Chương 59: Thời khắc mấu chốt, kêu ngừng
“Thiếu Du, anh điên rồi sao? Còn không mau buông Diệc Dương ra!”
Hoàng Phủ Liệt chỉ đi ra ngoài mua đồ uống cho mọi người, trở lại hành lang, liền không thấy Thiếu Du ở hành lang.
Lập tức chạy về phòng bệnh anh vừa đi vào, liền thấy dàn cảnh ‘động tác’ này, cầm đồ uống trong tay đưa cho Hạ Dạ, muốn tiến lên kéo Tần Thiểu Du ‘chưởng môn phái kích động ra’.
“Đừng đến đây, bằng không tôi với anh không còn anh em gì nứa!”
Bởi vì lời nói nghiêm khắc cùng vẻ mặt xơ xác bơ phờ hiếm thấy của Tần Thiểu Du, Hoàng Phủ Liệt nhất thời không thể đúng lúc đi lên ngăn lại hành động của anh ta.
“Lão đại, anh làm gì vậy! Mau buông anh Hạng ra!”
Ninh Nhiên hoàn hồn lại cố hết sức từ trên giường bò dậy, sốt ruột kéo cánh tay của Tần Thiểu Du, muốn anh ta buông tay túm áo Hạng Diệc Dương ra.
“Chú còn che chở hắn?!”
Ninh Nhiên không khuyên còn tốt, vừa khuyên lửa giận của Tần Thiểu Du nháy mắt bừng lên.
Anh ta thở mạnh mắt đỏ đậm! Chẳng những không nghe khuyên bảo, ngược lại kích động đẩy ra Ninh Nhiên tiến đến khuyên can, dùng sức quá mạnh, vết thương do súng còn chưa lành hơn nữa sức khỏe sau phẫu thuật còn chưa hồi phục, Ninh Nhiên lập tức ngất đi.
Tần Thiểu Du giật mình!
Nhất thời anh ta như xì hơi, suy sụp buông áo Hạng Diệc Dương ra, sững sờ tại chỗ.
Anh ta không hề nghĩ đến chính mình đẩy cái, lại tạo thành hậu quả nghiêm trọng như vậy.
“Tần Thiểu Du! Tùy hứng cũng phải có giới hạn!”
Trách cứ trừng mắt nhìn Tần Thiểu Du đang sững sờ, Hạng Diệc Dương quyết định rất nhanh ôm lây Ninh Nhiên đang hôn mê, ấn nút cấp cứu, yêu cầu bác sĩ phầu thuật vừa rồi gấp rút tập hợp ở phòng bệnh này.
Sau đó, dưới tình huống không chạm vào miệng vết thương của Ninh Nhiên, nhẹ nhàng đặt anh ta lên giường lại.
Không lâu sau, bác sĩ đi vội vàng cũng cực kỳ có hiệu suất đi đến.
Ngay sau đó, lại là một cuộc phẫu thuật khẩn cấp khâu lại miệng vết thương.
Ngoài rèm cửa sổ sắc trời đã tối lại, trong phòng bệnh đèn phẫu thuật sáng lên.
Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt tự động đi ra phòng bệnh, trả phòng bệnh lại cho Hạng Diệc Dương cùng các bác sĩ.
Chỉ có Tần Thiểu Du không chịu phối hợp, lúc này, cho dù Hạng Diệc Dương nói gì, anh ta cũng không chịu bước ra ngoài trước, kiền trì muốn tận mắt thấy vết thương của Ninh Nhiên thật sự không đáng lo mới bằng lòng bỏ qua.
Tay Hạng Diệc Dương cầm dao phẫu thuật có chút run run, quả thật muốn đánh bất tỉnh cái tên đứng bên cạnh này, quăng xuống Thái Bình Dương cho cá mập.
Cứu người quan trọng hơn, rơi vào đường cùng, Hạng Diệc Dương đành thỏa hiệp, giải thích một chút vấn đê cần chú ý, cũng theo ý Tần Thiểu Du.
Nếu nó muồn nhìn, thì để cho nó xem đi.
Dù sao, đến lúc đó người tự trách nhất, cũng không phải là anh!
************************
Phẫu thuật xong, các bác sĩ cũng rời khỏi phòng bệnh, lúc này Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ mới đẩy cửa tiến vào.
Tần Thiểu Du thấy toàn bộ quá trình ngón tay run run chỉ vào miệng vết thương của Ninh Nhiên, mặt kinh ngạc xoay sang phía Hạng Diệc Dương đang mở khẩu trang.
“Diệc Dương, Nhiên, Nhiên, hắn...... miệng vết thương hắn...... hắn......”
Vì sao miệng vết thương của Nhiên lại hoại tử đến mức này!
“Sao, bây giờ chú mới chú ý sao? Chú cho rằng bị thương do súng không kịp thời điều trị sẽ thế nào? Nó có thể chống đỡ đến bây giờ, hơn nữa thuận lời vượt qua thời gian nguy hiểm đã là kỳ tích rồi. Bây giờ đã biết vì sao ban đầu tôi muốn chú rời đi rồi chứ? Chính là thằng ngốc Nhiên này, sợ chú nhìn thấy sẽ áy náy, mới muốn tôi che giấu cho nó, không để cho tôi kiểm tra thân thể của nó trước mặt chú! Nó suy nghĩ cho chú như vậy, kết quả chú thì sao? Chú đối với nó như thế nào?”
“Tôi......”
Anh không biết, anh thật sự không biết chút nào cả!
Tần Thiểu Du từ từ đi đến bên giường, nhìn chăm chú khuôn mặt xanh xao của Ninh Nhiên, nói năng lộn xộn giải thích, “Nhiên…… Nhiên…… Nhiên chú tỉnh lại đi…… tôi sai rồi, thật xin lỗi, tôi thật sự không định đánh chú, người ta định đánh là Diệc Dương! Thật sự rất xin lỗi……”
Thái dương Hạng Diệc Dương nổi gân xanh, khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ buồn bực.
Anh đã trêu ai chọc ai?!
Cái gì nói người hắn định đánh là anh? Nên anh là bao cát? Tần Thiểu Du hắn nói đanh liền đánh?!
“Được rồi, Diệc Dương chắc chắn đã gây mê cho anh ta. Bây giờ chú nói xin lỗi, Ninh Nhiên chắc chắn không nghe thấy. Phẫu thuật thành công, chúng ta cũng đừng đợi ở trong này nữa, quấy rầy anh ta nghỉ ngơi. Chú đi theo tôi, tôi có chuyện muốn hỏi chú!”
Trước khi Hạng Diệc Dương nổi bão, Hoàng Phủ Liệt túm lấy bả vai Tần Thiểu Du, cưỡng chế kéo anh ta ra khỏi phòng bệnh, Hạng Diệc Dương, Hạ Dạ cũng đi theo ra ngoài.
Văn phòng viện trưởng.
“Nói! Vừa rồi chú phát điên cái gì? Còn có, chú cho rằng, chú cho rằng chú là ai?”
Vì đảm bảo ‘công tác thẩm vấn’ được thuận lợi, Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Diệc Dương thừa lúc Tần Thiểu Du cực kỳ mất cảnh giác, hai người phân biệt một trái một phải vây đánh Tần Thiểu Du, lưng anh ta dám vào góc tường, sau khi xác định không có ‘lực phản kháng’, từ thiếu tướng Hoàng Phủ Liệt phụ trách ‘câu hỏi’, cảnh sát trưởng Hạ phụ trách ghi âm.
“Họ Tần còn đẹp hơn phụ nữ, bây giờ anh có quyền giữ im lặng, nhưng lời nói của chú sẽ trở thành chứng cứ trước tòa! Action! Họ Tần xin trả lời!”
Nói xong lời dạo đầu ngô không ra ngô khoai không ra khoai này, Hạ dạ câm di động đang tiến hành ghi âm trong tay, khiêu khích Tần Thiểu Du tạm thời không có lực đánh trả đôi mắt cụp xuống hoảng loạn.
Thú dữ bị trói, anh minh thần võ như cô, không sợ!
Tần Thiểu Du tức giận đến ngứa .
“Hai tên khốn các anh, mau thả tôi ra! Liệt, người anh nên thẩm vấn là Diệc Dương, không phải là tôi, anh lầm đối tượng rồi!”
Tần Thiểu Du tay chân mất đi tự do thét to.
Sâu sắc như Hoàng Phủ Liệt lập tức nghe ra kỳ quái trong lời nói của Tần Thiểu Du, nghĩ rằng đây có lẽ đúng là mấu chốt khiến Tần Thiểu Du nổi điên.
Dúng ánh mắt ý bảo Diệc Dương bình tâm một chút chớ đánh, Hoàng Phủ Liệt lạnh lùng tiếp tục truy xét, “chuyện này liên quan gì đến Diệc Dương?”
“Hừ!”
Xoay đầu sang một bên, Tần Thiểu Du từ chối đáp lại.
“Thiếu tướng Hoàng Phủ, cảnh sát trưởng Hạ, tên phạm nhân này không chịu phối hợp thẩm vấn, làm sao bậy giờ? Tôi nghĩ, bộ đội đắc chủng cùng tổ trọng án hẳn có nhiều thủ đoạn chuyên đối phó với những tên tội phạm không biết thức thời thế này đi? Không bằng, một đám chúng ta thử lần?”
“Bỏ mẹ anh thức thời? Anh gặp qua phạm nhân biết thức thời sao? Phạm nhân còn cần cái gì thức thời?”
Tần Thiểu Du tức giận không nhỏ gằng giọng.
“Giết gà mà dùng dao mổ trâu! Viện trưởng Hạng, gần đây không phải anh nghiên cứu phát triển rất nhiều loại thuốc, thử đi thử lại thí nghiệm trên chuột bạch, chỉ tiếc một điều không ai chịu xung phong nhận việc, vì y học hiến thân sao? Đây không phải, có thân thể cường tráng như vậy, vui vẻ thí nghiệm xuất hiện trước mặt anh, viện trưởng Hạng, anh còn chờ gì nữa chứ?”
Khóe miệng vẽ nên nụ cười gian trá, Hoàng Phủ Liệt nói cười vui vẻ với Hạng Diệc Dương.
“Sĩ quan Hoàng Phủ, anh nói rất có đạo lý.”
Hạng Diệc Dương lộ ra răng nanh trắng sáng, ở giữa không trung trao đổi ánh mắt với Hoàng Phủ Liệt cười gian.
Hai ác ma đến từ địa ngục!
Bỗng chốc Tần Thiểu Du rùng mình một cái.
Ký ức bi thảm quá khứ bị Hạng Diệc Dương ‘chà đạp’ lập tức hiện rõ lên trong đầu: Năm ấy 7 tuổi không cẩn thận ăn một miếng bánh ngọt ‘thêm nguyên liệu’, nằm trên giường 3 ngày 3 đêm. Năm 10 tuổi đã biết đề phòng, không dám ăn gì của Diệc Dương, nhất là dưới tình huống Liệt đưa cho, kết quả vẫn là lúc đi toilet hút vào khí lạ trúng chiêu, mê man 24 giờ, tỉnh lại đói đến nổi bụng dán vào lưng. Còn……
Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh a ~
Càng tai hại hơn là, Hạ Dạ không biết từ đâu mang đến một lọ chất lỏng màu lam, mắt thấy sẽ bị bắt đổ vào miệng Tần Thiểu Du.
“Ngừng!”
Từng nói thời khắc mấu chốt, không thể kêu ngừng?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét