Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 46

Chương 46: Thật sự động tâm sao

Đêm, trăng sáng gió mát.

Hồ nước đình viện, hương sen mười dặm.

Dưới táng cây hòe, hai người Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du mặc cổ trang sánh vai nằm thẳng trên một cái ghế mây, phía sau hai người có hai tỳ nữ, nhẹ lay động cái quạt trong tay, từ từ mang đến gió lạnh, giống hệt bộ dáng quý công tử cổ đại hưởng lạc.

Ánh trăng nhộn nhạo trên mặt hồ gợn sóng, giống như đôi mắt ẩn tình của cô gái, tĩnh lặng dịu dàng.

Hoàng Phủ Liệt lười biếng nheo mát, dẫn đầu đánh vỡ yên tĩnh trong đình, giọng điệu không khiến người ta kinh sợ mà chết không ngừng lại, “Thiếu Du, không phải là chú yêu tôi rồi chứ?”

“Cái gì?!”

Tiếng rống động trời uy lực thật sự phu phàm, xì xì, chuồn chuồn đậu trên mặt nước bay đơi mất mấy con.

Đáng thương cho anh Tần đẹp trai lão đại hắc bang kiến thức rộng rãi của chúng ta vì một câu này, anh nhắm mắt dưỡng thần thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống.

Bởi vì một khuôn mặt xinh đẹp con hơn phụ nữ, trong đường lời đồn anh là tiểu thụ truyền chưa từng ngừng lại, nhưng đây vẫn là lần đầu gặp chuyện bị hỏi trước mặt như vậy!

Thật sự là vô cùng nhục nhã!

Anh thô lỗ đạp vào ghế mây của Hoàng Phủ Liệt, nghiêng người đè lên người Hoàng Phủ Liệt, mắt lạnh xinh đẹp đào hoa bắn ra ánh sáng nguy hiểm, “Anh đang nói cái quỷ gì đó?”

“Tôi tôi là người khác phái luyến không hơn không kém. Anh con mẹ nó đừng có bắt chước đám người nhàm chán đó, nghĩ tôi có khuôn mặt như phụ nữ, nên thích đàn ông. Cho dù tôi thích đàn ông, cũng sẽ không thích người đàn ông thấp kém giảo hoạt giống như anh, tự mình chuốt lấy cực khổ.”

Lời này có một tầng ý nghĩa khác là, cho dù anh ta là đồng tính luyến ái, cũng sẽ không đói bụng ăn quàng, cái gì cũng chọn, cũng không cắn Hoàng Phủ Liệt khó cắn này, làm không tốt còn có thể vồ tới, chà đạp mấy mảnh xương người.

Giữ nụ cười có chút ngã ngớn, ngón trỏ nhẹ ngoắc ngoắc khuôn mặt tuấn tú gần trong tầm tay, Hoàng Phủ Liệt dùng giọng nói trầm thấp, hấp dẫn của anh nói bên tai Tần Thiểu Du, “Ưm hửm, thế thì, đừng hẹn tôi đi ngăm hoa, ngắm trăng, thưởng đình viện, chú có biết hai người đàn ông to lớn đối với một ao sen, ngày tốt cảnh đẹp, có bao nhiêu lãng phí không?”

Lần này, Tần Thiểu Du trực tiếp đáp lại một cú đấm hung dữ, “Nói cái rắm gì với tôi thế! Tôi tôi gọi anh ra, không phải là mời anh thưởng thức thứ ruồi bu này.”

“Nói đi.”

Hoàng Phủ Liệt mỉm cười thoải mái đỡ cú đấm ồ ạt tiến đến của Tần Thiểu Du, đẩy anh ta đứng lên, phất phất nếp uốn ở đuôi áo dài, tựa lưng vào cây hòe.

“Nói...... Nói cái gì?”

Thu hồi thế công, Tần Thiểu Du mờ mịt nhìn chăm chú dung mạo tuấn nhã của Hoàng Phủ Liệt, nhất thời không biết làm gì, muốn anh nói gì?

“Chú muốn hỏi cái gì? Thì như chú nói, đã hơn nửa đêm, chú đến tìm tôi khẳng định không phải vì chuyện vui thưởng cảnh. Có gì muốn hỏi, cứ việc hỏi, tôi nhất định không biết không nói, biết sẽ nói hết.”

“Thật sự?”

Tấn Thiểu Du nheo lại đôi mắt đào hoa câu hồn, nghi ngờ nhìn khuôn mặt quân nhân nào đó thoạt nhìn rất thành khẩn, thực tế đầy bụng ý xấu.

“Tin hay không tùy chú, tận dụng thới cơ đấy, tôi cũng không phải mỗi ngày đều phát lòng tốt, từ bi giải thích vướng mắt của chú.

Hoàng Phủ Liệt cười cực kỳ giống một nhà từ thiện lớn.

“Thối, không chút đứng đắn.”

Tức giận đấm vào ngực Hoàng Phủ Liệt, hai tay Tần Thiểu Du khoanh trước ngực, đứng trước mặt anh, khuôn mặt tuấn tú nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai trước mắt hơi chút băn khoăn.

Nếu người này lại bày ra bộ dáng có lệ kia, anh tuyệt đối tập kích bất ngờ ‘giáo huấn’ anh ta!

“Mục đích, mục đích lần này anh trở về biệt thự cổ Hoàng Phủ là gì? Từ lúc anh 16 tuổi ở nước Anh  gặp Joshua cùng anh thi vào không quân hoàng gia Anh quốc, về nước trở thành bộ đội đặc chủng, nghĩ đến thân phận chính trị của anh, vì giảm bớt phiền toái không cần thiết, không bước vào nơi này nữa, lần này vì sao trở về? Còn mang theo cô ta thân là con gái cục trưởng, anh thật sự có tấm lòng lớn như vậy, có thể hoàn toàn không so đo tất cả những gì Hạ Tông Chính đã làm, hay anh yêu hai mẹ con kia, yêu đến có thể vì bọn họ mà cười hóa giải oán hận?”

Đã được ‘người bị hỏi’ cho phép, Tần Thiểu Du phối hợp quang quác hỏi một đống lớn.

Anh ta tin tưởng người đàn ông thấp kém này nói thật, qua đêm nay, anh tuyệt đối sẽ không phát ‘lòng từ bi’ như thế giải đáp nghi hoặc của anh ta!

“Một nửa một nửa.”

Tùy tiện hất hất mái tóc bị gió thổi loạn, Hoàng Phủ Liệt tứ lạng địch ngàn cân* trả lời.

Người này! Anh ta nói một đống lớn như vậy, anh lại trả lại 4 chữ?!

Mụ nội nó !

“Nói rõ ràng cho tôi!”

Tần Thiểu Du gần như rít gào gầm nhẹ, một đối mặt đẹp chỉ thiếu không phun lửa.

Hoàng Phủ Liệt cho Tần Thiểu Du một ánh mắt, thằng nhóc cậu thật sự là gỗ mục không thể đẽo, nếu không phải thật sự muốn biết đáp án, ông chủ nhỏ Tần tính tình nóng nảy đã sớm đấm một đấm vào người đàn ông đáng đánh đòn trước mắt này, ngay sau đó cũng chỉ cố gắng nhẫn nhịn hết sức chờ người đàn ông giải thích thêm một bước.

“Chú cho rằng tôi là loại người đánh má trái người khác xong, lại chuyển qua má phải, sau đó nói, bạn bè, bên này cũng không cần khách khí, thiện nam tín nữ như vậy sao?”

“Hỏi vớ vẩn gì thế? Thứ nhất, anh căn bản sẽ không cho người khác cơ hội đánh vào má trái của anh. Thứ hai, cho dù người khác không cẩn thận giẫm phải phân chó, lau lên mặt anh, keo kiệt như anh, nhất định sẽ đánh cho người ta trở thành người tộc xác ướp, đời này người nọ cũng đừng nghĩ chạm vào một sợi tóc của anh. Trừ khi hắn ngại mạng mình quá ngắn!”

Tần Thiểu Du không chút nghĩ ngợi trả lời, hơn nữa căn cứ vào hành vi tác quái của Hoàng Phủ Liệt mấy năm nay, tổng kết phương châm ứng xử của người đàn ông ma vương này.

“Vậy không phải xong rồi, tốt lắm, đã hơn nửa đêm rồi, tôi cũng mệt rồi, đi ngủ trước đây, chú cũng đi ngủ sớm đi, ngủ ngon!”

Quân nhân nào đó tự nhận mình giải thích rất rõ ràng rồi khoái trá vẫy tay với người nào đó, ngáp dài đi về chỗ ở của mình.

“Cái gì gọi là thế thì xong rồi? Đây là cái mà anh gọi là không nói không biết, biết sẽ nói hết?”

Tần Thiểu Du lại lần nữa rống to, bốc hỏa túm lại áo Hoàng Phủ Liệt, mắt sáng phát ra ánh lửa nóng người.

Chẳng lẽ Liệt không biết anh ta thật sự lo lắng anh sao? Triều Hoài đang lẩn trốn, hành tung không rõ, lúc nào cũng có thể ra tay với Liệt. Bây giờ, anh lại dây vào con gái Hạ Tông Chính, Hạ Tông Chính cũng tuyệt đối không bỏ qua cho anh, nếu Hạ Tông Chính bắt tay với Triều Hoài, cho dù Liệt là cao thu lập kế hoạch, đánh phá, du kích, một người sao có thể địch lại một đám người! Huống chi bất kể là Triều Hoài âm độc hay là Hạ Tông Chính cáo già, bọn họ không có ai là kẻ dễ bắt nạt!

Anh ta hỵ vọng có thể chia sẻ giúp Liệt, mà không phải giống một người vô dụng, chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn!

Hoàng Phủ Liệt cũng có suy tính của riêng mình, anh thật sự không muốn Thiểu Du bị cuốn vào đó vì anh, hai người giằng co không buông.

Tỳ nữ đứng hầu bên cạnh thấy vậy, nhanh chóng chuồn đi tìm người có thể khuyên can chủ nhân.

Không lâu sau, đình viện yên tĩnh vang lên một giọng nói già nua.

“Đại thiếu gia, tiểu thiếu gia, hai người cãi nhau sao?”

Bà Phùng khoác áo choàng ngắn vẻ mặt nghiêm túc bước sang, đi cùng bà còn có Hạ Dạ bị bà giữ lại, cố ý muốn truyền thụ kỹ thuật pha trà, cùng vứi người hầu đi mật báo, co rúm cổ lại kia.

Tần Thiểu Du căm giận thả tay ra, trên mặt lô ra nụ cười hòa nhã đi về phía bà Phùng, không dấu vết trừng mắt nhìn người hầu đang cuối đầu.

“Sao có thể chứ. Bà nội, cháu cùng anh họ tình cảm rất tốt, có phải không, anh họ?”

Tần Thiểu Du nghiến răng nghiến lợi, đăc biệt tăng thêm hai chữ anh họ này.

‘Không ở trước mặt bà Phùng xem bọn họ như mình sinh ra cãi nhau, không để cho bà lo lắng, là cam kết chung bọn họ đạt được từ nhỏ đến lớn.

“Ha ha, đúng vậy, bà nội, tính tình Thiểu Du bà cũng không phải không biết, chú ấy tính tình vội vàng, nói chuyện có lớn tiếng chút, lại đây, cháu đỡ bà trở về. Bà nội, Dạ nhi mượn bà lâu như vậy, bây giờ nên trả lại cho cháu chứ?”

Hoàng Phủ Liệt tiến lên đỡ cánh tay bà, có thâm ý khác gian ác liếc mắt nhìn Hạ Dạ một cái.

Buổi tối anh mặt một bộ áo dài màu trắng in hình hoa lan thủy mặc, nói không hết nho nhã tuấn tú, ánh mắt thâm thúy quả thật còn sáng hơn bầu trời đầy sao, Hạ Dạ bị anh nhìn như vậy, phá lệ đỏ mặt, không dám trợn mắt nhìn anh, chỉ dám vụng trộm dùng khóe mắt trộm ngắm.

Xem trong mắt bà Phùng, cùng liếc mặt đưa tình không khác gì nhau.

Bà cụ cười hơ hớ nói, “Bà Phùng biết, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng. Ha ha, yên tâm yên tâm, bà nội a, không phải là người không thấu tình đạt lý. Tiểu thiếu gia, cháu cùng ta trở về phòng, để cho đại thiếu gia cùng thiếu phu nhân trở về phòng.”

Bà Phùng tuy là người hầu trong nhà Hoàng Phủ, nhưng Tần Thiểu Du cùng Hoàng Phủ Liệt chưa từng xem bà như người hầu, Tần Thiểu Du không ý kiến gì khác đi lên trước, tiếp nhận vị trí của Hoàng Phủ Liệt.

Lúc thoáng qua bên người, Hoàng Phủ Liệt thấp giọng nói, “Thật có lỗi, tôi nợ chú một lời giải thích.”

“Ừ.”

Tần Thiểu Du nhíu mày, lạnh nhạt đáp lại, Liệt đã nói như vậy, chứng tỏ anh ta đã thông suốt, sẽ không tiếp tục vòng vo với anh, sẽ giải thích rõ ràng cho anh.

Nhưng, đêm nay, Liệt muốn ngủ chung với cảnh sát trưởng Hạ sao?

Quay đầu liếc mắt nhìn tướng hai người cùng rời đi, trên mặt Liệt không có tươi cười hư tình giả ý bình thường, mà là tười cười phát ra từ trong lòng, giống như chỉ cần anh ở cùng một chỗ với Hạ Dạ, Liệt sẽ bày ra con người thật sự của anh, Liệt…… thật sự động tâm với con gái của Hạ Tông Chính sao?

*Tứ lạng địch ngàn cân: là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương, mượn sức dùng sức để đạt được hiệu quả cao nhất.

Trong văn cảnh này có ý nghĩa là Hoàng Phủ Liệt dùng 4 chữ và ý trong câu hỏi của Tần Thiểu Du để đáp lại câu hỏi dài của Tần Thiểu Du mà không đưa ra một câu trả lời rõ ràng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét