Dạ với Hoàng Phủ Liệt, cũng từ lúc Triều Hoài bị bỏ tù, hoàn toàn hủy bỏ.
Lại xét thấy một lần không cẩn thận lên màn ảnh trong vụ án ô tô nổ mạnh, kết quả dẫn đến thu hút Triều Hoài, thiếu chút nữa uy hiếp đến tính mạng con trai bảo bối, lúc này vợ chồng Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ đồng loạt tạo áp lực với truyền thông, cuối cùng không để lộ tin tức nào có liên quan đến bọn họ.
Dân chúng bình thường chỉ biết lần này bắt được phần lớn trùm thuốc phiện là kết quả hợp tác giữa tổ trọng án và tổ cảnh sát giao thông, đối với chuyện Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào còn có Hoàng Phủ Ngộ tham dự hoàn toàn không biết.
Nhưng, trong dân chúng bình thường, cũng không bao gồm cục trưởng cục cảnh sát thành phố A Hạ Tông Chính, ông lớn nhà họ Hạ.
Lúc Hạ Tông Chính còn ở bên ngoài công tác, chưa về thành phố A, điện thoại di động riêng của ông thiếu chút bị kêu hỏng. đồng nghiệp trong giới cảnh sát, truyền thông tin tức, thân thích bạn bè gần như mỗi người đều gọi điện thoại chúc mừng ông.
Chúc mừng ông có đứa con gái xuất sắc, có năng lực, khiến ông cực kỳ ngạc nhiên, không hiểu vì sao.
Không biết gì ông mãi cho đến khi trở về cục cảnh sát, mới biết được tin Hạ dạ cùng Uông Á Đông hợp tác bắt được đại vương trùm thuốc phiện .
Vốn cũng không có gì, Hạ Dạ bình an vô sự, còn lập công lớn, tóm lại là một chuyện đáng tự hào.
Xấu ở chỗ Uông Á Đông lắm miệng nói một câu, lần này ít nhiều có sự giúp đỡ của thiếu tướng Hoàng Phủ trực thuộc quân khu.
Anh ta thiếu nhạy bén không có chú ý đến Hạ Dạ liều mạng nháy mắt với anh ta, một năm một mười trần thuật lại chuyện Hoàng Phủ Ngộ bị bắt cóc thế nào, Hoàng Phủ Liệt làm sao thông qua khúc nhạc thiếu nhi của Tiểu Ngộ, đoán ra vị trí Tiểu Ngộ bị bắt cóc có liên quan đến công viên, bởi vì trừ nông thôn, thì chỉ có công viên mới có thể có cầu có sông, trên sông còn có vịt. do đó ở trên Google map kiểm tra những công viên gần nhà Diệc Dương, quả nhiên thành công tìm được Tiểu Ngộ, còn ở trong một phòng nhỏ trong kho phế liệu trong công viên phát hiện vợ chồng giáo sư già bị hôn mê.
Còn nói anh là chiến lược gia thiên tài.
Một bên bố trí bọn họ đi cứu Tiểu Ngộ, một bên một mình lẻ loi đi gặp Triều Hoài, lơi là cảnh giác của hắn, mãi đến khi Tiểu Ngộ được cứu thoát thành công, mới xông lên bắt Triều Hoài.
Nói ngắn lại, nói tóm lại, chính là đại đội trưởng Uông Uông Đại Đông ở trước mặt ông lớn nhà họ Hạ đối với Hoàng Phủ Liệt khen to khen đặc biệt trôi chảy.
Sau đó anh thiếu chút nữa cũng phơi bày chuyện bọn họ kết hôn ra, Hạ Dạ nhanh tay lẹ mắt ‘bắt’ anh đi.
Nhưng, ông Hạ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.
Làm ba của Hạ dạ hơn 20 năm, không cần trực giác, ông Hạ cũng có thể khẳng định con gái có chuyện gạt ông!
Để không bị cha mình phát hiện chuyện cô thành phu nhân Hoàng Phủ. Sau khi hủy bỏ nhiệm vụ bảo hộ Hoàng Phủ Liệt, cô không có cách nào giống con nói dối ở tạm nhà Hạng Diệc Dương, đành phải ngoan ngoãn quay về nhà ở.
Thứ tư, không có ‘đồng hồ báo thức thịt người’ Hoàng Phủ Ngộ Hạ Dạ vội vã chạy xuống lầu, đi ngang qua nghiêng đầu lại nhìn đồng hồ treo trên tường. thầm kêu một tiếng không xong. Sắp đến giờ đi làm!
“Nói! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao con lại có quan hệ với nó?”
Lão Hạ thét to, cả biệt thự chấn động.
Mới đi đến cửa cô đã bị tiếng rống giận dữ dời non lấp bể làm cho phải sựng lại dừng bước!
Hạ Dạ rất không cốt khí quay trở lại phòng khách, “Cha, con phải đi làm mau kẻo muộn! có chuyện gì chờ con tan tầm về rồi nói sau được không?”
“Không cần, ba đã xin nghỉ phép giúp con rồi! hôm nay con phải thành thật khai báo cho ba, sao con lại quen biết thằng đó?!”
Chết! Không đi làm được rồi!
Hạ Dạ nhận lệnh cuộn mình ở trên sô pha, chỉ thò ra một cái đầu, ngẩng đầu nhìn cha quả thật có thể dùng nổi trận lô đình để hình dung, yếu ớt bào chữa cho mình, “Cha, Liệt không phải tên là thằng đó, anh ấy là……”
“Ba không quan tâm hắn là người nào! Tóm lại, con gái Hạ Tông Chính ta sẽ không thể liên quan đến người nhà Hoàng Phủ! Con nghe rõ chưa?”
Khoanh tay đi qua đi lại Hạ Tông Chính đột ngột dừng lại, mắt lạnh bắn về phía con gái mình.
“Nhưng mà, cha......”
“Không có nhưng mà!”
Ông Hạ thô bạo đánh gãy lời nói Hạ Dạ, trước sau như một độc tài ra lệnh: “Từ nay về sau không được gặp mặt, liên hệ với thằng đó! Nếu không con đừng nhận ba là ba!”
Hạ Dạ bĩu môi.
Cha mẹ khắp thiên hạ chẳng lẽ chỉ biết một chiêu này sao?
Cái gì xxx nếu con đi ra khỏi nhà, cùng đừng trách ba không nhận con là con. Phim truyền hình nhiều tập 8 giờ ư?
Chẳng qua Hạ Dạ không có lá gan nói ra lời nói trong lòng.
Cho đến bây giờ, cô cũng không hiểu lắm, vì sao ba mình luôn nhằm vào Liệt, thậm chí ba mẹ Liệt mất tích ba cũng khó thoát khỏi liên can, rốt cuộc đời trước đã xảy ra chuyện gì?
“Ba, ba có thể nói cho con biết, vì sao ba lại phản đối con qua lại với sĩ quan Hoàng Phủ hay không? Ba…… hai người lúc trước quen biết sao?”
Hạ Dạ hỏi cực kỳ cẩn thận, định có thể từ trong miệng Hạ Tông Chính biết được rốt cuộc Hoàng Phủ Liệt làm gì đắc tội ông, nên nhắc đến Hoàng Phủ Liệt, Hạ Tông Chính luôn không có thái độ hòa nhã.
Ai ngờ, Hạ Tông Chính nghe xong lại giống như thú dữ bị giẫm đuôi, đồng tử đột ngột co rút lại, phóng ra sát khí rét lạnh.
Hạ Dạ giật mình kêu lên.
Cho đến bây giờ cô cũng không biết khuôn mặt không biểu cảm của cha già lại có khí thế dọa người như vậy.
Chỉ chốc lát sau, cửa truyền đến tiếng chìa khóa làm quay khóa nắm đấm cửa.
Chẳng qua chỉ trong chớp mắt, sát khí tụ tập quanh mình Hạ Tông Chính nháy mắt thối lui.
Ninh Thiều Lê ôm con trai Hạ Thủ đi vào phòng khách, đối diện cha chồng cùng em chồng đáng lẽ đang đi làm có chút kinh ngạc, “Ba, Dạ Tử, sao hai người lại ở đây?”
“Còn không phải do ba......”
Lời nói của Hạ Dạ mới nói được một nửa, thị lực rất tốt cô nhìn thấy một thân hình đứng ở phía sau Ninh Thiều Lê đủ để cô hồn lạc phách bay!
“Tiểu Ngộ? Liệt?!”
Sao Liệt có thể xuất hiện ở trong này?
(1) Dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra: là một thành ngữ chỉ giết người thấy máu, ra tay lấy mạng, dao đỏ là ám chỉ dao dính máu.Trích trong ‘Hồng Lâu Mộng’ hồi 7
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét