Chương 53: đồ trọng sắc khinh bạn
Trước khi Tần Thiểu Du định bỏ quả dâu tây thứ n+1 vào miệng anh ta, Hoàng Phủ Liệt đã kịp thời bưng đi ‘dâu tây sữa’ dễ thương dễ yêu, tự mình đút vào miệng Hạ Dạ đang xoay người tiến vào trong xe, dẫ đến Tần Thiểu Du bất mãn trừng.
Khá lắm đồ trọng sắc khinh bạn!
Thản nhiên quét mắt liếc nhìn Tần Thiểu Du tức giận bất bình, Hoàng Phủ không tiếc sắc với Hạ Dạ.
“Làm không tồi!”
“Đâu có, đâu có!”
Mặt mày hớn hở há mồm một ngụm nuốt vào dâu tây hồng nộn Hoàng Phủ Liệt đút, Hạ Dạ cắn dâu tây, cà lăm không rõ đáp lại anh.
Không biết có phải vì mùi vị quả dâu tây này thật sự có hương vị ngọt ngào ngon miệng kia không, hay là vì do trên đó dính hơi thở của Hoàng Phủ Liệt, cô chưa đã thèm, phấn lưỡi dọc theo bờ môi xinh đẹp liếm một vòng, nhìn trong mắt Hoàng Phủ Liệt, có loại quyến rũ nói không nên lời.
Không khí ái muội lập tức tràn ngập khắp cả tòa xe, Tần Thiểu Du chịu không nổi khép mắt lại, chỉ có một mình Hạ Dạ vẫn không có chút tự giác, hai tay bò lên cánh tay Hoàng Phủ Liệt, ồn ào nói anh không thể lại không đút cho cô một quả nữa.
Kéo cô không an phận ngồi xuống, Hoàng Phủ Liệt quả thật chiều theo yêu cầu của Hạ Dạ, cưng chiều đút một quả dâu tây vào miệng cô, còn dịu dàng xoa xoa đầu cô, chính mình cũng ngồi xuống theo, Tần Thiểu Du đành phải chuyển sang chỗ bên cạnh ngồi xuống, một ray chống cằm, chán đến chết nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người.
Hai người kia căn bản xem hắn là vô hình mà!
“Cái thứ chỉ thả ra khói đen dày đặc, nhưng sẽ không mang đến một chút nguy cơ hỏa hoạn kia là thứ buổi sáng em lấy từ vợ Diệc Dương hả? Thứ đó gọi là gì?”
Hạ Dạ cảm thấy mỹ mãn ăn, cười tủm tỉm nhìn khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Liệt, đắc ý nói, “cái bom khói đó hình như gọi là ‘tín hiệu hỏa hoạn giả tạo’, công dụng như tên, đó là sẽ chế tạo biểu hiện giả giống như đang xảy ra hỏa hoạn! hắc hắc, đó là đồ chơi nhỏ khi còn bé Đào Tử của em khi còn ở Kiều gia hay dùng, chỉ cần quăng vào góc nhà, khởi động thiết bị báo cháy, nhóm người hầu cùng người lớn trong nhà sẽ vội vàng khẩn trương chạy đến cứu hỏa, sau đó em và Đào Tử có thể thuận lời chuồn ra ngoài chơi. Hì hì!”
Chưa đã thèm liếm liềm ngón tay dính đầy nước dâu tây, Hạ Dạ tính trẻ con cười.
“Bây giờ hẳn không cần dùng đến thứ này rồi nhỉ?”
Hoàng Phủ Liệt tỉnh rụi hỏi.
Trong lòng nghĩ, nếu cô còn trữ hàng, lần khác phải đề phòng cô có một chiêu như vậy, trước đó làm tốt công tác ‘phòng cháy’ mới được. Cho dù không xảy ra nguy hiểm gì, thường thường diễn vài lần ‘diễn tập cứu hỏa’ cũng quá mức.
Hạ Dạ hồn nhiên không nhận thấy Hoàng Phủ Liệt đang cài bẫy cô nói, “Ai nói vậy! Diệc Dương quản Đảo Tử rất nghiêm! Đặc biệt có đoạn thời gian, Diệc Dương không biết phát bệnh tâm thần gì, hơn nữa nghiêm cấm em đến gần cô ấy cùng Niệm Niệm. Vậy sao được! Em chính là bạn thân của Đào Tử đó! Ai cũng không thể cướp đoạt cuộc song hạnh phúc của em cùng Đào Tử!
Sau đó, em ở ngay trong nhà kho lục tung tìm ra ‘tín hiệu giả hỏa hoạn’ trước kia Đào Tử đưa cho em, bảo Ngộ nhi chạy đến nhà Diệc Dương, nó, phụ trách canh chừng, em, chạy đến ngoài cửa lớn, quăng vài viên ‘tín hiệu giả hỏa hoạn’, lúc rối loạn mới thành công ‘nhập cư trái phép’ Đào Tử ra, chẳng qua thời gian đó Diệc Dương luôn ngăn cản em gặp Đào Tử cùng Niệm Niệm, hại em dùng hết hàng dự trữ, bằng không sang nay em cũng không có đi tìm gặp riêng Đào Tử.”
Hạ Dạ nhăn mặt nhăn mũi. Đối với đoạn thời gian Hạng Diệc Dương luôn trăm phương ngàn kế ngăn cản cô cùng Nhạc Hựu Đào gặp nhau vẫn canh cánh trong lòng.
Diệc Dương chắc là tránh cho trong kế hoạch theo đuổi vợ bị em ảnh hưởng nghiêm trọng, mới không thể không ra hạ sách như vậy đi?
Hoàng Phủ Liệt không cần cố sắc liền đại khái đoán ra động cơ lúc đó của bọn tốt. Khẳng định Diệc Dương quá rõ lực sát thương của cô ngốc này ở chuyện gì đó, hơn nữa hai người các cô từng gài bẫy anh, còn may rủi thế nào bắt được Triều Hoài, Diệc Dương mới có thể nhọc lòng cách ly cô cùng vợ anh ta Nhạc Hựu Đào.
Trong lúc vẫn trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ Tần Thiểu Du bỗng nhiên nắm vạt áo Hoàng Phủ Liệt, “Này, Liệt, anh xem!”
Lại đút thêm cho Hạ dạ vài quả dâu tây, Hoàng Phủ Liệt mới chuyển sự chú ý, ánh mắt theo hướng Tần Thiểu Du chỉ nhìn ra cửa sổ, Hạ Dạ cũng tò mò chấu đầu sang.
Hơn mấy thước, có vài thanh thiếu niên nhuộm tóc, quần áo màu mè đang tìm ai hoặc cái gì đó trong xe của từng người.
“Rất có thể là người của Triều Hoài đã tìm đến cửa. Nơi này không an toàn. Thiểu Du, chú ra phía trước phụ trách lái xe,. Tôi thông qua máy camera xem miotj chút, động tác kế tiếp của Triều Hoài là gì.”
Đã quen thuộc với thành phố A Thiếu Du tự nhiên là lựa chọn lái xe tốt nhất việc nhân đức không nhường ai trong ba người bọn họ.
Trên màn hình giám thị không có thân ảnh Triều Hoài, chẳng những có thể nhìn thấy rõ ràng bọn họ đang khoa tay múa chân với nhân viên câu lạc bộ Ám Dạ, giống như đang tìm cái gì, mà gồm nhiều màn hình giám thị có âm thanh, rõ ràng nghe được hai tên thuộc hạ của Triều Hoài ở chung quanh câu lạc bộ Ám Dạ hỏi thăm nơi ở của Hạ Dạ dùng tên giả ‘Thuần Thuần’.
“Ha ha! Một lũ ngu, đi nằm vùng sao có thể dùng tên thật chứ! Cứ để cho bọn họ tìm Thuần Thuần đi, bổn cảnh sát không sợ họ!”
Hai tay Hạ Dạ vòng ngực ngồi xuống, ung dung nhếch chân lên bắt chéo, không sợ hãi.
Thân phận cùng tên của cô đều là giả, bọn Triều Hoài có quỷ mới tìm được cô!
Đi đến chỗ điều khiển ngồi ổn, Tần Thiểu Du khởi động xe, xoay người không đồng ý nói, “Không cần quá khinh xuất. Triều Hoài vừa mới vừa gặp qua cô, tuy rằng tôi đã sớm chuẩn bị tốt lắm, ở Ám Dạ bọn họ sẽ không tìm được tin tức có liên quan đến cô, nhưng cũng không loại trừ bọn họ thông qua cách khác tìm được cô. Hơn nữa gần đây tổ trọng án các cô giám thị Hắc Diệu Đường chúng tôi thới gian trước cố ý gây rối âm thầm giám sát kỹ, nếu chuyện này là Triều Hoài phái người làm, vậy nhóm của cô hai bên đối đầu chỉ là chuyện sớm muộn, đến lúc đó lấy thân phận đặc thù của cô, hắn chỉ sẽ hiển nhiên cho rằng cảnh sát muốn bắt hắn vượt ngục, đem mũi giáo hướng về phía cô, đến lúc đó phiền toái của cô sẽ không ít hơn Liệt.”
Không hổ là thiếu chủ Hắc Diệu Đường, chỉ trong thời gian ngắn Tần Thiểu Du liền đưa ra phân tích chính xác bình tĩnh khách quan đối với hoàn cảnh.
“Nào có trùng hợp như vậy. Hơn nữa từ đấu đến cuối tôi đều cuối đầu, hắn sẽ không chú ý……”
“Cô là cảnh sát, cảnh sát các cô làm việc cùng đều cân nhắc đến nguy cơ có thể xảy ra chứ? Trong lòng cô rõ ràng, tinh huống Thiểu Du phân tích một chút cũng không có sai. Điểm này là anh sơ sót, lúc ấy nên làm một chút dịch dung cho em rồi mới đi vào mới đúng a.”
Kế hoạch lần này là một tay anh sắp xếp, Thiểu Du cùng cô ngốc đều chỉ phụ trách chấp hành, Hoàng Phủ Liệt biết sở dĩ Hạ Dạ nói vậy là vì để cho anh phụ trách kế hoạch lần này không cần tự trách.
Nhưng, cô xem nhẹ khả năng chấp nhận trong lòng anh.
Nếu sự việc đã xảy ra, nói một chút lúc ấy thế nào, hay là giả thuyết làm như vậy hoặc như vậy đều phí công.
“Triều Hoài không phải ngu ngốc, rất nhanh hắn sẽ đoán được hành động lần này của em là có chủ đích, hơn nữa cũng sẽ liên hệ đến hẳn sẽ có người tiếp ứng em mới đúng. Căn cứ tin tức nghe trộm được từ máy nghe trộm, người bên ngoài thật sự là thuộc hạ bọn chúng. Trong khoảng thời gian này cấp trên đã phái em đến bảo vệ anh, mấy ngày đến em cố gắng hết sức đừng xuất hiện ở nơi công cộng.”
“A. Đã biết, em…….”
“Không được rồi, chúng ta lái xe đi đã khiến bọn họ chú ý. Liệt, Hạ dạ, hai người ngồi yên, thắt dây an toàn. Tôi muốn tăng tốc!”
Đợi hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ đều tự gài xong dây an toàn, Tần Thiểu Du dùng sức một cái, nhấn mạnh ga, xe như tên bắn lao ra khỏi gara.
Một bang người của Triều Hoài đã sớm nhìn chằm chằm motorhome Tần Thiểu Du đậu ở trong góc, tìm kiếm ‘Thuần Thuần” ở đâu, càng thêm xác định chiếc xe vừa mới lái ra khỏi gara có vấn đề, nhanh chóng lái xe, đuổi theo sát chiếc motorhome của ba người Tần Thiểu Du.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét