Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 61

Chương 61: nhà Hoàng Phủ rốt cuộc có bao nhiêu tiền

Mùa hè, bầu trời đêm ở ngoại ô thành phố tối đen, đầy sao.

Dọc đường khu biệt thự đều là ngọn đèn sáng ngời, giống như vệ sĩ canh gác, sắp hàng có thứ tự.

Hoàng Phủ Liệt ở dưới một gốc cây hòe lớn nhìn thấy Hạng Ngộ lưng đeo balo siêu bigsize.

Ánh đèn pha ô tô chiếu gần rọi đến, Hạng Ngộ theo bản năng đưa tay che mắt, lúc ngẩng đầu, liền thấy ba khóe miệng mỉm cười đi về phía cậu.


“Ba -------“

Tiếng gọi ngọt ngào, Hạng Ngộ hưng phấn mà nhào vào trong lồng ngực ấm áp của Hoàng Phủ Liệt, Hoàng Phủ Liệt đương nhiên vươn hai tay đi tiếp, xoay người một cái ôm lấy con bảo bối.

“Ở bên ngoài đợi rất lâu sao? Sao không ở trong nhà chờ cho khỏe?”

Một tay ôm con, Hoàng Phủ Liệt vươn một cái tay khác thói quen xoa bóp cái mũi xinh xinh của Hoàng Phủ Liệt.

Hưởng thụ hành động vô cùng thân thiết của ba, Hạng Ngộ mỉm cười ngọt ngào tràn ra má lúng đồng tiền, “Hì hì. Không lâu lắm đâu, người ta muốn sớm nhìn thấy ba thôi!”

Giọng trẻ con mềm mại ngọt ngào lại thêm giọng điệu làm nũng, nghe vào tai Hoàng Phủ Liệt tràn đầy cảm giác vui sướng hạnh phúc của người làm ba.

“Ba, chúng ta sẽ đi đâu? Lần trước nghe mẹ trong điện thoại nói nhiệm vụ lần này của mẹ là bảo vệ ba, ba chọc đến trứng thối siêu cấp lớn nào sao? Thế nên  muốn xuất ra tổ trọng án mẹ đi bảo vệ ba?”

Hai tay Hạng Ngộ ôm chặt cổ ba, mắt to xinh đẹp chớp chớp nhìn Hoàng Phủ Liệt.

“năng lực trinh thám của Ngộ Nhi không tệ đấy. Sự việc không khác lắm so với suy nghĩ của con. Có sợ không? Vạn nhất nhiệm vụ bảo vệ ba của mẹ không tốt, kẻ xấu biết được tồn tại của con, bắt cóc con đến uy hiếp ba mẹ, mạng nhỏ của con có thể đi đời nhà ma.”

Hoàng Phủ Liệt vừa cười nói, vừa ôm Hạng Ngộ đi đến xe.

Hạng Ngộ khinh thường bĩu môi, cuồng vọng nói, “Mới không sợ! Nếu ai dám đụng đến một sợi lông của ba mẹ con, hừ, Hạng Ngộ con nhất định làm cho toàn thân mình hắn mọc lông tinh tinh, lông chuột, lông sư tử, các loài động vật chíp bông, lại thông báo cho các tạp chí lớn ở nước ngoài lại đây tranh nhau chụp ảnh, không mất hết mặt hắn, cũng mất hết người hắn, thẳng đến hắn xấu hoorvaf giận dữ tự sát mới thôi!”

“Ha? Khẩu khí lớn như vậy? Làm cho đối phương xấu hổ và giận dữ tự sát? ừm…… chuyện này hệ số khó khăn cũng quá lớn, con?”

Ôm Hạng Ngộ lên xe, Hạng Phủ Liệt xoay người gài chặt dây an toàn cho cậu, gõ vào ót con, cười nói.

Hoàng Phủ Liệt Thuần túy xem lời nói của Hạng Ngộ là lời trẻ con ở tuổi của cậu, một chút cũng không để những lời nói của con ở trong lòng.

“Ba không tin?”

Hai tay khoanh trước ngực, Hạng Ngộ xoay người quai hàm nghiến lại trừng mắt nhìn ba.

Ba đang hoài nghi năng lực của cậu sao?

Tổn thương đến lòng tự trọng của vật nhỏ sao?

Hoàng Phủ Liệt dập tắt nụ cười, xoa xoa đầu nhỏ của cậu, ôn nhu nói, “Không, chỉ cần Ngộ Nhi nói ba đều tin.”

Trẻ con thôi, cũng cần đúng lúc cho nó tự tin.

Chẳng sợ con nói một ngày nào đó nó sẽ trở thành thị trưởng thành phố A, Hoàng Phủ Liệt cũng tuyệt đối không chút hoài nghi.

Anh tuyệt đối tự tin vào năng lực của Ngộ Nhi.

Nếu con nói có thể làm cho người ta xấu hổ và giận dữ tự sát, vậy…… tạm thời tin đi.

*******************************

Sâu trong đình viện, bên bờ hồ vài cọng dương liễu trong gió đêm hiu hiu, giông như cô gái thước tha, điệu bộ phiêu diêu.

Mặc dù rời đi hồ nước sau hoa viên, một đường đi đến phòng chính, còn có thể nghe rõ tiếng ếch cùng tiếng ve truyền ra từ trong bụi cỏ, hồ nước.

Ánh trăng sáng tỏ dịu dàng chiếu xuống tòa đình viện xưa cũ, hiện ra hình dáng mơ hồ của đình đài lầu các cùng cầu nhỏ cong cong.

Vốn tưởng rằng bước vào cái cửa lớn ở sân trước đủ khí phái, đi vào bên trong mới biết được, thiên nhiên hữu tình hồ nước cùng kiến trúc Giang Nam cổ xưa đồ sộ mới đáng xem nhất.

Hạng Ngộ một đường hưng phấn mà mơn trớn cây cột ở hành lang gấp khúc, vì sợ đánh thức người ở trong viện này, nghiêng đầu nhỏ giọng sửng sốt nói với Hoàng Phủ Liệt, “Woa! Ba, thì ra ba không chỉ là quân nhân, còn là địa chủ! Trời ơi! Nhà Hoàng Phủ chúng ta rốt cuộc có bao nhiêu tiền vậy!”

Có thể ở khu ngoại ô thành phố A chiếm một miếng đất lớn như vậy, vị trí của tòa nhà này còn lớn đến không thể tin được, hơn nữa dưới ánh trăng tỏ, cậu thề, tòa nhà này tuyệt đối có trên 100 năm lịch sử!

Đồ cổ a, diện tích lớn đồ cổ a! Này nếu đổi ra tiền mặt, mười trăm trăm ngàn…… triệu, wow wow, phải được đến triệu ấy chứ!

“Tham tiền! sao, rất muốn kế thừa tài phú của nhà Hoàng Phủ sao? Chỉ cần con đồng ý trở thành chủ nhân tòa nhà này, tiếp nhân vị trí bang chủ Hắc Diệu Đường của chú Tần con, tất cả nhà Hoàng Phủ đều là của con đó!”

Nhéo nhéo cái mũi Hạng Ngộ, Hoàng Phủ Liệt mỉm cười nói.

“A  ̄ ̄ ̄ mới không cần  ̄ ̄ ̄


Hạng Ngộ nhúc nhích cái mũi, rung đùi đắc ý nói, “Tiền tài xác thật đáng quý, giá trị của tự do càng cao. Con mới không cần vì tiền sinh không mang theo đến chết cũng không thể mang theo, hy sinh tự do quý giá của con đâu.

Chống đỡ một bang phái mết chết đi thật không tốt, còn không có tự do, muốn giống như chú Tần, ra vào đều có một đống lớn người theo vào cùng ra, một chút tự do đều không có. Chơi không vui, con mới không cần! hơn nữa, con cũng có thể kiếm thật nhiều tiền bằng chính năng lực của con! Mới không cần dựa vào ba hoặc tổ tiên chúng ta đâu!”

“Còn nhỏ quỷ lớn. cũng không biết làm sao con học được nhưng đạo lý lớn này.”

“Con tự mình hiểu a! Tiểu tăng pháp danh cũng là Kỷ Ngộ đó!” (Kỷ: chính mình, bản thân đó mọi người)

“Kỷ Ngộ, Kỷ Ngộ, cũng là chính mình tìm hiểu. Mới mấy tuổi đầu, tuyệt không biết khiêm tốn!”

Hoàng Phủ Liệt bẹo má phấn Hạng Ngộ, bảo bối nhỏ chu miệng kháng nghị.

“Cũng không phải, cũng không phải, thí chủ cha, tiểu tăng đây chỉ là tự tin mà thôi!”

“Được, được, được, pháp sư Kỷ Ngộ, canh giờ đã muôn, để chúng tôi dẫn thầy về phòng ngủ nghỉ ngơi, được chứ?”

Hoàng Phủ Liệt một tay chìa ra, khom người làm tư thế mời.

“Ừm, tốt lắm, tốt lắm.”

Hạng Ngộ vờ vờ vịt vịt cũng chắp tay thi lễ, giả giọng từ bi nói, “vì phần tiếp đón long trọng của thí chủ, đợi vào trong phòng, tiểu tăng sẽ gắng gượng báo cho thí chủ biết, phát hiện trọng đại nhất của tiểu tăng!”

“Nhóc con phá phách!”

Hoàng Phủ Liệt cười nói câu, dắt Hạng Ngộ xuyên qua hành lang gấp khúc thật dài.

Vừa đến phòng ngủ, mông còn chưa có ngồi nóng, Hạng Ngộ giống như hiến vật quý lấy điện thoại cầm tay từ trong ba lô ra, tay nhẹ lướt trên màn hình vài cái, đưa cho Hoàng Phủ Liệt xem.

Hoàng Phủ Liệt ôm Hạng Ngộ ngồi lên giường, cầm lấy di động của Hạng Ngộ qua xem, giây lát, ánh mắt sắt bén híp lại, “Người trong ảnh chụp này……”

“Sao, có phải thấy cô gái trong bức ảnh này giống như từng quen biết hay không?”

Hạng Ngộ ngồi ở mép giường, chốc chốc đá chân, quay đầu sang gian trá hỏi, “Muốn con công bố đáp an hay không? Hắc hắc, chỉ cần ba đồng ý mua cho con mô hình máy bay chiến đấu Su-47 Berkut* tiên tiến nhất trên thế giới! Sao?”

Còn nhỏ tuổi lại đi học đàm phán hả! Một đán án nhận được một giá trị xa xỉ từ ba, còn là mô hình máy bay chiến đấu bản giới hạn. Thằng nhóc, con có tiềm chất làm gian thương đó!”

Lúc Hạng Ngộ đắc ý dạt dào chuẩn bị công bố đáp án, Hoàng Phủ Liệt nâng lên nụ cười gian ác, giống như cố ý trêu hứng thú của bạn nhỏ Hạng Ngộ, chậm rãi nói, “Đáng tiếc…… ba đã nhớ ra, ba nhớ nhìn thấy cô ấy ở đây, bao gồm cô ấy là ai.”

Phút chốc, Hoàng Phủ Liệt thay đổi câu chuyện, vẻ mặt kỳ quái, “Ba lấy làm lạ sao con có thể biết cô ấy?”

Lấy tuổi của Hạng Ngộ, không nên biết cô ấy mới đúng.

“Cái gì? Là con lấy làm lạ mới đúng! Ba lại biết mẹ Khả Dư?!”

Hạng Ngộ kêu to.

“Khả Dư? Người mẹ con coi mắt lần trước, con gái của Cố Mẫn Phó kia?”

Hoàng Phủ Liệt trí nhớ rất tốt lập tức nhớ ra Khả Dư trong miệng Hạng Ngộ là ai.

“Đúng vậy! Con cùng các bạn khác đến nhà Khả Dư làm bài tập, không cần thận đi nhầm phòng, sau đó ngoài ý muốn thấy tấm ảnh này trong phòng, phát hiện bộ dáng của mẹ bạn ấy có chút giống mẹ, cảm thấy thật thần kỳ, mới có thể thuận tay cầm lấy! Nhưng ba, sao ba lại biết mẹ Khả Dư?! Chẳng lẽ các người qua lại? Đừng nói Khả Dư là con gái riêng của ba cùng mẹ bạn ấy chứ? Ôi, trời ạ, chẳng lẽ bạn ấy là em gái cùng cha khác mẹ với con?”

Bạn nhỏ Hạng Ngộ không bình tĩnh!

* Sukhoi Su-47 Berkut (tên tiếng Nga: Су-47 "Беркут" - Đại bàng Vàng), cũng được định danh là S-32 và S-37 trong quá trình phát triển đầu tiên, là một máy bay phản lực chiến đấu siêu thanh thực nghiệm do Tập đoàn Hàng không Sukhoi phát triển. Tên ký hiệu của NATO của loại máy bay này là "Firkin". Một đặc điểm dễ phân biệt của Sukhoi Su-47 là cánh cụp phía trước, tương tự như cánh loại Grumman X-29. Cái tên Berkut đã được đặt thêm cho Su-47 từ năm 2002, cho thấy loại máy bay này đã chuyển sang giai đoạn sẵn sàng sản xuất, và có lẽ nó sẽ được thiết kế lại nhiều (như một phần trong chương trình Sukhoi PAK FA) của Sukhoi) trước khi công việc sản xuất hàng loạt được bắt đầu. Tên định danh Su-47 có thể hoặc không được dùng lại cho thiết kế PAK FA.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét