Chương 49: Vui sướng khi người gặp họa
“Oanh” một tiếng, không thua gì âm thanh vật nặng rơi từ trên cao xuống, thân hình cao lớn của Tần Thiểu Du bị ngã mạnh xuống đất.
Người làm nghe tiếng chạy đến kinh ngạc nhìn tiểu thiếu gia bọn họ nằm trên mặt đất, nhất thời quên mất phải đi lên đỡ.
Thế giới này trừ đại thiếu gia ra, lại có thể có người quật ngã tiểu thiếu gia từng một người một sức đấu với cao thủ của 30 bang phái lớn!
Đối phương còn là phụ nữ, này…… này cũng quá không thể tin được!
“Ha ha ha ha”.
Hoàng Phủ Liệt thấy toàn bộ quá trình chậm rãi thong thả bước đến bên cạnh Tần Thiểu Du, khom người vươn ‘cánh tay hữu nghị’ về phía anh ta, làm bộ giật mình nói, “Trời ơi! Thiểu Du, chú đây là đang dùng hành động chỉ cho chúng tôi biết, cái gì gọi là lấy trời làm, làm nhà sao? Không nghĩ đến chú còn có nhã hứng này, nào, biểu ca ta đỡ chú dậy.”
Hoàng Phủ Liệt biết, Thiểu Du không phải đáng không lại cô ngốc này, mà là anh ta không nghĩ đến đối phương sẽ ra tay, nên mới cho cô ngốc này cơ hội ra tay.
Nhưng không hiểu sao, anh chết tiệt cực kỳ thưởng thức hành động này của cô!
Cái gì gọi là trộm gà không được còn mất một nắm gạo, cuối cùng Tần Thiểu Du cũng lĩnh hội sâu sắc!
Anh vốn định thử xem Liết có thể ăn dấm chua của Hạ Dạ hay không, con mẹ cảnh sát trưởng Hạ này, chẳng những phá hủy kế hoạch của anh, còn hại anh gặp phải tình huống mất mặc như vậy nữa, thế là sao, chết tiệt, chết tiệt!
Buồn bực hất tay Hoàng Phủ Liệt ra, Tần Thiểu Du mạnh mẽ nhảy bật từ dưới đất lên, cáu kỉnh đi ra khỏi ‘Văn Duyệt Hiên’.
Theo sau là bọn người làm mới phản ứng lại.
****************
Nhàn Trì Các, khu riêng của Tần Thiểu Du.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi......”
Tiếng xin lỗi chồng chồng chất chất, tay phải Hạ Dạ khép lại để ở trên trán, xin lỗi nhìn Tần Thiểu Du ghé trên giường, nhận người hầu xoa bóp hầu hạ, thực hiện nghi thức chào hỏi chuẩn quân nhân.
Cô không phải cố ý quật ngã anh ta qua lưng, thật sự là……
Phản xạ có điều kiện!
Hoàng Phủ Liệt kéo một cái ghế nhỏ đến ngồi ở mép giường, phía trước bày mấy cái mân nhỏ, bên trên có nửa trái dưa hấu, cùng vài miếng dưa hấu.
Hoàng Phủ Liệt thảnh thơi dùng thìa múc nửa quả dưa hấu ăn, ăn món ngon, không quên tiên tay cho Hạ Dạ một miếng.
“Không sao, người này thân cường lực kiện. Hơn nữa em quật ngã như vậy, làm không tốt còn đả thông ‘hai mạch nhâm đốc’ của chú ấy, rất có thể võ công tinh tiến cũng không chừng.”
Vừa vặn cũng khát, Hạ Dạ đơn giản ngồi ở mép giường, không con Tần Thiểu Du ra gì ăn dưa hấu.
Đây là thái độ xin lỗi sao?!
Trền đầu Tần Thiểu Du gần như bốc khói, lại không thể đuổi người. Ai bảo anh không đánh lại Liệt, hơn nữa vừa rồi còn thua trong tay nữ bạo lực cảnh sát trưởng Hạ này.
Cho dù là sơ suất, với anh ta mà nói cũng vô cùng nhục nhã.
Rõ ràng định mắt điếc tai ngơ, nhìn như không thấy, cho dù hia người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ có nói cái gì, Tần Thiểu Du cứ coi bọn họ như không khí, không để ý đến cũng không đối đáp. Chỉ để ý bảo người hầu mát xa mạnh một chút.
“Này, anh Thiểu Du, đừng có nhỏ mọn như vậy chứ, cô gái nhỏ tôi cũng không phải cố ý, bằng không, tôi mời anh ăn dưa hấu,, xin anh bớt giận, làm hòa đi?”
Hạ Dạ rất ‘thành ý’ cầm vỏ dưa hấu chính mình vừa mới ‘khai hoang’ qua, giống như hiến vật quý mang đến trước mặt Tần Thiểu Du.
“Ngốc, một miếng sao đủ? Thiểu Du là người tham ăn, một miếng nhỏ như vậy sao đủ, nào, Thiểu Du, bổn đại gia thưởng cho chú, xét thấy chú hành động không tiện, liền cho phép chú không cần xuống giường tạ ơn, không cần quá cảm động!”
Hoàng Phủ Liệt cười khanh khách đem nửa quả dưa hấu ăn xong đến bên cạnh giường Tần Thiểu Du.
“Lỗi của tôi, lỗi của tôi, Tần ta bộ dáng giống con gái, cũng không thay đổi được sự thật anh là đàn ông hàng thật giá thật. Một miếng nhỏ như vậy thật sự còn chưa đủ nhét răng anh. Vậy, đều cho anh!”
Hạ dạ biết nghe lời phải cầm dưa hấu Hoàng Phủ Liệt để ở mép giường dí dí vào khuôn mặt xinh đẹp của Tần Thiểu Du, bọn người hầu trong phòng, đều che miệng cười khẽ ra tiếng.
Mặt tần Thiểu Du đều sắp xanh thành một màu giống như vỏ quả dưa hấu, nghĩ có nên xuống giường liêu mạng với Liệt hay không, chợt nghe ngoài cửa sổ có người vội vàng chạy vào, người đến mặc một thân áo sơmi màu đen, phía dưới thống nhất quần dài màu đen, dáng người cực kỳ gầy, bộ dáng cũng là tuấn mỹ hiếm thấy.
Chẳng lẽ Hắc Diệu Đường chuyên sản xuất ra mĩ nam?
Hạ Dạ tò mò nhìn chằm chằm đắm đuối mỹ nam áo đen.
Đối với tầm mắt kỳ là đăm đuối trên người mình, mỹ nam áo đen lựa chọn, làm như không thấy,
Quy cũ cúi đầu chào hỏi lưu hành một thời với Hoàng Phủ Liệt, khi nhìn đến nửa quả dưa hấu không ở trên giường bên cạnh Tần Thiểu Du, trên khuôn mặt thanh tú thoáng hiện lên kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh, người đến liền khôi phục vẻ mặt không chút biểu cảm khi đến, anh ta cúi người cúi đầu, nhỏ giọng ở bên người Tần Thiểu Du nói chút gì đó.
Sắc mặt khẽ biến, Tần Thiểu Du vẫy tay ý bảo người hầu phía sau dừng xoa bóp, không nói một lời từ trên giường ngồi dậy, trên khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ nghiêm nguy tàn ác, uy nghi lão đại hắc bang lồ lộ không thể nghi ngờ.
Ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chú cấp dưới vài giây, Tần Thiểu Du đứng lên, trầm giọng hỏi: “Nhiên, xác định là tin tức thật sao? Lão đại Triều chủ động phái người khiêu khích Hắc Diệu Đường chúng ta? Có biết nguyên nhân hay không?”
“Tin tức cực kỳ chính xác, về phần nguyên nhân bọn A Quốc vẫn còn đang điều tra.”
Ninh Nhiên đơn giản rõ ràng trả lời đúng chỗ quan trọng, nhìn sắc mặt Tần Thiểu Du, hỏi thử: “Có cần các anh em đi gặp lão đại Triều, xem ở giữa có phải có hiểu lầm gì hay không?”
“Có các nào liên hệ được với đối phương sao?”
Ninh Nhiên là chấp sự trưởng Hắc Diệu Đường, tương đương với chức vị quân sư, mỗi lần trong bang có việc gì trọng đại, Tần Thiểu Du đều thảo luận với Ninh Nhiên.
Nhiên là em trai của một tình nhân đã qua đời trước đây của anh, năm đó chỉ vì lòng tốt nhất thời, nhận nuôi anh ta còn đang học sơ trung, không nghĩ đến một lần vô tình, Nhiên phát huy trí thông minh hơn người của mình, xử lý ổn thỏa mỗi chuyện phiền phức trong Hắc Diệu Đường, cứ như vậy, Nhiên 16 tuổi năm đó trở thành chấp sự trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hắc Diệu Đường.
Mấy năm nay, Ninh Nhiên biểu hiển xuất sắc hầu như chưa bao giờ làm cho Tần Thiểu Du thất vọng qua.
Lúc này, cũng không ngoại lệ.
Anh bình tĩnh phân tích, “Nay trên đường đều nói lần này lão đại Triều trốn ra mục đích đầu tiên là muốn tìm đại thiếu gia báo thù, như vậy khả năng hắn ở thành phố A cũng rất lớn. Chỉ cần người ở thành phố A, các anh em sẽ có cách tìm ra hành tung của hắn.”
Mạng lưới tình báo của Hắc Diệu Đường ở thành phố A phân bố còn rộng hơn cảnh sát rất nhiều.
“Được, nếu có thể liên hệ với đối phương, cố gắng hết sức sắp xếp một cuộc gặp mặt giúp tôi. Trong lúc này, tiếp tục điều tra nguyên nhân vì sao hắn lại làm vậy. Chuyện này giao cho chú phụ trách theo dõi, không có vấn đề chứ?”
“Đương nhiên không có, chuyện này cứ giao cho tôi xử lý.”
“Được, tôi chờ tin tức của chú. Còn nữa, một loạt hành động phá hoại Hắc Diệu Đường, có bước tiến triển nào chưa?”
“Này......”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Ninh Nhiên lộ vẻ khó xử, chuyện kia mãi cho đến nay đều không có đột phá gì lớn.
“Quên đi, trước hoãn chuyện này lại, đừng lơ. Nếu đối phương đã dừng hành động phá hoại, chúng ta trước cứ yên lặng xem xét. Trước đó giúp tôi điều tra chỗ ở của trùm thuốc phiện Triều là quan trọng nhất, chuyện liên quan đến đại thiếu gia, bảo các anh em cần phải hết sức cẩn thận cẩn thận, không được để đối phương phát hiện chuyện chúng ta điều tra, rõ chưa?”
“Vâng! Vậy khi nào lão đại quay lại tổng bộ?”
Lão đại của anh luôn yêu ‘bang Kiều’, ba ngày hai bữa lại chạy về biệt thự cổ, không ở tổng đàn, mỗi lần có quyết sách trọng đại gì đều quăng cho chấp sự trưởng anh giải quyết, trong bang phái đều đồn đãi Ninh Nhiên anh sở dĩ có địa vị như ngày hôm nay đều dựa vào nhan sắc, anh thì không sao cả, nhưng lão đại là người đứng đầu một bang, bị người đồn đại thành đồng tính luyến ái, thật sự không tốt.
“trước chạng vạng hôm nay đi. Liệt sẽ cùng tôi đi qua, chú yên tâm, đống rác này là người này vứt ra, tôi sẽ không để cho hắn khoanh tay đứng nhìn.”
Sát khí phát ra trên người rút đi, một tay Tần Thiểu Du đặt lên vai Hoàng Phủ Liệt, cà lơ phất phơ nói.
Nhưng Ninh Nhiên chỉ hơi nhíu mày một chút, bên môi một chút ý cười cũng không có.
“Vậy là tốt rồi, tôi còn có việc phải xử lý, lão đại, tôi về trước đây. Đại thiếu gia, chờ mong được hợp tác với ngài lần nữa. Cáo từ!”
Giống như lúc đến, khi đi qua bên cạnh Hoàng Phủ Liệt, Ninh Nhiên khom người thật sâu cúi chào Hoàng Phủ Liệt, khác với lúc nói chuyện với Tần Thiểu Du, lúc đối mặt với Hoàng Phủ Liệt, giọng điệu của hắn địch ý rõ ràng.
Hoàng Phủ Liệt nhướn cao một bên mày, Ninh Nhiên này xuất hiện là chuyện sau khi anh rời khỏi bang phái, anh hẳn không có làm chuyện gì đắc tội với hắn mới đúng.
Vì sao thằng nhóc này lại không thích anh?
Xem ra, cũng cần điều tra kỹ một phen mới được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét