Chương 05: Nhật
Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo Kiều (5)
Cùng lúc đó, tên kỳ quái kia cũng đứng lên. Hắn bước nhanh
đi qua bên cạnh chúng tôi, đồng thời lớn tiếng ho khan, bản tin truyền hình
chính trị suốt ngày đưa tin cúm A đe dọa thường xuyên, cho nên hành khách xuống
xe thấy hắn đều trong lòng sợ hãi trốn sang bên cạnh. Tôi cũng cuống quít lôi
kéo Kiều Kỳ tránh sang một bên.
Kết quả, người kia rất thuận lợi ra ngoài. Lúc này tôi mới
chú ý đến một điểm, phía dưới mũ lưỡi trai của nười kia đeo không có mép tóc
màu đen, hình như hắn trọc đầu.
Mà người đẹp ngồi đối diện cũng tỉnh lại. Cô đứng dậy khỏi
chỗ ngồi, lau nước bọt ở khóe miệng, sau khi nhìn bốn phía, đột nhiên kinh ngạc
thốt lên: “Má ơi! Đây là trạm nào vậy? Sao không phải là trạm Tiểu Nam a?!”
Làm ơn, trạm Tiểu Nam dừng ở mấy trạm trước rồi!
Có vài hành khách vừa đi đến cửa toa quay đầu nhìn người đẹp
đứng tại chỗ buồn rầu kéo mạnh lóc. Cô vẫn không để ý đến hình tượng vẻ mặt khổ
não: “Ô ô, tôi lạc đường rồi!”
Lại không phải con nít, người 17 18 tuổi còn không biết xấu
hổ nói lạc đường!
Tôi theo bản năng mà chen về phía cửa xe, trực giác nói cho
tôi biết cô nàng xinh đẹp này sẽ mang đến cho tôi phiên toái rất lớn. Như tôi dự
đoán, tôi cùng Kiều Kỳ vừa đi ra đoàn tàu, người đẹp kia cũng đuổi đến.
“Này! Này! Chờ chút!” Cô quả nhiên chạy về phía chúng tôi,
còn vẫy hai tay, “Cứu mạng! Tôi lạc đường!” hai tay cô nắm lấy vai chúng tôi,
tôi nghiệp nhìn chúng tôi.
“Hả! Cậu lạc đường? Tôi làm ra biểu cảm cảm thông sâu sắc,
giọng điệu lại lạnh như băng: “Nhưng, chuyện này đâu có liên quan đến tôi?”
“A? Đồ không có lương tâm! Chẳng lẽ bạn học cùng lớp gặp nạn
cũng không giúp đỡ sao?”
“bạn học cùng lớp? Ai?” Tôi sửng sốt.
“Nói nhảm! Đương nhiên là tôi rồi!” cô liều mạng chỉ mình.
“Cậu là ai vậy?” Tôi buồn bực nhìn cô.
Cô lộ vẻ sắp muốn té xỉu, trợn mắt nhìn tôi một cái, ngược lại
nói với Kiều Kỳ: “Này, bạn học Kiều Kỳ, là mình nè, Hạ Tảo An!”
“A, là cậu hả!” Rốt cục Kiều Kỳ nhận ra, kinh ngạc không
thôi đánh giá cô, “Hạ Tảo An, sao hôm nay cậu lại ăn mặc như vậy, mình suýt
chút không nhận ra bạn.”
“Ha ha, bình thường mình mặc như vậy á! Hì hì, đẹp không!”
Cô có chút dương dương đắc ý, đứng tại chỗ xoay một vòng.
Hai bạn gái này giống như không nhìn thấy sự tồn tại của
tôi. Tôi chăm chú nhìn người đẹp tên là Hạ Tảo An, lại vẫn không có chút ấn tượng
nào với cô. Lớp chúng tôi rõ ràng không có con nhỏ này!
“Cậu quên rồi à?” Kiều Kỳ nhắc tôi, “Cậu ấy mới chuyển đến học
tuần này.”
A… được cô ấy nhắc, tôi ngược lại có chút ấn tượng. Tuần này
lớp chúng tôi thật sự chính xác chuyện đến một nữ sinh xinh đẹp, có phải gọi là
Hạ Tảo An không tôi nhớ không rõ. Tôi chỉ nhớ rõ lúc học sinh chuyển trường đến
nam sinh cả lớp chúng tôi lập tức phát ra sắc lang gầm rũ. Nghe nói, những nam
sinh kia mê đắm nhìn chằm chằm cô, nước bọt chảy ra, có thể đi chi viện hạn hán
Tây Nam.
Chẳng qua, lúc đó tôi lại đang sốt, bệnh đến mơ hồ con mắt lờ
mờ nhìn thấy một nữ sinh tuyệt đẹp đi qua bên cạnh tôi, cô cũng tốt bụng giúp
tôi nhặt cuốn sổ rơi trên mặt đất. Sau tiếc đo, tôi xin nghỉ về nhà.
Chỉ mơ hồ nhìn qua mặt đối phương, làm sao tôi có thể nhớ ra
cô chứ?
Lại nói, tôi đối với tác phong quái đản của bạn cùng lớp này
thực sự không dám lấy lòng.
“Làm sao bậy giờ đây? Mình lạc đường rồi!” Hạ Tảo An nóng vội
đến gần như lắc gãy cánh tay tôi.
“Này này! Đừng động chân động tay có được không, tôi với cậu
hình như không quen a!”
“Nhưng mình rất quen cậu a. Cậu gọi là Mễ Ka Ka, mỗi lần thi
đều đứng đầu, anh trai cậu chính là Mễ Kiệt cảnh sát đẹp trai siêu nổi tiếng
trên TV, đúng không?”
Quả nhiên, làm em trai Mễ Kiệt tôi đây cực kỳ nổi tiếng, đối
với tôi tuyệt không kỳ lạ.
Tôi tức giận hỏi Hạ Tảo An muốn đi đâu, rồi chỉ cô đi tuyến
xe buýt nào để đến nơi, hoặc là đi tàu điện ngầm quay lại đường cũ. Khiến tôi dở
khóc dở cười là, nay cả địa điểm muốn đến Hạ Tảo An cũng quên, cô vừa mới chuyển
đến Quảng Châu, đối với tên đường còn chưa quen thuộc.
Cô nói chỗ cô muốn đến là công viên, bên trong an táng 72
người chết.
Sao tôi biết được? Nhà tôi cũng không có mở nhà tang lễ!
Đúng rồi…… có phải là nghĩa trang 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương
không? Nhưng, nếu như muốn đi đến công
viên kia, hẳn phải đi về phía bắc mới đúng, sao cô ấy lại bắt chuyến tàu điện
ngầm ngược hướng chứ?!
Lúc đang tôi giúp Hạ Tảo An giải quyết vấn đề, Kiều Kỳ rời
khỏi chúng tôi. Tôi đoán cô phải rời đi cùng Khâu Tử Minh, không ngờ, một lát
sau cô ấy lại sốt ruột chạy lại.
“Kiều Kỳ, cậu sao vậy? Khâu Tử Minh đâu? Cậu ấy không đến
đón cậu sao?”
“Không thấy cậu ấy đâu cả! Thật kỳ lạ!”
"Không thể nào?"
Tôi nhìn quanh bốn phía. Trong sân ga người đến người đi,
đoàn tàu sau lưng lại lần nữa xuất phát, gió vù vù trong đường hầm tối tăm quét
sạch đi. Bên cạnh đều là hành khách chờ xe, cách đó không xa còn một nhân viên
công tác tàu điện ngầm đang đứng, nhàm chán đủ kiểu quan sát hoàn cảnh bốn
phía. Bên trong những người này, quả nhiên không thấy bóng dáng Khâu Tử Minh.
Nam sinh kia vừa rồi cùng đứng ngoài cửa sổ a. Chẳng qua vừa
rồi bên trong xuống xe dòng người quá chen chúc, lại bị Hạ Tảo An ồn ào làm loạn
phân tán lực chú ý, chúng tôi mới không để ý đến Khâu Tử Minh chẳng biết khi
nào lặng yên rời khỏi tầm mắt của chúng tôi.
"Gọi điện thoại cho hắn thử xem?"
Nghe tôi đề nghị, Kiều Kỳ lập tức rút điện thoại di động ra.
Tôi mơ hồ nghe trong điện thoại truyền đến lời đáp quen thuộc lại cứng ngắc của
hệ thốn: “Thật xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được,
xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Quả nhiên, Kiều Kỳ để điện thoại xuống,
khó hiểu nói với tôi điện thoại di động của Khâu Tử Minh không gọi được.
Chuyện này thật sự kỳ lạ. Vừa rồi Khâu Tử Minh còn đứng trên
sân vẫy tay với Kiều Kỳ, làm sao đột nhiên không thấy tăm hơi? Mà lại, điện thoại
di động cũng không gọi được… đây là cậu ấy đùa ác sao? Nhưng theo tôi được biết,
Khâu Tử Minh bình thường là người trung thực, không giống người sẽ đùa kiểu
này.
Càng giống như đột nhiên cậu ấy gặp chuyện gì đó…
Hạ Tảo An còn ở bên tai tôi la hét cô lạc đường, tôi mặc kệ
cô, ánh mắt nhìn kỹ người xung quanh. Đột nhiên, tôi bị một vật rơi trên mặt đất
lóe sáng hấp dẫn. Tôi đi đến, nhặt lên.
"Là huy hiệu trường trường học chúng ta."
Tôi bày ra trong lòng bàn tay cho Kiều Kỳ nhìn. Cô nói có phải
là của Khâu tử Minh không? Tôi cũng không dám chắc.
“Ở đây cũng có cái gì đó nè.”
Hạ Tảo An cũng phát hiện ra gì đó, chạy đến nhặt đem lại.
Lúc này Kiều Kỳ nhận ra.
"Là của Khâu Tử Minh đấy!"
Đó là một cái móc treo điện thoại di động búp bê nguyền rủa.
Loại móc treo điện thoại này trên thị trường hết sưc bình thường, nhưng trên điện
thoại di động Kiều Kỳ lấy ra cũng treo một cái móc y như vậy. “Đó là mình đưa
cho Khâu Tử Minh. Mình là búp bê nữ, cậu ấy là búp bê nam.”
Hai con búp bê nguyền rủa đứng chung một chỗ, quả nhiên như
một đôi tình nhân.
Dù không có nắm chắc 100%, cũng có bảy tám phần khả năng,
hai cái đồ này đều của Khâu Tử Minh. Đã có đồ của cậu ấy, điều này nói rõ cậu ấy
đúng là có đứng lại ở hiện trường. mà móc đẹo điện thoại di động cùng huy hiệu
trường cùng lúc rơi mất, nói rõ lúc đó cậu ấy xảy ra tình huống bộc phát, có lẽ
từng xảy ra va chạm với người nào đó…
Chẳng qua, chỉ bằng hai đồ vật này, tôi cũng đoán không ra
tình hình thực tế ngay lúc đó, không chừng tất cả đều là suy đoán lung tung của
tôi thôi.
“Vậy đi, chúng ta qua bên kia hỏi nhân viên hướng dẫn.” Tôi
nói
Thế là tôi cùng hai nữ sinh đi về phía nhân viên đứng ở cửa
ra tàu điện ngầm. dựa theo vị trí của nhân viên kia suy đoán, hành khách lui tới
đều phải lướt qua con mắt hắn mới có thể vào trong sân tàu điện ngầm.
Tôi mô tả hình dạng cùng trang phục của Khâu Tử Minh. Anh ta
thoáng suy nghĩ trong chốc lát, không chắc chắn lắm nói: “Tôi không biết nam
sinh kia có phải là người cậu nói không, nhưng, quần áo hắn mặc thật sự giống
như cậu nói.”
“A, vậy cậu ấy đi ra khỏi chỗ này rồi?”
“Cũng không hẳn. lúc đó cậu ta bị người cõng trên lưng.”
“Ai?” ba người chúng tôi lập tức sững sốt, Kiều Kỳ lập tức
khẩn trương hỏi thăm: “Vậy cậu ấy thế nào? Bị thương không?”
Nhân viên tàu điện ngầm lắc đâu, tỏ vẻ không rõ ràng lắm. Anh
ta nhớ lại nói nam sinh kia bô dáng hình như ngất đi, bất tỉnh nhân sự.
“Có thể là bị bệnh đi, cho nên mới bị người đưa đến bệnh viện.”
“Đưa đến bệnh viện sao?” Tôi nghĩ, “Làm sao anh biết?”
“Người đàn ông cõng kia nói với anh như vậy. Bởi vì anh nhìn
thấy chuyện này, cho nên có lòng tốt tiến đến hỏi một câu, người đàn ông kia liền
nói với anh như vậy.”
“Người đàn ông kia? Hình dạng của anh ta thế nào?”
“Cái này anh cũng không rõ lắm, bởi vì lúc đó anh ta đeo khẩu
trang, còn đội một cái mũ lưỡi trai, đeo kính mát.”
Nghe nhân viên tàu điện ngầm mô tả, tôi lạp tức nhớ tới người
đàn ông kỳ lạ kia. Tôi nhanh chóng ghi lại những điều đó vào trong cuốn sổ, đây
là bệnh cũ của tôi, luôn thích ghi lại những điểm quan trọng của tình huống. bởi
vì chuyện cần nhớ quá nhiều, sổ của tôi cũng đổi mấy cuốn. tôi nhớ kỹ những
chuyện nhân viên tàu điện ngầm nói, một dự cảm bất thường không giải thích được
nổi lên trong lòng tôi.
Chúng tôi theo dòng người đi ra trạm tàu điện ngầm. trong
thành phố ồn ào náo động, chúng tôi có vẻ hơi mù mờ.
Khâu tử minh được đưa đi bệnh viện nào rồi?
Gần đây có bệnh viện đa khoa Dương Thành nổi tiếng, có thể cậu
ấy bị đưa đến đó đi. Chẳng qua, cậu ấy cũng có thể được đưa đến bệnh viện nhỏ
nào đó chúng ta không biết. nhưng nói thế nào, trước vẫn đi đến bệnh viện lớn
xem đã, dù sao cũng may là bệnh viện tôi muốn đi tái khám.
Sau khi tôi nói suy nghĩ của mình cho Kiều Kỳ, cô ấy cũng đồng
ý, nhưng lại gặp phải Hạ Tảo An kháng nghị.
Hạ Tảo An có chút tức giận chống hông: “Mình còn muốn đi
công viên kia a! mình đi bệnh viện làm gì chứ?”
“Mình lại không bảo cậu đi cùng!” tôi cũng tức giận, “Không
phải vừa rồi chỉ cho cậu biết làm sao đổi xe rồi sao? Sao cậu còn chưa đi?”
“Nhưng…… nhưng mà…… lỡ đến lúc đó mình lại lạc đường, thì
làm sao đây?”
"Lạc đường tìm Cảnh Sát!"
Hạ Tảo An trợn to mắt, tức giận bước đi. Tôi nhìn bóng dáng
của cậu ấy, trong lòng lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng vẫn ngậm miệng lại.
“hay là thử gọi lại lần nữa.” Kiều Kỳ nói, lại bấm số điện
thoại của Khâu Tử Minh, kết quả vẫn gọi không được.