Chương 48: cực kỳ quyến rũ
Trên ghế gỗ hoa lê, Tần Thiểu Du khoa trương một tay vỗ bàn, một tay vỗ đùi, cười nghiêng ngã.
Liệt ngoại hình nho nhã tuấn tú bắt đầu từ lúc đi học đã là nhân vật phong vân trong trường, rất được các bạn gái yêu thích, nhưng trắng trợn thổ lộ ở nhà mình, thổ lộ còn chưa có thàng công đã hôn người ta, Hạ Dạ này thật sự là trước không có ai, sau này cũng không có!
Tối hôm qua anh ta ngủ chưa được bao lâu, chợt nghe được tiếng thộ lộ lớn đến hù chết người của Hạ Dạ, nếu không phải lo lắng chạy đến vừa vặn thấy được một màn hạn chế độ tuổi, lúc đó anh ta chạy qua vừa vặn nhìn thấy toàn bộ.
“Chú có thể cười lớn tiếng nữa.”
Hoàng Phủ Liệt ngoài cười trong không cười nói.
Sáng sớm anh gọi họ Tần qua, cũng không phải để nhìn anh ta cười!
Dưới ánh mắt giết người lạnh như băng của Hoàng Phủ Liệt, lúc này Tần Thiểu Du mới dần dần thu lại nụ cười, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn.
“Được rồi, vậy bây giờ anh nói cho tôi biết, lúc đó anh trả lời cô ấy thế nào?”
“Tôi nói tôi không biết.”
“Cái gì?”
Tần Thiểu Du trợn trừng mắt, lập tức từ trên ghế bắn lên, đây là đáp án quỷ quái gì!
“Tần, tôi chưa từng thích ai.”
Hoàng Phủ Liệt có chút nổi giận ngồi xuống bên cạnh Tần Thiểu Du, rót một chén trà hoa cho mình.
Nếu cô hỏi anh có định cưới cô hay không, có lẽ anh sẽ thẳng thắng thành khẩn nói. Anh không định cưới vợ, nhưng Ngộ nhi cần mẹ, anh cũng không chán ghét Hạ Dạ, không hơn.
Nhưng nếu hỏi anh muốn trái tim anh, anh thật sự không biết nên trả lời như thế nào.
“Chưa từng thích ai? Cho nên, ý anh là, anh ngay cả thích hay không thích cô ấy cũng không biết, là ý này sao? Anh kêu tôi sang đây, đừng nói là để tôi giúp anh phân tích, anh đối với Hạ dạ ôm tình cảm gì chứ?”
Tần Thiểu Du lại ngồi xuống, giật chén trà trong tay Hoàng Phủ Liệt, đổ vào trong miệng mình, Hoàng Phủ Liệt đành phải lại rót cho mình một chén. Đang cầm chén trà bằng gốm tinh xảo khéo léo, Hoàng Phủ Liệt nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của Tần Thiểu Du, “Không phải từ lúc 16 tuổi khai trai đến nay, bên người chú không thiếu phụ nữ sao? Loại việc nhỏ này, không làm khó được chú nhỉ?”
Ý ở mặt chữ là, cậu chủ Tần nói đúng, thiếu tướng Hoàng Phủ thật sự đến tìm anh ta phân tích chi tiết động thái tình cảm.
“Thật có lỗi, khiến anh thất vọng rồi, ông chỉ cùng các nàng lên giường, nếu từng người phụ nữ lên giường cùng ông, ông đều trả giá tình cảm, vậy rõ ràng ông không cần kêu Tần Thiểu Du, đổi tên thành Tần ‘Tình’ Thánh rồi.”
Tần Thiểu Du ném một cái khinh thường thật to, uống xong trà lau khóe miệng, lại đặt chén trà lên bàn dài, dùng ánh mắt ý bảo Hoàng Phủ Liệt lại rót một chén cho anh.
Liêt luôn luôn khôn khéo sao trong chuyên tình cảm lại thiếu năng khiếu như vậy? Lên giường cùng động tâm là hai chuyện khác nhau được không, nhất là đàn ông. Nửa người trên cùng nửa người dưới hoàn toàn có thể tách ra.
“Hay là, cho đến bây giờ anh đều không có vì chuyện sinh lý mà đi tìm phụ nữ, chẳng lẽ anh vẫn là xử nam?”
Đột nhiên Tần Thiểu Du trợn to mắt, trong mắt đẹp tràn đầy không thể tin được.
Sau đó lúc nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Hoàng Phủ Liệt, bỗng nhiên cất tiếng cười to.
“Trời ơi, Liệt, anh trôi qua cuộc sống bộ đội hay là trôi qua cuộc sống hòa thượng vậy? Lại thật sự? Tôi muốn thay mặt đồng bào nam tính toàn cầu trao cho anh giải thưởng xử nam tốt nhất? Ha ha ha ha ha!”
“Chú là thằng ngốc hả? Xử nam sẽ có một đứa con lớn bảy tuổi sao?”
Cực kỳ khinh bỉ trắng mắt liếc nhìn Tần Thiểu Du, Hoàng Phủ Liệt rót một chén trà nóng đưa đến bên môi Tần Thiểu Du, bắt buộc anh ta uống xong, Tần Thiểu Du bị bỏng giống con chuột bị đốt đuôi, cấp tốc lùi lại.
Tươi cười trên mặt Tần Thiểu Du nhất thời cứng đờ, trà này tuy rằng không nóng lắm, nhưng lập tức uống vào mùi vị cũng không dễ chịu a!
Nhanh chóng nhổ trà nòng ra, Tần Thiểu Du tức đến mức không nói thành lời.
Sao anh có thể ngốc đến mức nhổ lông trên đầu hổ chứ! Con mẹ nó! So với thú dữ Liệt còn khó đối phó hơn đó!
“Mặc kệ thằng cha không biết tiết tháo chỉ số thông minh lại cực kỳ thấp chú.”
Không chút đông tình với anh ta, Hoàng Phủ Liệt vỗ vỗ bàn tay, ngoài cửa một người hầu mặc váy áo màu xanh đậm tiến vào.
“Khê Nhi, tiễn khách.”
Uống một ngụm trà thơm, Hoàng Phủ Liệt ra lệnh tiễn khách.
Nếu không thể giúp anh, sao anh còn lãng phí thời gian nói chuyện với hoa hoa công tử không biết tiết tháo Tần Thiểu Du này.
“Này, này, này, anh! Cũng quá đáng rồi? Cho dù tôi không có người yêu, chưa ăn thịt heo, tốt xấu gì tôi cùng từng thấy heo chạy, người thầm mến tôi có thể bó một bó to đấy! Tùy tiền bắt một người, hỏi một chút các cô thích một người tâm tình như thế nào không phải xong sao?”
Tần Thiểu Du che miệng bị bỏng, kháng nghi.
“Hừ, còn không bằng ông lớn đây trực tiếp tìm hiểu!”
Chuyện thích một người có tâm trạng như thế nào, thế nào mới xem là thích một người này, trên internet không phải tài nguyên rất nhiều?!
Hoàng Phủ Liệt khinh thường khinh miệt.
Rốt cuộc không chịu nổi Tần Thiểu Du ngựa đực đơn bào, nghĩ ra toàn phương pháp vớ vẩn, Hoàng Phủ Liệt hất tay áo, lại phân phó nói, “Khê Nhi, mời tiểu thiếu gia ra ngoài.”
“Khê Nhi, đừng quên bây giờ chủ nhân tòa nhà này là ta, người trả tiên lương cho em mới là ông chủ của em! Em đứng đó nhìn cho anh!”
Tần Thiểu Du hai tay vòng trước ngực, tính trẻ con đứng một chỗ không động, khiêu khích nhìn Hoàng Phủ Liệt cùng Khê Nhi, một bộ dáng các người có thể làm gì tôi.
“Tiểu thiếu gia......”
Khê Nhi có chút khó xử đứng trước mặt Tần Thiểu Du.
Cô là một cô nhi, không gia đình, cùng chính cha đại thiếu gia mang cô từ cô nhi viện ra, cho cô cuộc sống không lo cơm áo, cũng chính đại thiếu gia trước khi ra khỏi nhà phân phó tiểu thiếu gia, phải chu cấp cho cô học xong đại học, cô mới có thể có cuộc sống nghỉ hè trở lại nhà cũ làm công, khai giảng lại tiếp tục học ở trường.
Đại thiếu gia cùng cô gia là hai người có ân trọng như núi nhất với cô trong nhà Hoàng Phủ, cô không thể không nghe lời đại thiếu gia…… nhưng nếu đắc tội với tiểu thiếu gia, nếu về sao không cho cô trở về nhà Hoàng Phủ giup đỡ, vậy ân tình cô thiếu một nhà đại thiếu gia sẽ không còn!
“Chú muốn Khê Nhi mời chú ra ngoài, hay là tôi tự mình thỉnh chú ra ngoài?”
Hoàng phủ Liệt nửa híp mắt, tươi cười ấm áp như gió mát thổi qua, lô ra một hàm răng trắng bóng.
“Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, hừ! Các người ai cũng không cần thỉnh, tôi tự mình đi!”
Từ ngoài nhìn, Tần Thiểu Du là uy phong lẫm liệt đi ra Duyệt Văn Hiên của Hoàng Phủ Liệt.
Trên thực tế, anh một chút cũng không quên, năm 7 tuổi, anh sống chết quấn quít Liệt lúc ấy đang vùi đầu vào máy móc đi chơi với anh, tên kia cũng kêu người mời anh ra ngoài, anh không chịu, lúc ấy anh ta mới 10 tuổi, nhưng chết tiệt đã là cao thủ TaeKwonDo, nhu đạo, Không Thủ đạo lỗ mãng bắt anh ngã văng ra ngoài, hại anh ở trên giường 10 ngày nửa tháng mới có thể xuống giường.
Sau cú đánh đó, anh chỉ biết, cái Liệt gọi là ‘mời’ chính là ý gia tăng quyền cước, phỉ, cái thằng bạo lực một chút cũng không phù hợp với vẻ ngoài ôn nhã.
************************
Tần Thiểu Du đi ra chưa được vài bước, ngay tại hành lang gấp khúc gặp được Hạ Dạ hết nhìn đông đến nhìn tây.
“Cảnh sát trưởng Hạ, cô đến tìm Liệt sao?”
Tần Thiểu Du đi đến trước, ép sát khuôn mặt đẹp trai của mình đến.
Hạ Dạ còn đang tìm phòng của Hoàng Phủ Liệt là phòng nào, vừa quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt còn đẹp hơn phụ nữ cách mình có đầu ngón tay.
‘Sắc đẹp’ trước mắt, không ăn chút đậu hủ thật có lỗi với chính mình.
Hạ Dạ đều đã quên cô đi tìm Hoàng Phủ Liệt để hỏi đáp án, liền sắc tâm sờ soạng khuôn mặt mình nhìn trăm lần cũng không ghét của Tần Thiểu Du.
“Cô làm gì đó?”
Tần Thiểu Du cau mày nhìn Hạ Dạ ‘giở trò’ với mình, cũng không ngăn cản cô. Anh chỉ tò mò, sao cô lại muốn sờ anh, không phải hôm qua cô mới thổ lộ với Liệt sao?
Hạ Dạ không hề có ý định dừng lại, cô nháy mắt đẹp, đương nhiên nói, “Tôi chỉ tò mò thôi, sao đàn ông lại có khuôn mặt đẹp như vậy. Thật không thể tin được, hơn nữa da của anh cũng tốt lắm! Trơn trơn, mềm mềm, trời ơi, nếu tôi làm đàn ông, tôi nhất định sẽ đè anh xuống!”
Khó trách đầu năm nay xuân tình bắn ra bốn phía, thì ra thế giới này thật sự có loại yêu nghiệt nam như Tần Thiểu Du này dụ dỗ đàn ông phạm tội a!
Hạ Dạ thích thú ăn đậu hủ, không quên phát biểu ‘cảm nghĩ sau khi sờ’.
Một chút cũng không để ý đến sắc mặt ngày càng âm trầm của Tần Thiểu Du.
Nói cái cứt gì đó!
Bộ dạng anh giống như tiểu thụ sao?
Khuôn mặt Tần Thiểu Du xanh mét, mới nghĩ đến có muốn giáo huấn Hạ Dạ này một cái hay không!
Khóe mắt nhìn thấy thân hình cao lớn đi về phía này.
Trong mắt tràn đầy xảo quyệt xoay chuyển, Tần Thiểu Du thuận thế ôm sát Hạ Dạ, khiến cô kệ sát vào ngực mình, ở bên tai cô hà hơi khiêu khích nói, “Cô đi làm phẫu thuật chuyển giới rất phiền phức, không bằng trực tiếp đến lượt tôi đè cô, cho cô nếm một chút gường kĩ cao siêu của tôi được không, Dạ nhi?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét