Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Ba Ba Quân Nhân - Chương 78

Chương 78: vợ bé gặp vợ cả

Phòng bệnh ICU.

“Cha, chú Cố sẽ không sao chứ?”

Hoàng Phủ Ngộ mặc áo khoác trắng size nhỏ cau mày, đôi mắt tràn đầy lo lắng nhìn chằm chằm người đàn ông nằm trên giường bệnh phải đeo máy hô hấp mới thở được, quay đầu hỏi Hạng Diệc Dương đứng ở trước giường lật xem bệnh án.

Không dám khóc thành tiếng, sợ quấy rầy đến ba ba ngủ say Cố Khả Dư cũng ngẩng khuôn mặt chờ đợi, chờ Hạng Diệc Dương trả lời thuyết phục.

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Ba Ba Quân Nhân - Chương 77

Chương 77: Đêm thất tịch đặc biệt

Ước chừng cách ngày Hoàng Phủ Liệt quay về không còn vài ngày, phu nhân Hoàng Phủ vẫn không tìm được cách trốn thoát khỏi phương thức giám thị nghiêm mật của ông Hạ, thành công cùng chồng yêu ‘ân ái’.

Khiến cô buồn bực nhất là, hình như Hoàng Phủ Liệt cũng không có dấu hiện đến tìm cô.

Trăng sáng sao thưa.

Đèn đường hai bên cùng biển quảng cáo tùy tiện có thể thấy được thắp sáng cả thành phố A.

Nhật Ký Suy Luận - Chương 6

Chương 06: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (6)


Chúng tôi quyết định trước đi qua bệnh viện kia. Bệnh viện kia cách phía trước không xa, khoảng 10 phút đi bộ. Chẳng qua lúc chúng tôi đang đi, đột nhiên, điện thoại Kiều Kỳ vang lên, cô tiếp điện thoại. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy Hạ Tảo An tràn đầy phấn khích quay lại.

“Trạm dừng bên kia cũng không có tuyến xe buýt cậu nói!” cậu ấy tức giận trừng mắ với tôi.

Tôi ngược lại cười, chỉ một biển xe buýt khác: “Mình nói là phía bê kia a!”

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Ba Ba Quân Nhân - Chương 76

Chương 76: Âm mưu của Hạ Tông Chính

Cô không phải đã ngàn dặn vạn dò, trăm ngàn không thể xuất hiện giữa tầm mắt của ba cô bây giờ sao!

Cấp tốc vọt lên từ ghế sô pha, móng vuốt của hạ dạ vỗ lên đầu nhỏ con trai, vụng trộm kề tai nó hỏi nhỏ: “Sao lại về sớm vậy? không phải con nói muốn ở…… muốn ở chỗ cha con thêm vài ngày sao?”

“Dạ Tử, đã nói với em bao nhiêu lần! không được đánh đầu con nít! Lần sau không được đánh đầu Ngộ Nhi nữa.”

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

Nhật Ký Suy Luận - Chương 5

Chương 05: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (5)

Cùng lúc đó, tên kỳ quái kia cũng đứng lên. Hắn bước nhanh đi qua bên cạnh chúng tôi, đồng thời lớn tiếng ho khan, bản tin truyền hình chính trị suốt ngày đưa tin cúm A đe dọa thường xuyên, cho nên hành khách xuống xe thấy hắn đều trong lòng sợ hãi trốn sang bên cạnh. Tôi cũng cuống quít lôi kéo Kiều Kỳ tránh sang một bên.

Kết quả, người kia rất thuận lợi ra ngoài. Lúc này tôi mới chú ý đến một điểm, phía dưới mũ lưỡi trai của nười kia đeo không có mép tóc màu đen, hình như hắn trọc đầu.

Mà người đẹp ngồi đối diện cũng tỉnh lại. Cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lau nước bọt ở khóe miệng, sau khi nhìn bốn phía, đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Má ơi! Đây là trạm nào vậy? Sao không phải là trạm Tiểu Nam a?!”

Làm ơn, trạm Tiểu Nam dừng ở mấy trạm trước rồi!

Có vài hành khách vừa đi đến cửa toa quay đầu nhìn người đẹp đứng tại chỗ buồn rầu kéo mạnh lóc. Cô vẫn không để ý đến hình tượng vẻ mặt khổ não: “Ô ô, tôi lạc đường rồi!”

Lại không phải con nít, người 17 18 tuổi còn không biết xấu hổ nói lạc đường!

Tôi theo bản năng mà chen về phía cửa xe, trực giác nói cho tôi biết cô nàng xinh đẹp này sẽ mang đến cho tôi phiên toái rất lớn. Như tôi dự đoán, tôi cùng Kiều Kỳ vừa đi ra đoàn tàu, người đẹp kia cũng đuổi đến.

“Này! Này! Chờ chút!” Cô quả nhiên chạy về phía chúng tôi, còn vẫy hai tay, “Cứu mạng! Tôi lạc đường!” hai tay cô nắm lấy vai chúng tôi, tôi nghiệp nhìn chúng tôi.

“Hả! Cậu lạc đường? Tôi làm ra biểu cảm cảm thông sâu sắc, giọng điệu lại lạnh như băng: “Nhưng, chuyện này đâu có liên quan đến tôi?”

“A? Đồ không có lương tâm! Chẳng lẽ bạn học cùng lớp gặp nạn cũng không giúp đỡ sao?”

“bạn học cùng lớp? Ai?” Tôi sửng sốt.

“Nói nhảm! Đương nhiên là tôi rồi!” cô liều mạng chỉ mình.

“Cậu là ai vậy?” Tôi buồn bực nhìn cô.

Cô lộ vẻ sắp muốn té xỉu, trợn mắt nhìn tôi một cái, ngược lại nói với Kiều Kỳ: “Này, bạn học Kiều Kỳ, là mình nè, Hạ Tảo An!”

“A, là cậu hả!” Rốt cục Kiều Kỳ nhận ra, kinh ngạc không thôi đánh giá cô, “Hạ Tảo An, sao hôm nay cậu lại ăn mặc như vậy, mình suýt chút không nhận ra bạn.”

“Ha ha, bình thường mình mặc như vậy á! Hì hì, đẹp không!” Cô có chút dương dương đắc ý, đứng tại chỗ xoay một vòng.

Hai bạn gái này giống như không nhìn thấy sự tồn tại của tôi. Tôi chăm chú nhìn người đẹp tên là Hạ Tảo An, lại vẫn không có chút ấn tượng nào với cô. Lớp chúng tôi rõ ràng không có con nhỏ này!

“Cậu quên rồi à?” Kiều Kỳ nhắc tôi, “Cậu ấy mới chuyển đến học tuần này.”

A… được cô ấy nhắc, tôi ngược lại có chút ấn tượng. Tuần này lớp chúng tôi thật sự chính xác chuyện đến một nữ sinh xinh đẹp, có phải gọi là Hạ Tảo An không tôi nhớ không rõ. Tôi chỉ nhớ rõ lúc học sinh chuyển trường đến nam sinh cả lớp chúng tôi lập tức phát ra sắc lang gầm rũ. Nghe nói, những nam sinh kia mê đắm nhìn chằm chằm cô, nước bọt chảy ra, có thể đi chi viện hạn hán Tây Nam.

Chẳng qua, lúc đó tôi lại đang sốt, bệnh đến mơ hồ con mắt lờ mờ nhìn thấy một nữ sinh tuyệt đẹp đi qua bên cạnh tôi, cô cũng tốt bụng giúp tôi nhặt cuốn sổ rơi trên mặt đất. Sau tiếc đo, tôi xin nghỉ về nhà.

Chỉ mơ hồ nhìn qua mặt đối phương, làm sao tôi có thể nhớ ra cô chứ?

Lại nói, tôi đối với tác phong quái đản của bạn cùng lớp này thực sự không dám lấy lòng.

“Làm sao bậy giờ đây? Mình lạc đường rồi!” Hạ Tảo An nóng vội đến gần như lắc gãy cánh tay tôi.

“Này này! Đừng động chân động tay có được không, tôi với cậu hình như không quen a!”

“Nhưng mình rất quen cậu a. Cậu gọi là Mễ Ka Ka, mỗi lần thi đều đứng đầu, anh trai cậu chính là Mễ Kiệt cảnh sát đẹp trai siêu nổi tiếng trên TV, đúng không?”

Quả nhiên, làm em trai Mễ Kiệt tôi đây cực kỳ nổi tiếng, đối với tôi tuyệt không kỳ lạ.

Tôi tức giận hỏi Hạ Tảo An muốn đi đâu, rồi chỉ cô đi tuyến xe buýt nào để đến nơi, hoặc là đi tàu điện ngầm quay lại đường cũ. Khiến tôi dở khóc dở cười là, nay cả địa điểm muốn đến Hạ Tảo An cũng quên, cô vừa mới chuyển đến Quảng Châu, đối với tên đường còn chưa quen thuộc.

Cô nói chỗ cô muốn đến là công viên, bên trong an táng 72 người chết.

Sao tôi biết được? Nhà tôi cũng không có mở nhà tang lễ!

Đúng rồi…… có phải là nghĩa trang 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương không? Nhưng, nếu như  muốn đi đến công viên kia, hẳn phải đi về phía bắc mới đúng, sao cô ấy lại bắt chuyến tàu điện ngầm ngược hướng chứ?!

Lúc đang tôi giúp Hạ Tảo An giải quyết vấn đề, Kiều Kỳ rời khỏi chúng tôi. Tôi đoán cô phải rời đi cùng Khâu Tử Minh, không ngờ, một lát sau cô ấy lại sốt ruột chạy lại.

“Kiều Kỳ, cậu sao vậy? Khâu Tử Minh đâu? Cậu ấy không đến đón cậu sao?”

“Không thấy cậu ấy đâu cả! Thật kỳ lạ!”

"Không thể nào?"


Tôi nhìn quanh bốn phía. Trong sân ga người đến người đi, đoàn tàu sau lưng lại lần nữa xuất phát, gió vù vù trong đường hầm tối tăm quét sạch đi. Bên cạnh đều là hành khách chờ xe, cách đó không xa còn một nhân viên công tác tàu điện ngầm đang đứng, nhàm chán đủ kiểu quan sát hoàn cảnh bốn phía. Bên trong những người này, quả nhiên không thấy bóng dáng Khâu Tử Minh.

Nam sinh kia vừa rồi cùng đứng ngoài cửa sổ a. Chẳng qua vừa rồi bên trong xuống xe dòng người quá chen chúc, lại bị Hạ Tảo An ồn ào làm loạn phân tán lực chú ý, chúng tôi mới không để ý đến Khâu Tử Minh chẳng biết khi nào lặng yên rời khỏi tầm mắt của chúng tôi.

"Gọi điện thoại cho hắn thử xem?"


Nghe tôi đề nghị, Kiều Kỳ lập tức rút điện thoại di động ra. Tôi mơ hồ nghe trong điện thoại truyền đến lời đáp quen thuộc lại cứng ngắc của hệ thốn: “Thật xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Quả nhiên, Kiều Kỳ để điện thoại xuống, khó hiểu nói với tôi điện thoại di động của Khâu Tử Minh không gọi được.

Chuyện này thật sự kỳ lạ. Vừa rồi Khâu Tử Minh còn đứng trên sân vẫy tay với Kiều Kỳ, làm sao đột nhiên không thấy tăm hơi? Mà lại, điện thoại di động cũng không gọi được… đây là cậu ấy đùa ác sao? Nhưng theo tôi được biết, Khâu Tử Minh bình thường là người trung thực, không giống người sẽ đùa kiểu này.

Càng giống như đột nhiên cậu ấy gặp chuyện gì đó…

Hạ Tảo An còn ở bên tai tôi la hét cô lạc đường, tôi mặc kệ cô, ánh mắt nhìn kỹ người xung quanh. Đột nhiên, tôi bị một vật rơi trên mặt đất lóe sáng hấp dẫn. Tôi đi đến, nhặt lên.

"Là huy hiệu trường trường học chúng ta."

Tôi bày ra trong lòng bàn tay cho Kiều Kỳ nhìn. Cô nói có phải là của Khâu tử Minh không? Tôi cũng không dám chắc.

“Ở đây cũng có cái gì đó nè.”

Hạ Tảo An cũng phát hiện ra gì đó, chạy đến nhặt đem lại. Lúc này Kiều Kỳ nhận ra.

"Là của Khâu Tử Minh đấy!"


Đó là một cái móc treo điện thoại di động búp bê nguyền rủa. Loại móc treo điện thoại này trên thị trường hết sưc bình thường, nhưng trên điện thoại di động Kiều Kỳ lấy ra cũng treo một cái móc y như vậy. “Đó là mình đưa cho Khâu Tử Minh. Mình là búp bê nữ, cậu ấy là búp bê nam.”

Hai con búp bê nguyền rủa đứng chung một chỗ, quả nhiên như một đôi tình nhân.

Dù không có nắm chắc 100%, cũng có bảy tám phần khả năng, hai cái đồ này đều của Khâu Tử Minh. Đã có đồ của cậu ấy, điều này nói rõ cậu ấy đúng là có đứng lại ở hiện trường. mà móc đẹo điện thoại di động cùng huy hiệu trường cùng lúc rơi mất, nói rõ lúc đó cậu ấy xảy ra tình huống bộc phát, có lẽ từng xảy ra va chạm với người nào đó…

Chẳng qua, chỉ bằng hai đồ vật này, tôi cũng đoán không ra tình hình thực tế ngay lúc đó, không chừng tất cả đều là suy đoán lung tung của tôi thôi.

“Vậy đi, chúng ta qua bên kia hỏi nhân viên hướng dẫn.” Tôi nói

Thế là tôi cùng hai nữ sinh đi về phía nhân viên đứng ở cửa ra tàu điện ngầm. dựa theo vị trí của nhân viên kia suy đoán, hành khách lui tới đều phải lướt qua con mắt hắn mới có thể vào trong sân tàu điện ngầm.

Tôi mô tả hình dạng cùng trang phục của Khâu Tử Minh. Anh ta thoáng suy nghĩ trong chốc lát, không chắc chắn lắm nói: “Tôi không biết nam sinh kia có phải là người cậu nói không, nhưng, quần áo hắn mặc thật sự giống như cậu nói.”

“A, vậy cậu ấy đi ra khỏi chỗ này rồi?”

“Cũng không hẳn. lúc đó cậu ta bị người cõng trên lưng.”

“Ai?” ba người chúng tôi lập tức sững sốt, Kiều Kỳ lập tức khẩn trương hỏi thăm: “Vậy cậu ấy thế nào? Bị thương không?”

Nhân viên tàu điện ngầm lắc đâu, tỏ vẻ không rõ ràng lắm. Anh ta nhớ lại nói nam sinh kia bô dáng hình như ngất đi, bất tỉnh nhân sự.

“Có thể là bị bệnh đi, cho nên mới bị người đưa đến bệnh viện.”

“Đưa đến bệnh viện sao?” Tôi nghĩ, “Làm sao anh biết?”

“Người đàn ông cõng kia nói với anh như vậy. Bởi vì anh nhìn thấy chuyện này, cho nên có lòng tốt tiến đến hỏi một câu, người đàn ông kia liền nói với anh như vậy.”

“Người đàn ông kia? Hình dạng của anh ta thế nào?”

“Cái này anh cũng không rõ lắm, bởi vì lúc đó anh ta đeo khẩu trang, còn đội một cái mũ lưỡi trai, đeo kính mát.”

Nghe nhân viên tàu điện ngầm mô tả, tôi lạp tức nhớ tới người đàn ông kỳ lạ kia. Tôi nhanh chóng ghi lại những điều đó vào trong cuốn sổ, đây là bệnh cũ của tôi, luôn thích ghi lại những điểm quan trọng của tình huống. bởi vì chuyện cần nhớ quá nhiều, sổ của tôi cũng đổi mấy cuốn. tôi nhớ kỹ những chuyện nhân viên tàu điện ngầm nói, một dự cảm bất thường không giải thích được nổi lên trong lòng tôi.

Chúng tôi theo dòng người đi ra trạm tàu điện ngầm. trong thành phố ồn ào náo động, chúng tôi có vẻ hơi mù mờ.

Khâu tử minh được đưa đi bệnh viện nào rồi?


Gần đây có bệnh viện đa khoa Dương Thành nổi tiếng, có thể cậu ấy bị đưa đến đó đi. Chẳng qua, cậu ấy cũng có thể được đưa đến bệnh viện nhỏ nào đó chúng ta không biết. nhưng nói thế nào, trước vẫn đi đến bệnh viện lớn xem đã, dù sao cũng may là bệnh viện tôi muốn đi tái khám.

Sau khi tôi nói suy nghĩ của mình cho Kiều Kỳ, cô ấy cũng đồng ý, nhưng lại gặp phải Hạ Tảo An kháng nghị.

Hạ Tảo An có chút tức giận chống hông: “Mình còn muốn đi công viên kia a! mình đi bệnh viện làm gì chứ?”

“Mình lại không bảo cậu đi cùng!” tôi cũng tức giận, “Không phải vừa rồi chỉ cho cậu biết làm sao đổi xe rồi sao? Sao cậu còn chưa đi?”

“Nhưng…… nhưng mà…… lỡ đến lúc đó mình lại lạc đường, thì làm sao đây?”

"Lạc đường tìm Cảnh Sát!"

Hạ Tảo An trợn to mắt, tức giận bước đi. Tôi nhìn bóng dáng của cậu ấy, trong lòng lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng vẫn ngậm miệng lại.


“hay là thử gọi lại lần nữa.” Kiều Kỳ nói, lại bấm số điện thoại của Khâu Tử Minh, kết quả vẫn gọi không được.

Ba Ba Quân Nhân - Chương 75

Chương 75: Thi triển tài năng

Kho hàng bỏ hoang mờ tối, chỉ có một cái cửa sổ cũ nát xem như cửa thông gió.

Sàn nhà bẩn thỉu không chịu nổi, nơi nơi đều là vỏ chai bia không, còn có hộp cơm tán loạn, găng tay cũ vứt đi, báo chí cũ, đến hộp cơm ở trên mặt đất tích tro bụi thật dày, có thể tưởng tượng được không khí thối nát như thế nào.

“Khụ khụ khụ ~”

Hạng Vũ Niệm nằm trên mặt đất ho khan tỉnh lại trong một trận mùi khai gay mũi.

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Nhật Ký Suy Luận - Chương 4

Chương 04: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (4)

Ánh mắt các bạn học trong phòng học lập tức đều nhìn về phía người phụ nữ kêu lên ở cửa. Cô ta hơn 30 tuổi, trang điểm rất đậm, nhưng vẫn không che lấp được chút nào lạnh lùng trên khuôn mặt. Đây chính là giáo viên mỹ thuật của chúng tôi. Chúng tôi đều gọi cô ấy là bà cô già, bởi vì đến nay cô ta chưa lập gia đình, ngay cả bạn trai cũng không có. Không có tình yêu bồi đắp, bà cô già thường xuyên trút giận lên đầu chúng tôi.

Tôi nhìn thấy mặt Hùng Nghị trắng bệch, nhất định đang suy nghĩ không có bài tập giao hậu quả bi thảm dường nào.

May mắn, giáo viên mỹ thuật chỉ dặn dò lớp phó học tập thu bài tập sau khi kết thúc tiết một. Đợi giáo viên đi xa, lớp phó học tập liền bảo các bạn giao bài tập.