Chương 58: Vì báo ân
“Thật xin lỗi, đều là tôi không tốt. Đừng trách anh Hạng. Tôi bị trúng đạn, chuyện này vốn không nên để cho quá nhiều người biết. Vài bác sĩ phẫu thuật kia đều là thân tín của anh Hạng, ban đầu trong bệnh viện cũng có y tá chúng ta sắp xếp vào. Mỗi lần chúng tôi bị thương đều do các cô ấy chăm sóc, nhưng chuyện lúc này xảy ra đột ngột, không thể điều người có kinh nghiệm làm.
Anh Hạng lại không yên tâm để y tá khác đến, vì sao lại muốn lão đại rời đi, tôi nghĩ cô cũng đoán được, lần này tôi không chỉ bị trúng đạn, còn có cách miệng vết thương do súng không xa, có vết thương do đao kiếm.
Lão đại vì chuyện lần này tôi bị thương đã đủ tự trách, để lão đại không áy náy hơn nữa, thế nên mới…… thật xin lỗi, tôi không biết cảnh sát trưởng cô thấy máu lại choáng!”
Nằm ngồi trên giường bệnh mĩ nam Ninh giãy dụa nghĩ muốn xuống giường tạ lỗi với Hạ Dạ.
Hạ Dạ và Ninh Nhiên quen biết chưa được lâu, nhiều nhất cũng chỉ gặp mặt vài lần.
Mỗi một lần Ninh Nhiên xuất hiện đều khiến cho cô cảm thấy một loại lạnh như băng cách người ngàn dặm, cộng thêm cảm giác trầm mặc ít lời.
Lúc này Ninh Nhiên một hơi nói nhiều như vậy, tuy rằng lời nói ra vẫn không có độ ấm nào, nhưng cảm nhận được bên trong là một người ấm áp.
Có thể vì Tần Thiểu Du lão đại anh ta suy nghĩ nhiều như vậy. Tần Thiểu Du ơi, Tần Thiểu Du, anh đốt bao nhiêu nén hương cúng bái tổ tiên, đời này mới có thể mua được thủ hạ trung thành vì anh như Ninh Nhiên a!
Không chút nghĩ ngợi đưa tay đỡ lấy miệng vết thương còn chưa có khỏi hẳn, Hạ Dạ tức giận nói, “Được rồi, tôi không trách anh ta. Anh nằm xuống nhanh lên, vạn nhất miệng vết thương vỡ ra thì sao. Hừ, tha cho anh một mạng!”
Quay đầu, trừng mắt Hạng Diệc Dương đứng cách vài bước, đảm bảo an toàn, người sau cười cười vô tội với cô.
Cười cười cười cười, mỗi lần đều chỉ biết dùng chiêu này!
Chính tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời này, lừa gạt mất Đào Tử cùng Niệm Niệm của cô, hừ, cô mới không chống đỡ không được quyến rũ!
Hướng Hạng Diệc Dương làm cái mặt quỷ, Hạ Dạ dời tầm mắt, lực chú ý một lần nữa đặt trên người Ninh Nhiên, dìu anh ta ngồi dựa vào giường xong, “Ninh…… ừm…… gọi anh anh Trữ là lạ, tôi cũng gọi anh là Nhiên được không, không sao chứ?”
“Không sao.”
Hơi kéo khóe miệng, Ninh Nhiên gượng cười.
Xem ra người này bình thường rất ít cười a! Tươi cười cũng cứng ngắc như vậy.
Thuận thế ngồi xuống đầu giường, Hạ Dạ cau mày hỏi Ninh Nhiên tính sau này thế nào, “Anh muốn giấu giếm đến khi nào? Tên Tần Thiểu Du kia thần kinh có thô chút, nhưng chỉ số thông minh không thấp. Anh gạt anh ta như vậy cũng không phải là biện pháp, cho dù anh che giấu tốt thế nào, không có ngày sự việc không bại lộ. Nhưng anh có nghĩ đến không, vết thương do súng cùng vết thương do đao cách gần nhau như vậy, chắc chắn sẽ để lại di chứng. Tính chất công việc của anh lại quyết định về sau không thể không thiếu ‘động tay động chân’, nếu thật sự tổn thương khí huyết, cho dù Diệc Dương là hoa đà tái thế, cũng rất khó giữ được mạn nhỏ của anh. Anh nên hiểu rõ chứ! Hơn nữa, anh vì anh ta như vậy, đáng giá sao?
Một ngày nào đó anh ta sẽ kết hôn sinh con, anh ta sẽ một mình hạnh phúc đến già, đến lúc đó anh ở vị trí nào chứ? Mặc kệ anh đối với anh ta là yêu hay là báo ân, anh đều phải suy nghĩ cho chính mình a…… tốt nhất, anh biến anh ta thành của anh, ha ha, nói vậy, trả giá của anh xem như được đền bù xứng đáng. Đôi bên đều vui mừng a!”
“Cảnh sát trưởng Hạ, cô lại nói đi đâu vậy.”
Ninh Nhiên đau đầu ấn thái dương, đã vô lực phản bác.
Đầu năm nay, đội ngũ hủ nữ thật sự quá sức mạnh mẽ, nhóm anh em miệng thúi trong bang hở cái liền đem đam mỹ, gay treo ở bên miệng còn chưa tính, liền ngay cả cảnh sát trưởng tổ trọng án cũng như vậy, đây là thế nào……
“Không phải đâu, chẳng lẽ anh không biết sao?”
Hạ Dạ hai tay chống cằm, ánh mắt mơ màng.
“Tên Tần Thiểu Du kia đẹp thì đẹp thật, nhưng ngồi không có tướng ngồi, đứng không có tướng đứng, còn là người thích vũ lực, tính tình nóng nảy hết sức, giống như con sư tử gầm gừ bất an quanh năm, tuy rằng bề ngoài khiến cho người ta thấy giống như động vật máu lạnh, thật ra trong khung vẫn là chú cừu dịu ngoan thôi. Sư tử với cừu, trời sinh một đôi. Anh nói có phải hay không a? Nghĩ lại xem, làm Tần Thiểu Du rực rỡ như mận đào ôm hoa cúc thanh nhã anh, woa, hình ảnh đó, tuyệt đối hài hòa gắn kết a!”
Hạ Dạ càng nói càng phấn khởi, Ninh Nhiên lại nghe được không khỏi lắc đầu thở dài.
“Thật ra……”
Anh ta khụ khụ, thành công hấp dẫn lực chú ý của Hạ Dạ.
“Thẳng thắn mà nói. Từ khi tôi quen biết lão đại cho đến nay, anh ấy luôn chỉ có 1 người…… Hoàng Phủ Liệt. Tôi nói, là thiếu gia Hoàng Phủ, quanh năm suốt tháng anh ta cũng không thể ở trong nước. Mà thân phận lão đại lại quyết định anh ấy không thể kết nhiều bạn bè tri tâm. Các người đại khái không biết đâu? Thật ra anh ấy cực kỳ muốn cùng anh Hạng, còn có thiếu gia Hoàng Phủ ở chung một chỗ. Giống như, chỉ cần ở cùng các anh, lão đại mới có thể vứt bỏ thân phận bang chủ Hắc Diệu Đường này. Chân chính là anh ấy.”
Nói đến đoạn này, Ninh Nhiên lén liếc mắt nhìn Hạng Diệc Dương không nói được một lời, tiếp tục nói, “Ở trong lòng lão đại, anh Hạng cùng thiếu gia Hoàng Phủ là người quan trọng nhất. Nhất là người thân duy nhất của anh ấy thiếu gia Hoàng Phủ, thật ra lão đại
Rất muốn thiếu gia Hoàng Phủ có thể ở trong nước, tốt nhất là ở chung một chỗ với anh ấy, nhưng không biết vì sao thiếu gia Hoàng Phủ lại chọn đi tòng quân, để lại lão đại một mình cô đơn. Nếu về sau thật sự gặp đúng người, có người ở bên cạnh chăm sóc anh ấy, ở cùng anh ấy, đây chẳng phải không còn chuyện gì tốt hơn sao? Anh Hạng, anh nói có phải hay không?”
Ninh Nhiên thu hồi suy nghĩ trôi nổi của mình, quay đầu nhìn về phía Hạng Diệc Dương cùng Hạ Dạ, cười hỏi.
Hạ Dạ nghe ra được, Ninh Nhiên nói ra những lời này đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Chẳng lẽ thật sự cô cùng Diệc Dương hiểu lầm sao? Ninh đối với Tần Thiểu Du xinh đẹp đến kỳ cục, thật sự không tồn tại tình cảm vượt mức bạn bè?!
“Đồ ngốc. Chú rất quan trọng đối với Thiểu Du. Tin tôi, nếu hôm nay không may chú xảy ra chuyện gì, tên kia tuyệt đối sẽ oanh tạc bệnh viện!”
Hạng Diệc Dương đi đến mép giường ngồi xuống, bàn tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Ninh Nhiên, khoa trương nói.
......
Đối với chuyện này, Ninh Nhiên lựa chọn yên lặng đáp trả.
Chuyện kích động như vậy tính tình nóng nảy như lão đại tuyệt đối làm được, nhưng nguyên nhân, căn bản không mập mờ như anh Hạng nghĩ.
“Sao, Nhiên chú không tin sao? Chú không biết, Thiếu Du nó……”
Hạng Diệc Dương đang định ‘cực lực tác hợp’ Ninh Nhiên cùng Tần Thiểu Du, lại bị Ninh Nhiên mặt không chút thay đổi đánh gãy, trực tiếp vạch trần ý đồ bất lương của soái ca Hạng, “Anh Hạng, tôi biết, anh bất mãn thật lâu với mặt lạnh băng của tôi. Nhưng, đây là thói quen nhiều năm của tôi rồi. Tôi nghĩ, rất khó lại trở nên vui tươi hoạt bát, như anh hy vọng. Mong trêu chọc này dừng lại ở đây, Ninh Nhiên nguyện ý thề sống chết nguyện trung thàng với lão đại, tuyệt không có rắp tâm khác!”
Mục địch thật bị vạch trần, Hạng Diệc Dương da mặt so với bệnh nhân bơm mỡ còn dày hơn không có chút xấu hổ, ngược lại còn phun trào nói: “Nếu Thiểu Du biết chú bán mạng như vậy, vì báo ân gì đó, tôi đoán chừng nó sẽ tức giận đến hộc máu. Thằng đó, nó ghét nhất cái gì một giọt ân tình, một thùng báo đáp. Là anh em, đối xử chân thành với nhau là chuyện bình thường, chú cứ như vậy hở cái là treo báo ân ở bên miệng, cẩn thận nó không xong với chú. Hắc hắc.”
“Đúng vậy! Về điểm này, còn xin anh Hạng cùng cảnh sát trưởng Hạ cần phải thay tôi miệng kín như bình!”
Ninh Nhiên ngồi dậy, lại khôi phục bộ dáng nghiêm túc.
Quen biết bạn bè cứng nhắc không thú vị như vậy, Hạng Diệc Dương còn có thể nói gì?
“Chú đó ~ lần này xuất viện lo mà giữ gìn thân thể, nếu lại bị thương chạy vào địa bàn của tôi, lần sau tôi cũng không chịu trách nhiệm thay chú che giấu! Vạn nhất Thiểu Du biết được, tôi thay chu giấu chuyện bị 2 vết thương nặng, mạng già của tôi liền khó giữ!”
“Ha ha, lão đại sẽ không biết .”
Vừa dứt lừi, cửa phòng giải phẫu không báo trước bị người dùng lực đá văng, Hạng Diệc Dương còn chưa kịp ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú liền trúng một quyền Tần Thiểu Du đối diện đi đến ngay tại chỗ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét