Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 62

Chương 62: Nhận tổ quy tông

“Xem phim truyền hình hơi bị nhiều hả?”

Hoàng Phủ Liệt lạnh nhạt liếc mắt nhìn con, lành lạnh bỏ lại một câu.

Thật mệt nó tưởng tượng, cái gì con gái riêng, em gái cùng cha khác mẹ, sao không nói anh cùng vợ Cố Mẫn Phó là anh em! Anh giống người sẽ trêu chọc hoa đào sao?


“Đó…… con đây không phải…… hắc hắc. Được rồi, con thừa nhận, mấy ngày nay theo mợ xem mấy bộ phim thần tượng cẩu huyết. Nhưng ba, rốt cuộc làm sao mà ba quen biết mẹ Khả Dư chứ! A, nói đây đây, bà mẹ ngu ngốc của con đâi? Con phải chạy nhanh nói che mẹ biết, nghi ngờ có tình địch xuất hiện, cảnh báo cho mẹ biết a!”

Hạng Ngộ nhìn trái nhìn phải, cũng không thấy thân ảnh ngu ngốc của mẹ cậu.

“Đừng nói bừa, cái gì nghi ngờ có tình địch, rảnh như vậy, lần sau ba dẫn con đến thăm quân khu của ba, tránh cho con xem thứ vớ vẩn gì đó.”

Tác hại đến sự phát triển khỏe mạnh của thể xác và tinh thần!

“Yeah yeah! Tuyệt quá! Nếu có thể đến thăm quân khu, Ngộ nhi mới không cần nhìn phim thần tượng sấm sét cuồn cuộn gì đó! Yeah yeah, Ngộ Nhi muốn đếm quân khu, quân khu!”

Hai tay Ngộ Nhi phấn khích giơ cao.

“Suỵt ------ nhưng đừng có đánh thức mọi người trong nhà!

“A, được rồi, được rồi.”

Hai tay Hạng Ngộ che miệng lại, lộ ra một đôi mắt tươi cười.

“Ba còn chưa có nói cho con biết, mẹ đi đâu vậy! Con muốn nói cho mẹ chuyện ba dẫn con đến quân khu, hì hì, chắc chắn mẹ sẽ hâm mộ ghen tị với con một trận!”

“Mấy ngày nay cha Diệc Dương của con muốn quan sát tình hình bệnh lý của một người bạn của Thiểu Du 24h, phần lớn thời gian phải làm việc ở bệnh viện đúng giờ. Mẹ con bỏ chạy đến nhà dì Đào Tử của con ở chung với cô ấy và Niệm Niệm.”

“Không thể nào? Không phải mẹ nói nhiệm vụ lần này là bảo vệ ba sao? Cảnh sát trưởng Hạ lại tự tiện rời cương vị công tác, chậc chậc. Nói nè, ba, rốt cuộc lần này ba chọc đến nhân vật phiền toái nào thế.”

Lần trước bị ba dời đi lực chú ý, liền quên hỏi. Hừ hừ, ba giảo hoạt. Lần này nói gì cũng không thể qua loa lừa cậu!

“Hôm nay trễ rồi, ngày mai nói sau. Được rồi, đi rửa mặt.”

Hoàng Phủ Liệt kéo Hạng Ngộ, vỗ vào mông cậu một cái, thấy bộ dáng bĩu môi không chịu của vật nhỏ, liền tung mồi nói, “Nếu ngày mai con thức dậy sớm hơn ba, ba sẽ nói cho con chuyện gì xảy ra, còn đặc chuẩn cho con tham dự hành động của chúng ta. Vừa hồi hộp, lại kích thích. Thế nào?”

“Được ạ! Một lời nói ra, không thể lấy lại đó! Để ba không đổi ý, chúng ta vỗ tay ước định!”

Hạng Ngộ vương bàn tay phải nho nhỏ. Hoàng Phủ Liệt vươn bàn tay phải cùng vỗ một cái xác định.

Xem ra, luận đàm phán trao đổi điều kiện, vẫn là ba ma vương tốt hơn a!

*****************************

Chấn động!

Nếu muốn dùng hai từ để hình dung sức ảnh hưởng của Hạng Ngộ xuất hiện ở biệt thự cổ Hoàng Phủ, đến hai chữ chấn động cũng không thể hình dung được.

Nếu nhất định phải thêm vài chữ trước từ chấn động, thì chính là ‘cực kỳ chấn động!”

Người hầu làm việc trong biệt thự cổ Hoàng Phủ đều luôn lớn lên trong nhà Hoàng Phủ, cụ già hơi lớn tuổi chút đều nhìn Hoàng Phủ Liệt lớn lên, thế hệ sau đồng lứa cho dù không giống bậc cha chú, mẹ từ nhỏ ở trong nhà Hoàng Phủ không ra khỏi biệt thự cổ, nhưng cũng ở chung với Hoàng Phủ Liệt từ bé đến lớn, nói cách khác, phần lớn người trong đám bọn họ coi như có trình độ hiểu biết nhất định đối với đại thiếu gia Hoàng Phủ Liệt này.

Lúc bọn họ nhìn thấy Hạng Ngộ độ giống nhau đến 80, 90% so với Hoàng Phủ Liệt, Hoàng Phủ Liệt không cần giới thiệu, giữa đám bọn họ đều một mực chắc chắn, thiên sứ nhỏ xinh đẹp đến khiến người ta muốn hôn mạnh một cáu là con ruột của đại thiếu gia bọn họ.

Đại thiếu gia rời nhà gần 10 năm lại có một đứa con 7 8 tuổi!

Tin đồn bái quái khủng bố này nháy mắt truyền khắp tòa biệt thự cổ Hoàng Phủ, dẫn đến vốn không phải là người hầu trong viện Hoàng Phủ Liệt đều nhanh chóng chạy đến tranh giành với nhau để nhìn thấy thiếu gia nhỏ nghe đồn cùng một khuôn mẫu với đại thiếu gia một khắc ra.

Đây đã là ngày thứ 3 Hạng Ngộ xuất hiện ở nhà Hoàng Phủ, nhưng, số lượng gã sai vặt, tỳ nữ chạy đến xem một chút cũng không có dấu hiệu giảm bớt.

Nghe nói, ngay cả rất nhiều người bởi vì phát triển không tệ, đã không còn ở trong thành, không còn trong tỉnh, thậm chỉ không còn trong nước nghe được tin đều chạy về, biệt thự cổ Hoàng Phủ lúc đó giống như lại quay lại thời kỳ hưng thịnh, cổng sân rộn ràng, lui tới ồn ào tấp nập.

Sử dụng một lời kịch kinh điển trong tiểu phẩm của Tống Đan Đan để hình dung sự rầm rộ Hạng Ngộ tạo thành – “Thằng đó, lúc đó, thật là cực kỳ đồ sộ, chiên trống vang trời, dây pháo đùng đùng, cờ hồng phất phới, người người tấp nập……”

Trong đó, mừng rỡ như điên nhất nhất nhất, vui vẻ thoải mái nhất nhất nhất là mẹ Phùng trong lòng xem Hoàng Phủ Liệt như con cháu ruột của mình.

Sáng sớm hôm đó, lúc Hoàng Phru Liệt dẫn Hạng Ngộ kính trà thỉnh an bà, ban đầu bà kinh ngạc, sau đó vui vẻ, lại vui sướng bừng bừng trên mặt, cười toe toét.

Cả ngày vây quanh Hạng Ngộ, đưa cái này, cho cái kia, chốc lát sợ câu nóng, chốc lát lại sợ cậu khát, chốc lát lại sợ cậu mệt.

Còn không, lại phe phẩy quạt, hầu hạ Hạng Ngộ vòng chân ngồi dưới đất, chăm chú lắp ráp một loại vũ khí cùng loại với súng lục.

“Cái thằng chết tiệt này, càng ngày càng không nghe lời! Lại làm phiền người lớn như bà nội tự mình phạt cho con, thằng kia con lại ngứa da hả?”

Vừa vào cửa phủ Hạ Dạ vừa nhìn thấy chuyện này, trong lòng liền nổi lửa, như lai thần chưởng đi qua tiếp đón gáy Hạng Ngộ.

Cái thằng nhóc Hạng Ngộ chết tiệt này, thầy không dạy nó phải kính già yêu trẻ sao?!

“Ôi! Đại thiếu phu nhân, con làm gì vậy! Đầu con trẻ không được trừng phạt. Sẽ biến ngốc! Hơn nữa thiếu gia nhỏ của chúng ta ngoan như vậy, sao con lại đánh đầu nó chứ! Bà lão ta không cho đó! Lần sau không cho phép lại bạo lực như vậy!”

Đau lòng Hạng Ngộ bảo bối bà Phùng vôi vàng buông cây quạt trong tay ra, khẩn trương cực kỳ quan sát đầu Hạng Ngộ, xem có sưng lên hay không.

“Đúng đó, mẹ, sao mẹ lại bạo lực như vậy làm gì!”

Hạng Ngộ buông vũ khí trong tay, ôm đầu, ngửa đầu ủy khuất trừng mẹ.

Người ta vì súng lục ‘Ta liền đánh ngươi, thế nào’, sắp tiến vào giai đoạn cuối  rồi a!

“Hả ------ không đúng. Bà bà, sao bà lại ở đây?”

Bà bà đến vào lúc này a, sao cậu không biết chút nào?

“Giả vờ giả vịt cái gì. Thằng nhóc con dám nói không phải con bảo mẹ Phùng quạt cho con?”

Hạ Dạ mới định lại xuất ra đại lực kim cang chưởng, bị mẹ Phùng trừng, móng vuốt sửng giữa không trung thu lại, hắc hắc cườu với bà.

“Đương nhiên không phải a! A, đương nhiên không phải! Vừa rồi con luôn chăm chú nghiên cứu phát triển súng lục kiểu mới, không chút để ý có người tiến vào. Làm ơn, mẹ, cho dù mẹ là là bà mẹ không gia đình, cả ngày không phải ở cục cảnh sát làm việc đúng thì là chạy đi trực, không có thời gian quan tâm con. Một bộ chăm sóc người già như ông mình, quan tâm em nhỏ như em mình, con trái lại ba tuổi liền thuộc làu được không?!”

Hạng Ngộ đang cần súng lúc ‘ta liền đánh ngươi, thế nào’ đã có hình dáng ban đầu đứng lên, bất lực gào thét.

Bà mẹ này của cậu, chính mình làm mẹ còn chưa được không nói, đừng tưởng rằng cậu cũng như vậy!

Người ta trái lại là một thiếu niên kính già yêu trẻ chuẩn mực a!

“Thiếu gia nhỏ nói thật đó! Là bà lão ta thấy thiếu gia nhỏ Gặp ở đây một mình, lại không có người hầu hạ. Nhà Hoàng Phủ vì duy trì cổ kính trước kia, cũng không lặp đồ điện điều hòa gì đó, bà lão ta sợ nó nóng, mới quạt cho nó. Sao, thân là một người lớn tuổi, liền tư cách quạt mát cho thiếu gia nhỏ cũng không có sao?

Ô ------ đại thiếu phu nhân nhất định ghét bỏ bà lão ta vụng tay vụng chân, sẽ hầu hạ thiếu gia nhỏ không tốt, mới có thể không cho phép bà lão ta quạt mát cho tiểu tiểu thiếu gia, ô ------ bà lão ta thật vô dụng.”

Bà Phùng thổn thức hết câu ra vẻ che mặt khóc, gấp đến mức hai mẹ con Hạ Dạ, Hạng Ngộ không ngừng giải thích.

“Không phải đâu, bà nội, con xem bà như bà ruột của mình, con hiếu thuận với bà còn không kịp, làm sao con có thể ghét bỏ bà chứ!”

Bà Phùng vẫn khóc, một chút cũng không có dấu hiệu ngừng lại.

Chết mất, thì ra người ta nói, người già liền giống y như con nít, lời này là thật!

Đầu Hạ Dạ lập tức lớn đứng lên.
Nhà nàng ác ma cục cưng từ nhỏ sẽ không cần nàng dỗ a, nàng thiệt tình không có dỗ nhân trải qua a!

Cục cưng ác ma nhà cô từ nhỏ không cần cô dỗ a, cô thật tình chưa từng trải qua dỗ người đâu!

Hạng Ngộ khinh bỉ liếc mẹ một cái, làm pn, lý do thoái thác qua loa như vậy, bà bà tin mới lạ.

Bà tay con con nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà Phùng, Hạng Ngộ phát ra giọng nói ngọt ngào, “Bà bà, đều là mẹ ngu ngốc không tốt, hại bà nghĩ nhiều! Bà đừng buồn, thế này, chỉ cần bà ngừng khóc, Ngộ Nhi và mẹ sẽ cùng nhau thỏa mãn một nguyện vọng của bà! Thế nào?”

Nếu lần này chọc bà bà đau lòng mẹ là đầu sỏ gây nên, đương nhiên phải cố hết sức kéo mẹ xuống nước mới đúng!

“Thật sự?”

Bà Phùng hé ra khuôn mặt không hề có nước mắt từ trong tay áo, lộ ra khuôn mặt cười như hoa cúc.

Trong lòng mẹ con Hạ Dạ thẳng hô mắc mưu.

Phải sớm biết, vú em kinh nghiệm có thể bình an hầu hạ ma vương quan quân, tuyệt đối không phải là nhân vật nhỏ mới đúng!

Xem, hù bọn họ sửng sửng sốt sốt.

“Thật sự!”

Chuyện tới nước này, Hạng Ngộ chỉ có thể gật đầu.

Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, cho dù bà bà giả vờ, cậu cũng không muốn nuốt lời.

“Tốt lắm, ba ngày sau bà muốn chính thức giới thiệu con với mỗi người trong nhà Hoàng Phủ! Tổ chức đại lễ bái cúng tổ tiên, cũng có ý nhận tổ quy tông, sao, không có vấn đề gì chứ? Đại thiếu gia?”


Lời này bà Phùng tuy nói với hai mẹ con Hạ Dạ, Hạng Ngộ, ánh mắt khôn khóe lại xuyên thấu qua hai người bọn họ, dừng ở Hoàng Phủ Liệt dựa ở cửa phòng, không biết đứng bao lâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét