Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 63

Chương 63: đại lễ tế tổ

Nhà Hoàng Phủ 9 đời đơn truyền, trước khi Tần Thiểu Du nhận tổ quy tông, ở thế hệ mẹ Hoàng Phủ Liệt, nhà Hoàng Phủ chỉ còn lại hai chi huyết thông là mẹ Hoàng Phủ Liệt cùng ba Tần Thiểu Du.

Mặc dù sau đó Tần Thiểu Du tiếp quản Hắc Diệu Đường, trở thành chủ nhân danh xưng như thực trong biệt thự cổ Hoàng Phủ, anh ta vẫn cố chấp không chịu sửa họ, ít nhiều là vết thương trong lòng bọn người hầu nhà Hoàng Phủ.


Lần này, con đại thiếu gia bọn họ lại cũng không phải họ Hoàng Phủ, chuyện này bảo bao nhiêu thế hệ bọn người hầu trung thành với nhà Hoàng Phủ sau khi xuống suối vàng còn thể diện nào đo gặp lão gia, lão phu nhân, lão gia gia, thái phu nhân đã về cõi tiên!

Kết quả, bọn người hầu theo 5 sống 4 biển, trời nam đất bắc, không chối từ vạn dặm chạy về biệt thự cổ Hoàng Phủ, để liếc nhìn một cái con bảo bối của đại thiếu gia nghe đồn còn xinh đẹp, đáng yêu hơn thiên sứ, nói cái gì cũng phải để thiếu gia nhỏ của bọn họ nhận tổ quy tông, sửa họ Hoàng Phủ!

Ba, mẹ đứa bé ý kiến, ở ‘vạn người một lòng, sức mạnh như đồng’ trước mặt thằng nhóc quỷ, lại là xem nhẹ không quan tâm, là theo lệnh ‘mọi người’ làm ‘thiếu gia’ có thể, là đại lễ tế tổ phải cử hành.

Hơn nữa nguyên lão ba đời, bà Phùng âm vang hữu lực một câu, ‘thiếu gia nhỏ đáp ứng thỏa mãn một nguyện vọng của bà gia ta’, trên cơ bản, đại lễ tế tổ thành chuyện ván đã đóng thuyền.

Một ngày này, trời trong nắng ấm, mây trắng lặng trôi, trời sáng khí trong.

Một ngày này, người người toàn động, dòng người mãnh liệt, náo nhiệt phi thường.

Chung quang biệt thự cổ Hoàng Phủ giăng đèn kết hoa, giống như cô gái tỏa ra sức thanh xuân một lần nữa, hiếu khách nghênh đón cố nhân đến từ 4 phương 8 hướng.

Mặc quần áo thanh lịch, bà Phùng trang phục nữ Mãn Thanh khí thế chống gậy, bên cạnh người nâng kẻ hạ, tự mình ở cửa lớn nghênh đón người tiến đến xem lễ, chúc mừng.

Đừng tưởng rằng người đến nhiều như vậy, sẽ có nguy cơ để lộ thân phận xã hội đen của nhà Hoàng Phủ.

Trên thực tế, nhiều người tiến vào nhà Hoàng Phủ lại nhiều thế nào đi nữa, nhưng mỗi người đều phải có ấn ký đặc biệt thân là người nhà Hoàng Phủ mới được vào. Về phần ấn ký là gì…….tạm thời giữ bí mật!

Ông cụ non Hạng Ngộ cùng bà Phùng nghênh đón khách, còn phải tiếp đến 1 giờ, nên gọi là Hoàng Phủ Ngộ, cũng một thân cổ trang.

Mỗi người lớn, đứa trẻ nhìn thấy Hạng Ngộ đều yêu thích có thừa với Hạng Ngộ xinh đẹp, có lễ, trong đó không hiếm chuẩn ma ma, đểu thốt lên nếu sinh ra đứa con thông minh lanh lợi, đáng yêu nghe lời giống tôn thiếu gia thì tốt rồi.

Những lời khen này rơi vào lỗ tai bà Phùng, tất nhiên là cười đến toe toét rồi.

Nhưng với Hạng Ngộ mà nói, yêu thích của mọi người với cậy quả thực là cực hình.

Bởi vì ngoại hình thật sự khiến người thích, cơ hồ mỗi một người nhìn thấy cậu đều yêu thích làm động tác xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, hoặc vỗ vỗ đầu nhỏ của cậu, khiến cậu thật sự phiền chết đi được.

Cố tình không thể ở trước mặt bà Phùng cáu kỉnh, đành phải luôn chịu đựng.

Không được, nghĩ kế thoát thân mới được!

“Bà Bà, bà mệt không? Muốn vào nghỉ ngơi một chút hay không? Muốn cháu gọi ba mẹ đi ra tiếp đón hay không?”

Hạng Ngộ kéo nhẹ ống tay áo của bà nội, kiễng mũi chân, lấy lòng ở bên tai bà hỏi.

“Ha ha, bà lão này không mệt.”

Bà Phùng từ ái vỗ vỗ bàn tay kéo ống tay áo của bà.

Nghe vậy, khóe miệng cong lên của Hạng Ngộ hơi méo xuống.

Xong đời, không biết khổ hình này còn phải chịu đến lúc nào!

Thay đổi trong biểu cảm của Hạng Ngộ sao có thể thoát được ‘nguyên lão ba đời’ bà Phùng?!

Ton thiếu gia thật sự là quỷ nghịch ngợm! Bản thân không thích xã giao không nói rõ, uốn éo lừa gạt hỏi bà có mệt hay không.

“Nhưng…… xem ra cũng đến giờ rồi, đi thôi, đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân theo gia quy đã ở từ đường Hoàng Phủ chờ lâu, bây giờ bà lão ta mang con qua. Chỉ cần hoàn thành đại lễ tế tổ này, tôn thiếu gia chính thức sửa họ Hoàng Phủ!”

“Được ạ! Ngộ Nhi muốn đổi tên thành Hoàng Phủ Ngộ! Ngộ Nhi thích họ Hoàng Phủ này!”

Hạng Ngộ vỗ tay, rõ ràng rất vui chuyện có thể nhận tổ quy tông này.

“Đúng vậy, Ngộ nhi nói thật là đúng! Hoàng Phủ thật là dòng họ đủ để làm bất cứ người hầu nhà Hoàng Phủ nào kiêu ngạo! Từ nay về sau, nếu ai bắt nạt tôn thiếu gia chúng ta, chính là đối nghịch với toàn bộ người hầu nhà Hoàng Phủ chúng ta!”

Bà Phùng nắm bàn tay nhỏ bé của Hạng Ngộ, ánh mắt khôn khóe đảo qua mọi người ở đây, sau đó trong một đám người hầu, kẻ hạ vây quanh, dắt Hạng Ngộ đi đến biệt viện từ đường Hoàng Phủ.

Đừng tưởng rằng tiểu thiếu gia bận việc Hắc Diệu Đường, đại thiếu gia hằng năm không ở nhà, liền nghĩ có thể bắt nạt tôn thiếu gia tuổi con nhỏ!

Đây là ý ở mặt chữ của bà Phùng.

Người có tâm có tâm nói, thì sẽ có người có tâm tiếp thu.

****************************

So với cảnh tượng náo nhiệt ở sân trước, đại sảnh, đi đến Họa Lâu Uyển biệt thự cổ Hoàng Phủ lại im lặng rất nhiều.

Hai người Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du đều là hai người cực kỳ quan trọng, sau khi bà Phùng quyết định không thể không tổ chức đại lễ tế tổ này, bọn họ phận một bộ phân người hầu trong phủ, đến trông coi biệt viện bọn họ, không có mệnh lệnh bọn họ, người linh tinh không thể tùy ý vào.

Hạng Diệc Dương là người số lượng không nhiều lắm, có thể bằng khuôn mặt anh có thể ở nhà Hoàng Phủ tùy ý đi lại, thậm chí, anh có thể mang bất kỳ ai đến nhà Hoàng Phủ làm khách, tuyệt không có người sẽ tiến đến nói nửa câu.

Trước cửa người nhiều lắm, Hạng Diệc Dương đơn giản liền chào người hầu canh gác cửa sau, mang theo vợ, con gái, nghênh ngang đi cửa sau vào.

Chuyện lớn con nuôi bảo bối muốn nhận tổ quy tông, làm cha anh sao có thể vắng mặt.

“Ba bi, tòa nhà này thật đẹp nha! Đây chính là nhà của anh Ngộ sao? So với lâu đài con đẹp hơn a. Niêm Niệm rất thích! Về sau Niệm Niệm có thể thường xuyên đến đây tìm anh Ngộ chơi được không?”

Vũ Niệm một tay nắm ba, một tay nắm mẹ, hoạt bát đo trên con đường trải đá nhỏ trong biệt thự cổ Hoàng Phủ.

Con nhóc này cực kỳ thích tòa kiến trúc cổ kính trước kia bé chưa từng gặp qua.

“Niệm Niêm, chẳng lẽ nhà chúng ta không đẹp sao? Ba đau lòng quá a. Phía trước biệt thự đó có cây anh đào Niệm Niệm cùng mami thích nhất, là ba đặc biệt mua cho hai người, kết quả Niệm Niệm lại thích biệt thự cổ của chú Hoàng Ohur hơn, ô ------ ba thật là đau lòng!”

Hạng Diệc Dương một tay ôm ngực, mắt rưng rưng giả vờ nhìn con gái bảo bối của mình.

“Ba bi…… ba bi…… ba bi không cần đau lòng. Niệm Niệm cũng không có không thích nhà chúng ta. Chỉ là…… chỉ là…….”

Niệm Niệm lay lay cánh tay ba bi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy lo lắng, mắt to cầu xin giúp đỡ nhìn về phía mami.

Có thể thu phục babi chỉ có mami!

Sách ghép vần đều nói, ba là núi, mẹ là nước. Ba kiên cường cương nghị như núi, ô ------ vì sao ba nhà bé lại yếu ớt như vậy! Mỗi lần đều động không động liền khóc khóc cho bé xem, sách ghép vần đều gạt người! Đều gạt người!

“Mami…… mami…… ba lại khóc, mẹ…… mẹ nhanh chút dỗ ba a!”

Tiểu Vũ Niệm dùng sức kéo vạt áo Nhạc Hựu Đào vừa rồi liên tục sửng người.

Bạn trai nhà trẻ còn nói, bạn gái các bé làm từ nước, hừ hừ! Sự thật chứng minh, mami không phải làm từ nước, mẹ cũng không phải làm từ nước, thật sự làm từ nước là babi, là babi!

“Chỉ biết bắt nạt con gái.”

Nhạc Hựu Đào lấy lại tinh thân giữa tiếng gọi của con gái lườm lườm Hạng Diệc Dương giả vờ khóc, gắt giọng.

“Nào có ------ người ta chẳng qua nhìn em cả ngày không yên lòng, mới không thể không nhờ con gái đến hấp dẫn lực chú ý của em thôi. Đến, nói cho trượng phu anh minh thần võ anh, rốt cuộc phiền toái gì làm khó phu nhân như hoa như ngọc của anh a?”

Hạng Diệc Dương ôm chầm Nhạc Hựu Đào, tuấn lãng cười hỏi.

Cửa sau biệt thự cổ Hoàng Phủ liền và thông với sân sau, lại đi về phía trước xuyên qua mấy hành lang gấp khúc cùng nhà thủy tạ, chính là Họa Ý Uyển của Hoàng Phủ Liệt, bởi vậy, một nhà Hạng Diệc Dương đi đường này, ngoại trừ vài người hầu trông coi vườn, cũng không có người nào khác, dù thế, trời sinh tính tình thẹn thùng Nhạc Hựu Đào vẫn đỏ mặt, giãy dụa muốn thoát khỏi ôm ấp của Hạng Diệc Dương, “Diệc Dương! Có người nhìn kìa! Mau thả em ra!”

Thật xấu hổ a!

Không phát hiện ngay cả con gai đều che mặt cười trộm a! Thật sự là mất mặt chết được!

“Không thả! Nhìn em, một đường này không phải than thở, chính là ngẩn người thất thần. Đừng nói là, em cũng nghĩ tòa nhà này còn đẹp hơn biệt thự nhà chúng ta chứ?”

“Đương nhiên không phải a, anh nghĩ đi đâu thế!”

“Được rồi, trừ khi phu nhân nói cho anh biết, rốt cuộc là chuyện gì làm khó em. Bằng không, anh sẽ không buông ra. Chẳng những không buông, anh còn muốn……”

“Nha! Diệc Dương, anh làm cái gì! Mau thả em xuống a!”

Nhạc Hựu Đào thế nào chưa từng nghĩ đến Hạng Diệc Dương sẽ ở trước mặt công chúng ôm bỗng cô lên, xấu hổ đánh mạnh vào bả vai Hạng Diệc Dương, mạnh mẽ yêu cầu anh buông cô ra.

“Nói hay không?”


Rất có phong thái em không nói, anh sẽ không buông.

Nhạc Hựu Đào không còn cách, “Được rồi, em nói, em nói, là liên quan đến Dạ Tử, em lo lắng cho Dạ Tử……”

Da mặt mỏng Nhạc Hựu Đào đành phải đầu hàng.

Đôi lơi của editor: ta đang phân vân nên tiếp tục để là biệt thự cổ Hoàng Phủ hay là cổ trạch Hoàng Phủ. Để cổ trạch nghe nó trang nghiêm, cổ kính hơn, biệt thự cổ nghe cứ cảm thấy như tòa lâu đài bỏ hoang á. Mọi người cho ta ý kiến với.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét