Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 64

Chương 64: trèo lên ngài vàng phu nhân sĩ quan

Họa Lâu Uyển.

Khách và chủ nhân chính thức có mặt trong đại lễ tế tổ đều phải mặc cổ trang do nhà Hoàng Phủ cung cấp, để cho trang nghiêm.

Một nhà ba người Hạng Diệc Dương tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Đương nhiên Hạng Diệc Dương sẽ theo Hoàng Phủ Liệt đến phòng ngủ thay quần áo, Đào Tử cùng Niệm Niệm người đẹp một lớn một nhỏ, thì giao cho Hạ Dạ giúp mặc.


Lo lắng Hạ Dạ không quá quen với trang phục cổ đại, Hoàng Phủ Liệt ra lệnh cho người hầu riêng Khê Nhi phụ trách đi theo các cô chỉ đạo, hỗ trợ.

Khê Nhi từ trong ngăn tủ sơn son chạm trỗ hoa văn phân biệt lấy ra một bộ quần áo lụa mỏng màu xanh lam cùng một bộ váy áo hoa sen con trẻ con mặt đặt ở trên giường.

Cổ trang trên người Hạ Dạ được mặc lên vào buối sáng, còn có người hầu hạ mặc, bây giờ nhiệm cụ của cô cùng Khê Nhi, chỉ cần thay cổ trang cho Đào Tử cùng Niệm Niệm là tốt rồi.

“Oa…… Mami, cái váy xinh đẹp này là cho Niệm Niệm mặc sao? Thật đẹp nha! Giống như công chúa trong phim truyền hình! Ha ha!”

Vũ Niệm chạy chậm đến đầu giường, vui sướng cầm quần áo lên, vẻ mặt phấn khích quay đầu nhìn về phía Nhạc Hựu Đào hỏi.

“Đúng vậy! Chính là cho công chúa Niệm Niệm của chúng ta mặc nha!”

Hạ Dạ bước một bước đến, ngồi xổm trước mặt Niệm Niệm, bóp cái mũi nhỏ xinh của bé, nhanh chân trước Nhạc Hựu Đào, cười trả lời.

“Cảm ơn cô Dạ Tử, mami…….”

Không được mẹ mình cho phép, Vũ Niệm ngoan ngoãn vẫn không dám tự tiện động thủ mặc nó.

Mãi đến khi thấy Nhạc Hựu Đào gật gật đầu, mới phấn khích cầm quần áo choàng lên người mình, kết quả kéo kéo cả nửa ngày, cũng không mặc vào được.

“Ma mi……”

Con bé nhăn mặt, cầm lấy quần áo, mắt to trắng đen rõ ràng tràn đầy uất ức, “Quần áo này hình như không thích Niệm Niệm, cũng không chịu mặc vào người Niệm Niệm……”

“Xì  ̄ ̄ ̄

Khê Nhi bị lời nói trẻ con của Vũ Niệm chọc cười thành tiếng.

“Tiểu thư Niệm Niệm, quần áo này không phải mặc như vậy. Nó ấy…… phải mặc như vầy mới đúng. Hơn nữa trước tiến phải cởi bộ váy phồng trên người cô trước đã.”

Khê Nhi cầm lấy quần áo trong tay Vũ Niệm, tay nắm tay chỉ bé mặc cổ trang thế nào.

“Bé ngốc! Giữa ngày hề mặc hai bộ quần áo con cũng không ngại nóng! Khê Nhi, Niệm Niệm làm phiền cô, tôi muốn cùng Dạ Tử nói chuyện riêng mấy câu, có thế chứ?”

Xoay người chạm vào mũi Niệm Niệm, Nhạc Hựu Đào đứng thẳng dậy, nhìn Khê Nhi hỏi.

“Đương nhiên có thế, tôi trước mang tiểu thư Niệm Niệm sang phòng bên cạnh thay quần áo.”

“Ừ, được. Làm phiền cô, cảm ơn nha!”

“Ha ha, phu nhân Hạng người khách khí. Quần áo tôi đặt trên giường, đại thiếu phu nhân, người nhớ giúp phu nhân mặc quần áo vào.”

“Ok, cứ để cho tôi!”

Hạ Dạ làm động tác OK.

Nghe vậy Khê Nhi mỉm cười, nói một câu vạn phúc tiêu chuẩn, khom người dẫn Niệm Niệm lui ra.
(Vạn phúc: là câu chào của phụ nữ thời xưa. Như trong phim ta thường nghe phu nhân, vạn an)

**********************

“Dạ Tử, cậu định làm gì vậy. Lần trước lúc cậu mượn mình ‘tín hiệu giả hỏa hoạn’, không phải nói hai người các cậu phát triện thuận lợi, còn nói cái gì đoán chừng có thể thông qua mỹ nhân thành anh hùng, thuận lợi trèo lên ngai vàng phu nhân quan quân sao! Sao bây giờ, cậu còn chưa có trở thành phu nhân quan quân, Tiểu ngộ đã thành tôn thiếu gia nhà Hoàng Phủ, này…… cậu không thể tuần tự thực hiện từng bước sao?

Bây giờ được, lên xe, không mua vé bổ sung, còn tùy thời đều có nguy cơ trốn vé. Trời ạ, nếu ngày nào đó Hoàng Phủ Liệt gặp chân mệnh thiên nữ của anh ta, bảo Tiểu Ngộ gọi cô ta là mẹ, mình xem cậu làm sao bây giờ!”

Thân hình của Khê Nhi cùng Niệm Niệm vừa khuất, Nhạc Hựu Đào liền bắt đầu lôi kéo Hạ Dạ quở trách.

“A ------ không tệ như vậy chứ? Đào Tử, cậu đừng làm mình sợ a!”

Hạ Dạ cầm quần áo trên giường đến, đưa cho Nhạc Hựu Đào.

Nhạc Hựu Đào đưa tay nhận, tức giận nói, “Sao lại nói mình dọa cậu? 8 năm trước, mình khuyên cậu không nên xằng bậy. Cậu được lắm, ăn sạch người ta. Mình nói, sẽ không gặp chuyện không may chứ, cậu liền nói với mình cái kế hoạch ‘nhân chứng’ vĩ đại của cậu. Kết quả, bộ đội người ta chẳng những rút khỏi thành phố A chúng ta, sau lại còn phát sinh ân oán giữa ba cậu cùng Hoàng Phủ Liệt. Nếu ngày sau biết ba cậy cùng vụ án ba mẹ anh ta hai người cùng tử vong có liên quan mật thiết với nhau, cậu cho rằng anh ta sẽ chịu cưới cậu sao?

Nếu cậy không thừa lúc bây giờ anh ta còn chưa biết cái gì thu phục anh ta, đến lúc đó cẩn thận mất cả con lẫn tâm……”

Vắt quần áo lên tấm bình phong, Nhạc Hựu Đào động tay cởi chiếc đầm voan trên người mình.

Tận tình khuyên bảo xong, Hạ Dạ bỗng nhiên hét to một tiếng “Oa!”

“Dạ Tử, cậu làm sao vậy! Đột nhiên kích động !”

Động tác cởi quần áo của Nhạc Hựu Đào thoáng ngừng, từ sau tấm bình phong vươn đầu, trừng mắt với Hạ Dạ, “Tiểu thư Hạ Dạ, có biết dọa người sẽ hù chết người hay không a!”

“Không phải vậy, mình chỉ cảm thấy cậu trở nên thông minh rất nhiều nha! Có thể nghĩ nhiều như vậy, xa như vậy a!”

......

Cô muốn cầm lấy bình hoa Pháp Lam* trên chiếc bàn chân cao màu đỏ đập ngất Hạ Dạ! Từ sau khi cô nhận được tin tức Tiểu Ngộ sắp nhận tổ quy tông luôn lo lắng mất hồn mất vía đến bây giờ a!

Cô thật sự vì tương lai của hai người Dạ Tử cùng Hoàng Phủ Liệt mà lo lắng, đương sự Dạ Tử này lại không nghiêm túc xem lời nói của cô!

Thật sự là...... Thật sự là tức chết cô !

Nhạc Hựu Đào tức giận lui đầu về sau tấm bình phong, chuyên tâm đổi quần áo, không để ý đến Hạ Dạ làm mình tức giận.

“tức giận? Được rồi Đào Tử…… đừng có tức giận mà.”

Cách bình phong, Hạ Dạ dỗ nói.

“Hừ!”

Sau bình phong truyền đến tiếng hừ lạnh khinh thường của Đào Tử!

“Ai…… thật ra chuyện cậu nói sao mình lại không nghĩ đến. cậu cũng biết, đến bây giờ mình còn chưa nói cho anh ấy chuyện 8 năm về trước, nói cách khác anh ấy không biết gì cả. Nhưng anh ấy lại có thể trong thời gian ngắn thật tình thương yêu Ngộ Nhi, hơn nữa trong tình huống bây giờ anh ấy còn chưa biết Ngộ Nho là con anh ấy, bằng lòng để cho Ngộ Nhi là cháu đích tôn của nhà Hoàng Phủ. Cậu có biết mình xúc động vì tình cha con bẩm sinh này biết bao nhiêu không?”

Hạ Dạ lưng tựa vào tấm bình phong, cúi đầu nói.

Tình huống bây giờ tuy rằng kết cục khó đoán trước, nhưng ít nhất cũng chưa đỗ vỡ hết, cuối cùng anh nói rõ ràng với cô, anh không có yêu cô nhiều như vật thì phải?

Cô hình như…… không có dũng cảm như trong tưởng tượng của cô a.

“Làm ơn! Dạ Tử, vấn đề bây giờ là, chính cậu cảm động không đủ, cậu còn phải khiến anh ta cảm động, tốt nhất có thể làm cho anh ta yêu cậu a!”

Đào Tử nặc quần áo màu trắng từ sau tấm bình phong đi ra, nắm lấy cánh tay Hạ Dạ sốt ruột nói.

“Vậy cậu nói, làm thế nào mới có thể khiến anh ấy cảm động? Có thể biểu hiện mình đều cố gắng biểu hiện a!”

Nhưng cảm tình của Liệt đối với mình vẫn không có tiến thêm một bước, cô có thể có cách gì chứ!

“Cậu nói, cậu biểu hiện cái gì?”

Tay kéo áo ngoài trên tấm bình phong khoát lên người Nhạc Hựu Đào, Hạ Dào vừa mặc vừa nhớ lại nói, “Ừm…… để mình nghĩ đã…… lần trước đi lên núi chơi, chỉ có một cô gái là mình nhảy lên nhảy xuống hái dương mai, để thắng được trận đấu, đạt được nụ hôn của Liệt.”

......

“Đổi cái khác.”

“Hả? Cái này không cảm động sao?”

Làm sao cảm động !

“Mình nói đổi cái khác!” Đào Tử cắn răng tăng thêm âm lượng.

“Được rồi! Có một lần lái xe trên đường bị chết máy, bão to, Ngộ Nhi gọi điện thoại cho Liệt. Anh ấy đến đón chúng mình về khách sạn. mình bị cảm, bệnh mơ mơ màng màng, ôm Liệt không rời! Woa…… cậu không biết chứ, cảm giác ôm Liệt thật là tuyệt a!”

Bệnh mơ mơ màng màng?! Theo cô thấy, là thanh thanh tỉnh tỉnh, mới có thể làm ra chuyện ‘mượn bệnh ăn bớt’ như vậy?

Đây không phải là chuyện cảm động gì, rõ ràng chỉ là ‘cảnh tượng kích thích’ a! Rốt cuộc Dạ Tử có hiểu hay chữ cảm động có nghĩa gì không?!

“Còn có...... Còn có......”“Ngừng!”

Nhạc Hựu Đào chịu không nổi kêu ngừng!

Chỉ thiếu thắt đai lưng Hạ Dạ khó hiểu ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang nhìn Đào Tử.

“Dạ Tử.”

“A?”

“Ta nghĩ là.”

“Cái gì?”

“Theo thế cục trước mắt phát triển xuống, chỉ có một cách……”

“Sao?”


“Mình nghĩ ra một cách khiến Hoàng Phủ Liệt không thể trốn khỏi lòng bàn tay của cậu, từ đó cậu chân chính bước lên ngai vàng phu nhân sĩ quan!”


*Bình gốm Pháp Lam (nghệ thuật chế tác Pháp Lam): đó là các sản phẩm với thai cốt bằng đồng, bên ngoài được bao phủ bởi chất liệu mem màu, các hoạt tiết thường được đình hình bởi các sợi dây đồng mảnh gằn lên trên bề mặt thai cốt. (Nguồn: https://nguyenhadesign.wordpress.com/2016/06/20/cloisonne-va-phap-lang-phap-lam/)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét