Chương 50: Một phòng mờ ám
“Đau, đau, đau chết người!”
“Ầm ỹ chết người, cô ngốc, lúc này em hẳn nên ngậm miệng lại, hưởng thụ cho đã mới phải chứ.”
“Sao có thể thoải mái chứ! Em đau lắm đó! Rốt cuộc kỹ thuật của anh có được hay không vậy!”
“Đàn bà, chẳng lẽ không ai nói cho em, lúc nào cũng không thể nghi ngờ năng lực của đàn ông, đặc biệt ở trước mặt đàn ông nói đến hai chữ ‘không được’ sao?!”
Giọng nói trầm thấp của đàn ông thẩm thấu một chút không vui, mà cô gái còn tiếp tục oán giận.
“Nhưng mà…… thật sự rất đau a, loại chuyện này thỉnh thoảng làm cũng đã lắm, nhưng gần đây chúng ta cũng quá thường xuyên rồi, cơ thể của em thật sự sắp ăn không tiêu, anh……”
Nói còn chưa nói xong, lại hét thảm một tiếng.
Do Hoàng Phủ Liệt lại mạnh hơn một chút.
Hạ Dạ đỏ khóe mắt, cực kỳ khoa trưng nhíu mày, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhíu chặt lại, “Em có thể từ bỏ hay không?”
“Không được!”
“Không được!”
Ở cửa bất ngờ vang lên ‘hợp tấu’ nhất trí với Hoàng Phủ Liệt, hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ đồng thời quay đầu lại.
Hai tay Tần Thiểu Du nắm trong túi tiền nghênh ngang đi vào, mắt đẹp hoa đào nhíu lại, hơi bĩu môi nói, “Làm ơn, nữ cảnh sát bạo lực, cô đã đá bay vài nam nữ nhân viên mát xa, tôi cũng vì thế mài phải bồi thường vài khoản tiên thuốc men không lồ. Tôi đã không tìm thấy người ‘toàn vẹn’ có thể ‘đối đầu với cô’, hiếm khi Liệt đồng ý hạ mình, tự mình ra trận chỉ bảo ngu ngốc như cô nắm bắt điểm chính của mát xa lòng bàn chân cùng mát xa toàn thân, cô còn dám từ bỏ? Nói cái gì cũng không được!”
Lúc Hạ Dạ nằm xuống ghế bên cạnh vị trí mát xa, Tần Thiểu Du lườm cô, huýt sao một cái, gian gian nói, “Tốt lắm, thời khắc nghiệm thu thành quả đã đến. nhanh một chút đi, thuộc hạ của tôi thu được tin tức, thứ tư đến nếu không có gì ngoài ý muốn, Triêu Hoài sẽ như cũ xuất hiện ở đó, đến lúc đó chúng ta ôm cây đợi thỏ là được, như vậy có thể xoay chuyển cục diện ta ngoài sáng, địch trong tối.”
Cố ý nâng nâng chân mình, ý bảo Hạ dạ đứng dậy, mau mau hầu hạ mình.
Mắt cá chân còn nằm trong bàn tay to của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ chỉ có thể dùng đôi mắt bốc cháy hung hăng ‘giây sát’ Tần Thiểu Du, đều là chủ ý vớ vẩn của người này! Nói cái gì cấp dưới hắn điều tra được Triêu Hoài thích nhất là mát xa lòng bàn chân, thứ tư nào cũng đến một nhà tắm mát xa tên là ‘Ám dạ’ thả lỏng gân cốt.(giây sát: giết người trong một giây-ở đây ý chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn)
Để nghe trộm càng nhiều tin tức, nắm giữ hành tung Triều Hoài, người nằm vùng tốt nhất bang bọn họ đi vào ‘Ám Dạ’, trang bị máy nghe trộm siêu nhỏ do Liệt tự mình phát minh.
Triêu Hoài có bệnh hoài nghi nặng, để bảo đảm sẽ không đánh rắn động cỏ, nhiệm vụ lần này chỉ có thể chọn người mặt lạ hoắc đi chấp hành.
Đồng thời, tiêu chuẩn tuyển nữ mát xa của nhà tắm “Ám Dạ’ này cực kỳ nghiêm khắc, kỹ thuật tuyệt hảo là mấu chốt có trùng tuyển hay không. Hơn nữa Triều Hoài là người có bệnh đa nghi nặng, bình thường đều chỉ định người quen đến phục vụ cho hắn.
Đối với chuyện này, Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du sớm đã có đối sách tốt lắm, đến lúc đó tự nhiên sẽ có cách thuận lợi tiếp cận Triều Hoài.
Nhưng, Hạ Dạ vẫn không nhịn được hoài nghi, Tần Thiểu Du này có phải đang tìm cơ hội trả đũa cô – trả mối thù quật ngã kia hay không .
Rõ ràng thuộc hạ của anh ta cũng có rất nhiều người mới, cần gì phải bắt cô ‘xuống biển’ chứ?
Tức nhất là Liệt, chẳng những không có phản bác lài đề nghị của đồ vô sỉ ti bỉ Tần Thiểu Du này, còn vì cô đá bay vài ‘sư phó’ dạy cô, chủ động đề nghị muốn làm ‘thầy giáo’ của cô. Thần kỳ là, kỹ thuật mát xa lòng bàn chân của anh còn cao siêu hơn vài sư phó Tần Thiểu Du thông qua nhiều mối mời đến chỉ dạy, cũng không biết đường đường thiếu tướng như anh sao lại vụng trộm được kỹ thuật này.
Lúc hỏi anh, mày đẹp của anh nhướn lên, cực kỳ tự phụ hỏi lại, có cái gì bộ đội đặc chủng không biết?
Không có người nào toàn vẹn, đổi lại người khác nói như vậy, Hạ Dạ nhất định sẽ tìm 101 lý do phản bác.
Nhưng đối tượng là Liệt, cái khác cũng đừng nói.
Bộ đội đặc chủng làm đủ loại nhiệm vụ, xuất phát từ yêu cầu nằm vùng, sắm vai đủ loại nhân vật trong xã hội kinh nghiệm phong phú như Liệt mà nói hẳn là một cái kỹ năng nhỏ nhất trong đĩa thức ăn đi.
Nói không chừng đến cả người đồng tính Liệt cũng từng diễn qua không chừng, không biết được trong đam mỹ Liệt sẽ là công hay là thụ……
Tưởng tượng thấy hình ảnh Liệt bị một người đàn ông cao lớn ‘bạo cúc hoa’……. Ác, rất kinh dị, Hạ Dạ đột nhiên lắc lắc đầu, muốn đá rớt suy nghĩ ‘đen tối’ đầy đầu này.
“Cô gái, lại miên man suy nghĩ gì đó! Chuyên tâm một chút cho anh!”
Ngón tay dùng sức nhấn một huyệt đạo trên bàn chân bóng loáng của Hạ Dạ, tiếng hét thảm thiết nổ bàn vỡ phòng lại vang vọng trong phòng bao riêng được cách âm thật tốt.
Tần Thiểu Du đào ngoáy lỗ tai, nén cho Hạ Dạ một cái xem thường, “Cô kia, tên của cô là la hét hả.”
“Đổi lại anh xem! Con mẹ nó, bà đây cũng không tin thằng nhóc anh một chút cũng không đau. Liệt, anh trước nghỉ ngơi chút, bà đây muốn đè hắn! con mẹ nó!”
Xốc cái khăn nhung màu trắng trên người lên, Hạ Dạ động tác muốn ngồi dậy.
Cô gái này sẽ không thật sự nghĩ rằng anh sẽ để cô một tay anh dạy dỗ đi ra hầu hạ người đàn ông khác chứ?
Chuyện ngu ngốc làm áo cưới cho người khác anh sẽ không làm.
Hai tay đặt lên vai Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt không nhẹ không nặng kéo người đang trong cơn thịnh nộ trở lại.
“Ngoan ngoãn nằm xuống cho anh!”
Cho Hạ Dạ một ánh mắt cảnh cáo, Hoàng Phủ Liệt đặt hai chân Hạ Dạ vào thau đựng nước hoa hồng, quay đầu hỏi Tần Thiểu Du đứng ở một bên, “Có phải có việc gì cần tìm tôi hay không?”
“Ừ.”
Tần Thiểu Du gật gật đầu.
“Chuyện gì?”
“Có người tìm cô ta.”
Ngón trỏ Tần Thiểu Du chỉ Hạ Dạ.
“Khó giải quyết?”
“Gặp rồi anh sẽ biết. Người tên Cố Mẫn Phó, hai người có biết không?”
“Có biết, đối tượng gặp mặt cha già tôi giới thiệu, là một anh chàng rất tuyệt vời, sao vậy?”
Hạ Dạ quay đầu hỏi Tần Thiểu Du nằm trên ghế mát xa bên trái cô.
“Hắn đang tìm cô ngốc này? Làm gì?”
“Cái này sao tôi biết được, tôi lại không có thuật đọc tâm! Là Ngộ Nhi gọi điện thoại nói, gần đây hắn thường xuyên đến Hạ gia, mỗi lần đều nói bóng nói gió hỏi ‘vật thể làm từ tạp âm’ này ở đâu. Tôi cảm thấy cần phải nói với hai người một tiếng, nếu như bị tên kia tìm đến nơi này, sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta.”
Hai tay gối sau gáy, Tần Thiểu Du nhếch chên lên bắt chéo, rung rung.
“Ừm, nếu có thể xuyên qua hệ thống bảo vệ của Hắc Diệu Đường, tìm được vị trí của chúng ta, chứng tỏ chú nên kiểm điểm lại hệ thống bảo mật của chú, Đường chủ như chú cũng nhanh về vườn một chút, Hắc Diệu Đường cũng nên nhanh chóng tìm bang chủ mới thật sự có tài năng mới đúng.”
“Hừ! Lúc trước ông già muốn anh tiếp nhận vị trí bang chủ. Thằng nhóc anh được, trốn một cái liền trốn nhiều năm như vậy, đến ngay cả lúc ông già chết đi anh cũng nghĩ ông sẽ đội mồ sống dậy, không chịu về. Sao? Có muốn bù lại tình cảm áy náy ít đến đáng thương của anh đối với ông già, thay em họ anh là tôi tiếp quản bang phái này hay không?”
“Miễn. lúc ông già còn sống tôi cũng không có ngỗ nghịch với ông ấy, tôi là cháu ngoại bảo bối của ông ấy, tôi tin tưởng ông ấy sẽ không trách tôi. Lại nói, lúc ông ấy vừa qua đời, tôi cũng không ít lần động thủ giúp chú, còn kéo được thiên tài y dược Diệc Dương làm bác sĩ kim bài ngự dụng của Hắc Diệu Đường chúng ta. Ông già ở dưới đất biết được, cũng nên mỉm cười dưới suối vàng.”
Ngâm chân xong rồi, Hoàng Phủ Liệt dịu dàng nâng đôi chân ngọc của Hạ Dạ đang ngâm trong thau ra, cũng không kiêng kị bên cạnh còn có ‘khán giả’, cúi đầu chà lau sạch sẽ.
Có lẽ đối với rất nhiều đàn ông mà nói, lúc tiêng tư có thể cưng chiều phụ nữ đến vô pháp vô thiên, nhưng trước mặt người khác nhất định phải bảo trì uy nghiêm của nam tử hán đại trượng phu. Nhưng với Hoàng Phủ Liệt mà nói, uy nghiêm của đại trưởng phu phải tự mình hình thành nên.
Giống như bậy giờ, cho dù nhìn bề ngoài là anh hầu hạ Hạ Dạ, anh biết, dưới mắt nhìn của Thiểu Du tuyệt không vì chuyện này liền cho rằng anh làm mất mặt mũi đàn ông.
Đàn ông thật sự trưởng thành sẽ không để ý ở trước mặt người khác che dấu yêu thương đối với người phụ nữ của mình, bởi vì thật sự mạnh mẽ, là nội tâm mạnh mẽ, không cần phải làm ra biểu hiện giả dối miệng hùm gan thỏ.
“Hừ! Nói mà không biết xấu hổ? Bác sĩ Mông Cổ kia, mấy lần không phải thừa lúc tôi lơ là, vụng trộm bỏ thuốc vào đồ uống thức ăn của tôi, nói ngoa là đang làm thí nghiệm y học. Cái con mẹ nó thí nghiệm y học!”
Nhớ đến lúc còn nhỏ không biết gì bị hai người anh họ ma vương cùng bác sĩ ác liệt lớn hơn mình mấy tuổi liên hợp chỉnh ác, Tần Thiểu Du vẫn còn một bụng tức.
Cũng vì sinh sau vài năm, khiến cho kinh nghiệm ‘chơi’ người của anh không có phong phú như Liệt cùng Diệc Dương, thế cho nên những năm đó vẫn còn bị bọn họ ức hiếp!
“Tóm lại tôi nói xong, còn phải gấp rút xử lý một loạt chuyện cố tình khiêu khích của Triều Hoài, đi trước.”
Cửa lại đóng lại lần nữa, trong phòng chỉ còn hai người Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt.
Bước cuối cùng của việc mát xa – xoa dầu trơn lên chân.
Hoàng Phủ Liệt nâng lên chân ngọc của Hạ Dạ kê trên đầu gối của mình, bàn tay to nhiều vết chai bôi dầu trơn lên chân.
“Phù phù...... Phù phù......”
Là nhịp tim khẩn trương lại chờ mong không có quy luật của Hạ Dạ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét