Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 47

Chương 47: mạnh mẽ thổ lộ

Ánh trăng như tẩy loang lổ chiếu lên bề mặt tảng đá tối đen, đầu hạ vầng sáng vằng vặc, giống như mặt nước gợn sóng, gợn sóng óng ánh.

Cái gọi là đêm lạnh như nước, cùng lắm cũng thế này thôi?

Đi trên hành lang gấp khúc trong biệt thự cổ Hoàng Phủ, lại quay đầu liếc nhìn thân ảnh quần áo cổ trang tiêu sái, Hạ Dạ thật sự có loại cảm giác chen nhầm vào thời không cổ đại.


“Đến, đây là đình viện anh ở, vào đi.”

Mở cánh cửa ra, Hoàng Phủ Liệt mời Hạ Dạ đi vào.

Đầu bên kia con đường lát đá, một tòa đình viện bị cây chuối tây vây quanh xuất hiện trước mắt, Hạ Dạ đã nghe bà Phùng đề cập qua, ở nhà Hoàng Phủ mỗi cậu chủ đều có một tòa đình viện riêng, như vậy chỗ trước mắt này là nơi Liệt lớn lên từ nhỏ sao?

Hai người bước trên con đường lát đá, lại xuyên qua con đường mòn hai bên đều nở ra đóa hoa phấn nộn không biết tên, cuối đường mòn là một lầu các ba tầng.

“Biết vì sao anh dẫn em đến đây không?”

Hoàng Phủ Liệt dẫn Hạ Dạ lên, đẩy cửa sổ ra, một vầng trăng vằng vặc treo ở bên trên, giống như chỉ cần vươn tay lên hái, sao cùng ánh trăng có thể nắm trong lòng bàn tay.

“Oa  ̄ ̄ ̄ thật tuyệt......”

Hạ Dạ chạy ra lầu các, đi vào hành lang lầu các, hai tay chống trên lan can, ngửa đầu nhìn trời, nhịn không được phát ra âm thanh tán thưởng.

“Oa! Từ nhỏ anh lớn lên ở đây hả? Thật biết hưởng thụ nha!”

Hạ Dạ nhắm mắt lại, gió đêm từ từ thổi phất qua hai má cô.

Đây là trọng điểm sao?

Hoàng Phủ Liệt tựa lưng vào lan can, quay đầu nhìn cô cười tươi như hoa, nhịn cười không được lan đến khóe miệng, cố hết sức đả kích cô nói, “Em cho rằng anh đặc biệt trở về  nhà một chuyến, vì giới thiệu phong cảnh này cho em xem?”

Đây là nhà Hoàng Phủ, là ông ngoại một tay sáng lập nên Hắc Diệu Đường, vì sao cô thân là cảnh sát tiến vào lâu như vậy cũng không hỏi anh vài câu nào?

Còn để ý cái gì phong cảnh hay không phong cảnh! Cô ngốc này! Loại cấu trúc đầu óc thô này lại có thể lăn lộn trong cảnh sát, thế giới này…… thật đúng là cực kỳ không có thiên lý!

“Ha ha, cũng phải.”

Hạ Dạ xấu hổ cúi thấp đầu xuống, cô quả nhiên suy nghĩ nhiều quá!

“Vậy anh dẫn em đến? anh không sợ em sẽ bắt Tần Thiểu Du về nhận công lĩnh thưởng sao? Phải biết rằng, cảnh sát chúng em thật sự vẫn luôn dán thông báo treo thưởng, cho dù ai có thể bắt được Tần Thiểu Du, không chỉ có thể đạt được cơ hội thăng chức, còn có thể có một bút tiền thưởng xa xỉ nữa đó. Lúc trước không ai có thể nắm giữ đầy đủ hành tung của Tần Thiểu Du, lấy thế lực cảnh sát không đủ để tiêu diệt Hắc Diệu Đường, nhưng cầm tặc trước cầm vương, nếu em lén liên lạc với đồng nghiệp của em, bắt tên Tần Thiểu Du kia vào ngục, như vậy phá tan Hắc Diệu Đường cũng dễ dàng hơn nhiều. Anh tuyệt không lo lắng sao?”

Cô ngẩng đầu, hỏi ra nghi ngờ ở đáy lòng mình.

Đây là đại diện cho ở một mức độ nào đó anh đã chấp nhận cô sao? Sẽ như vậy sao? Cô thật sự có thể nghĩ như vậy sao?

“Nếu Thiểu Du chỉ có một chút bản lĩnh như vậy, Hắc Diệu Đường cũng không cần phải tồn tại nữa.”

Chẳng hề để ý cười nhẹ, Hoàng Phủ Liệt tự phụ nói.

Hạ Dạ nghe được anh có sự thừa nhận rất lớn đối với năng lực của Tần Thiểu Du, thở dài nói, “Chẳng lẽ anh dẫ em đến, vì nói cho em biết quan hệ thân thích của các anh. Hy vọng em về sau nếu vận chó bắt được anh ta, có thể nể mặt anh, thả cho anh ta một con ngựa?”

Cô nhăn mặt nhíu mày, như vậy không phải tính là một loại công tư lẫn lộn trái pháp luật sao?

Trong tay cảnh sát không có hồ sơ ghi lại tội phạm của cá nhân Tần Thiểu Du, nhưng rốt cuộc Hoặc Diệu Đường vẫn là bang phái xã hội đen lớn nhất thành phố A, sòng bạc, ktv, trường đua ngưa thuộc sở hữu của nó ít nhiều đều có chút hành vi phạm tội giao dịch tẩy tiền đen, tình dục, thuốc phiện linh tinh, thân là người phụ trách, Tần Thiểu Du cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Vì sao hai người bọn họ ở cùng một chỗ, lại không ngừng nhắc đến Tần Thiểu Du?

Hoàng Phủ quái dị liếc mắt nhìn Hạ Dạ, quyết định không vòng vo nữa, “Em không có gì muốn hỏi về thân phận của anh sao?”

Trong quân khu rất ít người không biết anh là tinh anh bộ đội đặc chủng, những ngoại trừ bạn tốt thân thiết nhất, không ai biết một thân phận khác của nah là cháu ngoại của Hoàng Phủ Lạc Hào người sáng lập ra Hắc Diệu Đường bang phái xã hội đen lớn nhất thành phố A, loại thân phận ‘kéo dài qua’ hắc bạch này, cô lại tuyệt không chút tò mò? Thậm chí tuyệt không để ý sao?

Nếu quan hệ của anh bị người có tâm biết, danh hiệu thiếu tướng của anh rất có thể sẽ bị bãi bỏ, tuy rằng anh không cho rằng mình sẽ lưu lạc đầu đường, nhưng người bình thường sau khi biết được thân phận phức tạp của anh, không phải hẳn đều sẽ có cố kỵ, miễn cho rướt họa vào thân sao?

“Có chứ, em rất tò mò, vì sao anh là cháu ngoại, họ Hoàng Phủ, tên Tần Thiểu Du kia là người thừa kế chính thống, ngược lại mang họ anh ta? Hay là nhà Hoàng Phủ anh có truyền thống cổ quái cháu ngoại mang họ ông bà, cháu trai mang họ riêng của hắn hả?”

Hạ Dạ cong khuỷu tay tựa vào lan can, cằm chống lên cánh tay, mở to hai mắt nghiêng đầu hỏi.

......

Cô muốn hỏi là cái này?

Hoàng Phủ Liệt có chút chán nản, nhưng vẫn mở miệng kiêm nhẫn giải thích nói, “Ba anh ở rể nhà Hoàng Phủ, anh tự nhiên sẽ theo họ mẹ. Về phần Thiểu Du, tên kia là con riêng, mẹ chú ấy khi sinh chú ấy khó sinh, mợ gạt cậu, đoạt chú ấy mới sinh ra về nhà Hoàng Phủ, mẹ ruột của chú ấy vì vậy mà chết trên bàn mổ. Sau đó có lần cậu cũng mợ cãi nhau, bị chú ấy nghe được, biết thân thế của mình chú ấy không chịu tha thứ cho nhà Hoàng Phủ, cho nên đến bây giờ, chú ấy cũng không chịu đổi sang họ Hoàng Phủ. Chẳng qua chỉ là cái họ thôi, trong cơ thể chú ấy chảy dòng máu nhà Hoàng Phủ, điểm này không gì có thể thay đổi được, cho nên anh chưa bao giờ ép buộc chú ấy, không thể không đổi sang họ Hoàng Phủ.”

“A, mợ anh thật kém cỏi! Sau đó thế nào? Cậu anh cỏn có ba mẹ anh đâu? Vì sao đến giờ em vẫn chưa gặp được họ? Hay là bọn họ không có ở đây?”

Hạ Dạ thử hỏi, trong lúc vô tình cô tưng nghe qua cha đề cập đến thân nhân của Liệt, hình như ba mẹ anh đều mất tích, đến bây giờ đều chưa biết sinh tử, mà cha cô là nghi phạm lớn nhất…… cô rất muốn biết, đối với chuyện mập mờ này, Liệt biết rõ bao nhiêu……

“Chuyện này sau này anh sẽ nói cho em, cảnh sát trưởng Hạ, em không có gì muốn nói với anh sao?”

Hoàng Phủ Liệt nắm hai vai của Hạ Dạ, làm cho hai người đối mặt với nhau, thâm thúy ánh mắt bắt lấy ánh mắt dao động của Hạ Dạ, hình tượng ôn nhã rút đi, trở thành vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chăm chú, còn có…… một chút lạnh lẽo đẹp đến chết người.

Sở dĩ dẫn cô về, một mặt Ngộ nhi là con anh, sớm muộn gì cũng sẽ để Hạng Ngộ nhận tổ quy tông, thân phận của anh sớm hay muộn cũng sẽ nói cho cô ngốc này, lần này trước hết để cho cô chuẩn bị tâm lý.

Còn một nguyên nhân nữa, vì muốn thử phản ứng của cô.

Anh muốn biết, sau khi biết được thân phận phức tạp của anh, cô sẽ có suy nghĩ gì.

Nhưng nhìn trước mắt, chuyện anh là người Hắc Diệu Đường hình như không có ảnh hưởng lớn đến cô lắm.

Vậy cô là người có khả năng thích ứng, chấp nhận kinh người, hay là vì anh, cho nên cho dù là dạng thân phận gì, cô đều có thể dễ dàng chấp nhận?

Không biết vì sao, anh hy vọng sẽ là vế sau.

“A? Em...... em......”

Liệt đây là đang ám chỉ cô thổ lộ với anh sao?

Anh biết cô thích anh? Khi nào thì biết vậy?

a…… Vậy phải thổ lộ thế nào mới có thể thành công đây?

Cảnh sát trưởng Hạ đối mặt với nghi phạm hung ác hoặc tội phạm giảo hoạt đều có thể bình tĩnh, dưới tình huống này, hoàn toàn tay chân luống cuống.

Hít sâu một hơi, đột nhiên Hạ Dạ ôm lấy khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tất, lớn tiếng nói: “Hoàng Phủ Liệt, em thích anh, anh thích em sao?”

Đèn đuốc trong biệt thự cổ Hoàng Phủ theo thứ tự sáng bừng lên.

Cứ như vậy, dưới tình huống một đám già trẻ trong nhà Hoàng Phủ bừng tỉnh, mẹ Hạ kinh nghiệm yêu đương nghiêm khắc mà nói là con số 0, bằng phương thức nguyên thủy, trực tiếp nhất thổ lộ, hơi đỏ mặt hôn lên bờ môi mỏng của Hoàng Phủ Liệt.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét