Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 64

Chương 64: trèo lên ngài vàng phu nhân sĩ quan

Họa Lâu Uyển.

Khách và chủ nhân chính thức có mặt trong đại lễ tế tổ đều phải mặc cổ trang do nhà Hoàng Phủ cung cấp, để cho trang nghiêm.

Một nhà ba người Hạng Diệc Dương tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Đương nhiên Hạng Diệc Dương sẽ theo Hoàng Phủ Liệt đến phòng ngủ thay quần áo, Đào Tử cùng Niệm Niệm người đẹp một lớn một nhỏ, thì giao cho Hạ Dạ giúp mặc.

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 63

Chương 63: đại lễ tế tổ

Nhà Hoàng Phủ 9 đời đơn truyền, trước khi Tần Thiểu Du nhận tổ quy tông, ở thế hệ mẹ Hoàng Phủ Liệt, nhà Hoàng Phủ chỉ còn lại hai chi huyết thông là mẹ Hoàng Phủ Liệt cùng ba Tần Thiểu Du.

Mặc dù sau đó Tần Thiểu Du tiếp quản Hắc Diệu Đường, trở thành chủ nhân danh xưng như thực trong biệt thự cổ Hoàng Phủ, anh ta vẫn cố chấp không chịu sửa họ, ít nhiều là vết thương trong lòng bọn người hầu nhà Hoàng Phủ.

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 62

Chương 62: Nhận tổ quy tông

“Xem phim truyền hình hơi bị nhiều hả?”

Hoàng Phủ Liệt lạnh nhạt liếc mắt nhìn con, lành lạnh bỏ lại một câu.

Thật mệt nó tưởng tượng, cái gì con gái riêng, em gái cùng cha khác mẹ, sao không nói anh cùng vợ Cố Mẫn Phó là anh em! Anh giống người sẽ trêu chọc hoa đào sao?

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 61

Chương 61: nhà Hoàng Phủ rốt cuộc có bao nhiêu tiền

Mùa hè, bầu trời đêm ở ngoại ô thành phố tối đen, đầy sao.

Dọc đường khu biệt thự đều là ngọn đèn sáng ngời, giống như vệ sĩ canh gác, sắp hàng có thứ tự.

Hoàng Phủ Liệt ở dưới một gốc cây hòe lớn nhìn thấy Hạng Ngộ lưng đeo balo siêu bigsize.

Ánh đèn pha ô tô chiếu gần rọi đến, Hạng Ngộ theo bản năng đưa tay che mắt, lúc ngẩng đầu, liền thấy ba khóe miệng mỉm cười đi về phía cậu.

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 60

Chương 60: năng lực phá hoại của cục cưng ác ma

Mắt thấy Tần Thiểu Du ‘đầu hàng nhìn lại’, ‘sự kiện họ Tần nổi bão’ rất nhanh có thể tra ra manh mối.

Cố tình......

“Đinh linh linh” ̄ ̄ ̄

Tiếng chuông điện thoại bám riết không tha như nước sông cuồn cuộn chảy liên miên không dứt vang lên.

Cho dù 4 người trong văn phòng muốn xem nhẹ nó cũng không được.

Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ, Tần Thiểu Du kể cả Hạng Diệc Dương, đồng thời nhìn chằm chằm điện thoại trên bàn công tác.

Chỉ trong 0.03 giây, suy nghĩ Hạng Diệc Dương cùng Hoàng Phủ Liệt còn mang trên mình nhiệm vụ vinh quang gông cùng xiền xích Tần Thiểu Du, Hạ Dạ tổ vẻ chân chó, điện thoại để cô tiếp là được rồi.

Bình thường, bình thường công việc của viện trưởng Hạng trong phòng viện trưởng chính là làm một ít dược phẩm cổ quái hoặc là thí nghiệm giải phẫu, trừ phi gặp bệnh hiểm nghèo khó chữa, kích thích tính khiêu chiến của anh ta mới có thể tiếp nhận case phẫu thuật.

Nhóm đổng sự bệnh viện Hoa Sinh đều rõ ràng viện trưởng Hạng của họ là người cuồng y học.

Người khác đối với đế quốc y học khổng lồ Hoa Sinh của bọn họ này đỏ mắt để bụng, viện trưởng Hạng của bọn họ lại thiếu thiếu hứng thú.

Vì tránh viện trưởng Hạng bản tính thích đùa của bọn họ sẽ vì việc vặt trong viện nhiều quá, mà dứt khoát làm viện trưởng bỏ việc, nhóm đổng sự thương lượng nhất trí quyết định, trong phòng viện trưởng trang bị điện thoại nội bộ là được rồi, hơn nữa hạ lệnh, chỉ có sự việc quan trọng mới có thể bấm dãy số này, không được tùy ý quấy rầy.

Quy định này Hạ dạ gả cho Hạng Diệc Dương nhiều năm tất nhiên là biết, cho nên cô nhấn loa ngoài, như vậy Hạng Diệc Dương dù không cầm điện thoại, cũng có thể ra chỉ thị với người ở đầu dây bên kia.

Ngoài dự kiến của mọi người, đầu kia điện thoải không phải là nhân viện làm việc ở bệnh viện Hoa Sinh, mà là giọng nói hoạt bát, nũng nịu đặc trưng của bé trai vang lên.

“Hi, cha già. Con gọi điện thoại cho cô Đào Tử, cô ấy nói ba còn chưa về nhà. Con đây nghĩ ba chắc chắn còn ở trong bệnh viện. Hắc hắc, quả nhiên ba ở đây. đêm nay trong nhà cũng không có ai, con lừa ông ngoại nói đến nhà ba, đến lúc đó ông ngoại gọi điện sang ba che giấu giúp con nghe. Được rồi, cứ thế nhé, con cúp máy đây, bye ------“

Giống như sợ nghe được lời từ chối, điện thoại vừa tiếp Hạng Ngộ liền tự ý nói không ngừng, tiếp theo không đợi Hạng Diệc Dương phản ứng, liền vội vàng chấm dứt điện thoại.

Đương nhiên, nếu người nhận điện thoại là Hạng Diệc Dương, mưu kế tinh quái của Hạng Ngộ rất có thể sẽ thực hiện được.

Đáng tiếc, tiếp điện thoại là mẫu thân đại nhân mang thai cậu 10 tháng, đối với hành vi cử chỉ của cậu rõ như chỉ tay.

Lúc Hạng Ngộ một hơi nói dài như vậy là lúc Hạ Dạ liền biết con cô âm mưu cái gì.

Hừ, ‘tiền trảm hậu tấu’, thằng nhóc, trình độ của con còn kém lắm!

Gần như cùng lúc lúc Hạng Ngộ lên tiếng bye, là sư tử Hà Đông Hạ Dạ rống, “Hạng Ngộ! Con dám cúp máy ngày mai bà đây lập tức kêu tăng 5 ngày nghỉ học bổ túc!”

Không cần nói nhiều, đâm trúng uy hiếp là tốt rồi.

“Mẹ! Sao lại là mẹ?!”                 

Đầu kia điện thoại Hạng Ngộ kêu to, “mẹ không phải đang làm nhiệm vụ sao? Sao lại cùng cha ở một chỗ? Ba đâu? Ba có biết hay không? Đàn bà, mẹ sẽ không cho ba đội nón xanh chứ? Không thể được a, mẹ, cha ngược lại có chủ là cô Đào Tử cùng Niệm Niệm, sao mẹ lại ngáng chân, sẽ người người oán trách, thiên lôi đánh xuống, thiên lý không tha!”

“Stop! Shutup! [câm miệng] nói hươu nói vượn cái gì đó!”

Hạ Dạ không chịu nổi kêu ngừng, khẩn trưởng cực kỳ nhìn Hoàng phủ Liệt, cô còn không biết con bảo nối đã bắt tay với cha ác ma, rất sợ bị Hoàng Phủ Liệt khôn khóe nghe ra manh mối nào đó.

Cũng may, lực chú ý của Hoàng Phủ Liệt còn ở trên người của Tần Thiểu Du, không có chú ý đến Hạng Ngộ nói gì. Đương nhiên, ít nhất mẹ Hạ nghĩ như vậy.

Nhanh chóng cầm lấy ống nghe, Hạ Dạ bốc lửa giận dữ gầm thét, “Hạng Ngộ! Con nói rõ ràng cho mẹ, thay con che giấu cái gì! Nói, buổi tối con chuẩn bị làm gì?!”

Gọi điện thoại cho cha ngoài ý muốn bị mẹ nghe được, còn tuyên bố muốn tăng 5 ngày nghỉ đi học bổ túc, dưới hai tầng kinh sợ, Hạng Ngộ không thể không thành thật khai báo.

Nếu không chọc mẹ cậu nổi bão, nghỉ hè của cậu sẽ hoàn toàn bị học bổ túc ‘chôn vùi’!

“Đi tìm ba, gần đây gọi điện thoại cho ba cũng không được. Hiếm khi có ngày ông ngoại không ở nhà, phải đi công tác một tháng. Cậu cùng mợ còn có Tiểu thủ về nhà mẹ đẻ, cũng phải mấy ngày sau mới về. Trong nhà chỉ có con và người hầu, con định chuồn ra ngoài tìm ba thôi!”

“Hì hì, vậy con không cần đi tìm. Ông ấy ở cùng một chỗ với mẹ. Nói cho con cũng không sao, nhiệm vụ lần này của mẹ là bảo vệ ba, hắc hắc. Hâm mộ ghen tỵ chết đi? Gần đây chúng ta sớm chiều ở chung nha. Nha nha nha (tăng âm).”

Hạ dạ một tay nắm thắt lưng, một tay cầm ống nghe, ngưỡng mặt cười cực kỳ chói tai.

Hạng Ngộ không cần phát huy sức tưởng tượng, cũng biết rõ ràng ràng mẹ nó bây giờ đại khái là đức hạnh gì.

Thật sự không biết nói gì, cậu cũng không phải bồ nhí, mẹ có nhất thiết bày ra bộ dáng vợ cả nói chuyện với cậu không?

Theo cậu thấy, người đố kỵ rõ ràng chính là mẹ.

Ghen tỵ cậu và ba phát triển tình nghĩa cách mạng nhanh hơn so với mẹ, sâu hơn so với mẹ, hừ hừ!

Hai mẹ con này……

Hoàng Phủ Liệt lắc đầu bật cười.

Con có vẻ quan trọng.

Quăng Tần Thiểu Du cho Hạng Diệc Dương một mình phiền não, Hoàng Phủ Liệt đi qua cầm lấy điện thoại kiên trì không chịu đưa trong tay Hạ Dạ, làm chút mĩ nam kế thoải mái cầm lấy điện thoại.

Mấy ngày nay đều gấp rút đối phó Triều Hoài, thật sự xem nhẹ Ngộ Nhi.

“Ngộ nhi, tìm ba có việc?”

“Vâng! Vâng! Ba, con phát hiện một chuyện cực kỳ bí ẩn đó! Buổi tối con đi tìm ba được không?”

Lo lắng tai thính Hạ Dạ sẽ nghe lén ba con bọn họ điện thoại, Hạng Ngộ cố gắng đè thấp tiếng nói nói.

“Này......”

“A? Không được sao? Gần đây ba không liên lạc với con, con gọi điện cho ba đều không ở trong vùng phủ sóng. Không phải ba không muốn con và mẹ nữa chứa?”

Trong giọng nói của Hạng Ngộ tràn đầy thất vọng.

Không đành lòng khiến con thất vọng, Hoàng Phủ Liệt đành thỏa hiệp, “Thôi được rồi, buổi tối ba lái xe qua đón con. Con ngoan ngoãn ở nhà đừng đi lung tung, một mình buổi tối ra ngoài không an toàn, biết không?”

“Được! Được! Hì hì, vậy ba, buổi tối không gặp không về nha.”

“Ha ha, được.”

Cúp máy, ngẩng đầu, không ngoài ý muốn chống lại một đôi mắt đẹp tức giận.

“Làm sao vậy?”

Hoàng Phủ Liệt khó hiểu nhìn Hạ Dạ thở phì phì, đoán, “Em lo lắng trong thời gian này Ngộ Nhi gặp chúng ta, sẽ gây nguy hiểm cho nó?”

Nếu Triều Hoài theo dõi anh, sẽ không loại trừ khả năng hắn sẽ đối phó với những người xung quanh anh. Tốt nhất gần nhất anh không nên lui tới nhiều với ai, bằng không thật sự sẽ uy hiếp đến tính mạng của đối phương.

Hạ Dạ làm mẹ, lo lắng cho an toàn của con cũng là chuyện bình thường.

Chưa từng nghĩ giả thuyết này của mình bị mẹ Hạ một lời bác bỏ.

“Mới không phải! Anh không biết được năng lực phá hoại của nó. Ai dám đối phó nó, tuyệt đối là không còn muốn sống, tìm chết.”

“Vậy em giận cái gì?”

Hoàng Phủ Liệt thử hỏi.

“Ai, cô ấy đang giận là, chú mang đến cho cô ấy một vô địch tổ ong vò vẽ. Chú còn chưa hiểu Ngộ Nhi. Tính nó, quả thật cùng…… tóm lại, nếu để cho nó biết gần đây chú có chuyện phiền phức, thằng nhóc đó tuyết đối sẽ hứng trí bừng bừng đâm đầu vào, không biến chú thành người ngã ngựa đổ không được, đến lúc đó xem chú nhức đầu.”

Nếu chỉ là nghịch ngợm gây sự còn tốt, cố tình nó kế thừa cơ giới trời cho hưn người của Liệt là phần tử nguy hiểm từ đầu đến cuối, nó một đường hứng trí nổ bom vài chỗ, khổ cho vài người lớn bọn họ một đường trưởng thành trong lúc đó giữa tình thế không biết làm gì đảm đương trách nhiệm ‘chuyện viên phòng cháy chữa cháy’ vài lần.

Hạng Diệc Dương đè lại Tần Thiểu Du ở góc tường sơ lượt thở dài nói.

Tần Thiểu Du đối với lời nói của Hạng Diệc Dương cười nhạt.

Cho dù Tiểu Ngô di truyền chỉ số thông minh hơn người của Hạ Ngộ, chung quy vẫn là một đứa trẻ bảy tuổi, có nhất thiết như lâm vào đại địch không!

Tiền đồ!

Phản ứng của Hoàng Phủ Liệt lại không như vậy, ba chính quy nó gian tà cười cười, chỉ thản nhiên nói câu, “Phải không?”


Lời nói mờ ám không rõ, mọi người ở đây ngạc nhiên nhìn anh, cũng không biết anh có suy nghĩ gì.

Ba Ba Quân Nhân - Chương 59

Chương 59: Thời khắc mấu chốt, kêu ngừng

Chuyện xảy ra đột ngột, Hạng Diệc Dương căn bản không kịp phản ứng gì, cả người liền cách mặt đất – cổ áo bị họ Tần kéo lên.

“Thiếu Du, anh điên rồi sao? Còn không mau buông Diệc Dương ra!”

Hoàng Phủ Liệt chỉ đi ra ngoài mua đồ uống cho mọi người, trở lại hành lang, liền không thấy Thiếu Du ở hành lang.

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 58

Chương 58: Vì báo ân

“Thật xin lỗi, đều là tôi không tốt. Đừng trách anh Hạng. Tôi bị trúng đạn, chuyện này vốn không nên để cho quá nhiều người biết. Vài bác sĩ phẫu thuật kia đều là thân tín của anh Hạng, ban đầu trong bệnh viện cũng có y tá chúng ta sắp xếp vào. Mỗi lần chúng tôi bị thương đều do các cô ấy chăm sóc, nhưng chuyện lúc này xảy ra đột ngột, không thể điều người có kinh nghiệm làm.

Anh Hạng lại không yên tâm để y tá khác đến, vì sao lại muốn lão đại rời đi, tôi nghĩ cô cũng đoán được, lần này tôi không chỉ bị trúng đạn, còn có cách miệng vết thương do súng không xa, có vết thương do đao kiếm.