Chương 68: trước hoa dưới trăng
11 giờ đêm, các vị khách đều cáo từ rời đi, mà tiết mục thú vị của đại lễ tế
tổ mới chính thức bắt đầu.
Rạng sáng 12 giờ, 60 phút, 60 giây.
‘Oành’, ‘oành’, ‘oành’ hơn 50 pháo hoa ở hậu viện nhà Hoàng Phủ cùng nhau nổ
lên, pháo hoa muôn hồng nghìn tía sáng rực rỡ như hoa mùa hè chen nhau nở rộ
trên bầu trời, nhuộm đẫm toàn bộ bầu trời đêm.
Trong phút chốc, giống như toàn bộ vì sao trên trời đều tập trung trên bầu
trời nhà Hoàng Phủ, pháo hoa đầy trời.
Pháo hoa do bậc thầy pháo hoa giởi nhất trong nước đặc biệt chế tác cho nhà
Hoàng Phủ, hấp dẫn già trẻ lớn bé, cả gái lẫn trai cùng nhau chạy vào viện để
thưởng thức bông pháo hoa lớn hình thái khác nhau, phong lưu mị nhân này.
Lúc ấy, trước 10h Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào liền ôm Niệm Niệm đang ngủ
đi ô tô về nhà.
Trên thực tế, ngay cả Tần Thiểu Du cũng vì Ninh Nhiên luôn được anh ta coi
là trợ thủ đắc lực bị thương, lười từ trong trứng lười ra anh ta không thể không
suốt đêm chạy về xử lý công việc chồng chất trong bang.
Hoàng Phủ Ngộ cũng được Hoàng Phủ Liệt tự mình ôm về phòng ngủ.
Cảm ơn đề nghị cùng nhau thưởng thửa pháo hoa của bà Phùng và mọi người, Hạ
Dạ từ chối nói mệt, một mình vùng trộm đi vào nhà cây nhỏ vô tình phát hiện lúc
ban ngày.
Ban ngày dễ dàng thông qua thang dây treo trên cây đi lên nhà cây nhỏ, đến
buổi tối, không biết có phải do đền quá tối hay không, pháo hoa lại lập tức lướt
qua trong giây lát, do ánh sáng có hạn, Hạ dạ thử trèo lên vài lần, đều bởi vì
chân quá trơn không thể thuận lợi leo lên cây.
“Ra cũng không tin đường đường cảnh sát trưởng ta cũng không trèo lên được một
cái thang dây nho nhỏ!”
Phun hai ngụm nước miếng tượng trưng vào hai tay trái phải, Hạ dạ xoa tay
chuẩn bị ‘lại trèo phòng sách!’
Lúc này lại thảm hại hơn, trực tiếp bước vào không khí, mắt thấy sẽ ‘tiếp
xúc thân mật trong cự lý gần’ với bùn đất – một tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân rất
hợp hoàn cảnh trình chiếu.
Đau đớn đang chờ không có đến, Hạ Dạ chậm rãi mở mắt.
Dưới pháo hoa, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời rõ ràng của Hoàng Phủ Liệt,
trong mắt anh còn có ảnh ngược của pháo hoa, đôi mắt chớp sáng, thất lạc mất,
là trái tim của cô.
Nhìn mắt anh, Hạ Dạ chớp cũng không chớp.
Mãi đến khi Hoàng Phủ Liệt xoay người buông cô xuống, cô mới lấy lại tinh thần,
ngạc nhiên kêu lên, “Sao anh lại ở đây?”
Chẵng lẽ, đây là tình cờ gặp mặt cùng duyên phận trong truyền thuyết?
Kết quả chứng minh, cái gọi là tình cờ gặp mặt cùng duyên phận, nó tương
đương với xác suất thấp.
5 phút sau, Hạ Dạ bắt đầu hối hận, chính mình vì sao lại hỏi chuyện ngu xuẩn này!
Chỉ thấy bờ môi Hoàng Phủ Liệt nâng lên một nụ cười gian manh, ho nhẹ, nói,
“Sau khi ôm Ngộ nhi về phòng, anh liền đi ra tìm em. Nghe người hầu nói thấy em
ở gần đây. Gần chỗ này toàn cây cố và hoa cỏ, chỗ em sẽ đến, anh đoán chừng
cũng chỉ có nhà cây nhỏ anh và Diệc Dương xây lúc còn nhỏ. Chẳng qua……”
Hoàng Phủ Liệt tạm dừng chút, dưới ánh mắt hoang mang của Hạ Dạ, nín cười tiếp
tục nói, “Chẳng qua…… không biết lại đúng lúc nhìn thấy người nào đó như con khỉ,
nhảy lên nhảy xuống nửa ngày, vẫn không thành cồng trèo lên. Ha ha!”
Nói cách khác, cái gọi anh hùng cứu mỹ nhân, không phải trùng hợp, không phải
duyên phận, mà là vị quan quân ác liệt nào đó thưởng thức xong ‘diễn xuất’ ‘khỉ
trèo cây’ của người nào đó mới lòng từ bi ra tay cứu giúp.
......
Nói vậy, chính mình vừa rồi làm trò hề, toàn bộ đều bị Hoàng Phủ Liệt thu hết
vào đáy mắt?
Lập tức Hạ Dạ ảo nảo muốn tông vào cây!
“Không phải tại em! Là thang dây này có vấn đề! Thật sự, lúc ban ngày rõ
ràng tốt lắm! Em một lần liền đi lên a!”
Mặt mũi vẫn cần lấy lại một chút.
“Ừ ừ!”
Hoàng Phủ Liệt ung dung hai tay vòng trức ngực, cúi đầu nhìn Hạ Dạ, từ chối
cho ý kiến.
“Em nói thật! Không tin anh thử xem!”
Chuyện liên quan đến mặt mũi, Hạ Dạ lôi kéo Hoàng Phủ Liệt đi đến dưới cây đại
thụ có trang trí một cái phòng sách, “Nếu anh trèo lên được, em liền……”
“Em liền thế nào......”
Một tay dựa vào thân cây, Hoàng Phủ Liệt cúi người về phía trước, vây Hạ Dạ ở
giữa anh và cây đại thụ, ánh mắt nóng rực.
Lúc này, vừa vặn có hai cột pháo hoa nở rộ trên đỉnh đầu họ, vừa vặn có thể
nhìn thấy lẫn nhau trong mắt đối phương, thấy đóa hoa pháo hoa.
Pháo hoa có độ ấm sao?
Đương nhiên là có.
Độ ấm của pháo hoa, chính là độ ấm của môi chạm vào môi.
Một bàn tay vẫn dựa vào thân cây, tay kia lại lén lút ôm lấy vồng em của Hạ
Dạ, làm cho thân mình hai người than mật tựa sát vào nhau.
Đầu lưỡi linh hoạt lớn mật thâm nhập vào khoang miệng kinh ngạc hé mở, tìm đến
cô, sâu sâu cạn cạn quấn quít.
Không kịp tự hỏi, vì sao anh lại hôn cô, hai tay Hạ Dạ đã tự động đặt lên cổ
Hoàng Phủ Liệt, trúc trắc nhưng nhiệt tình đáp lại.
“Ừm ------“
Hạ Dạ thoải mái rên rỉ ra tiếng.
Hạ Dạ rên rỉ như mồi lửa cháy lan ra đồng cỏ, nháy mắt châm lửa dục tiềm
tàng đã lâu trong Hoàng Phủ Liệt.
Còn tiếp tục đi xuống không được! Địa điểm không đúng!
Bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, khi Hạ Dạ còn chìm đắm trong nụ hôn sâu
say lòng người của anh, bỗng nhiên Hoàng Phủ Liệt dừng lại nụ hôn triền miên.
Tay anh còn ôm chặt eo cô, Hoàng Phủ Liệt thoáng ổn định lại hô hấp, rất
nhanh liền khôi phục bình thường, cười nói, “Không phải muốn trèo lên sao? Anh
mang em lên, được không?”
*****************************
Ngoại trừ cũng được, Hạ Dạ còn có thể nói gì chứ?
Chung quy không thể nói, không được, không được, em không cần leo lên nhà
cây nhỏ, em muốn anh ôm em. Comeon, Liệt thân ái, chúng ta cùng tận tình yêu
yêu đi. Mặc kệ trèo cây, mặc kệ nhà gỗ nhỏ!
Như vậy không mặt không mũi rồi đi?
Chỉ thiếu một chút, có lẽ có thể ‘đánh đến toàn lũy’ rồi! Thật sự đáng tiếc!
Giống như cô vợ nhỏ oán giận rũ vai, Hạ Dạ ngồi xổm xuống, buồn bã ỉu xìu ngẩng
đầu nhìn Hoàng Phủ Liệt chuẩn bị leo lên cây.
Kỳ lạ anh chỉ lay động thang dây vài cái, cũng không có trèo lên.
Lúc này, Hạ Dạ lấy lại tinh thần.
“Ha ha! Có phải ngay cả anh cũng không thể leo lên? Chẳng lẽ ngay cả xuất
thân bộ đội đặc chủng anh cũng không thể leo lên thang dây nho nhỏ này? Em đã nói
rồi, đây không phải lỗi của em, là thang dây này nó……”
“Em nói đúng, thang dây này có vấn đề. Có thể là nhiều năm chưa tu sửa, dây
thừng có chút hư hại.”
“Có thể. Nhưng lúc em leo lên buổi sáng rõ ràng còn……”
“Có biết trèo cây hay không?”
Hạ Dạ còn chưa nói xong, đã bị Hoàng Phủ Liệt đánh gãy.
“Đương nhiên biết a! Em trái lại là cao thủ trèo cây đấy.”
“Tốt lắm. Đợi lát nữa anh leo lên trước, em leo theo sau anh. Nhà cây cách
thân cây một đoạn, anh leo lên rồi, lại kéo em lên, sao?”
“A! Sao em lại không nghĩ đến còn có thể dùng cách nguyên thủy nhất lên chứ!
Xem đầu óc em này! Ha ha. Em trước, em lên trước! Em nói cho anh, em còn đạt được
quán quân cuộc thi leo núi ở cục chúng ta đó!”
Leo núi cùng leo cây, là từ đồng nghĩa sao?
Hoàng Phủ Liệt nhất thời không nói gì.
Không cho Hạ Dạ cơ hội kháng nghị, Hoàng Phủ Liệt mượn thân cây, nhẹ leo lên
nhà cây.
“Đi lên đi, anh ở phía trên kéo em!”
Không hổ là từ trong bộ đội đặc chủng đi ra, động tác tao nhã như báo! Đến
khi nào cô mới có thể có thân thủ như vậy a!
Hạ Dạ dưới đáy lòng tán thưởng, không tính ngốc, dưới sự giúp đỡ của Hoàng
Phủ Liệt coi như xuất sắc thành công trèo vào nhà cây.
Hai người cùng nhau cúi người đi vào bên trong nhà gỗ.
Lúc đi qua chỗ cột thang dây, Hoàng Phủ Liệt không tự chủ lại cúi đầu nhìn
thang dây kia, ánh mắt sắc lại.
“Nhìn cái gì vậy?”
Chú ý thấy Hoàng Phủ Liệt thất thần, Hạ Dạ theo sau lưng vỗ vai anh, tò mò hỏi.
“Ha ha, không có gì. Trái lại em, sao em lại phát hiện chỗ này?”
Hoàng Phủ Liệt khéo léo đổi đề tài.
Anh phải nói với cô thế nào, thang dây này căn bản không phải là nhiều năm
không tu sửa, mới có thể không trèo lên được.
Mà là có người cố ý bồi dầu lên trên!
Cho nên Dạ nhi mới có thể trèo lên vài lần đều leo lên không được, cuối cùng
một lần thậm chí còn té từ trên xuống!
Chỉ là…… ai lại làm cái chuyện này chứ?
Mục đích của hắn hay của cô ta là gì?
(Trước hoa dưới trăng (Hoa tiền nguyệt hạ – 花前月下): chỉ những nơi nam nữ
tỏ tình, nói chuyện tình yêu. Xuất xứ từ thơ của Bạch cư Dị hẳn hoi: Tận thích
sanh ca dạ túy miên, Nhược phi nguyệt hạ tức hoa tiền; nhớ trong truyện ngôn
tình viết thế này: cũng muốn cùng chàng hoa tiền nguyệt hạ một phen…)
*** Tiếng sấm yếu ớt vang vọng Bầu trời tràn mây Có lẽ mưa sắp rơi Liệu chàng có ở lại cùng em? *** *** Tiếng sấm yếu ớt vang vọng Cho dù mưa không rơi Ta nhất định sẽ ở lại... cùng nàng ***
Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét