Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 67

Chương 67: kỹ thuật sinh con hơn người một bậc

Tùy ý Hạ Dạ lôi kéo cô đi vào phòng trong từ đường, sau khi tránh khỏi đám người Nhạc Hựu Đào chăm chú nhìn bọn Hoàng Phủ Liệt theo kịp, vụng trộm ở bên tai Hạ Dạ hỏi, “Này ------ Dạ Tử, đừng nói là cậu vì bức hôn không thành, thẹn quá hóa giận, sau đó cố ý khoan thai đến chậm, còn…… còn bôi vẻ lên mặt bẩn thỉu để biểu đạt kháng nghị của mình chứ?”

“Nói cái gì vậy! Đào Tử! Cậu là dược sĩ, cũng không phải biên kịch, cầu xin cậu trí tưởng tượng có thể đừng phong phú như vậy không? Mình đi……”


Hạ Dạ lấy tay vỗ xuống gáy Nhạc Hựu Đào, dở khóc dở cười.

“Đi đâu?”

Đào Tử nháy mắt đẹp, tò mò hỏi.

“Là…… ôi, cũng không đi đâu cả! Nghi thức nhanh bắt đầu rồi đi? Liệt, không phải anh phải đọc diễn văn khai mạc linh tinh sao? Có cần nhẩm nhẩm lại lời thoại trước không? Em và anh đi ra phòng sau chuẩn bị được không?”

Hạ Dạ nắm lấy tay Hoàng Phủ Liệt, cố ý không muốn lộ ra hành tung của mình.

Lúc này, quản gia mặc mặc áo dài vải bông màu đỏ vội vàng đi đến, mặt lộ vẻ lo lắng nói, “Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, tôn thiếu gia, tìm được các ngài rồi! Giờ lành đã đến. Má Phùng đã dâng hương chuẩn bị, tiểu thiếu gia cũng đã chạy về từ Hắc Diệu Đường, mọi người đều đang chờ đại thiếu gia ngài đọc diễn văn ạ! Công tử Hạng, phu nhân Hạng, sao các ngài đều ở đây? Người hầu phụ trách khu khách quý còn đang tìm các ngài ở khắp nơi đó! Tiểu tiểu thư khóc ầm ỹ muốn tìm cha mẹ. Khê Nhi cháu thật hồ đồ, sao biết rõ giờ lành sắp đến, cũng không để ý chút nào.”

Trách cứ liếc mắt Khê Nhi phía sau Hoàng Phủ Liệt, Khê Nhi cúi đầu, nhận tội.

Ở nhà Hoàng Phủ nhiều năm, gần như đều nhận giáo dục cổ đại của nhà Hoàng Phủ quản gia vừa phát ra khỏi miệng đều là ngôn ngữ cổ xưa.

“Không xong, sao lại quên mất Niệm Niệm, Diệc Dương, chúng ta mau trở về thôi.”

“Vâng! Ngại quá! Bác Hạ, gây rắc rối cho mọi người rồi. Chúng tôi theo bác ra ngoài.”

“Công tử Hạng sao lại nói như vậy. Đây đều là việc thuộc bổn phận của những người như chúng ta. Vậy đại thiếu gia ngài…….”

Quản gia chuyển mắt về phía Hoàng Phủ Liệt từ đầu đến cuối đều không biểu lộ thái độ gì.

“Đã biết. Chúng ta đi thôi.”

Phòng trong cùng đại đường từ đường chỉ dùng một bức mành mỏng vải bố ngăn cách, dưới công phu thượng thừa của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ sợ còn có thể bị tra hỏi khẩn cấp vén rèm đi ra.

“Đợi chút.”

Đuổi đến bên ngoài Hoàng Phủ Liệt chặn ngang túm lấy Hạ Dạ chuồn đi, người trong đại đường nghe thấy động tĩnh đồng loạt nhìn về phía bọn họ.

“Cô ngốc. Chỗ này còn chưa có lau sạch đâu.”

Không để ý đến ánh nhìn chăm chú của mọi người trong phòng, bàn tay to phủ lên hai má của Hạ Dạ, ngón cái nhẹ nhàng lau sạch bụi bẩn trên mặt cô.

“Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân thật sự là phu thê tình thâm a ------“

“Đúng thế a ------ nhìn xem, thật là dịu dàng a ------“

“Hai người bọn họ thật sự là trời đất tạo thành một đôi a!”

“Còn không phải sao ------“

Những vị khách ở đây có người mồn năm miệng mười nói xong.

Bởi vì hàng năm Hoàng Phủ Liệt cũng không có ở nhà, cho nên tình trạng hôn nhân của anh mọi người đều không biết. Bà Phùng đưa lý do thoái thác là, hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ nhiều năm trước có hiểu lầm, Hạ Dạ tức giận che giấu sự tồn tại của Hạng Ngộ. Mãi đến khi gặp lại giải trừ hiểu lầm, vì thế nhận tổ quy tông trở thành chuyện thuận lý thành chương.

Mọi người đều tin.

Bây giờ tận mắt thấy Hoàng Phủ Liệt dịu dàng với Hạ dạ như vậy, lại cực kỳ tin tưởng vào lý do thoái thác của bà Phùng không nghi ngờ.

Cho dù nam nữ, từ đáy lòng đều hâm mộ một đôi nam nữ tài sắc vẹn toàn này.

Đỏ ửng lặng lẽ nhuộm lên Hạ Dạ tự xưng là da mặt dày có thể chống đạn, giống như đà điểu vùi đầu tiến vào trong lòng Hoàng Phủ Liệt, không dám nghênh đón ánh mắt thiện ý của mọi người.

*****************************

“Xì ------ mẹ xấu hổ xấu hổ -------“

Hạng Ngộ che miệng cười trộm, ý xấu giễu cợt mẹ hiếm khi e lệ.

Nhạc Hựu Đào tựa vào đầu Hạng Diệc Dương, cũng không khỏi đỏ măt.

Hoàng Phủ Liệt, cùng Diệc Dương này thật không hổ là ‘thanh mai trúc mã’, làm việc đều không để ý đến ánh mắt của người khác, làm theo ý mình.

Nhưng đồng thời cũng vui vẻ thay bạn tốt.

Hoàng Phủ Liệt có thể hành động thân thiết như vậy trước mặt công chúng, đại biểu Dạ Tử trong lòng anh, vẫn có một chút địa vị?

Quản gia lộ ra tươi cười vui mừng, thấy đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân tình cảm hòa thuận, ông cũng vui vẻ thay đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân!

“Quản gia, tôi bảo bác tìm người, sao bác còn đứng trong này nhìn chứ ------“

Bà Phùng trang phúc lộng lẫy dưới sự nâng đỡ của người hầu, tinh thần khỏe mạnh đi đến, Tần Thiểu Du hai tay vòng ngực theo sau bà, trêu tức nói.

“Lão hạ biết sai.”

Miệng nói biết sai, khuôn mặt già nua lại tràn ra nụ cười thản nhiên trên khuôn mặt nếp nhăn.

“Ha ha, rất tốt rất tốt  ̄ ̄ ̄

Bà Phùng trên mặt cũng lộ ra tươi cười hiền hòa.

“Bà bà ------ sao bà cũng giễu cợt người chứ -----“

Hạ dạ ngẩng đầu hờn dỗi kháng nghị, làm sao còn bộ dáng oai hùng hiên ngang lẫm lẫm lúc phá án.

Bà Phùng cười mà không đáp, ánh mắt mờ ám giao động qua lại giữa hai người.

“Đông  ̄ ̄ ̄ đông  ̄ ̄ ̄ đông  ̄ ̄ ̄

Chiêng trông vang ba tiếng, là tín hiệu chính thức bắt đầu đại lễ tế tổ.

Mọi người ngừng nói giỡn, hai người Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào trở về chỗ khách quý, Niệm Niệm vừa nhìn thấy mami, ba bi liền ngừng khóc.

Ôm Niệm Niệm ngồi lên đùi mình, ánh mắt Hạng Diệc Dương chăm chú nhìn chặt tình hình trong đại đường, Nhạc Hựu Đào đút một quả nho từ trên bàn nhỏ cho Niệm Niệm xong, cũng chuyên tâm nhìn động tĩnh trong đại đường.

Trên đại đường, người hầu tiến lên đưa cho Hoàng Phủ Liệt ba cây hương, Hoàng Phủ Liệt hai tay tiếp nhận, xoay người đi thẳng đến trước bàn thờ tổ tông, lạy ba lạy, rồi cắm vào lư hương.

Người hầu dâng hộp gấm lên, bên trong đựng một tập hồ sơ.

Hoàng Phủ Liệt mở ra tập hồ sơ quản gia đã chuẩn bị trước đó, theo thông lệ mà đọc, cũng chính là bài diễn văn khai mạc nghi lễ!

Cũng may cổ văn phần lớn đều ngắn gọn súc tích, cuối cùng đọc xong [chi, hồ, giả, dã], đoán chừng ở đây cũng không có mấy người nghe hiểu được, đi qua đều là bài cáo thể văn ngôn (ngôn ngữ cổ), Hoàng Phủ Liệt nhẹ nhàng thở ra.

Cũng không phải sợ gặp từ lạ sẽ không được được, thật sự, dựa theo kinh nghiệm của anh, văn bản quản gia chuẩn bị phần lớn là thao thao bất tuyệt gần trên vạn từ. Đọc xong hết không miệng khô lưỡi khô mới lạ.

Lúc này cuối cũng cũng có tiến bộ, thật đáng mừng a!

Đọc xong bài cáo, tiếp theo chính thức bước vào nghi thức chính, một chữ ngắn gọn, hai chữ tinh hoa, viết: dập đầu!

Hiện tại Tần Thiểu Du là người đứng đầu gia đình, cho nên anh ra sẽ lạy tước, tiếp theo là hai người Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ dập đầu, tiếp theo nữa là Hạng Ngộ dập đầu, cuối cùng mới đến nguyên lão ba đời bà Phùng cúi đầu lạy.

Theo lý, khi lễ bái tổ tông, phải nói gì đó.

Như là năm này làm sai gì, tiếp theo sẽ chuẩn bị làm gì, hy vọng tổ tông phù hộ.

Nhưng Tần Thiểu Du không sinh ra trong nhà Hoàng Phủ, nhận giáo dục cổ đại truyền thống tối thiểu. Đối với loại dập đầu gì đó này cực phiền, vì thế lễ bái tổ tiên lần này, cũng làm qua loa cho xong, đi qua lạy cái. Một cái đánh rắm cũng chưa cho tổ tiên, liền đứng dậy, next.

Động tác bái cúng tổ tiên của Hoàng Phủ Liệt trái lại tiêu chuẩn, hoàn mỹ, chẳng quan, thuyết vô thân anh cũng một chữ không nói với tổ tiên, liền kéo Hạ dạ đứng dậy.

Ba, mẹ, chú đều ‘im lặng là vàng’, thằng nhóc quỷ Hạng Ngộ tất nhiên cũng học tập, tay nhỏ chân nhỏ quỳ xuống đệm lạy cái, liền chuẩn bị đứng lên.

Lớn không mong chờ có thể thay đổi, nhỏ sẽ dạy dỗ giáo dục, có lẽ vẫn có thể ‘thành tài’!

Đến phiên bà Phùng dập đầu trước bài vị, bà cụ hai tay chống lên đệm, động tác đúng chỗ cúi đầu lạy ở vị trí ven bàn tay, như thế lặp lại ba lần, cuối cùng tay tạo hình chữ thập nói: “Tiểu thư, cô gia, phu nhân trên trời linh thiên phù hô, không ngờ đại thiếu gia không chỉ năng lực làm việc hơn người, ngay cả…… ngay cả sinh con đều hơn người một bậc. Không đến 30 tuổi, đã cho nhà Hoàng Phủ một nam đinh 8 tuổi, thật sự là tổ tiên hiển linh……”

Bà Phùng nói còn chưa xong, mọi người xem lễ đều vì một câu ‘năng lực làm việc hơn người’ của bà nhịn không được bật cười, đều quay đầu nhìn Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ đứng một bên.

Trên mặt Hoàng Phủ Liệt vẫn mỉm cười như trước, giống như lý do thoái thác mang theo giễu cợt này của bà Phùng không tạo nên bất kỳ ảnh hưởng nào với anh.

Ngược lại Hạ Dạ đầu gật mạnh, giống như rất đồng ý với lời nói của bà Phùng, lọt vào cái ‘lườm’ cảnh cáo của Hoàng Phủ Liệt.

“Đến đây, tiểu Ngộ Nhi, lại lạy ông nội, bà nội của cháu một cái.”

Hạng Ngộ học động tác của bà Phùng, ngoan ngoãn, nghe lời dập đầu một cái trước bài vị ông nội, bà nội.

“Kết thúc buổi lễ!”

Thao giọng nói khàn khàn nhưng vang dội của quản gia vang lên, đại lễ tế tổ kết thúc thuận lợi!

“Chúc mừng các người! Tiểu Ngộ, cuối cùng cũng thỏa mãn rồi chứ!”

Đại lễ vừa chấm dứt, Hạng Diệc Dương liền ôm Niệm Niệm cùng Nhạc Hựu Đào cùng nhau, đến chúc mừng Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Ngộ.
Cái khác khách quý cũng đều nhất nhất hướng Phùng bà nội, Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ cùng chính thức cải danh vì Hoàng Phủ Ngộ Hoàng Phủ gia tôn thiếu gia chúc mừng.

Bà Phùng cũng từng bước tiến về phía khách mời nói, “Lão thân đặc biệt mời gánh hát đến góp vui, các vị nếu không vội, xin mời di giá đến hậu viện nghe diễn. đương nhiêu, bọn nhỏ còn trẻ đều không có hứng thú với truyền thống quốc túy này, lão thân cũng mời vài diễn viên đến diễn kịch ở tiền viện chờ, quản gia, bọn nhỏ giao cho chú.”

Quản gia mỉm cười gật gật đầu.

“Đến đến đến, muốn xem kịch , xin mời đi theo lão thân.”

Ở đây không ít người đều nghe danh gánh hát nhà Hoàng Phủ bồi dưỡng nên, nghe bà Phùng nói như vậy, rất nhiều người đều hứng thú, đi theo bà cụ đến đình viện, hứng thú với diễn kịch thì đi theo quản gia đến tiền viện.

Mỗi người đều thật tình cho rằng đại lễ tế tổ thành công kết thúc mà trong lòng cảm thấy vui vẻ.

Lúc này đã 9 giờ tối, hậu viện loáng thoáng truyền ra tiếng hát trong trẻo của diễn viên tuồng cùng tiếng vỗ tay của khán giả.


Trong không khí chúc mừng này, không ái chú ý đến tránh phía sau cây cột trong từ đường, một đôi mắt ẩn chửa cô đơn, phiền muộn lại có chút ghen tị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét