Chương 52: Động thủ trên đầu thái tuế
“Đừng nói lộ rồi chứ? Bây giờ có cần đi vào cứu
người không?”
Hai cái đầu màu đen chấu vào nhau trước màn hình
giám thị.
Tần Thiểu Du miệng cắn quả táo, hai mắt nhìn chằm
chằm màn hình giám thị, thấy cổ tay Triều Hoài bắt lấy tay Hạ Dạ lộ ra sát khí,
anh quay đầu, hỏi ý kiến Hoàng Phủ Liệt.
Hoàng Phủ Liệt cũng đang tập trung vào màn hình
giám thị nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của Tần Thiểu Du.
Giây sau, hai tay anh vòng trước ngực gáy dựa vào
ghế, khóe miệng gợi lên ý cười, “Ha ha, không vội. Chúng ta tiếp tục giám sát ……”
*************************
Khăn tắm màu trắng quàng ở trên người theo động
tác đứng dậy mà rơi xuống giường, thân hình kiều nhỏ của Hạ Dạ hoảng sợ lùi ra
sau, tầm mắt bội rối nhìn loạn, chứ không dám chống lại thân hình lòa lỗ của
Triều Hoài, cô đỏ mặt lắp bắp nói, “Ông…… ông Dư, tôi…… tôi Tố Thuần Thuần, chị……
chị Tố Hoa một tay bảo tôi đến, tôi…… tôi…… ông làm đau tôi, có thể buông ra
trước sao? Không…… bằng không nhẹ…… nhẹ một chút cũng được. Nếu…… nếu không
thì, ông…… ông…… tốt nhất cầm…… cầm cái khăn tắm phủ lên, tôi…… tôi chưa thấy
qua vật đó của đàn ông, sơ…… không…… đừng……”
Vì hốt hoảng, nên tiếng địa phương công thêm tiếng
quốc ngữ lẫn lộn với nhau ngắt quãng không diễn đạt được ý nghĩa, nghe qua khiến
người ta dễ dàng nổi điên, cố tính người nói còn không có tự giác, không có dấu
hiệu ngừng lại, còn có xu hướng thao thao bất tuyệt.
Hạ Dạ cố ý đóng giả người ngoại tỉnh ‘Thuần Thuần’,
nghe vào lỗ tai Triều Hoài không khác gì ‘Xuẩn xuẩn”
Thật là người cũng như tên!
Triều Hoài không kiên nhẫn nhíu đôi lông mày đen thô,
chợt buông tay ra, lần nữa nặng nề nằm trên giường mát xa, nhắm mắt lại, lớn tiếng
nói, “Được rồi, được rồi, bắt đầu đi.”
“Hả, vâng…… được.”
Hạ Dạ khoa trương vỗ ngực, trợn to mắt, một bộ
dáng thần hồn nát thần tính ngồi xuống lại ghế vuông da, để ngăn chặn miệng đối
phương, Triều Hoài đã quàng khắn tắm rộng thùng thình tự động ngâm hai chân vào
trong thau gỗ.
Cũng tốt, giảm bớt công phu hầu hạ của bổn cảnh
sát.
Mới vừa rồi cô đã thừa lúc hai bảo tiêu không chú
ý, lúc túm cổ áo cô đã gắn thiết bị nghe trộm lên người tên kia, lúc đứng dậy
đi bưng thùng đựng nước tắm đi qua bên cạnh bọn họ, lại gắn camera lên người
tên còn lại.
Trứng gà muốn chia ra ở những rỗ khác nhau. Như vậy
một cái bị phát hiện, còn một cái khác có thể thu hoạch tình báo của Triều
Hoài.
Hai chân phải hấp thu hoàn toàn dược hiệu mới có
thể tiến hành mát xa lòng bàn chân, trong lúc này, dựa theo duy trình chuyện Hạ
Dạ phải làm chính là mát xa toàn thân cho Triều Hoài.
Từ từ đứng lên, lúc này trong đầu Hạ Dạ xoay chuyển
toàn là làm sao để tìm cớ rời đi.
Trước đo vài ngày bọn họ đã phái người bỏ thuốc
vào đồ ăn của Diễm Mai, mới có thể khiến cho cô ấy ‘phối hợp’ ‘xin nghỉ bệnh’,
sau đó lại dùng chút tiền khai thông chị Hoa, mới đạt được cơ hội tiếp cận Triều
Hoài này.
Nếu thời gian càng lâu, khả năng cô lộ ra dấu vết
càng lớn.
Hơn nữa, cô cùng không muốn sờ sờ xoa xoa ấn ấn
người khác ngoài Hoàng Phủ Liệt.
Chậm rãi đi ra sau Triều Hoài, cô thả ‘tín hiệu
giả hỏa hoạn’ sao còn chưa phát huy tác dụng!
Tạm thời Hạ Dạ còn không nghĩ ra cớ thích hợp để rời
đi, tình thế cấp bách, đành tận lực nhớ lại chút ‘nội dung bài giảng’ mấy ngày
trước của Hoàng Phủ Liệt.
Hai tay của cô còn chưa đụng đến tấm lưng lòa lỗ
của Triều Hoài, liền thấy hai vệ sĩ của hắn vội vàng đi vào, sắc mặt nặng nề, “Ông
chủ, vừa rồi nhân viên câu lạc bộ đã chạy đến nói với chúng tôi gian cách vách
bị cháy, lửa có xu hướng lan tràn, bảo chúng ta nhanh chóng rời đi, ông nói…….”
“Cái gì?! Mẹ nó xui thật!”
Vệ sĩ còn chưa nói xong, Triều Hoài liền mở mắt
ra, nổi nóng xốc khăn tắm trên người lên, vệ sĩ đã được đào tạo thuần thục cầm
y phục, hầu hạ hắn mặc vào.
Rất nhanh bọn họ đi di chuyển đến cửa, quả nhiên
thấy khói trắng dày đặc trên hành lang, trong hành lang ầm ỹ, câu lạc bộ đã mở
chuông báo cháy.
Ha ha! Ngày tốt giờ lành đã đến!
Lúc này không thừa loạn trốn thì đợi đến khi nào?
Bước từ từ ra đến cửa, cố gắng hết sức nới rộng
khoảng cách với ba người Triều Hoài, tránh khiến cho bọn họ chú ý.
Triều Hoài chạy đến hành lang bỗng nhiên nghĩ đến
cái gì, xoay người nói với hai tên vệ sĩ, “Mang theo cô ta, chúng ta đi.”
Giọng nói của cái con gọi là ‘Xuẩn xuẩn’ gì đó
luôn khiến cho hắn cảm thấy rất quen!
Tuy rằng bộ dáng không thể so sánh bằng, giọng
nói cũng không khớp, nhưng con mẹ nó cực kỳ giống tình nhân của Tần Thiểu Du 8
năm trước xiên áo hắn một cái.
Cho dù từ lúc bảy năm trước hắn đã tìm người làm
tình nhân của Tần Thiểu Du, nhưng cũng không loại trừ Tần Thiểu Du vì bảo vệ
tình nhân của mình, cố ý tung hỏa mù hắn, tìm kẻ chết thay.
Ôm suy nghĩ thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, Triều
Hoài hiểm ác chỉ vào Hạ Dạ vừa mới bước đến cửa, ra mệnh lệnh với hai tên vệ
sĩ.
Hắn muốn bắt cô về ‘thẩm vấn’ kỹ một chút!
“Sao? Vâng, ông chủ!”
Bây giờ bọn họ giống như chạy trối chết, còn phải
cõng thêm bình dầu làm gì?
Chỉ do dự một lát, lúc nhìn thấy ánh mắt nghiêm
khắc của Triều Hoài, tự động nuốt xuống nghi vấn muốn thoát ra khỏi miệng.
Ông chủ không phải thiện nam tín nữ gì, lý do muốn
dẫn theo con nhóc này đi tuyệt đối không phải xuất phát từ tinh thần nhân đạo cứu
người.
Đừng nói ông chủ đã coi trọng con bé chân tay vụng
về đó chứ?
Tuy bộ dáng có chút tư sắc, nhưng……
Không có thời gian nghĩ nhiều lắm.
Mệnh lệnh của lão đại bọn chúng chỉ cần phục tùng
là tốt rồi.
Một trái một phải nắm chặt cánh tay Hạ Dạ, hai
tên vệ sĩ lôi kéo cô ‘vô lực’ phản kháng đi theo sau Triều Hoài rất nhanh chạy
đến cửa thoát hiểm.
**************************
Triều Hoài trước một bước dưới sự giúp đỡ của
nhân viên câu lạc bộ đến được khu an toàn đối diện câu lạc bộ, ở một mảnh khói
đặc xa xa trông thấy hai tên bảo tiêu chạy đến, nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh
Hạ Dạ.
Hắn bước nhanh về phía trước, lo lắng đè xuống bả
vai của hai tên vệ sĩ, hầm hầm giận dữ hỏi, “Con nhóc kia đâu?”
“Không phải anh mang nó theo sao?”
“sao không phải là anh kéo cô ta?”
“Trong hành lang nhiều người, tôi thả tay cô ta
ra, tôi bảo anh đang giữ cô ấy mà!”
“Cái gì? Rõ ràng là tôi kêu anh để ý cô ấy!”
Hai tên vệ sĩ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, bắt đầu
chỉ trích đối phương, hai người ai cũng nói không rõ vì sao không nhìn thấy Hạ
Dạ, càng miễn bàn sao cô ta có thể giãy khỏi tay bọn họ đào tẩu!
Triều Hoài càng nghe càng tức giận! trên trán hắn
nổi rõ gân xanh, xanh mặt xanh mày, quát, “Im miệng hết cho ta! Hai cái thùng
cơm! Chờ dập lửa xong đi vào Ám Dạ, phải tìm ra con nhóc kia cho ta, sống phải
thấy người, chết phải thấy xác!”
“vâng, lão đại!”
“Vâng, lão đại!”
Hai tên vệ sĩ khôi ngô lập tức ngừng đấu khẩu, đồng
loạt nhìn câu lạc bộ khói bay nghi ngút. Kỳ lạ phát hiện, bọn họ từ bên trong
trốn ra đến đây, dọc đường toàn là khói đặc cuồn cuộn, nhưng bây giờ nhìn từ
bên ngoài vào, bên trong chỉ thấy khói đặc, nhưng lại không thấy chút lửa nào!
Triều Hoài hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này.
Kinh nghiệm giang hồ lâu năm hắn lập tức nghĩ đến,
rất có thể ai đó đặt bẫy!
Có người có khả năng ra tay nhất trong câu lạc bộ
là tên ‘Xuẩn Xuẩn’ thay Diễm Mai đến mát xa cho hắn, nhưng lại có thể ở dưới tầm
mắt của hai thuộc hạ có thân thủ rất cao của hắn, thừa lúc hỗn loạn trốn thoát
được nhân viên mát xa!
Hắn nhìn chăm chú vào câu lạc bộ đang bị khói đặc
bao quanh, khuôn mặt chuẩn chữ quốc ‘国’
tràn đầy tàn ác, phân biệt phân phó cho hai tên vệ sĩ nói, “Con nhỏ đó hẳn chạy
chưa xa. Chú, phụ trách mang anh em bên ngoài đuổi theo cho ta, chú, phụ trách
điều tra rõ ràng trong câu lạc vộ có người đàn bà nào tên là Thuần Thuần hay
không!”
“Vâng, ông chủ.”
“Vâng, ông chủ.”
Tốt nhất cô ta hoàn toàn biến mất trên thế giới
này, bằng không người dám bước lên đầu hắn, cho dù đào ba thước đất, hắn cũng
tuyệt đối tự mình dạy cho cô ta cái gọi là biết vậy chẳng làm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét