Chương 65: đại kế bức hôn
Hoàng Phủ Liệt bước vào phòng, đi về phía Hạ Dạ đang chờ.
Áo gấm màu đen, đầu đội khăn vuông màu bạc, anh bộ dáng thư sinh, nho nhã giống như học sĩ hàn lâm cổ đại, thần thái vui vẻ, cử chỉ phóng khoáng.
“Em…… ừm……. Có chút chuyện muốn nói với anh……”
“Được, em nói, anh nghe.”
Kéo một chiếc ghế vuông nhỏ ra, Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống rót một chén trà cho Hạ Dạ cùng mình.
“Cho em.”
Hạ Dạ đưa tay nhận nước trà Hoàng Phủ Liệt đưa đến, cũng ngồi xuống theo, tầm mắt chăm chăm nhìn họa tiết hoa sen trên chén trà, ấp a ấp úng nói, “Em…… anh…… Ngộ nhi……”
“Cô gái, rốt cuộc em muốn nói gì?”
Hoàng Phủ Liệt nhấp một ngụm trà thơm, lườm mắt ung dung thưởng thức Hạ Dạ ngồi đối diện anh, bộ dáng mặt đỏ tai hồng số lượng không nhiều lắm.
Cô cứ em…… em…… anh……, sao anh có thể biết được ý cô chứ!
“Là…… là vậy! Cái đó…… anh để cho Ngộ Nhi sửa họ Hoàng Phủ. Vậy từ nay về sau anh chính là cha Ngộ Nhi, em chính là mẹ Ngộ Nhi……”
“Ừm ừ, đúng vậy.”
Hoàng Phủ Liệt đồng ý gật gật đầu.
“Vậy em…… chúng ta……”
“Chúng ta thế nào?”
Hoàng Phủ Liệt thân mình trêu ghẹo áp sát Hạ Dạ cúi đầu xuống.
“Vậy vì Ngộ Nhi, chúng ta có phải nên kết hôn hay không! Em nói cho anh biết, nếu không đồng ý kết hôn với em! Em sẽ không để cho Ngộ Nhi nhận tổ quy tông! Vậy đại lễ tế tổ hôm nay cũng không có cách nào cử hành! Anh liệu mà làm!”
Nắm chặt quyết tâm, Hạ Dạ ngẩng mạnh đầu, bị khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc dọa sợ, nhiệt đố nháy mắt tăng cao trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Chuyện xảy ra đột nhiên, cho dù Hoàng Phủ Liệt tự nhận gặp qua sóng to gió lớn nghe được lời nói bức hôn này cũng khó dấu vẻ mặt kinh ngạc, sắc bén như chim ưng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Hạ Dạ, giống như đang suy nghĩ chuyện gì.
Kết hôn?
“Nhìn gì vậy! Rốt cuộc anh có kết hôn hay không?”
Bị ánh mắt chằm chằm của Hoàng Phủ Liệt nhìn cả người không được tự nhiên, Hạ Dạ sống lưng thẳng tắp, ưỡn ngực, vỗ bàn, lớn tiếng hỏi lại một lần.
Nhìn thế nào, thế nào giống như bức hôn!
Nín thở chờ đáp án của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ thở cũng không dám thở mạnh.
“Cốc cốc cốc......”
“Đại thiếu gia…… đại thiếu phu nhân, hai người xong rồi sao? Quản gia phái em đến nói, giờ lành sắp đến, thỉnh đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân sớm vào từ đường chuẩn bị.”
“Được, đến đây.”
Cách cửa phòng, Hoàng Phủ Liệt đáp lại.
“Có chuyện gì, chờ đại lễ tế tổ kết thúc nói sau.”
Hoàng Phủ Liệt đứng lên, chuẩn bị đến từ đường.
“Đợi chút...... Không...... Không được !”
Hạ Dạ sống chết túm cánh tay Hoàng Phủ Liệt, không chịu thả người.
“Vì sao không được?”
Hoàng Phủ Liệt nheo lại hai mắt.
Anh không phải không nói đáp án, chỉ nói chờ đại lễ tế tổ kết thúc mà thôi, không phải sao? Hay là cô thà rằng muốn một cuộc hôn nhân ép buộc, cũng không cần một cuộc hôn nhân anh vui vẻ bằng lòng đáp ứng hứa hẹn cưới cô?
“Đương nhiên không được a...... Đào Tử nói......”
“Hả?”
Ấy chết! Không xong, nói lỡ miệng!
Hạ Dạ cuống quít hai tay che miệng mình, tầm mắt dao động, chính là không dám nhìn Hoàng Phủ Liệt.
“Đại lễ tế tổ kết thúc nói tiếp! Quyết định như vậy đi!”
Hoàng Phủ Liệt luôn nở nụ cười mỉm sắc mặt trầm xuống, đi thẳng đến cửa phòng.
“Ô  ̄ ̄ ̄ không cần a  ̄ ̄ ̄”
Hạ Dạ kêu rên!
Đại lễ tế tổ kết thúc! Vậy cô còn lợi thế đàm phán nào nữa!
Nhưng hình như Liệt không vui a, cô lại không dám đổ thêm dầu vào lửa……
Ô ------- cô mẹ đứa nhỏ mệnh khổ!
“Thiếu gia...... Phu nhân?”
ở ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, nhưng không thấy người đi ra Khê Nhi không chắc chắn lên tiếng.
Đúng lúc này, ‘kẽo kẹt’ một tiếng, cửa phòng mở ra, Hoàng Phủ Liệt từ bên trong đi ra, đi sau anh là Hạ Dạ ủ rũ.
Đuổi kịp Hoàng Phủ Liệt, Khê Nhi ghé sát vào anh, nhỏ giọng hỏi, “Đại thiếu gia, người cùng phu nhân làm sao vậy?”
Ngày thường đều cùng nói cùng cười a!
Sao hôm nay không thèm nhìn nhau, đại thiếu phu nhân luôn luôn hoạt bát sáng sủa cũng buồn bã ỉu xìu!
“Không có gì. Diệc Dương cùng vợ, con cậu ta đều ở từ đường sao?”
Liếc mắt nhìn Hạ Dạ phía sau một cái, Hoàng Phủ Liệt nhẹ nhàng bâng quơ cho qua chuyện này, khóe miệng nhếch một nụ cười nhạt như không.
“Ừm, Khê Nhi đã mời công tử Hạng còn có phu nhân Hạng đến chỗ khách quý chờ xem lễ.”
“Khê Nhi. Đã nói với em rất nhiều lần, mặc cổ trang là quy định tổ tông, không nên làm trái. Nhưng ngôn từ này, em thật sự không nhất thiết cũng nghe theo, rất giống chúng ta còn ở cổ đại a!”
Cái này khiến anh sống lâu trong bộ đội nghe rất không quen.
“Khê Nhi quen miệng thôi.”
Khê Nhi cười khẽ lè lưỡi.
“Em đó ------“
Ngón trỏ hơi cong, Hoàng Phủ Liệt mỉm cười búng một cái vào cái gáy trơn bóng của Khê Nhi.
Đây là bọn họ khi còn nhỏ, còn chưa biết cái gì là tô ti trên dưới, Hoàng Phủ Liệt thường thường làm ra hành động thân mật với Khê Nhi.
Liệt anh…… giống như đối với anh đều có thể lộ ra tươi cười say lòng người như vậy nhỉ!
Chỉ đối với cô…… rống to kêu to từng có, sắc mặt trầm trọng từng có, hờ hững…… hinh như cũng có qua…… không chú ý đến Hạ Dạ vẻ mặt cô đơn ở phía sau, Hoàng Phủ Liệt cùng Khê Nhi hai người sóng vai, một đường nói nói cười cười đi về phía từ đường.
****************************
Người xưa tế tổ, đều chọn giờ tý, cũng chính là khoảng 11 giờ đến 1 giờ sáng hiện đại.
Lo người đến xem lễ nhiều quá, biệt thự cổ Hoàng Phủ lại ở vùng ngoại ô, không phải mỗi vị khách không có cộng việc đều có xe riêng đi lại, lập tức cũng không lưu được nhiều kháchlãng phương.
Bà Phùng cùng với vài công thần đức cao vọng trọng trong nhà Hoàng Phủ bàn bạc quyết định, nghi thức tế tổ chính thức bắt đầu vào 7 giờ tối.
Dựa theo gia quy từ lâu của nhà Hoàng Phủ, khách xem lễ bắt đầu ngồi vào ghế trước nửa giờ, do người có vai vế cao nhất, địa vị lớn nhất trong tộc tiến hành phát biểu khai mạc.
Hoàng Phủ Lạc Hào đi về cõi tiên, cha mẹ Hoàng Phủ Liệt lại ngoài ý muốn qua đời nhiều năm trước.
Luận vai vế, luận già trẻ, luận địa vị, bài phát biểu khai mạc này thế nào cũng phải do Hoàng Phủ Liệt tiến hành tuyên bố.
Khi đi ngang qua đại sảnh, Hoàng Phủ Liệt liếc qua đồng hồ báo thức của Anh quốc cổ, cách 7 giờ còn một lúc.
Kêu Khe Nhi đi phụ giúp quản gia, ở khu vực đặc biệt dọn ra dành cho khách quý trong từ đường, Hoàng Phủ Liệt liếc mắt một cái liền nhìn thấy một nhà ba người Hạng Diệc Dương cùng các khách quý khác, ngồi trước bàn thấp ăn điểm tâm, dùng ánh mắt ra hiệu, muốn Hạng Diệc Dương đi với anh.
Hạng Diệc Dương xin phép một tiếng với vợ yêu, nói rất nhanh sẽ trở lại đứng lên, theo Hoàng Phủ Liệt đi về phía hậu viện ít người, hai người ngừng lại dưới tán cây nở đầy hoa hòe.
“Sao vậy? Đừng nói là thằng nhóc cậu đến lúc này mới nhớ ra muốn hỏi mình, Ngộ Nhi rốt cuộc có phải là con ruột của cậu không đấy chứ? Mình cảnh cáo cậu, nếu cậu dám có chút nào hoài nghi với mẹ con Dạ Tử cùng Ngộ Nhi, Hạng Diệc Dương mình cũng mặc kệ cậu có từng là lão đại của mình hay không, bây giờ có phải là anh em tốt của mình hay không, mình dù không đánh thắng được cậu, nắm đấm của mình đều sẽ hung hăng tiếp đón mặt cậu!”
Hạng Diệc Dương nâng lên nắm tay phải, làm bộ uy hiếp nói.
Tức giận chụp đẩy nắm tay Hạng Diệc Dương, Hoàng Phủ Liệt phỉ nhổ, “Cậu nghĩ đi đâu vậy! Mình hỏi cậu, có phải vợ cậu nói gì với cô ngốc kia không?”
“Hả? Sao lại họi vậy? Là Dạ Tử nói gì sao?”
Vì thế Hoàng Phủ Liệt đại khái nói lại một lần chuyện Hạ Dạ bức hôn ban đâu, bao gồm chuyện không cẩn thận nói lộ hết chuyện.
Hoàng Phủ Liệt cho rằng, nếu không phải có người sau lưng đề ra ý vớ vẩn, với tính tình cẩu thả của Hạ Dạ dưới tình huống này đưa ra yêu cầu kết hôn khả năng không cao.
Hơn nữa cũng quá quá đột ngột, trước đó một chút dấu hiệu cũng không có, vậy chứng tỏ, nhất định có người nói với cô cái gì đó, cô mới sinh ra suy nghĩ như vậy.
“Khụ…… loại yêu cầu vì tăng cảm giác an toàn mà đề ra này, xác thật có thể là chủ ý của Đào Tử. Hai người các cô có thể đều cho rằng bây giờ là thời cơ bức hôn tốt nhất. Dù sao cậu muốn con, nếu nó không đồng ý, đại lễ tế tổ này cũng không dễ dàng cử hành. Thử nghĩ một chút, lỡ cậu chỉ cần con không cần mẹ, Dạ Tử phải làm sao đây? Huống chi, theo trước mắt mà nói, thật sự cũng chỉ có cách này mới có thể trong thời gian ngắn bức cậu vào khuôn khổ, không phải sao?”
Hạng Diệc Dương ngắn gọn phân tích động cơ của vợ yêu mình, đồng thời nói ra cách nhìn của mình.
“Diệc Dương, chẳng lẽ ngay cả cậy cũng cho rằng mình là loại đàn ông không chịu trách nhiệm này sao?”
“Mình không có cho rằng, cho nên mình không xen vào chuyện của cậu cùng Dạ Tử! Vì mình biết thật ra trong lòng cậu đã sớm có quyết định của chính mình. Nhưng, Liệt…… ba tháng nghỉ phép của cậu chấm dứt sẽ quay lại tổng bộ đi? Bây giờ, kỳ nghĩ đã qua 1/3, thái độ của cậu đối với Dạ Tử đều thờ ơ. Hơn nữa, cho dù cậu ở bộ đội không gần nữ sắc, rốt cuộc cũng xa cách tha hương. Dạ Tử muốn kết hôn với cậu, xác định rõ ràng danh phận, có cái lòng tin, cũng là bình thường. Cậu nói thật cho mình biết, trong lòng cầu rốt cuộc có ý gì? Cậu thích Dạ Tử sao? Hay chỉ cần con, không có hứng thú với mẹ nó?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét