Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân _ Chương 66

Chương 66: Hạ Dạ mất tích

Kiên nhẫn nghe hết lời nói của Hạng Diệc Dương.

Hoàng Phủ Liệt trầm ngâm một lát, do dự mở miệng,“Thật ra mình......”

“Cậu thế nào?”

Hạng Diệc Dương bất giác nghiêng người nghe.

“Thật ra mình định nói, xuất hiện đi ------ vợ Diệc Dương.”


Hoàng Phủ Liệt hai tay vòng trước ngực, tầm mắt dừng ở cây hòe phía sau Hạng Diệc Dương.

“Đáng giận! Sao anh biết tôi đứng sau cây nghe lén?”

Đào Tử đang trốn, không cam lòng bước ra từ sau cây hòe. Còn tưởng có thể nghe trộm được ‘tình báo quan trọng’ chứ!

“Đừng quên tôi xuất than từ đâu.”

Hoàng Phủ Liệt nghiêng đầu chỉ chỉ lỗ tai mình.

Huấn luyện thính lực, là một trong những chương trình huấn luyện thường xuyên của bộ đội đặc chủng. Nếu ngay cả người trốn trong khoảng cách 5 bước chân nghe lén cũng không biết, sao có thể hoàn thành nhiệm vụ điều tra chứ? Không phải bị kẻ địch đánh lén cũng không hề hay biết?

Đào Tử tiếc hận suy sụp, ai…… thật đáng tiếc a, còn thiếu một chút có thế biết được trong lòng Hoàng Phủ Liệt rốt cuộc nghĩ cái gì rồi.

Sắp thành lại bại, ai ai......

“Anh đã nói, thằng nhóc Liệt này rất khôn khóe! Muốn từ miệng hắn nghe được cái gì, quả thật còn khó hơn dòng nước đục ngầu Hoàng Hà trở nên trong suốt thấy đáy.”

Hạng Diệc Dương nắm vai Nhạc Hựu Đào, xem như an ủi.

“Nhưng, Liệt, mình tò mò, rốt cuộc chúng mình lộ ra dấu vết gì, thế nên bị cậu phát hiện sự tồn tại của Đào Tử?”

Hoàng Phủ Liệt ngẩng đầu nhìn sắc trời, ánh hoàng hôn chiếu đầy tòa đình viện.

Đến lúc rồi……

“Ngay từ đầu, bước chân của cô ấy, hậu viện không có người đi lại. Tiếng bước chân của cô ấy, mình không thể không nghe thấy. Huống chi…… Diệc Dương, từ khi nào cậu quan tâm đến chiều hướng suy nghĩ của mình vậy?”

Lúc đầu Hạng Diệc Dương không nói gì, lát sau hiệu ý, Liệt là đang ám chỉ, lúc này anh quan tâm có chút quá, do đó sang sảng cười ha hả.

“Ha ha…… được lắm Liệt, cậu không phải đang chửi khéo mình nhiều chuyện đấy chứ?”

Hạng Diệc Dương tay phải ôm Nhạc Hựu Đào, cười lấy tay trái đấm vào ngực Hoàng Phủ Liệt một cái.

Hoàng Phủ Liệt cũng mỉm cười đánh lại một cái, “Thằng nhóc cậu biết là tốt rồi. Được rồi, giờ lành đã đến. chúng ta vẫn nên quay lại từ đương bên kia thôi.”

“Ừ.”

****************************

Lúc ba người Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào quay lại từ đường, đúng lúc bà Phùng đang ở giữa đám người hầu vây quanh dắt Hạng Ngộ tiến vào.

“Bà bà, cháu đi thỉnh an ba trước đã.”

Mới đi đến cửa, Hạng Ngộ giật nhẹ ống tay áo của bà Phùng, nhỏ giọng đưa ra yêu cầu.

Theo bà bà nói, nếu nghi thức chính thức bắt đầu, cậu sẽ không thể nói chuyện với ba nữa, phải chờ đến khi tất cả nghi thức kết thúc mới có thể nói chuyện với nhau!

“Ừ, được. Lão thân cũng trước đi xuống thay bộ quần áo đã. Hôm nay người đến nhiều lắm, những đừng quá nghịch ngợm, có người nhìn đó, tránh bị người lời ra tiếng vào. Biết chưa?”

Lúc rời đi, bà Phùng giọng điệu nghiêm túc cũng không thiếu nhẹ nhàng dặn dò.

“Vâng! Ngộ Nhi hiểu được!”

“Tốt, đây mới là tôn thiếu gia của nhà Hoàng Phủ chúng ta! Là một cậu bé còn nhỏ đã hiểu chuyện!”

Hiều từ vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Hạng Ngộ, bà Phùng được người hầu đỡ xoay người rời đi.

“Ngộ Nhi thỉnh an ba ba.”

Ghi nhớ yêu cầu của bà Phùng, Hạng Ngộ chậm rãi đi đến trước mặt Hoàng Phủ Liệt, biểu hiện khóe.

“Gặp mặt…… ba Hạng, dì Đào Tử ------“

Hạng Ngộ đầu tiên khom người cúi chào Hoàng Phủ Liệt, sau đó dưới mỉm cười chăm chú của hai người Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào, vái chào một cái.

“Khê Nhi dạy không tệ. Mới vài buổi tối, hí khúc thỉnh an của người xưa học được như đúc ra từ một khuông. ừm?”

Hoàng Phủ Liệt vuốt đầu Hoàng Phủ Liệt, cười nhìn về phía Khê Nhi bước vào phủ.

Vừa vặn nghe thấy lời khen của Hoàng Phủ Liệt Khê Nhi không khỏi đỏ mặt, thẹn thùng nói, “Đại thiếu gia người quá khén rồi, là tôn thiếu gia tư chất thông minh.”

“Hắc hắc, lời này tôi đồng ý. Khê Nhi tuy huệ chất lan tâm, nhưng cũng là Ngộ Nhi mình thông minh hơn người a! Đúng không? Cậu nhìn nó xem, còn biết đổi giọng gọi mình ba, không uổng công mình thương yêu nó vô điều kiện nhiều năm nay.”

Hạng Diệc Dương quàng vai Hoàng Phủ Liệt, nháy mắt vào cái với Hạng Ngộ, không biết có phải anh nghĩ nhiều hay không, luôn nhỡ rõ mỗi lần gặp lại Khê Nhi, ánh mắt con nhóc này nhìn về phía Liệt, trong sùng bái còn phá chút chút yêu thích.

Thắng nhóc đó lại lấy mỉm cười dịu dàng, khiêm nhường.

“Các người thật khổ hổ là cha con, ai…… bình thường cười gian tà khinh người kinh hồn như ác ma còn chưa tính, ngay cả nụ cười nho nhã này đều giống như một khuôn mẫu khắc đi ra. Khó trách Dạ Tử cô ấy lại nói cái gì cha con bản tính…… hả ------ Dạ Tử đâu rồi?”

Cảm thán được một nửa, Nhạc Hựu Đào nhìn quanh bốn phía, lúc này mới phát hiện mẹ ruột cư nhiên không có mặt trong đại lễ tế tổ của con, lập tức giật mình không nhỏ.

Đừng nói là bức hôn thất bại, sau đó thật sự phá bỉnh phá rối, chỉ cần Hoàng Phủ Liệt không đồng ý kết hôn với cô, cô thật sự không cho phép Tiểu Ngộ nhận tổ quy tông chứ?

Trăm ngàn đừng a…… nếu Hoàng Phủ Liệt biết là chủ ý vớ vẩn của cô, làm hại anh không thể nhận con, suất lĩnh quân đội san bằng nhà họ thì sao bây giờ…… ừm, hẳn là không thể a, nói thế nào Diệc Dương cùng anh ta cũng xem là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư a.

Cô có nghĩ quá nhiều hay không a?

Nghe Đào Tử vừa hỏi như vậy, đám người lớn mới chú ý đến hình như thật sự ngay từ đầu vốn không nhìn thấy bóng dáng Hạ Dạ.

Hoàng Phủ Liệt không khỏi nhíu mày, anh nhớ rõ lúc ra khỏi phòng cô ngốc còn đi theo sau anh cùng Khê Nhi.

Bởi vì biết cô ngốc kia chắc chắc theo kịp, cho nên cũng không chú ý, bây giờ nghĩ lại, giống như sau khi đến từ đường đã không còn thấy người.

Nói vậy, là trên đường từ Họa Ý Uyển đến từ đường đã không có cùng đến?

“Có thể buổi sáng Khê Nhi cùng thiêu gia thân thiết, thiếu phu nhân không vui hay không? Hay là Khê Nhi đi tìm đại thiếu phu nhân……”

“Dạ Nhi không phải là cô gái lòng dạ hẹp hòi như vậy. Chắc chắn gặp chuyện trì hoãn, tôi đi là được rồi.”

Hoàng Phủ Liệt giữ chặt Khê Nhi nôn nóng đi ra ngoài, tỏ vẻ tự mình đi tìm.

“Nhưng thiếu gia, đại lễ tế tổ lập tức bắt đầu, người còn phải phụ trách nghi thức đọc diễn văn khai mạc, người không đi được a! Vẫn nên để Khê Nhi đi…….”

“Các người muốn đi đâu vậy? Người trong phủ không phải đều nói nghi thức sắp bắt đầu sao?”

Hạ Dạ vẻ mặt hoang mang bước vào, nhìn hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Khê Nhi đang do dự, khó hiểu hỏi.

“Dạ Tử! Mình còn tưởng rằng cậu…… cậu đi đâu rồi! Sao nửa ngày cũng chưa nhìn thấy cậu chứ! A, trên mặt còn lấm lem bủi bẩn! Cậu chạy đi đâu vậy? Đều làm mẹ đã nhiều năm, sao còn lỗ mãng không đổi như vậy, toàn làm gương xấu cho Tiểu Ngộ. Cậu không thể……”

Vừa nhìn thấy Hạ Dạ, dẫn đầu trách móc chính là Nhạc Hựu Đào.

Bên ngoài vắng vắng lặng lặng, cô luôn nọi chuyện nhẹ nhàng hòa nhã âm lượng cũng không tính quá lớn, trong từ đường huyên náo cũng không tính là quá lớn, nhưng người xung quanh đã chú ý đến động tĩnh phía bên này. Cho dù ở đây rất ít người biết được đại thiếu gia nhà Hoàng Phủ lâu chưa lộ diện cùng Hạng Ngộ sắp trở thành tôn thiếu gia nhà Hoàng Phủ, nhưng Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương, Hạ Dạ, Nhạc Hựu Đào, Hạng Ngộ vài người bê ngoài xuất sắc này, vẫn khiến cho người trộm nhìn về phía bọn họ càng lúc càng nhiều.

“Suỵt ------ Đào Tử…… Cậu nói nhỏ chút!”

Chú ý đến ánh mắt dò xét của người khác, Hạ Dạ lôi kéo Nhạc Hựu Đào sang một bên nói chuyện.


Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương, Hạng Ngộ cùng Khê Nhi tất nhiên đều theo qua, bọn họ đều muốn biết, trong khoảng thời gian này, Hạ Da đã đi đâu vậy, vì sao trên mặt còn lấm lem tro bụi xuất hiện trong này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét